Năm 2022, Tri Liễu chính thức chuyển đến Singapore để tham gia dự án phát triển hệ thống pin năng lượng mặt trời mới cho công ty. Ngày anh lên máy bay, tôi tiễn anh ở sân bay Nội Bài, cố nở nụ cười rạng rỡ dù trong lòng đầy cảm giác trống trải. Tôi mặc chiếc áo phông trắng quen thuộc, đeo chiếc vòng gỗ trầm hương mà anh tặng, nắm tay anh thật chặt trước cổng kiểm tra an ninh.
“Anh nhớ gọi video mỗi tuần nhé!” Tôi nhắc, giọng nửa đùa nửa thật. “Nếu không thì em sẽ bay sang Singapore bắt anh về đấy!”
Tri Liễu cười, xoa đầu tôi.
“Được, anh hứa. Em cũng phải chăm chỉ nghiên cứu đừng để đến lúc anh về rồi mà luận văn thạc sĩ của em vẫn chưa xong đâu đấy!”
Tôi nhăn mặt, đấm nhẹ vào vai anh.
“Lo cho anh trước đi, anh chàng Vật lý! Đừng có bị đồng nghiệp ở Singapore bắt nạt đó!”
Chúng tôi ôm nhau lần cuối. Khi bóng dáng Tri Liễu khuất dần sau cổng an ninh, tôi đứng lặng một lúc, cảm giác như một phần trái tim mình vừa bay đi vậy. Tôi quay về Hà Nội, bước vào nhịp sống bận rộn của phòng lab nhưng mỗi tối, khi tiếng ve sầu ngoài cửa sổ vang lên thì tôi lại nhớ đến những buổi đi dạo cùng anh dưới sân thể dục trường đại học.
Ở Singapore, Tri Liễu nhanh chóng bị cuốn vào guồng quay công việc. Dự án của anh là một thách thức lớn: ‘thiết kế một hệ thống pin mặt trời hiệu suất cao nhưng chi phí thấp, đủ để triển khai ở các nước đang phát triển’. Anh làm việc cùng một đội ngũ quốc tế, với những kỹ sư từ Nhật Bản, Đức, Ấn Độ, mỗi người đều là chuyên gia trong lĩnh vực của mình. Áp lực công việc khiến anh thường xuyên thức khuya nhưng mỗi lần mệt mỏi anh lại mở điện thoại lên xem lại bức ảnh chụp lén của hai người mà hội chị em của Giang Hạ từng gửi. Bức ảnh ấy – anh trong áo thể thao, đứng cạnh Giang Hạ dưới hàng cây phượng vĩ – như một liều thuốc tinh thần, nhắc anh về lời hứa với cô ấy.
Chúng tôi duy trì liên lạc qua những cuộc gọi video hàng tuần. Tôi thường kể về những ngày bận rộn trong phòng lab, về một lần tôi làm cháy một mẫu thí nghiệm khiến cả phòng hoảng loạn, hay về những buổi tối tôi và bạn bè đi ăn lẩu ở phố cổ. Tri Liễu dù mệt mỏi sau những ngày làm việc dài vẫn cười rạng rỡ khi nghe tôi nói. Anh kể về cuộc sống ở Singapore: những con đường sạch sẽ, những tòa nhà chọc trời, cả những lần anh lạc đường trong khu Chinatown chỉ vì mải mê tìm một món ăn giống bún chả Hà Nội.
Khoảng cách không chỉ là vấn đề địa lý. Có những ngày, cả hai đều quá bận, những cuộc gọi video bị rút ngắn thành vài tin nhắn vội vàng. Một lần nọ, khi tôi đang chuẩn bị cho một hội thảo khoa học quan trọng, tôi quên trả lời tin nhắn của Tri Liễu trong hai ngày liên tiếp. Khi tôi gọi lại, giọng anh có chút buồn: “Hạ à, em bận đến mức quên anh luôn rồi à?”
Tôi áy náy, vội giải thích: “Không phải thế đâu, anh Liễu! Em bận chuẩn bị bài thuyết trình, máy tính còn bị crash nữa. Em xin lỗi, thật mà!”
Tri Liễu thở dài nhưng giọng anh vẫn dịu dàng.
“Anh biết, anh chỉ là… nhớ em thôi. Ở đây mọi thứ lạ lẫm, đôi khi anh thấy mình hơi lạc lõng.”
Tôi im lặng một lúc, rồi nói: “Anh Liễu, anh nhớ lời em nói không? Em sẽ chờ anh, dù là ở Hà Nội hay bất cứ đâu. Chỉ cần anh không bỏ cuộc thì em cũng sẽ không bỏ cuộc.”
Lời nói của tôi như một luồng gió mát, xua tan những lo lắng trong lòng Tri Liễu. Anh gật đầu qua màn hình, nụ cười trở lại.
“Được, anh hứa. Chờ anh về, anh sẽ bù cho em một chuyến đi chơi thật hoành tráng!”
Trong khi đó, ở Hà Nội, tôi cũng đối mặt với những thử thách riêng. Chương trình thạc sĩ của tôi đòi hỏi sự tập trung cao độ với hàng loạt thí nghiệm và bài báo khoa học cần hoàn thành. Tôi đang nghiên cứu một loại vật liệu phân hủy sinh học có thể thay thế nhựa truyền thống, một dự án đầy tham vọng nhưng cũng đầy áp lực. Có những đêm, tôi ngồi trong phòng lab đến tận khuya, mắt cay xè vì nhìn màn hình máy tính quá lâu, nhưng mỗi lần mệt mỏi, tôi lại nhìn chiếc nhẫn trên tay, nhớ đến lời tỏ tình của Tri Liễu trên vòng đu quay.
Trong một hội thảo khoa học quốc tế tổ chức tại Hà Nội, tôi được chọn để trình bày nghiên cứu của mình. Tôi hồi hộp đến mức gần như không ngủ được nhưng khi đứng trên sân khấu, nhìn những ánh mắt chăm chú của các nhà khoa học, tôi lại có thêm dũng khí mà trình bày một cách rõ ràng, tự tin. Bài thuyết trình của tôi nhận được nhiều lời khen, một giáo sư từ Nhật Bản thậm chí còn đề nghị tôi tham gia một dự án hợp tác sau khi hoàn thành luận văn thạc sĩ.
Khi gọi video cho Tri Liễu tối hôm đó, tôi không giấu được niềm vui mà khoe.
“Anh Liễu, em làm được rồi! Hội thảo thành công, còn được mời hợp tác nữa! Anh có tự hào về em không?”
Tri Liễu cười rạng rỡ qua màn hình.
“Tự hào chứ! Em đúng là cô gái ngầu nhất anh từng biết. Chờ anh về, anh sẽ tổ chức tiệc chúc mừng cho em!”
Giang Hạ bật cười, trong lòng lại thấy nhớ anh hơn bao giờ hết.
“Anh mau về đi, em muốn ăn tiệc chúc mừng trực tiếp, không phải qua video đâu!”
Bạn thấy sao?