Năm 2030, chúng tôi tiếp tục ghi dấu ấn trong sự nghiệp. Tri Liễu thành lập một công ty khởi nghiệp riêng chuyên về các giải pháp năng lượng tái tạo cho các cộng đồng nông thôn. Dự án của anh không chỉ giúp hàng ngàn hộ gia đình có điện sạch mà còn tạo việc làm cho người dân địa phương.
Anh được mời làm diễn giả tại một hội nghị toàn cầu ở Nhật Bản, trong bài phát biểu, anh không quên nhắc đến tôi và Tri Hạ: “Gia đình là nguồn động lực lớn nhất của tôi. Họ nhắc tôi rằng, mọi nỗ lực của chúng ta đều là để xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn cho thế hệ sau.”
Tôi giờ đây đã là một nhà khoa học nổi tiếng, dẫn dắt một đội ngũ nghiên cứu phát triển các vật liệu bền vững, không chỉ trong ngành bao bì mà còn trong xây dựng và y tế.
Tôi được vinh danh là “Nhà khoa học trẻ xuất sắc” tại một lễ trao giải quốc tế và trong bài phát biểu, tôi mỉm cười nhìn Tri Liễu ngồi dưới khán đài, cầm tay Tri Hạ: “Tôi không đứng đây một mình. Người đàn ông ngốc nghếch nhưng tuyệt vời nhất đã đồng hành cùng tôi, từ sân trường cho đến hôm nay. Và con gái tôi, ánh nắng nhỏ của chúng tôi là lý do tôi muốn tiếp tục cố gắng.”
Sau hội nghị, chúng tôi đưa Tri Hạ đi dạo ở một công viên gần đó. Cô bé giờ đã ba tuổi chạy nhảy khắp nơi, cầm một chiếc đèn lồng nhỏ giống hệt chiếc Tri Liễu từng cầm bên hồ khi xưa.
“Bố mẹ ơi, nhìn này, con bắt được ve sầu rồi!” Tri Hạ reo lên, giơ tay chỉ vào một con ve sầu đậu trên cây.
Chúng tôi bật cười, nắm tay nhau nhìn con gái: “Cẩn thận đấy! Con ve sầu đó ngốc như bố con đó!” Tôi cười trêu khiến cho Tri Liễu giả vờ lườm tôi.
Chúng tôi đứng đó, dưới ánh nắng mùa hè, nghe tiếng ve sầu vang vọng như một bản nhạc không bao giờ tắt. Từ sân thể dục năm nào, qua những ngày xa cách, những thử thách, đến ngôi nhà nhỏ và cô con gái bé bỏng, hai đứa đã cùng nhau viết lên một câu chuyện tình yêu – một mùa hè mãi mãi rực rỡ.
Hết Truyện.
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?