Tháng 12 năm 2022, Tri Liễu hoàn thành dự án ở Singapore và trở về Hà Nội. Anh không báo trước với Giang Hạ mà âm thầm liên lạc với Thủy Tiên – cô bạn thân của Giang Hạ – để chuẩn bị một bất ngờ.
Một buổi chiều mưa phùn, khi tôi vừa rời phòng lab thì Thủy Tiên nhắn tin: [Hạ ơi, xuống dưới ký túc xá một chút đi, có người gửi đồ cho mày nè!]
Tôi nhíu mày, cảm giác quen thuộc khiến tôi nghi ngờ.
‘Lại trò gì đây?’.
Tôi chạy xuống, chỉ thấy Tri Liễu đứng dưới mái hiên, mặc áo khoác xanh navy, tay cầm một bó hoa cúc họa mi nhỏ xíu, nụ cười rạng rỡ dù tóc và vai áo ướt sũng vì mưa.
“Anh Liễu!” Tôi hét lên, lao đến ôm anh. “Sao anh không báo trước gì hết? Em tưởng tháng sau anh mới về!”
Tri Liễu cười, ôm tôi thật chặt.
“Anh muốn làm em bất ngờ, như lần tặng bánh ú ấy. Thấy chưa, anh giữ lời hứa, về đúng lúc để chúc mừng cô gái ngầu nhất của anh đấy!”
Tôi bật cười, nước mắt lấp lánh.
“Anh đúng là đồ ngốc! Nhưng… em nhớ anh lắm!”
Chúng tôi đứng dưới mái hiên, nghe tiếng mưa rơi tí tách. Lần đầu tiên sau gần một năm, cảm giác khoảng cách giữa chúng tôi biến mất. Tri Liễu lấy từ túi ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một đôi khuyên tai hình hoa cúc họa mi.
“Cái này anh mua ở Singapore, thấy giống em – nhỏ nhắn mà rực rỡ. Đeo thử đi.”
Tôi đeo khuyên tai, ngắm mình trong gương điện thoại, rồi quay sang anh, cười tươi.
“Đẹp lắm, cảm ơn anh! Nhưng lần sau, đừng có đứng dưới mưa nữa, cảm lạnh là em không chăm đâu nhé!”
Tái hợp ở Hà Nội, Tri Liễu và tôi dành nhiều thời gian hơn để bù đắp cho những tháng ngày xa cách. Chúng tôi cùng nhau đi dạo ở hồ Hoàn Kiếm, ăn kem Tràng Tiền, thậm chí còn thử leo núi ở ngoại ô Hà Nội, nơi họ cùng nhau ngắm hoàng hôn trên đỉnh núi. Nhưng cuộc sống không chỉ có những khoảnh khắc ngọt ngào. Cả hai đều đang ở giai đoạn quan trọng của sự nghiệp, áp lực từ công việc đôi khi khiến chúng tôi căng thẳng.
Một lần nọ, khi Tri Liễu đề xuất cùng đi du lịch Đà Lạt để thư giãn, tôi lắc đầu, giọng mệt mỏi.
“Anh Liễu, em muốn đi lắm nhưng tuần sau em phải nộp báo cáo cho dự án. Nếu không xong thì em sẽ mất cơ hội hợp tác với nhóm Nhật Bản.”
Tri Liễu gật đầu, cố giấu vẻ thất vọng.
“Anh hiểu. Nhưng Hạ à, em đừng ép mình quá, anh không muốn thấy em kiệt sức đâu.”
Tôi nhìn anh, ánh mắt xen chút áy náy.
“Em biết, nhưng… em muốn mình làm được gì đó lớn lao như anh vậy. Em không muốn chỉ là cô gái đứng sau lưng anh, em muốn là người đồng hành với anh.”
Tri Liễu nắm tay cô, giọng chắc chắn.
“Hạ, em đã là người đồng hành của anh rồi. Dù em làm gì thì anh cũng sẽ ở đây, ủng hộ em.”
Lời nói của Tri Liễu như một luồng gió mát, xua tan những căng thẳng trong lòng tôi. Tôi tựa vào vai anh, cảm nhận hơi ấm qua lớp áo khoác còn ẩm nước mưa.
“Cảm ơn anh. Đôi khi em sợ mình cố gắng quá, rồi lại quên mất những điều quan trọng.”
Tri Liễu siết nhẹ tay cô, giọng trầm ấm.
“Hạ à, em không cần phải sợ đâu. Dù em có bận đến mấy thì anh vẫn sẽ ở đây. Chỉ cần em không quên anh là được.” Anh nháy mắt, cố ý làm tôi bật cười.
Tôi véo nhẹ má anh, giả vờ lườm.
“Quên anh? Không có đâu! Nhưng anh phải hứa, nếu em bận quá mà lỡ quên trả lời tin nhắn thì anh không được giận nhé.”
“Được, anh hứa!”
Tri Liễu giơ tay làm dấu chữ thập, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hạ. Họ đứng dưới mái hiên thêm một lúc, nghe tiếng mưa tí tách, và cảm giác như thời gian đã ngừng trôi, chỉ còn lại hai người và lời hứa bền chặt giữa họ.
Những tháng tiếp theo, Tri Liễu và Giang Hạ cố gắng cân bằng giữa công việc và tình yêu. Họ thiết lập một thói quen: mỗi tối thứ Sáu, dù bận đến đâu, cả hai cũng sẽ gặp nhau ở quán cà phê quen thuộc gần hồ Hoàn Kiếm. Quán nhỏ, với những chiếc bàn gỗ mộc mạc, ánh đèn vàng ấm áp, trở thành nơi họ chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn, cả những giấc mơ lớn lao. Giang Hạ kể về những bước tiến trong nghiên cứu của mình, về loại vật liệu phân hủy sinh học mà cô ấy đang phát triển, có thể thay thế nhựa trong ngành bao bì. Tri Liễu với ánh mắt lấp lánh, kể về dự án pin mặt trời mới của công ty, hứa hẹn cung cấp năng lượng sạch cho các vùng nông thôn.
Nhưng không phải lúc nào mọi thứ cũng êm đềm. Khi tôi đang chuẩn bị cho một hội thảo quốc tế khác, tôi nhận được tin dự án của Tri Liễu gặp trục trặc. Một lỗi kỹ thuật trong thiết kế pin khiến toàn bộ nhóm của anh phải làm lại từ đầu, kéo dài tiến độ hàng tháng. Tri Liễu gọi video cho tôi vào một đêm muộn, giọng mệt mỏi:
“Hạ ơi, anh không biết mình có làm được không. Cả nhóm đang căng thẳng lắm, sếp thì liên tục gây áp lực. Anh sợ… mình không đủ sức.”
Tôi nhìn anh qua màn hình, ánh mắt kiên định.
“Anh à, anh nhớ chuyến đạp xe từ Mai Châu đến Sán Đầu không? Anh đã vượt qua mưa bão, đường núi, có những lúc muốn bỏ cuộc. Lần này cũng vậy thôi. Anh là người quyết đoán nhất mà em biết. Đừng sợ, em tin anh.”
Tri Liễu im lặng, rồi mỉm cười yếu ớt. “Cảm ơn em, Hạ. Em đúng là ánh nắng của anh.”
Lời động viên của Giang Hạ như tiếp thêm sức mạnh cho anh. Trong những tuần tiếp theo, Tri Liễu làm việc không ngừng nghỉ, cùng đội ngũ sửa lỗi và hoàn thiện thiết kế. Khi dự án cuối cùng được phê duyệt, anh gọi cho Giang Hạ ngay lập tức, giọng phấn khởi:
“Hạ ơi, bọn anh làm được rồi! Sếp nói đây là bước đột phá lớn, có thể triển khai thử nghiệm ở một số tỉnh miền núi năm sau!”
Tôi reo lên qua điện thoại.
“Thấy chưa, anh chàng Vật lý của em ngầu quá! Tối nay em mời anh đi ăn lẩu để chúc mừng nhé!”
Cùng lúc đó, tôi cũng đạt được một cột mốc quan trọng. Nghiên cứu của tôi về vật liệu phân hủy sinh học được một công ty khởi nghiệp ở Hà Nội chú ý. Họ mời tôi tham gia với tư cách cố vấn khoa học, đồng thời tài trợ để tôi mở rộng thí nghiệm. Điều này có nghĩa là tôi sẽ phải làm việc nhiều hơn nhưng cũng mở ra cơ hội để biến nghiên cứu của mình thành hiện thực. Tôi hào hứng kể với Tri Liễu trong một buổi tối ở quán cà phê quen thuộc.
“Anh ơi, em không ngờ mọi thứ lại tiến triển nhanh thế! Nếu dự án này thành công thì vật liệu của em có thể được dùng để làm bao bì thân thiện với môi trường. Em muốn sau này, bọn mình cùng làm gì đó để giúp Trái Đất, như lời hứa ngày xưa ấy.”
Tri Liễu nhìn cô, ánh mắt đầy tự hào.
“Hạ à, em đúng là cô gái tuyệt vời nhất. Anh chắc chắn bọn mình sẽ làm được. Sau này, anh thiết kế hệ thống năng lượng, em tạo ra vật liệu, mình sẽ là cặp đôi thay đổi thế giới!”
Tôi bật cười, nhấp một ngụm trà sữa.
“Thay đổi thế giới thì hơi to tát, nhưng… em thích ý tưởng này. Chạm ly nào, đồng đội!”
Họ cụng ly trà sữa, tiếng cười vang lên giữa không gian ấm áp của quán cà phê, như một lời khẳng định rằng dù có khó khăn đến đâu, họ vẫn sẽ cùng nhau tiến về phía trước.
Bạn thấy sao?