Chương 4: Những Cơn Mưa Mùa Hạ

Năm 2021, tôi tốt nghiệp đại học với tấm bằng xuất sắc. Tôi nhận được học bổng cho chương trình thạc sĩ tại một viện nghiên cứu ở Hà Nội, chuyên về vật liệu hóa học thân thiện với môi trường. Điều này đồng nghĩa với việc tôi và Tri Liễu cuối cùng cũng ở cùng một thành phố. Ngày tôi chuyển đến Hà Nội, Tri Liễu đứng chờ ở ga xe lửa, tay cầm một bó hoa hướng dương rực rỡ.

“Chào cô gái của mùa hè!” Anh cười, giang tay ôm tôi. “Chào mừng đến với Hà Nội!”

Tôi bật cười, ôm lại anh. “Anh đúng là sến thật đấy! Nhưng hoa đẹp lắm, cảm ơn anh.”

Cả hai chuyển đồ của tôi về ký túc xá của viện nghiên cứu, rồi cùng đi ăn bún chả ở một quán nhỏ ven đường. Trong làn khói nghi ngút của bếp than, chúng tôi trò chuyện về những kế hoạch tương lai. Tri Liễu kể về dự án năng lượng mặt trời mà công ty anh đang phát triển còn tôi thì hào hứng chia sẻ về những nghiên cứu vật liệu phân hủy sinh học của mình. Chúng tôi nhận ra rằng dù đi trên những con đường khác nhau nhưng cả hai đều hướng về một mục tiêu chung: ‘Làm cho thế giới tốt đẹp hơn’.

Nhưng cuộc sống ở Hà Nội không chỉ có hoa hướng dương và những buổi tối ngọt ngào. Công việc của Tri Liễu ngày càng bận rộn, thường xuyên phải làm thêm giờ, trong khi tôi cũng bị cuốn vào những thí nghiệm kéo dài hàng tuần trong phòng lab. Có những ngày chúng tôi chỉ gặp nhau được vài tiếng hoặc chỉ kịp nhắn vài tin trước khi đi ngủ. Dần dần những khoảng lặng bắt đầu xuất hiện trong mối quan hệ của chúng tôi.

Một buổi tối mưa tầm tã, tôi ngồi trong phòng lab nhìn đồng hồ chỉ 10 giờ tối. Tôi đã hủy buổi hẹn ăn tối với Tri Liễu vì thí nghiệm gặp trục trặc. Điện thoại rung lên, một tin nhắn từ anh: [Hạ, em ổn không? Anh đứng dưới tòa nhà lab đây, mang ô đến cho em.]

Tôi vội chạy xuống, chỉ thấy Tri Liễu đứng dưới mưa, áo ướt sũng, tay cầm chiếc ô màu xanh. Tôi chạy đến, kéo anh vào mái hiên.

“Anh ngốc à? Trời mưa thế này mà đứng đợi, lỡ bị cảm thì sao?”

Tri Liễu cười, đưa ô cho cô.

“Anh sợ em về một mình, trời mưa lớn thế này. Với lại… anh muốn gặp em. Dạo này bọn mình ít gặp quá!”

Tôi nhìn anh, lòng chợt mềm lại. Tôi nắm tay anh, giọng nhỏ nhẹ.

“Em xin lỗi, dạo này em bận quá. Nhưng anh đừng lo, em vẫn ở đây, vẫn là bạn gái của anh mà.”

Tri Liễu siết tay cô, ánh mắt dịu dàng.

“Anh biết. Chỉ là… anh sợ mất em. Công việc, áp lực, mọi thứ cứ cuốn mình đi. Nhưng Hạ à, anh hứa, anh sẽ cố gắng cân bằng mọi thứ để bọn mình có nhiều thời gian với nhau hơn.”

Tôi gật đầu, tựa đầu vào vai anh. Mưa vẫn rơi nhưng khoảnh khắc ấy, chúng tôi cảm thấy như chỉ có hai người trong cả thế giới.

Thời gian tiếp tục trôi, cả hai đã học cách cân bằng giữa tình yêu và sự nghiệp. Tôi bắt đầu đạt được những thành tựu đầu tiên: một bài báo khoa học được đăng trên tạp chí quốc tế, một giải thưởng nghiên cứu sinh trẻ. Tri Liễu cũng thăng tiến trong công ty, trở thành trưởng nhóm của một dự án năng lượng tái tạo lớn. Chúng tôi cùng nhau ăn mừng những cột mốc ấy, dù chỉ là một bữa ăn đơn giản ở quán quen hoặc một buổi tối ngắm sao trên cầu Long Biên.

Nhưng không phải lúc nào mọi thứ cũng suôn sẻ. Một lần nọ, Tri Liễu được công ty đề nghị chuyển công tác sang chi nhánh ở Singapore trong một năm để tham gia dự án quốc tế. Anh do dự, không muốn xa tôi nhưng tôi đã động viên anh:

“Anh Liễu, đây là cơ hội lớn đấy! Anh cứ đi đi, em sẽ ở đây chờ anh như đã hứa. Một năm thôi, bọn mình sẽ vượt qua được.”

Tri Liễu nhìn tôi, ánh mắt xen lẫn biết ơn và lo lắng.

“Em chắc chứ? Anh không muốn em phải chờ đợi thêm lần nữa.”

Tôi cười, nắm tay anh.

“Chắc chứ! Nhưng anh phải hứa là mỗi tuần phải gọi video cho em, kể hết mọi chuyện ở Singapore, không được giấu gì đâu nhé!”

“Được, anh hứa!” Tri Liễu gật đầu, kéo tôi vào lòng. Anh biết rằng, dù khoảng cách có xa đến đâu, Giang Hạ vẫn sẽ là ánh nắng mùa hạ của anh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...