Chương 11: Ngoại truyện 1: Ngôi Nhà Nhỏ Bên Đồi

Mùa hè năm 2027, hai năm sau đám cưới, chúng tôi đã biến ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô Hà Nội thành một tổ ấm thực sự. Khu vườn phía sau nhà rực rỡ với những khóm hoa hướng dương mà tôi đã chăm chút, xen kẽ là những bụi cây ăn quả do Tri Liễu kiên nhẫn trồng, dù anh thường xuyên bị tôi trêu vì “tay nghề làm vườn còn thua cả một nhà khoa học như em”. Trên mái nhà, hệ thống pin mặt trời do Tri Liễu tự lắp đặt cung cấp gần như toàn bộ điện năng cho cả gia đình, trong garage, tôi dựng một góc thí nghiệm nhỏ, nơi tôi thử nghiệm các mẫu vật liệu mới vào những ngày cuối tuần.

Cuộc sống của chúng tôi không phải lúc nào cũng hoàn hảo nhưng luôn đầy ắp những tiếng cười. Một buổi sáng chủ nhật nọ, tôi đang loay hoay trong bếp, cố gắng làm bánh bao nhân thịt theo công thức của mẹ chồng. Tôi mặc tạp dề, mặt dính một vệt bột trắng, nhìn Tri Liễu đang ngồi ngoài vườn đọc báo với vẻ mặt bực bội.

“Anh Liễu! Anh vào đây giúp em đi, bột dính hết lên tay em rồi!” Tôi gọi to, giọng nửa đùa nửa thật.

Tri Liễu ngẩng lên, bật cười khi thấy bộ dạng của tôi. Anh gấp báo, bước vào bếp, giả vờ nghiêm túc: “Cô gái ngầu nhất phòng lab mà cũng bị bột đánh bại à? Để anh, chiến thần Vật lý này ra tay!”

Anh cầm cục bột nhưng chỉ vài phút sau, cả hai đã biến căn bếp thành một “bãi chiến trường” với bột vương vãi khắp nơi. Giang Hạ cười đến chảy nước mắt, véo má anh: “Anh đúng là đồ ngốc! Lần sau em không nhờ anh nữa, tự làm còn nhanh hơn!”

Tri Liễu ôm tôi từ phía sau, bột dính đầy áo: “Nhưng mà làm cùng em sẽ vui hơn, đúng không? Với lại, bánh bao này mà ngon thì anh sẽ khoe khắp công ty là vợ anh làm!”

Tôi lườm anh nhưng khóe miệng không giấu được nụ cười: “Thôi đi, anh chàng Vật lý! Làm xong cái này, anh phải rửa chén đấy!”

===

Sự nghiệp của cả hai vẫn tiếp tục thăng hoa. Tri Liễu, giờ là giám đốc kỹ thuật của một dự án năng lượng tái tạo lớn, dẫn dắt một đội ngũ quốc tế để triển khai các hệ thống pin mặt trời ở Đông Nam Á. Anh thường xuyên đi công tác nhưng luôn mang theo một bức ảnh nhỏ của tôi – bức ảnh chụp lén từ ngày chúng tôi còn đi dạo ở sân thể dục.

“Cái này là bùa may mắn của anh.” Anh từng nói với tôi như vậy khiến cho tôi vừa xấu hổ vừa hạnh phúc.

Còn tôi đã đưa công ty khởi nghiệp của mình lên một tầm cao mới. Vật liệu phân hủy sinh học của tôi được sử dụng rộng rãi trong ngành bao bì tại Việt Nam và bắt đầu xuất khẩu sang châu Âu. Tôi được mời làm cố vấn cho một chương trình của Liên Hợp Quốc, giúp các quốc gia đang phát triển giảm thiểu rác thải nhựa. Dù công việc bận rộn, tôi vẫn giữ thói quen gọi điện cho Tri Liễu mỗi tối khi anh đi công tác, kể về những việc xảy ra trong ngày của mình, từ những thành công trong phòng lab đến những lần tôi làm cháy món ăn trong bếp.

Tuy nhiên điều khiến cả hai hạnh phúc nhất là tin vui đến vào cuối năm 2026: Tôi đã mang thai.

Khi tôi nói với Tri Liễu điều đó thì anh đã đứng lặng người, rồi ôm tôi thật chặt, giọng nghẹn ngào: “Hạ ơi, em… em sắp làm mẹ rồi! Anh sắp được làm bố! Trời ơi, anh không biết phải làm gì bây giờ!”

Tôi bật cười, nước mắt lấp lánh: “Thì làm như anh vẫn làm thôi – yêu thương em, và yêu thương con của chúng ta. Anh sẽ là ông bố tuyệt vời nhất, em tin chắc sẽ là như vậy!”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...