Sáng chủ nhật, Đạt không ngủ nướng như mọi khi. Hắn dậy sớm, mặc bộ quần áo tươm tất nhất rồi xin phép bố mẹ lên thị xã. Trong túi hắn là số tiền nhuận bút từ báo Hoa Học Trò và một ít tiền tiết kiệm từ việc nhịn ăn sáng bấy lâu nay.
Mục tiêu của Đạt hôm nay rất rõ ràng: Tiếp cận công nghệ. Năm 2005, internet ở các vùng quê vẫn còn là một thứ gì đó xa xỉ và đầy bí ẩn. Những tiệm "Net cỏ" mọc lên chủ yếu phục vụ các thanh niên cày game Võ Lâm Truyền Kỳ hay Mu Online. Nhưng Đạt biết, đằng sau những màn hình CRT lồi và tiếng modem quay số tít... tít... tè... là một kho tàng lộ diện giúp hắn thay đổi vận mệnh.
Đạt dừng chân trước một trung tâm tin học cũ kỹ mang tên "Ánh Sáng". Chủ tiệm là anh Nam, một người thanh niên trán cao, đeo kính cận dày cộm, đang loay hoay với một đống linh kiện máy tính ngổn ngang.
— "Em muốn học về cái gì? Đánh máy văn bản hay lập trình?" – Anh Nam hỏi mà không ngẩng đầu lên.
— "Em muốn học về quản trị hệ thống và thiết kế Web bằng HTML/CSS ạ." – Đạt trả lời rành rọt.
Anh Nam khựng lại, ngước mắt nhìn cậu thiếu niên 14 tuổi bằng vẻ kinh ngạc. Thời này, học sinh đến đây chỉ để học Word, Excel là cùng. Những khái niệm như HTML hay quản trị hệ thống là thứ chỉ dành cho sinh viên đại học chuyên ngành.
— "Em biết mấy thứ đó sao? Ai chỉ cho em?"
Đạt mỉm cười: "Em tự tìm hiểu qua sách cũ thôi ạ. Em có số tiền này, muốn nhờ anh cho thuê máy theo giờ nhưng không phải để chơi game, mà để em thực hành 'vọc' code."
Nhìn vẻ cương nghị và ánh mắt thâm trầm của Đạt, anh Nam bỗng thấy thú vị. Anh đẩy gọng kính: "Được, nếu chú mày thực sự muốn học, anh sẽ không lấy tiền giờ. Nhưng bù lại, lúc nào anh bận, chú mày phải phụ anh tháo lắp, vệ sinh mấy con máy cũ này. Chịu không?"
Đạt mừng rỡ: "Chốt kèo ạ!"
Suốt cả buổi chiều, Đạt đắm mình trong thế giới kỹ thuật số. Đôi bàn tay hắn lướt trên bàn phím cơ cũ kỹ một cách điệu nghệ. Hắn bắt đầu tạo những dòng code đầu tiên cho một diễn đàn (forum) nhỏ — thứ mà hắn dự định sẽ biến thành "mỏ vàng" kết nối cộng đồng học sinh toàn tỉnh.
Trong lúc đó, ở các máy bên cạnh, đám thanh niên đang hò hét đánh trận. Một gã tóc dài đứng bật dậy đập bàn:
— "Mẹ nó, cái máy này bị gì mà cứ vào trận là lag thế này! Chủ quán đâu, sửa mau!"
Anh Nam đang dở tay sửa một chiếc màn hình, mặt nhăn nhó. Đạt lẳng lặng đứng dậy, tiến lại gần chiếc máy đang bị treo:
— "Anh để em xem cho. Máy này bị xung đột địa chỉ IP và tràn bộ nhớ đệm thôi."
Chỉ bằng vài thao tác lệnh trong Command Prompt và chỉnh sửa lại Startup, chiếc máy bỗng chạy mượt mà trở lại. Gã tóc dài ngẩn người, còn anh Nam thì há hốc mồm.
— "Chú mày... khá đấy!" – Anh Nam thốt lên, trong mắt bắt đầu hiện lên sự nể phục.
Tối muộn, khi Đạt chuẩn bị ra về, chiếc điện thoại Nokia 1100 trong túi hắn bỗng rung lên. Một tin nhắn mới từ số máy lạ:
"Đạt hả? Tớ Linh nè. Bài văn của cậu trên báo hay lắm, cả nhà tớ ai cũng khen. Mai cậu có rảnh không? Tớ muốn nhờ cậu chọn giúp vài cuốn sách ôn thi học sinh giỏi ở hiệu sách huyện."
Đạt nhìn dòng tin nhắn trên màn hình đen trắng, lòng bỗng thấy xao động lạ thường. Kiếp trước, hắn chỉ biết đứng từ xa nhìn Linh rạng rỡ bên những người thành đạt. Còn bây giờ, Linh lại là người chủ động tìm đến hắn.
Hắn nhắn lại vỏn vẹn một câu: "Được chứ, 8 giờ sáng mai tớ đợi cậu ở cổng hiệu sách."
Đạp xe về nhà dưới ánh đèn đường vàng vọt, Đạt không thấy mệt mà thấy đầy năng lượng. Hắn đã có một "căn cứ" để phát triển kỹ năng (tiệm của anh Nam), đã có sự công nhận của gia đình và sự quan tâm của người con gái mình thích.
Nhưng Đạt cũng biết, sóng gió vẫn còn ở phía trước. Hội diễn văn nghệ và kỳ thi chuyển cấp sắp tới sẽ là những bài kiểm tra thực sự về năng lực của hắn. Hắn không chỉ muốn làm một "shipper" giỏi về công nghệ, hắn muốn trở thành một "ông trùm" kiến tạo tương lai.
Vừa về đến đầu ngõ, Đạt thấy một bóng người cao lớn đứng đợi sẵn dưới gốc đa. Là Hùng "cậy giàu". Lần này, Hùng không đi cùng đám côn đồ, trông gã có vẻ bồn chồn và lo lắng.
— "Đạt... tôi có chuyện muốn nói với ông." – Giọng Hùng run run, không còn vẻ hống hách thường ngày.
Đạt nhướng mày: "Chuyện gì? Nếu lại định gây sự thì tôi không có thời gian đâu."
— "Không... không phải. Là về Linh... và về cái vụ thi khảo sát Toán sắp tới. Tôi... tôi bị bố đe dọa nếu lần này không trên 8 điểm sẽ bị tống vào trường nội trú trên tỉnh. Ông... ông giúp tôi được không?"
Đạt đứng khựng lại. Một ý tưởng táo bạo lóe lên trong đầu hắn. Kẻ thù của ngày hôm qua, rất có thể sẽ trở thành một "quân cờ" hoặc một cộng sự tiềm năng cho kế hoạch lớn hơn của hắn.
Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý:
— "Được thôi, nhưng cái giá phải trả không hề rẻ đâu nhé, công tử."
Đạt khẽ tựa lưng vào chiếc xe đạp, ánh mắt thâm trầm nhìn Hùng. Trong đầu hắn, những con số và kế hoạch bắt đầu nhảy múa. Kiếp trước, Hùng là kẻ thù, nhưng kiếp này, dưới nhãn quan của một kẻ từng trải, Đạt hiểu Hùng chỉ là một công tử bột thiếu định hướng và đang sợ hãi áp lực từ gia đình.
— "Muốn tôi kèm? Được thôi. Nhưng tôi không cần tiền lẻ của cậu." – Đạt lạnh lùng nói.
Hùng nuốt nước bọt, lắp bắp: "Vậy... ông muốn gì? Nhà tôi có xưởng gỗ, có xe tải... ông muốn gì tôi cũng đáp ứng!"
Đạt mỉm cười, một nụ cười ranh mãnh:
— "Tôi cần cậu vận động đám 'công tử, tiểu thư' trong khối. Những đứa học kém nhưng nhà có điều kiện ấy. Gom hết lại thành một nhóm. Tôi sẽ dạy kèm cho cả hội. Học phí tính theo buổi, nhưng cậu phải là người thu và đảm bảo trật tự. Đổi lại, tôi cam kết cậu sẽ không phải đi trường nội trú."
Ánh mắt Hùng sáng lên. Đây không chỉ là cứu cánh cho hắn, mà còn là cơ hội để hắn ra oai với đám bạn.
— "Chốt! Mai tôi sẽ gọi đủ 'anh em' đến quán Net anh Nam!"
Bạn thấy sao?