Chương 2: Giữa hè

Những ngày tiếp theo, Tri Liễu và tôi đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nhau. Chúng tôi thường xuyên gặp nhau sau giờ học, cùng chạy bộ quanh sân thể dục, hoặc ngồi ở quán cà phê nhỏ gần trường, nơi có những ly trà sữa giá rẻ và mùi bánh mì nướng thơm lừng.

Tri Liễu kể cho tôi nghe về những bài toán Vật lý phức tạp mà anh đang vật lộn cho luận văn tốt nghiệp, còn tôi lại chia sẻ về những thí nghiệm hóa học thất bại nhưng đầy thú vị của mình. Chúng tôi cười đùa, tranh cãi và dần trở thành người bạn đồng hành của nhau.

Một buổi tối, khi cả hai ngồi trên ghế đá dưới hàng cây phượng vĩ, tôi bất ngờ hỏi:

“Anh Liễu này, anh có bao giờ nghĩ mình sẽ làm gì sau khi tốt nghiệp chưa? Ý em là… ước mơ lớn lao gì đó.”

Tri Liễu ngả người ra sau, nhìn lên bầu trời lấp lánh ánh sao.

“Ước mơ lớn lao hả? Chắc là… làm một kỹ sư giỏi, thiết kế những hệ thống năng lượng mới, kiểu như pin mặt trời hay gì đó thân thiện với môi trường. Còn em thì sao?”

Tôi ôm gối, giọng mơ màng.

“Em muốn trở thành nhà nghiên cứu hóa học, tìm ra những vật liệu mới, kiểu như pin bền hơn hoặc vật liệu phân hủy sinh học. Em nghĩ nếu mình có thể làm gì đó giúp Trái Đất bớt nóng lên thì… đáng lắm.”

Tri Liễu quay sang nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh.

“Ngầu thế! Vậy sau này mình hợp tác nhé, em nghiên cứu vật liệu, anh thiết kế hệ thống. Thành một cặp bài trùng luôn!”

Tôi bật cười, vỗ vai anh.

“Thỏa thuận nhé! Nhưng anh phải hứa là không được làm em điên lên với mấy ý tưởng Vật lý điên rồ của anh đâu đấy!”

“Được, anh hứa!” Tri Liễu cười lớn, giơ tay ra. “Chạm tay nào, đồng đội tương lai!”

Tôi chạm tay vào tay anh, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay thô ráp. Tôi không biết rằng trong tương lai khoảnh khắc ấy sẽ trở thành một lời hứa vô hình, gắn kết chúng tôi qua những năm tháng sau này.

________________________________________

Nhưng không phải lúc nào mọi thứ cũng suôn sẻ. Một lần, khi cả hai đang đi dạo ở công viên gần trường, Tri Liễu bất ngờ im lặng, ánh mắt trầm ngâm. Tôi nhận ra ngay nên đã dừng bước, khoanh tay.

“Này, anh sao thế? Lại nghĩ lung tung gì à?”

Tri Liễu do dự, rồi thở dài. “Hạ này, anh sắp tốt nghiệp rồi. Sau này… có thể anh sẽ phải đi làm xa, không ở thành phố này nữa. Em có… thấy phiền không?”

Tôi nhíu mày, giọng nghiêm túc.

“Anh nghĩ em là kiểu người dễ bỏ cuộc à? Nếu anh đi xa thì em sẽ nhắn tin, gọi điện, hoặc… bay đến chỗ anh nếu cần! Miễn là anh đừng có lặn mất tăm như mấy anh chàng trong phim đấy nhé!”

Tri Liễu bật cười nhưng ánh mắt vẫn xen chút lo lắng.

“Anh không lặn đâu nhưng… anh sợ em sẽ chán anh. Anh không giỏi nói chuyện, cũng không biết làm mấy chuyện lãng mạn. Em xinh thế, giỏi thế, chắc chắn có khối người theo đuổi…”

Tôi cắt lời anh, giọng dứt khoát.

“Tri Liễu, anh ngốc thật đấy! Em thích anh vì anh chân thành, vì anh dám đạp xe 155km chỉ để chứng minh bản thân, vì anh đứng dưới ký túc xá tặng em bánh ú dù ngượng muốn chết. Em không cần anh phải lãng mạn như trong phim, em chỉ cần anh là… anh thôi.”

Tri Liễu nhìn tôi, ánh mắt như sáng lên. Anh nắm tay tôi, lần đầu tiên chủ động như vậy.

“Cảm ơn em, Giang Hạ. Anh sẽ cố, thật đấy!”

Tôi mỉm cười, siết nhẹ tay anh.

“Vậy thì cố lên, anh chàng Vật lý. Đừng để em thất vọng nhé!”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...