Chương 7: Những Ngã Rẽ

Năm 2023, Tri Liễu và Giang Hạ bước vào giai đoạn mới của cuộc sống. Tri Liễu được thăng chức thành trưởng nhóm kỹ thuật tại công ty, chịu trách nhiệm giám sát các dự án năng lượng tái tạo ở miền Bắc Việt Nam. Công việc mới mang lại cho anh nhiều cơ hội nhưng cũng đi kèm với áp lực lớn hơn. Anh thường xuyên phải đi công tác đến các tỉnh xa, từ Lào Cai đến Hà Tĩnh, để khảo sát địa điểm và triển khai thử nghiệm.

Trong khi đó tôi vừa hoàn thành chương trình thạc sĩ và chính thức gia nhập công ty khởi nghiệp với vai trò nhà nghiên cứu chính. Dự án vật liệu phân hủy sinh học của tôi bắt đầu nhận được sự chú ý từ các tổ chức quốc tế nên tôi được mời tham gia một hội nghị về môi trường ở Thụy Điển. Đây là cơ hội lớn để tôi giới thiệu nghiên cứu của mình với thế giới điều đó cũng có nghĩa là tôi sẽ phải xa Tri Liễu trong gần một tháng.

Trước ngày tôi lên đường, cả hai ngồi bên bờ hồ Gươm, ngắm ánh đèn phản chiếu trên mặt nước. Tri Liễu nắm tay tôi, giọng trầm trầm: “Hạ ơi, anh tự hào về em lắm. Nhưng… anh cũng hơi lo. Em đi xa thế, anh sợ mình lại giống như hồi anh ở Singapore.”

Tôi nghiêng đầu, mỉm cười.

“Anh à, hồi đó bọn mình vượt qua được đúng không? Lần này cũng vậy thôi. Em sẽ gọi cho anh mỗi ngày, kể hết mọi chuyện ở Thụy Điển, từ đồ ăn lạ lùng đến thời tiết lạnh cóng. Anh cũng phải kể cho em nghe về mấy chuyến công tác của anh đấy nhé!”

Tri Liễu gật đầu nhưng ánh mắt vẫn xen chút lo lắng.

“Được, em phải cẩn thận trong mọi chuyện. Thụy Điển lạnh lắm, nhớ mang theo áo ấm. Với lại… đừng để mấy anh Tây đẹp trai nào làm em xiêu lòng đấy!”

Tôi bật cười, véo má anh.

“Anh đúng là đồ ngốc! Em chỉ thích một anh chàng Vật lý ngố ngố thôi, không cần ai khác đâu.”

===

Ở Thụy Điển, tôi bị cuốn vào nhịp độ bận rộn của hội nghị. Tôi gặp gỡ các nhà khoa học từ khắp nơi, tham gia các buổi thảo luận sôi nổi, càng ngày càng tự tin để trình bày nghiên cứu của mình.

Nhưng mỗi tối, khi trở về khách sạn, tôi lại cảm thấy trống trải. Tôi gọi video cho Tri Liễu, kể về những ngày bận rộn, về tuyết rơi ngoài cửa sổ, cả lần tôi suýt trượt ngã trên đường phố Stockholm.

Tri Liễu đang ở một khách sạn nhỏ ở Hà Tĩnh, cười lớn khi nghe tôi kể.

“Hạ à, em đúng là hậu đậu thật! Lần sau anh phải đi cùng để dìu em mới được chứ không thì em ngã suốt ngày mất!”

Tôi lườm anh qua màn hình.

“Còn anh thì sao? Đi công tác rồi có nhớ em không hay chỉ mải mê với mấy tấm pin mặt trời?”

“Nhớ chứ!”

Tri Liễu giơ tay làm dấu tim, khiến tôi bật cười.

“Mỗi lần thấy mặt trời thì anh lại nhớ đến em – ánh nắng mùa hạ của anh.”

===

Khi tôi trở về Hà Nội, tôi nhận ra rằng thời gian và khoảng cách đã để lại những vết rạn nhỏ trong mối quan hệ của chúng tôi. Tri Liễu ngày càng bận rộn, thường xuyên phải ở lại các tỉnh xa cả tuần, trong khi tôi lại bị cuốn vào những dự án mới với công ty khởi nghiệp.

Một lần nọ, khi chúng tôi cuối cùng cũng sắp xếp được một buổi tối để gặp nhau thì Tri Liễu nhận được cuộc gọi khẩn từ công ty, buộc anh phải hủy hẹn.

Tôi ngồi một mình ở quán cà phê quen thuộc, nhìn ly trà sữa nguội dần, cảm giác hụt hẫng len lỏi. Tôi nhắn tin cho anh: [Anh à, em biết anh bận nhưng… bọn mình cần thời gian cho nhau. Em không muốn cứ thế này mãi.]

Tri Liễu đọc tin nhắn xong thì lòng nặng trĩu. Anh gọi lại ngay, giọng đầy áy náy: “Hạ ơi, anh xin lỗi. Anh hứa, tuần sau anh sẽ sắp xếp, bọn mình sẽ đi đâu đó, chỉ có hai người thôi.”

Tôi gật đầu, dù anh không thể thấy.

“Được, anh nhớ giữ lời đấy! Em không muốn mất anh nhưng em cũng không muốn đánh mất chính mình.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...