Chương 2: Bản lĩnh của kẻ trở về

Đạt dắt chiếc xe đạp Thống Nhất cũ kỹ ra khỏi cổng. Tiếng xích xe kêu lạch cạch khô khốc vốn từng làm hắn thấy xấu hổ trước bạn bè, nay lại nghe như một bản nhạc hoài niệm. Đường phố năm 2005 không có khói bụi kẹt xe của những chiếc xe tay ga đắt tiền, chỉ có những tà áo trắng bay trong gió và tiếng loa phát thanh phường vang vọng.
Vừa đến cổng trường, Đạt khựng lại.
Dưới gốc cây bàng già, Linh đang đứng cùng mấy cô bạn. Linh của năm 14 tuổi không kiêu sa trong bộ váy đắt tiền như lúc hắn giao đồ ăn ở kiếp trước, mà thanh thuần lạ thường với mái tóc buộc cao và đôi mắt sáng bừng. Tim Đạt lỡ một nhịp. Khoảng cách giữa hắn và Linh ở kiếp trước là "người dưng ngược lối", nhưng ở kiếp này, hắn có quyền hy vọng.
"Đạt! Đứng đực ra đấy làm gì? Vào lớp mau, tiết đầu của cô Lành đấy!" – Tiếng gọi của thằng Nam, bạn thân chí cốt của hắn, cắt ngang dòng suy nghĩ.
Tiết đầu tiên: Toán học. Cô Lành bước vào lớp với tà áo dài xanh nhạt, gương mặt hiền hậu nhưng hôm nay đôi lông mày cô hơi nhíu lại vì xấp bài kiểm tra trên tay. Cả lớp im phăng phắc, không phải vì sợ hãi, mà vì họ biết cô Lành rất tâm huyết, điểm thấp nghĩa là đã phụ lòng cô.
"Cô rất buồn vì bài khảo sát lần này lớp mình làm không tốt." Cô thở dài, ánh mắt dừng lại ở vị trí của Đạt. "Đặc biệt là Đạt... Cô biết em có tư duy tốt, nhưng kết quả này..."
Cô đặt tờ giấy thi với con điểm 1 đỏ chói lên bàn hắn. Không có sự mỉa mai, chỉ có một ánh nhìn đầy tiếc nuối và kỳ vọng. Kiếp trước, chính sự dịu dàng này đã làm Đạt thấy xấu hổ đến mức muốn bỏ học. Nhưng Đạt của bây giờ lại cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng — hắn không muốn người phụ nữ tốt bụng này phải thất vọng thêm lần nào nữa.
"Thưa cô, bài này em làm sai hướng, nhưng giờ em đã nhận ra cách giải đúng rồi ạ." Đạt đứng dậy, giọng nói trầm ổn khác hẳn vẻ lầm lì thường ngày.
Cả lớp rộ lên tiếng xì xào. Thằng Hùng "cậy giàu" ngồi bàn cuối cười khẩy: "Điểm 1 mà cũng đòi giải đúng, chắc định múa rìu qua mắt thợ hả Đạt?"
Cô Lành hơi bất ngờ trước sự chủ động của Đạt, cô gật đầu: "Được, vậy em lên bảng trình bày lại câu cuối cho cả lớp xem."
Đạt thong thả bước lên. Câu cuối là một bài toán hình học nâng cao về hệ thức lượng. Hắn cầm viên phấn, những ký ức về năm tháng lăn lộn, tính toán sổ sách khi đi làm thuê bỗng hiện về. Tư duy logic của một người trưởng thành giúp hắn nhìn thấu cấu trúc bài toán chỉ trong vài giây.
Tiếng phấn rít trên bảng sột soạt, dứt khoát. Năm phút sau, Đạt đặt viên phấn xuống. Những dòng biến đổi không chỉ đúng mà còn cực kỳ gãy gọn, vượt xa cách giải rập khuôn trong sách giáo khoa.
Cả lớp im phăng phắc. Cô Lành đẩy gọng kính, tiến lại gần bảng đen. Cô nhìn những dòng phấn trắng rồi lại nhìn Đạt, đôi mắt sáng lên niềm vui sướng khó tả:
"Cách giải này... rất thông minh! Đạt, em làm cô bất ngờ quá. Các em nhìn xem, bạn đã tận dụng tính chất bắc cầu rất khéo léo."
Giờ ra chơi, sự kiện "Đạt đột biến" trở thành chủ đề nóng. Trong lúc đám con trai đang vây quanh hỏi han, Linh bỗng tiến lại gần bàn hắn. Cô đặt một hộp sữa đậu nành lên bàn, lí nhí:
"Cậu... giỏi thật đấy. Câu đó tớ nghĩ mãi không ra. Cảm ơn vì đã giúp tớ hiểu bài nhé."
Mặt Linh hơi ửng hồng. Đạt nhìn cô bạn, mỉm cười nhẹ nhàng – một nụ cười điềm tĩnh, ấm áp của một người đã trải qua bao sóng gió:
"Không có gì, nếu cậu cần, sau này tớ sẽ giảng thêm cho."
Linh gật đầu, vội vã quay đi nhưng môi vẫn mỉm cười. Đạt tựa lưng vào ghế, hít hà mùi phấn bảng và hương nắng mùa hè năm 2005. Hắn biết, bánh xe số phận của mình đã thực sự đổi hướng. Lần này, hắn sẽ không chỉ thành đạt trên cái tên, mà sẽ thành đạt trong cả cuộc đời.
Sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Linh, Đạt cảm nhận được những ánh mắt ghen tị từ đám con trai trong lớp, đặc biệt là Hùng – con trai một gia đình giàu có trong vùng, kẻ luôn coi Đạt là "bao cát" để mỉa mai.
Giờ tan tầm, cái nắng gay gắt của mùa hè năm 2005 đổ xuống sân trường đỏ rực màu hoa phượng. Đạt vừa dắt xe ra đến cổng thì bị Hùng và hai tên đàn em chặn lại.
"Này Đạt 'điểm 1', nay trúng quả hay sao mà thể hiện ghê thế? Hay là tối qua thức đêm chép trộm đề của ai?" Hùng hất hàm, vẻ mặt đầy thách thức.
Kiếp trước, Đạt chắc chắn sẽ đỏ mặt tía tai hoặc lao vào đánh nhau, để rồi nhận thêm một tấm giấy mời phụ huynh. Nhưng Đạt của tuổi 30 chỉ nhìn Hùng bằng ánh mắt thản nhiên, thậm chí có chút thương hại cho sự trẻ con này.
"Hùng này," Đạt lên tiếng, giọng trầm thấp và đầy uy lực của một người từng trải, "Thay vì đứng đây chặn đường tớ, cậu nên về xem lại bài toán thực tế trong sách nâng cao trang 45 đi. Đề thi khảo sát sắp tới sẽ vào dạng đó đấy. Đừng để lúc ấy lại phải nhìn bảng của tớ."
Sự điềm tĩnh lạ lùng của Đạt khiến Hùng sững người. Hắn định giơ tay túm cổ áo Đạt nhưng nhìn vào đôi mắt sâu hoắm, sắc lạnh ấy, tay hắn bỗng khựng lại giữa không trung. Đạt khẽ lách xe qua, để lại đám học sinh đang ngơ ngác phía sau.
Trên đường đạp xe về, Đạt không ghé vào tiệm Net "Cày Game" như mọi khi. Hắn dừng lại ở một sạp báo cũ, nhìn ngắm những tờ tạp chí công nghệ đời đầu.
Đạt nhớ lại: Năm 2005, phong trào làm blog Yahoo! Plus bắt đầu chớm nở, và việc trang trí "giao diện" (theme) cho trang cá nhân là một thứ cực kỳ hái ra tiền đối với giới trẻ lúc bấy giờ. Với tư duy của một người từ tương lai, việc thiết kế những bộ code CSS đơn giản hay chỉnh sửa ảnh bằng Photoshop đời đầu là chuyện quá dễ dàng.
"Mình cần một chiếc máy tính. Phải kiếm tiền từ đây thôi." – Đạt thầm hạ quyết tâm.
Về đến nhà, Đạt thấy bố mình — ông Thành — đang ngồi trầm ngâm bên hiên nhà, trên tay là điếu thuốc lào cháy dở. Kiếp trước, Đạt rất sợ bố vì ông nghiêm khắc và ít nói. Nhưng giờ đây, nhìn dáng vẻ gầy gò, đôi bàn tay chai sần vì làm việc ở bến cảng của bố, Đạt thấy sống mũi cay xè.
"Về rồi à? Bài thi hôm nay thế nào?" Ông Thành hỏi, giọng khàn khàn nhưng chứa đựng sự quan tâm che giấu.
"Dạ, con làm được bố ạ. Con hứa từ nay sẽ không để bố mẹ phải phiền lòng nữa."
Ông Thành hơi khựng lại, nhìn đứa con trai vốn dĩ chỉ biết lầm lì đi vào phòng mỗi khi đi học về. Ông không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ, nhưng Đạt thấy khóe mắt bố hơi nheo lại — một biểu hiện của sự an lòng.
Bữa cơm tối diễn ra giản dị với rau muống luộc và bát cà pháo, nhưng với Đạt, đó là cao lương mỹ vị. Mẹ hắn, bà Hương, liên tục gắp thức ăn cho con, miệng không ngớt kể chuyện hàng xóm. Ánh đèn tuýp vàng vọt tỏa ra một không khí ấm áp mà suốt 10 năm làm shipper ở kiếp trước, hắn chưa bao giờ tìm lại được trong những hộp cơm hộp lạnh lẽo.
Tối muộn, Đạt nằm trên chiếc giường cũ, lắng nghe tiếng dế kêu ngoài vườn. Hắn lấy cuốn sổ tay ra, cẩn thận viết xuống những cột mốc quan trọng của năm 2005 và 2006: những trận bóng đá kinh điển, những biến động kinh tế và cả những lỗi lầm hắn từng phạm phải.
Hắn nhìn ra cửa sổ, ánh trăng sáng tỏ như soi rọi con đường phía trước.
"Đỗ Thành Đạt... cái tên này kiếp này nhất định phải thật rực rỡ."
Hắn nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ sâu nhất trong suốt nhiều năm qua. Ngày hôm nay kết thúc, cũng là lúc một huyền thoại bắt đầu được viết lại từ con số 1 — con số của bài kiểm tra Toán, và cũng là vị trí mà hắn quyết tâm đạt tới trong cuộc đời này.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...