Sáng hôm sau, Đạt thức dậy khi tiếng gà gáy vừa râm ran đầu ngõ. Hắn không còn đợi mẹ phải gọi khản cổ như mọi khi mà tự giác gấp chăn màn vuông vức. Cảm giác được hít thở bầu không khí trong lành của năm 2005, chưa bị khói bụi đô thị hóa lấn át, khiến tinh thần hắn sảng khoái lạ thường.
Tiết đầu tiên của ngày thứ hai trùng sinh chính là môn Ngữ Văn của cô Quỳnh – giáo viên chủ nhiệm.
Cô Quỳnh bước vào lớp với phong thái khoan thai, trên tay là tập giáo án đã sờn mép. Trong ký ức của Đạt, cô Quỳnh là người duy nhất không bỏ rơi hắn khi hắn trượt dài trong những năm cuối cấp. Cô từng nói: "Đạt, tâm hồn em rất nhạy cảm và giàu vốn từ, đừng để những con số khô khan làm em mất đi bản sắc."
Kiếp trước, vì mải chơi và mặc cảm điểm kém môn Toán, Đạt đã lơ là cả môn Văn – thứ duy hữu hắn từng giỏi. Nhìn thấy mái tóc cô Quỳnh lúc này vẫn còn xanh mướt, chưa bạc trắng vì lo âu cho lũ học trò nghịch ngợm như mười năm sau, Đạt thấy lòng mình thắt lại.
"Hôm nay, chúng ta sẽ thực hành viết đoạn văn cảm nhận về vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ Việt Nam qua các tác phẩm đã học," cô Quỳnh ôn tồn nói, ánh mắt dừng lại ở Đạt với vẻ khích lệ.
Đạt cầm bút, nhưng lần này hắn không viết những câu chữ sáo rỗng, rập khuôn trong sách giải. Hắn viết bằng trải nghiệm của một người đàn ông đã nếm đủ đắng cay cuộc đời, đã từng thấy mẹ mình già đi trong khổ cực, đã thấy những người phụ nữ tần tảo trên những chuyến xe giao hàng đêm khuya.
Hắn viết về sự hy sinh thầm lặng, về những vết chân chim trên khóe mắt mẹ và vẻ đẹp của lòng nhẫn nại. Những câu văn tuôn chảy như suối nguồn, đầy chất đời và sự chiêm nghiệm mà một đứa trẻ 14 tuổi bình thường không thể nào có được.
Khi trống báo hết tiết vang lên, cô Quỳnh thu bài. Cô vô tình liếc qua bài của Đạt và bước chân cô khựng lại. Cô đứng ngay tại bàn hắn, đọc say sưa đến mức quên cả việc cả lớp đang nhốn nháo chuẩn bị ra chơi.
"Đạt..." Cô Quỳnh ngước lên, đôi mắt hơi hoe đỏ vì xúc động. "Em viết... thật quá. Những câu này, nếu không phải người có trái tim thấu cảm sâu sắc, chắc chắn không thể viết ra được."
Cả lớp lại một lần nữa đổ dồn ánh mắt về phía hắn. Linh ngồi bàn trên cũng quay xuống, nhìn Đạt với vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm. Đạt chỉ mỉm cười lễ phép:
"Dạ, vì hôm qua con chợt nhận ra mẹ con đã vất vả thế nào cô ạ."
Cuối buổi học hôm đó, cô Quỳnh gọi Đạt lại văn phòng. Cô đưa cho hắn một tờ báo Hoa Học Trò:
"Cô thấy bài viết của em rất có hồn. Cô định gửi bài này dự thi chuyên mục 'Vườn tâm hồn' của báo. Nếu được đăng, em sẽ có nhuận bút đấy. Nó sẽ là bước đầu để em tự tin hơn vào bản thân mình."
Nhuận bút! Hai chữ này thắp sáng lên một tia hy vọng trong đầu Đạt. Đây chính là số tiền "sạch" đầu tiên hắn có thể kiếm được để bắt đầu kế hoạch mua máy tính.
"Con cảm ơn cô. Con sẽ cố gắng hơn nữa."
Bước ra khỏi văn phòng, Đạt tình cờ bắt gặp Hùng đang đứng đợi ở góc hành lang với vẻ mặt hậm hực. Nhưng lần này, Đạt không thèm để ý. Hắn đi lướt qua Hùng như lướt qua một cơn gió thoảng.
Hắn đang bận nghĩ về những trang viết tiếp theo, về việc làm sao để bảo vệ nụ cười của mẹ và ánh mắt tin tưởng của cô Quỳnh. Chiều hôm đó, trên đường về, Đạt không quên ghé qua tiệm bách hóa mua một gói trà mạn nhỏ bằng số tiền tiêu vặt ít ỏi — món quà nhỏ dành cho bố sau một ngày làm việc mệt mỏi.
Ngày thứ hai của kiếp sống mới khép lại, không có tiếng kèn xe inh ỏi hay nỗi lo cơm áo gạo tiền, chỉ có mùi mực thơm và niềm tin mãnh liệt vào một tương lai rạng rỡ.
Sự kiện lớn nhất của trường THCS vào những năm 2005 chính là Hội trại kỷ niệm ngày thành lập Đoàn 26/3. Đây không chỉ là dịp để vui chơi, mà còn là nơi các lớp so kè về sự sáng tạo, tài năng và cả... "đẳng cấp".
Trong buổi sinh hoạt lớp cuối tuần, cô Quỳnh gõ thước lên bảng, nét mặt rạng rỡ:
— "Các em trật tự! Sắp tới trường ta sẽ tổ chức Hội trại 26/3 quy mô toàn quận. Lớp ta cần một ý tưởng thật bứt phá cho phần dựng trại và tiết mục văn nghệ giao lưu. Ai có ý kiến gì không?"
Cả lớp xôn xao. Hùng "cậy giàu" ngay lập tức đứng dậy, vẻ mặt đắc thắng:
— "Thưa cô, nhà em sẽ tài trợ toàn bộ bạt và khung sắt cho trại. Còn văn nghệ, em sẽ thuê dàn loa thùng và nhờ anh họ dạy nhảy Hip-hop cho nhóm nam. Đảm bảo lớp mình nổi nhất trường!"
Đám đông ồ lên tán thưởng. Hip-hop và loa thùng năm 2005 là một thứ gì đó cực kỳ "thời thượng" và xa xỉ. Hùng liếc nhìn Linh như muốn ghi điểm, rồi quay sang ném cho Đạt một ánh mắt đầy khiêu khích.
Đạt ngồi lặng lẽ ở cuối lớp. Hắn nhớ rất rõ hội trại năm đó. Kiếp trước, lớp hắn đã thua thảm hại vì phong cách của Hùng quá "xôi thịt", thiếu đi bản sắc văn hóa mà Ban giám khảo (vốn là những giáo viên lớn tuổi) ưa thích.
Đạt giơ tay. Cả lớp im bặt, ngay cả cô Quỳnh cũng ngạc nhiên.
— "Thưa cô, em nghĩ chúng ta nên làm trại theo chủ đề 'Tre Việt'. Thay vì dùng khung sắt cứng nhắc, chúng ta sẽ dựng trại hoàn toàn bằng tre nứa và lợp lá cọ. Bên trong sẽ trưng bày những bài văn hay, những bức ảnh về làng quê. Nó vừa rẻ, vừa đúng tinh thần của Đoàn, lại rất có hồn."
Hùng cười khẩy: "Thời đại nào rồi còn tre nứa? Nhà quê thế ai thèm nhìn?"
Đạt thản nhiên đáp lại: "Nét đẹp truyền thống không bao giờ lỗi thời, Hùng ạ. Quan trọng là cách mình trình bày. Nếu kết hợp với đèn lồng giấy kiếng và nhạc dân gian đương đại, lớp mình sẽ không chỉ nổi mà còn 'sang' nữa."
Cô Quỳnh gật đầu tâm đắc: "Ý tưởng của Đạt rất hay. Cô duyệt! Đạt, em sẽ là người phụ trách thiết kế chính cho trại lần này."
Giờ ra về, Đạt đang lúi cúi vẽ phác thảo sơ đồ trại trên ghế đá thì một bóng nắng đổ xuống. Là Linh.
— "Đạt, ý tưởng của cậu... thật sự rất đặc biệt. Tớ cũng thích tre nứa hơn là mấy thứ sắt thép khô khan." – Linh nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy chân thành.
Đạt ngước lên, bắt gặp ánh mắt trong veo của cô bạn. Hắn mỉm cười:
— "Cậu có khéo tay không? Tớ định nhờ cậu viết thư pháp lên mấy tấm liếp tre. Văn của tớ cần nét chữ của cậu mới hoàn hảo được."
Linh đỏ mặt, khẽ gật đầu: "Tớ sẽ cố gắng hết sức."
Khoảnh khắc ấy, Đạt nhận ra rằng kiếp trước hắn đã bỏ lỡ quá nhiều điều tốt đẹp vì sự tự ti. Bây giờ, mỗi lời nói, mỗi hành động của hắn đều mang sức nặng của một người đàn ông trưởng thành, khiến Linh không thể không chú ý.
Những ngày sau đó, không khí lớp 9A trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết. Đạt không còn là cái bóng mờ nhạt ở cuối lớp. Hắn phân công công việc một cách khoa học: nhóm khéo tay làm lồng đèn, nhóm khỏe mạnh đi tìm tre, nhóm văn nghệ tập múa.
Hùng tức tối vì bị "chiếm sóng", hắn ngấm ngầm tìm cách phá hoại. Hắn thuê một vài thanh niên lêu lổng ngoài cổng trường để chờ dịp Đạt đi lấy vật liệu mà "dằn mặt".
Chiều muộn, khi Đạt đang đạp xe chở những bó tre dài ngoằng từ ngoại thành về, một nhóm ba tên tóc xanh tóc đỏ chặn đường hắn ở đoạn vắng.
— "Thằng nhãi, nghe nói mày dạo này oai lắm hả? Bỏ cái ý tưởng tre nứa đi không thì đừng trách tụi tao ác!" – Tên cầm đầu lên tiếng.
Đạt xuống xe, thong thả dựng chân chống. Ánh mắt hắn sắc lẹm, không một chút sợ hãi. Hắn đã từng sống cuộc đời của một shipper lăn lộn khắp các hang cùng ngõ hẻm, va chạm với đủ loại thành phần xã hội. Ba thằng choắt con này với hắn chỉ như trò trẻ con.
— "Các anh được trả bao nhiêu tiền để làm việc này?" – Đạt hỏi, giọng lạnh lùng khiến bọn chúng chột dạ. "Tôi không muốn dùng bạo lực, nhưng nếu các anh muốn thử... thì tôi sẵn lòng."
Hắn cầm một thanh tre dài lên, thủ thế như một võ sư thực thụ (nhờ những năm tháng tập võ để tự vệ ở kiếp trước). Sự tự tin và sát khí của một người đã từng trải qua cái chết khiến đám thanh niên kia bắt đầu chần chừ...
Ba tên choắt con đứng khựng lại trước thái độ của Đạt. Tên cầm đầu, một gã tóc nhuộm vàng khè, cầm chiếc điếu cày trên tay, nhổ toẹt bãi nước bọt:
— "Á à, thằng này gan hùm. Tụi tao nhận tiền để bẻ gãy mấy thanh củi này của mày, chứ không phải để nghe mày giảng đạo. Anh em, lên!"
Hai tên đàn em lao vào. Một tên tung cú đấm trực diện vào mặt Đạt.
Trong mắt một thiếu niên 14 tuổi, cú đấm này có thể là nhanh, nhưng với một người đã lăn lộn mười năm làm shipper, va chạm đủ mọi hạng người trên phố và từng tập Vovinam để tự vệ, Đạt thấy nó chậm như phim quay chậm.
Hắn khẽ lách người sang trái, mượn đà lao của đối phương mà bồi thêm một cú thúc cùi chỏ vào mạn sườn.
— "Hự!"
Tên đầu tiên đổ gục, ôm bụng quằn quại.
Tên thứ hai thấy bạn bị hạ liền rút trong túi ra một chiếc côn nhị khúc bằng gỗ, vung vẩy đầy vẻ đe dọa. Đạt không hề nao núng, hắn rút nhanh một thanh tre già dài khoảng 1 mét rưỡi từ trên xe xuống. Thanh tre dẻo dai nhưng chắc nịch, trong tay Đạt nó biến thành một ngọn thương thực thụ.
Vút! Vút!
Tiếng xé gió vang lên đanh gọn. Đạt không đánh vào chỗ hiểm, hắn chỉ nhắm vào cổ tay và bắp chân. Một cú quất ngang khiến chiếc côn nhị khúc văng ra xa, cú tiếp theo gõ thẳng vào đầu gối làm tên kia ngã quỵ.
Tên cầm đầu thấy tình hình bất ổn, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn lùi lại, giơ chiếc điếu cày lên đỡ.
— "Mày... mày là thằng Đạt thật không đấy? Sao mày biết võ?"
Đạt tiến lên một bước, đầu thanh tre chĩa thẳng vào ngực gã gầy gò:
— "Võ hay không không quan trọng. Quan trọng là tôi biết ai thuê các anh. Về bảo với 'chủ' của các anh, tiền của nhà hắn có thể mua được nhiều thứ, nhưng không mua được bản lĩnh của tôi đâu. Biến!"
Ba tên thanh niên dìu nhau chạy thục mạng, không dám ngoái đầu nhìn lại. Đạt thở hắt ra một hơi, thu thanh tre lại rồi xếp gọn lên xe. Cảm giác Adrenaline lại một lần nữa chảy trong huyết quản, nhưng lần này không phải vì tai nạn, mà vì hắn đang thực sự chiến đấu cho cuộc đời mới của mình.
Sáng hôm sau, Đạt đẩy xe tre vào sân trường với vẻ mặt thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra. Hùng ngồi trong lớp, mặt mày xám xịt khi thấy Đạt vẫn lành lặn, thậm chí còn chở về số vật liệu đẹp hơn mong đợi.
Trong giờ ra chơi, Đạt đi ngang qua bàn Hùng, cúi xuống nói khẽ đủ cho hai người nghe:
— "Lần sau nếu muốn chặn đường tớ, hãy tìm ai đó chuyên nghiệp hơn một chút. Đừng lãng phí tiền tiêu vặt của bố mẹ cậu vào những việc vô ích như vậy."
Hùng cứng họng, không thốt nên lời. Linh đứng từ xa quan sát, cô thấy ở Đạt một sự trưởng thành, điềm tĩnh và có phần... phong trần mà không một bạn nam nào trong lớp có được.
Hội trại 26/3 chính thức bắt đầu. Dưới sự chỉ đạo của Đạt, chiếc trại "Tre Việt" dần hiện ra giữa sân trường như một tác phẩm nghệ thuật:
-Cổng trại: Được uốn cong từ những thanh tre già, phía trên treo đôi câu đối thư pháp do chính tay Linh viết: "Tre già măng mọc rạng tương lai - Chữ sáng tâm trong rạng cuộc đời".
-Không gian bên trong: Thay vì để trống, Đạt treo những bài văn hay của lớp (đương nhiên có cả bài viết đạt điểm tuyệt đối của hắn) bên cạnh những chiếc đèn lồng giấy kiếng đỏ thắm.
Tiếng nhạc dân gian đương đại phát ra từ chiếc đài cassette cũ khiến gian trại của lớp 9A trở nên thanh tao, khác hẳn với dàn loa thùng ầm ĩ nhưng lộn xộn của lớp bên cạnh.
Ban giám khảo đi ngang qua, cô hiệu trưởng dừng lại rất lâu trước cổng trại. Cô cầm bài văn của Đạt lên đọc, rồi nhìn sang cô Quỳnh, gật đầu khen ngợi:
— "Sáng tạo và có chiều sâu lắm. Đây mới đúng là tinh thần của thanh niên Đoàn ta."
Đêm đó, dưới ánh lửa trại bập bùng, Đạt ngồi cạnh Linh. Tiếng lửa cháy lách tách hòa cùng tiếng hát của các bạn.
— "Đạt này, cảm ơn cậu vì hội trại lần này nhé. Tớ chưa bao giờ thấy lớp mình đoàn kết như thế." – Linh khẽ nói, vai cô vô tình chạm nhẹ vào vai Đạt.
Đạt nhìn lên bầu trời đầy sao của năm 2005. Hắn biết, chiến thắng ở hội trại chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, nhưng với bản lĩnh này, hắn chắc chắn sẽ đưa gia đình và cả Linh đến một tương lai tươi sáng hơn rất nhiều.
Cái kết cho một ngày rực rỡ:
Cuối buổi lễ, ban tổ chức thông báo: Lớp 9A giành giải Nhất toàn diện. Cùng lúc đó, cô Quỳnh hớt hải chạy đến, trên tay là tờ báo Hoa Học Trò mới nhất:
— "Đạt ơi! Bài của em được đăng trang bìa mục Văn học rồi! Họ còn gửi kèm một phong bì nhuận bút khá lớn cho em này!"
Đạt cầm phong bì, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Số tiền này không nhiều so với thu nhập shipper kiếp trước, nhưng nó là minh chứng đầu tiên cho việc hắn đã thực sự "thành đạt" bằng chính thực lực của mình.
Đạt đạp xe về nhà khi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, thay vào đó là ánh đèn dầu leo lắt từ những hàng quán ven đường và ánh trăng non đầu tháng. Trong giỏ xe của hắn, tờ báo Hoa Học Trò còn thơm mùi mực in và chiếc phong bì nhuận bút được kẹp cẩn thận trong cuốn sổ tay.
Vừa bước vào sân, hắn đã thấy bố đang ngồi chẻ lạt tre bên hiên, còn mẹ thì đang hì hục dưới bếp, mùi cá kho tương bay lên thơm phức.
Đạt dựng xe, hăm hở chạy lại gần bố:
— "Bố ơi, hôm nay lớp con thắng giải Nhất hội trại rồi! Mà không chỉ có thế đâu..."
Ông Thành dừng tay, ngước nhìn đứa con trai đang hớt hải nhưng gương mặt rạng ngời sức sống. Ông chưa kịp hỏi thì Đạt đã rút tờ báo ra, chỉ tay vào dòng tên Đỗ Thành Đạt in đậm ở trang mục văn chương.
— "Bố nhìn xem, bài văn con viết về mẹ được đăng báo rồi. Họ còn gửi cả tiền nhuận bút cho con nữa này!"
Đạt đưa chiếc phong bì còn nguyên tem của tòa soạn cho bố. Ông Thành mở ra, đôi bàn tay chai sần run run khi nhìn thấy những tờ tiền 20.000 và 50.000 đồng phẳng phiu bên trong. Với một học sinh năm 2005, số tiền này là một gia tài nhỏ, nhưng với ông Thành, giá trị của nó nằm ở sự hãnh diện mà bấy lâu nay ông ngỡ mình đã mất đi.
Bà Hương nghe tiếng xôn xao ngoài sân, vội vàng lau tay vào tạp dề chạy lên.
— "Cái gì? Thằng Đạt được lên báo á? Tiền đâu ra mà nhiều thế này con?"
Đạt mở tờ báo, dõng dạc đọc to đoạn văn hắn viết về sự tần tảo của người phụ nữ, về đôi bàn tay thô ráp vì sương gió nhưng ấm áp tình thương của mẹ. Giọng hắn trầm xuống, chứa đựng tất cả sự hối lỗi và yêu thương từ cả hai kiếp người.
Bà Hương đứng lặng người. Những vất vả, lo toan cơm áo gạo tiền suốt bao năm qua như tan biến hết trong giây phút ấy. Bà không kìm được mà bật khóc, nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc.
— "Cái thằng này... học hành chẳng lo, lại đi viết lách sướt mướt thế này..." – Bà mắng yêu, nhưng tay thì ôm chặt lấy vai con trai.
Tối hôm đó, bữa cơm gia đình rộn rã hơn bao giờ hết. Ông Thành rót một chén rượu nhỏ, khẽ nhấp một ngụm rồi nhìn Đạt:
— "Tiền này con cứ giữ lấy mà mua sách vở, hoặc mua cái gì con thích. Bố mẹ không lấy của con đâu. Chỉ cần con cứ ngoan và học tốt như thế này là bố mừng rồi."
Đạt nhìn bố mẹ, trong lòng thầm hạ quyết tâm. Hắn biết, nhuận bút này chỉ là bước khởi đầu.
— "Con định dùng số tiền này để đăng ký một khóa học máy tính ở trung tâm huyện, bố mẹ ạ. Con muốn sau này sẽ làm những việc lớn lao hơn, để bố không phải ra bến cảng bốc vác đêm hôm, để mẹ không phải thức khuya dậy sớm chợ búa nữa."
Ông Thành nhìn sâu vào mắt con, nhận thấy một sự kiên định lạ lùng mà một đứa trẻ 14 tuổi không thể có được. Ông gật đầu, một cái gật đầu đầy tin tưởng.
Đêm ấy, nằm trong căn buồng cũ, Đạt cảm thấy trái tim mình bình yên đến lạ. Tiếng dế kêu ngoài đồng như hòa nhịp với niềm vui đang nhen nhóm. Hắn đã thắng được bài kiểm tra Toán, thắng được đám côn đồ, và quan trọng nhất, hắn đã thắng được sự thất vọng trong mắt cha mẹ.
"Ngày mai," Đạt tự nhủ, "Mình sẽ bắt đầu hành trình chinh phục công nghệ. Thế giới của năm 2005 đang mở rộng cửa, và lần này, mình sẽ là người dẫn đầu."
Bạn thấy sao?