Tháng 6 năm 2027, bé Tri Hạ – cô con gái nhỏ của chúng tôi đã chào đời trong một buổi sáng mùa hè rực rỡ. Tiếng khóc đầu tiên của bé vang lên trong phòng sinh, khiến Tri Liễu, người đứng chờ bên ngoài, không kìm được nước mắt.
Khi anh được phép vào, nhìn thấy tôi ôm cô bé nhỏ xíu, anh quỳ xuống bên giường, nắm tay tôi nói: “Hạ ơi, cảm ơn em. Con… con giống em, đẹp quá!”
Tôi mỉm cười mệt mỏi, vuốt tóc anh: “Đồ ngốc này, mới sinh mà đã biết giống ai rồi à? Nhưng em hy vọng con sẽ có đôi mắt sáng như anh và di truyền cái tính ngốc nghếch đáng yêu của anh nữa.”
Chúng tôi đặt tên con là Tri Hạ, như một sự kết hợp của cả hai và cũng là lời nhắc nhở về mùa hè năm ấy, khi chúng tôi bắt đầu hành trình tình yêu.
Tri Hạ lớn lên trong ngôi nhà nhỏ đầy ánh nắng với tiếng ve sầu vang vọng mỗi mùa hè. Cô bé có đôi mắt to tròn giống Tri Liễu và nụ cười rạng rỡ như tôi, trở thành niềm vui lớn nhất của cả hai.
Cuộc sống với một đứa trẻ không hề dễ dàng. Có những đêm Tri Hạ quấy khóc, khiến cả hai đứa thay nhau thức trắng. Một lần nọ, khi tôi đang dỗ con thì đã mệt mỏi đến mức ngủ quên trên ghế bành.
Tri Liễu về nhà thấy cảnh đó thì lặng lẽ bế Tri Hạ vào nôi rồi đắp chăn cho tôi. Anh ngồi bên tôi, nhìn hai mẹ con, lòng ngập tràn hạnh phúc.
“Anh à, anh có bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày này không?” Tôi hỏi vào một buổi sáng, khi cả hai đang chơi với Tri Hạ trong vườn. Cô bé đang cố gắng bò trên thảm cỏ, cười khanh khách mỗi lần Tri Liễu làm mặt ngố.
Tri Liễu ngồi xuống bên tôi, cầm tay tôi nói: “Hồi anh xin zalo của em, anh chỉ nghĩ được đến việc làm sao để em trả lời tin nhắn thôi. Ai ngờ, giờ mình có cả một gia đình. Hạ à, cảm ơn em vì tất cả.”
Tôi tựa đầu vào vai anh nhìn Tri Hạ đang nghịch một bông hoa hướng dương.
“Em cũng không ngờ đến đâu nhưng anh biết không, mỗi lần nghe tiếng ve sầu, em lại nhớ ngày đầu mình gặp nhau. Anh đứng ở sân thể dục, ngượng ngùng như một cậu học sinh, vào khoảnh khắc ấy em đã biết rằng anh sẽ là người mà em muốn đi cùng cả đời.”
Bạn thấy sao?