Chương 10: Bản Nhạc Mùa Hạ

Mùa hè năm 2025, chúng tôi tổ chức đám cưới tại một khu vườn nhỏ ở ngoại ô Hà Nội. Buổi lễ diễn ra dưới ánh nắng dịu dàng, giữa những hàng cây xanh mướt và những khóm hoa hướng dương rực rỡ – loài hoa mà Tri Liễu từng tặng tôi khi tôi chuyển đến Hà Nội. Khách mời không quá đông, chỉ có gia đình, bạn bè thân thiết và những người đồng nghiệp đã chứng kiến hành trình của chúng tôi. Thủy Tiên, cô bạn thân của tôi làm phù dâu, không ngừng trêu chọc Tri Liễu về “hành trình chinh phục” của anh.

Tôi bước ra trong chiếc váy cưới trắng đơn giản, mái tóc dài xõa tự nhiên, đeo chiếc dây chuyền ve sầu và chiếc nhẫn Mùa Hạ Của Anh. Tri Liễu, trong bộ vest xanh navy, đứng lặng người khi nhìn thấy tôi.

Anh thì thầm với Minh, người bạn thân làm phù rể: “Minh à, tao vẫn không tin được là Hạ đã đồng ý lấy tao đấy!”

Minh bật cười, vỗ vai anh. “Mày đúng là đồ ngốc! Nhưng mà mày chọn đúng người rồi đấy!”

Trong lễ cưới, khi trao cho nhau lời thề, Tri Liễu nắm tay tôi, giọng run run nhưng đầy quyết tâm: “Giang Hạ, em là ánh nắng mùa hạ của anh, từ ngày đầu ở sân thể dục, qua những lần xa cách cho đến hôm nay. Anh không hứa sẽ cho em cả thế giới nhưng anh hứa sẽ dành cả thế giới của anh để yêu thương, che chở và đồng hành cùng em. Cảm ơn em vì đã chờ anh, cũng cảm ơn em vì đã là chính em.”

Tôi mỉm cười, rướm nước mắt: “Tri Liễu, anh là người ngốc nhất nhưng cũng là người tuyệt vời nhất mà em biết. Anh đã cho em niềm tin, sự kiên trì và cả những mùa hè không bao giờ quên. Em hứa sẽ luôn ở bên anh dù mưa gió bão bùng hay nắng mai rực rỡ.”

Khi chúng tôi trao nhẫn và hôn nhau dưới tán cây, tiếng vỗ tay vang lên, hòa lẫn với tiếng ve sầu râm ran từ xa.

Thủy Tiên hét lên: “Hôn nữa đi, hôn nữa đi!” Làm cho tất cả cười ầm cả lên.

Bữa tiệc diễn ra trong không khí ấm cúng với những câu chuyện cũ được kể lại: về lần Tri Liễu vụng về xin zalo, về chuyến đạp xe 155km, về lời tỏ tình trên vòng đu quay…

===

Sau đám cưới, chúng tôi đã chuyển đến một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô Hà Nội, đúng như giấc mơ của hai đứa. Ngôi nhà có một khu vườn nhỏ, nơi tôi sẽ trồng hoa hướng dương và một góc nhỏ để tôi làm thí nghiệm. Tri Liễu lắp một hệ thống pin mặt trời nhỏ trên mái nhà, vừa để tiết kiệm điện vừa để thử nghiệm các ý tưởng mới.

Chúng tôi gọi đó là “phòng lab tình yêu”, nơi cả hai cùng nhau thảo luận về những dự án có thể kết hợp năng lượng tái tạo và vật liệu thân thiện môi trường.

Sự nghiệp của cả hai tiếp tục thăng hoa. Dự án của Tri Liễu được mở rộng ra nhiều tỉnh thành, trở thành mô hình mẫu cho các nước Đông Nam Á.

Anh được vinh danh là “Kỹ sư trẻ xuất sắc” trong một hội nghị quốc tế, trong bài phát biểu, anh không quên nhắc đến tôi: “Tôi không thể đứng đây nếu như không có người đồng đội tuyệt vời nhất, người đã truyền cảm hứng cho tôi từ những ngày còn là một chàng trai vụng về xin Zalo.”

Trong khi đó tôi đã dẫn dắt công ty khởi nghiệp của mình đạt được hợp đồng lớn với một tập đoàn châu Âu, đưa vật liệu phân hủy sinh học của tôi vào sản xuất hàng loạt. Tôi được mời làm diễn giả tại nhiều hội nghị quốc tế và mỗi lần vậy tôi đều mang theo chiếc nhẫn Mùa Hạ Của Anh, như một lời nhắc nhở về hành trình của mình.

===

Một buổi tối mùa hè, khi chúng tôi ngồi trong khu vườn nhà, ngắm những con ve sầu đậu trên cành cây, tôi tựa vào vai Tri Liễu, giọng mơ màng: “Anh à, anh có nhớ ngày anh xin Zalo của em không? Nếu lúc đó em từ chối thì anh sẽ làm gì?”

Tri Liễu cười, ôm tôi vào lòng. “Thì anh sẽ đứng dưới ký túc xá mỗi ngày, mang bánh ú đến khi em chịu nói chuyện! Nhưng may là em không từ chối nên anh không cần phải làm anh chàng trinh thám lâu.”

Tôi bật cười, véo má anh: “Anh đúng là ngốc thật. Nhưng em yêu anh vì cái sự ngây ngốc đó.”

Chúng tôi ngồi đó, dưới ánh trăng và tiếng ve sầu, cảm nhận hạnh phúc giản dị nhưng trọn vẹn. Từ sân thể dục rực nắng năm nào, qua những ngày xa cách, những thử thách, đến ngôi nhà nhỏ đầy ắp tình yêu, hai đứa đã cùng nhau viết nên câu chuyện của riêng mình – một bản nhạc mùa hạ không bao giờ tắt.

Hết.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...