Chương 5: \\\\\\\"Lò luyện \\\\\\\" giữa tiệm Net

Sáng hôm sau, một cảnh tượng lạ lùng diễn ra tại tiệm Net "Ánh Sáng". Thay vì tiếng gào thét đánh trận, góc trong cùng của quán lại vang lên tiếng giảng bài trầm ổn.
Đạt đứng trước một chiếc bảng trắng nhỏ mượn của anh Nam. Trước mặt hắn là 5-6 cậu ấm cô chiêu, đứa thì tóc tai sành điệu, đứa thì mặc áo hiệu, nhưng tất cả đều đang chăm chú nhìn vào những công thức giải nhanh mà Đạt vừa viết.
— "Toán học không phải là học thuộc lòng. Nó là logic. Các cậu chỉ cần nắm được 'từ khóa' của đề bài, mọi thứ sẽ tự mở ra."
Đạt không dạy theo kiểu nhồi nhét của thầy cô. Hắn dạy theo kiểu "mẹo" và tư duy thực tế. Hùng ngồi bàn đầu, lần đầu tiên trong đời thấy những con số hình học không còn là những hình vẽ ma quái mà trở nên sống động và dễ hiểu đến lạ.
Anh Nam chủ quán thi thoảng lại đi ngang qua, vừa pha mì tôm vừa gật gù: "Cái thằng này... nó mà đi làm thầy giáo thì trường sư phạm chắc thất nghiệp hết!"
Sau buổi học đầu tiên, Hùng hăm hở đưa cho Đạt một xấp tiền lẻ lẫn tiền chẵn:
— "Đây, 'học phí' của anh em hôm nay. Bọn nó phục ông sát đất rồi đấy Đạt ạ! Thằng Minh 'béo' bảo trước giờ chưa thấy ai giảng về đạo hàm dễ hiểu như ông."
Đạt cầm xấp tiền, cảm thấy sức nặng của nó. Đây chính là những viên gạch đầu tiên cho "đế chế" mà hắn hằng mơ ước. Hắn chia lại cho Hùng một phần:
— "Cầm lấy, đây là phí 'quản lý' của cậu. Từ mai, hãy tìm thêm người. Càng nhiều người, học phí sẽ càng giảm, nhưng tổng thu của chúng ta sẽ tăng."
Hùng nhận tiền, cảm giác nể phục Đạt đã lên đến đỉnh điểm. Hắn nhận ra, đi theo Đạt không chỉ có kiến thức mà còn có cả "đẳng cấp".
Đang lúc cả nhóm chuẩn bị giải tán thì Linh xuất hiện ở cửa quán Net. Cô diện một chiếc váy hoa nhí giản dị, tay cầm hai ly nước mía. Thấy cảnh tượng Đạt đang làm "thầy giáo", Linh không khỏi ngỡ ngàng.
— "Đạt... hóa ra cậu ở đây thật à? Hùng kể với tớ là cậu đang 'luyện công' cho tụi nó, tớ không tin nên phải chạy qua xem."
Đạt bước lại gần, đón lấy ly nước mía từ tay Linh, mỉm cười:
— "Tớ chỉ giúp các bạn một chút thôi. Cậu đến sớm thế? Chúng mình đi hiệu sách luôn chứ?"
Linh đỏ mặt gật đầu. Đám đệ tử của Hùng bỗng rộ lên tiếng huýt sáo trêu chọc:
— "Dâu tây! Thầy Đạt đi hẹn hò kìa anh em ơi!"
Hùng lập tức quát lớn: "Trật tự! Để thầy đi làm việc đại sự!"
Trên con đường đất dẫn ra hiệu sách huyện, Đạt thong thả đạp xe, Linh ngồi phía sau, tà áo trắng bay lòa xòa chạm vào lưng hắn. Mùi hương bồ kết thoang thoảng từ tóc Linh khiến tâm hồn một gã đàn ông 30 tuổi trong thân xác 14 tuổi bỗng thấy bình yên đến lạ.
— "Đạt này, sao cậu bỗng nhiên thay đổi nhiều thế? Tớ cảm giác cậu... cứ như một người khác ấy. Trưởng thành hơn, giỏi giang hơn..." – Linh khẽ hỏi, tay nắm chặt vào yên xe.
Đạt nhìn những cánh đồng lúa xanh mướt hai bên đường, khẽ đáp:
— "Vì tớ nhận ra, nếu mình không mạnh mẽ, mình sẽ không thể bảo vệ được những điều mình trân trọng, Linh ạ."
Linh im lặng, nhưng bàn tay cô khẽ chạm nhẹ vào áo Đạt. Ở hiệu sách, Đạt không chỉ chọn sách cho Linh mà còn mua thêm một vài cuốn về lập trình nâng cao và quản trị kinh doanh. Hắn biết, nhóm học tập của hắn chỉ là bước đệm. Sắp tới, khi kỳ thi khảo sát kết thúc với kết quả chấn động, danh tiếng của hắn sẽ vang xa, và đó là lúc hắn sẽ tung ra đòn quyết định để chiếm lĩnh thị trường internet sơ khai của vùng quê này.
Ngày thứ ba của kiếp sống mới khép lại với:
Một nhóm học tập trung thành dưới sự quản lý của "đại ca" Hùng.
Một khoản quỹ đầu tư nhỏ bắt đầu hình thành.
Mối quan hệ với Linh đã tiến thêm một bước dài.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...