Chương 3: Lời Tỏ Tình Trên Vòng Đu Quay

Thời gian trôi nhanh như cơn gió mùa hạ, thoảng qua nhưng để lại những dư âm khó phai. Tri Liễu tốt nghiệp, nhận được lời mời làm việc tại một công ty công nghệ ở Hà Nội chuyên về năng lượng tái tạo. Anh hào hứng kể cho tôi nghe về công việc, về những dự án mà anh sẽ tham gia.

Về phần tôi thì còn một năm nữa mới tốt nghiệp, cũng bắt đầu bận rộn với các dự án nghiên cứu tại trường. Chúng tôi không còn gặp nhau hàng ngày như trước nhưng mỗi cuối tuần, Tri Liễu đều bắt xe về thăm tôi, anh ấy thường mang theo những món quà nhỏ như: một chiếc bánh chưng từ quê, một cuốn sách khoa học, hoặc chỉ đơn giản là một ly trà sữa mà tôi thích.

Một buổi tối mùa hè năm 2020, Tri Liễu bất ngờ nhắn tin: [Hạ, cuối tuần này rảnh không? Anh muốn đưa em đi một chỗ đặc biệt.]

Tôi tò mò, trả lời ngay: [Chỗ đặc biệt? Là ở đâu? Anh đừng có định lừa em đi leo núi lúc nửa đêm đấy nhé!]

[Haha, không phải leo núi đâu. Cứ rảnh là được. Anh đón em lúc 6 giờ tối thứ Bảy nhé!]

Thứ Bảy, Tri Liễu xuất hiện trước cổng trường, mặc áo sơ mi trắng giản dị được ủi phẳng phiu, khác hẳn với anh chàng thể thao thường ngày.

Tôi bước ra, mặc một chiếc váy maxi màu xanh nhạt, tóc xõa dài. Tôi nhìn anh, cười khúc khích.

“Ồ, hôm nay anh bảnh bao thế! Có âm mưu gì đây?”

Tri Liễu đỏ mặt, gãi đầu.

“Có âm mưu gì đâu, chỉ là… muốn đưa em đi chơi cho vui thôi.”

Anh chở tôi đến một công viên giải trí ở ngoại ô thành phố. Ánh đèn rực rỡ, tiếng nhạc rộn ràng, mùi kẹo bông gòn thoang thoảng trong không khí.

Tôi hào hứng kéo tay anh chạy từ trò chơi này sang trò chơi khác. Chúng tôi chơi ném vòng, bắn súng nước, thậm chí thử cả nhà ma quái dị, nơi tôi giả vờ sợ hãi để Tri Liễu nắm tay tôi chặt hơn.

Cuối cùng, Tri Liễu dẫn tôi đến vòng đu quay khổng lồ ở trung tâm công viên. Khi cả hai bước vào khoang đu quay, ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa như một tấm thảm ánh sáng trải dài vô tận. Tiếng ve sầu từ đâu đó vang lên, hòa lẫn với tiếng nhạc của công viên.

Khi vòng đu quay chạm đến đỉnh, Tri Liễu hít một hơi thật sâu, lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ. Anh mở hộp, bên trong là một chiếc nhẫn bạc đơn giản, khắc hai cái tên: Tri Liễu & Giang Hạ. Anh nhìn tôi, giọng run run:

“Hạ à, anh… anh không giỏi nói mấy lời hoa mỹ. Nhưng từ ngày gặp em ở sân thể dục thì anh đã biết em sẽ là người đặc biệt với anh. Em đã chờ anh, đã ở bên anh, dù anh vụng về, dù anh chẳng biết làm gì cho lãng mạn. Anh muốn hỏi… em có đồng ý làm người đi cùng anh suốt đời không?”

Tôi ngỡ ngàng, trái tim đập thình thịch nhìn chiếc nhẫn bạc lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo của khoang đu quay. Tên của chúng tôi – Tri Liễu & Giang Hạ – được khắc tỉ mỉ trên bề mặt nhẫn như một lời hứa được chạm vào kim loại.

Tri Liễu vẫn đang nhìn tôi, đôi mắt sáng lên xen lẫn sự lo lắng, bàn tay cầm hộp nhẫn khẽ run. Tôi có thể cảm nhận được sự chân thành trong từng lời anh nói, dù chúng không hoa mỹ như trong phim nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm áp hơn bất kỳ lời tỏ tình nào tôi từng tưởng tượng.

“Anh…” Tôi khẽ nói, giọng lạc đi vì xúc động. Tôi hít một hơi sâu, cố giữ bình tĩnh để không bật khóc ngay trên vòng đu quay.

“Anh đúng là ngốc thật. Ai lại tỏ tình ở chỗ cao thế này chứ? Lỡ em từ chối, anh tính nhảy xuống luôn à?”

Tri Liễu bật cười, nụ cười vẫn xen chút căng thẳng.

“Thì… anh nghĩ ở đây đẹp, lãng mạn mà. Với lại, nếu em từ chối, anh… chắc sẽ trốn xuống dưới cái ghế này luôn!” Anh chỉ vào khoảng không gian chật hẹp dưới chân làm tôi không nhịn được cười.

Tôi nắm lấy tay anh, siết nhẹ.

“Tri Liễu, em đồng ý. Sau này em sẽ sánh bước cùng anh nhé?” Giọng tôi nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, ánh mắt lấp lánh như ánh sao ngoài cửa sổ khoang đu quay.

Tri Liễu thở phào như thể vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Anh cẩn thận đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi, ngón tay anh hơi vụng về nhưng đầy dịu dàng. Khi vòng đu quay từ từ hạ xuống, anh nắm tay tôi chặt hơn, dưới ánh trăng mờ ảo cùng tiếng ve sầu râm ran, chúng tôi đã trao nhau nụ hôn đầu tiên. Nụ hôn ấy không hoàn hảo có chút vụng về, hơi ngượng ngùng nhưng đối với cả hai, nó là khoảnh khắc đẹp nhất của mùa hè năm ấy.

Khi bước ra khỏi công viên, tôi vẫn nắm tay anh, chiếc nhẫn trên tay tôi lấp lánh dưới ánh đèn đường.

“Anh à, lần sau tỏ tình thì phải báo trước nhé, để em chuẩn bị tâm lý!” Tôi đùa, ánh mắt dịu dàng.

Tri Liễu gật đầu, cười tươi. “Được, lần sau anh sẽ… viết thư báo trước, được chưa?”

Cả hai phá lên cười, bước đi trên con đường dẫn về ký túc xá, không biết rằng khoảnh khắc ấy sẽ trở thành một ký ức họ mang theo suốt đời.

---

Nhưng tình yêu dù đẹp đẽ đến đâu cũng không bao giờ là con đường bằng phẳng. Sau buổi tối trên vòng đu quay, Tri Liễu trở lại Hà Nội để bắt đầu công việc mới, còn tôi lại tiếp tục năm cuối đại học. Khoảng cách địa lý khiến cả hai phải điều chỉnh cách yêu thương. Chúng tôi nhắn tin mỗi ngày, gọi video vào cuối tuần, thi thoảng Tri Liễu lại bắt xe về thăm cô, mang theo những món quà nhỏ hay chỉ đơn giản là một cái ôm thật chặt.

Một lần nọ, khi tôi đang bận rộn với luận văn tốt nghiệp thì Tri Liễu nhắn tin đến: [Hạ, cuối tuần này anh không về được, công ty có dự án gấp. Em đừng giận nhé, anh bù sau.]

Tôi đọc tin nhắn, cảm giác hụt hẫng len lỏi trong lòng. Tôi gõ lại: [Không sao, anh cứ làm việc đi. Nhớ giữ sức khỏe!]

Nhưng khi tắt điện thoại, tôi ngồi thẫn thờ trên ghế đá trong khuôn viên trường, nhìn những cặp đôi đi qua, bất giác thấy tủi thân. Yêu xa khó thật, tôi nghĩ, nhưng rồi tự nhủ: Mình đã hứa sẽ chờ anh ấy, không được bỏ cuộc chỉ vì chút cô đơn này.

Tri Liễu ở Hà Nội cũng không dễ chịu gì. Anh ngồi trong văn phòng nhỏ, xung quanh là những bản vẽ kỹ thuật và đồng nghiệp đang bàn luận sôi nổi nhưng tâm trí anh lại đang ở nơi khác. Anh nhớ nụ cười của Giang Hạ, nhớ cái cách Giang Hạ trêu anh mỗi khi anh vụng về, nhớ cả lời hứa của cả hai trên vòng đu quay.
Anh lấy điện thoại ra mở bức ảnh chụp lén của hai người mà hội chị em của Giang Hạ từng gửi, bất giác mỉm cười. Phải cố gắng hơn, anh tự nhủ. Để có thể mang lại cho Hạ một tương lai tốt đẹp hơn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...