Lời nhắn của Giang Hạ khiến Tri Liễu trằn trọc cả đêm. Anh ngồi trong phòng khách sạn ở Hà Tĩnh, ánh đèn neon mờ nhạt chiếu qua cửa sổ làm nổi bật lên những bản vẽ kỹ thuật rải rác trên bàn. Anh biết Giang Hạ không giận nhưng sự thất vọng trong giọng nói của cô ấy khiến anh cảm thấy như mình vừa để vụt mất điều gì đó quý giá.
‘Mình không thể cứ để mọi thứ trôi đi như thế này’ anh tự nhủ. Anh muốn giữ lời hứa, không chỉ với Giang Hạ mà còn với chính bản thân mình – rằng anh sẽ là người đồng hành xứng đáng bên cô.
Tuần sau, Tri Liễu xin nghỉ một ngày và trở về Hà Nội sớm. Anh liên lạc với Thủy Tiên nhờ cô ấy sắp xếp một buổi tối bất ngờ cho Giang Hạ.
“Tiên ơi, cậu giúp mình lần này nhé! Mình muốn bù đắp cho Hạ, làm gì đó thật đặc biệt.”
Thủy Tiên cười khúc khích qua điện thoại.
“Liễu à, lần này mà làm không tốt là tui mách cả hội chị em cho cậu biết tay đấy! Nhưng yên tâm, tui sẽ giúp. Cậu cứ chuẩn bị tinh thần đi, chiến thần Vật lý!”
Tối thứ Bảy, tôi nhận được tin nhắn từ Thủy Tiên: [Hạ ơi, tối nay rảnh không? Ra hồ Hoàn Kiếm đi có cái này hay lắm!].
Tôi dù mệt mỏi sau một ngày dài trong phòng lab vẫn quyết định đi, nghĩ rằng một chút không khí trong lành sẽ giúp tôi thư giãn hơn.
Khi tôi đến bờ hồ, trời đã tối, ánh đèn từ cầu Thê Húc đỏ rực phản chiếu trên mặt nước. Tôi đang định nhắn hỏi Thủy Tiên thì bất ngờ thấy Tri Liễu đứng dưới một gốc cây cổ thụ, tay cầm một chiếc đèn lồng nhỏ phát sáng lung linh. Anh mặc áo sơ mi trắng, tóc được chải gọn gàng, nụ cười rạng rỡ như ngày đầu họ gặp nhau ở sân thể dục.
“Anh Liễu?” Tôi ngạc nhiên, bước nhanh đến. “Sao anh lại ở đây? Không phải anh đang ở Hà Tĩnh à?”
Tri Liễu gãi đầu, cười ngượng.
“Anh về sớm. Hạ à, anh xin lỗi vì dạo này đã để em buồn. Anh muốn bù đắp nên… tối nay, mình đi dạo nhé, chỉ có hai ta thôi.”
Tôi nhìn anh, lòng chợt ấm lại. Tôi gật đầu, nắm lấy tay anh.
“Được, nhưng lần này anh phải kể hết chuyện công tác cho em nghe đấy. Không được giấu gì đâu!”
Chúng tôi đi dạo quanh hồ Hoàn Kiếm, chiếc đèn lồng nhỏ trong tay Tri Liễu tỏa ánh sáng vàng nhạt như một ngôi sao nhỏ đang dẫn đường. Anh kể về những ngày ở Hà Tĩnh, về những người dân địa phương nhiệt tình, về những đêm ngồi bên đồng nghiệp bàn luận đến khuya. Tôi cũng chia sẻ về áp lực từ dự án của mình, về những lần tôi nghĩ mình không đủ giỏi để theo đuổi giấc mơ lớn.
“Anh à, có lúc em tự hỏi liệu mình có đang cố quá không?” Tôi nói, giọng trầm xuống. “Em muốn làm được điều gì đó có ý nghĩa nhưng đôi khi em sợ mình sẽ kiệt sức hoặc tệ hơn là làm ảnh hưởng đến bọn mình.”
Tri Liễu dừng bước, quay sang nhìn tôi. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đôi mắt chân thành.
“Hạ ơi, em không cần phải sợ. Anh biết em mạnh mẽ, em là người đã truyền cảm hứng cho anh, từ cái ngày em bảo anh đừng bỏ chuyến đạp xe năm xưa. Nếu em mệt thì cứ tựa vào anh. Bọn mình là một đội mà đúng không?”
Tôi mỉm cười, nước mắt lấp lánh.
“Đúng rồi, đồng đội. Cảm ơn anh.”
Anh lấy từ túi ra một chiếc hộp nhỏ, mở ra là một sợi dây chuyền bạc với mặt dây hình ve sầu nhỏ xíu.
“Anh thấy cái này ở Hà Tĩnh, nghĩ ngay đến em. Ve sầu mùa hạ - giống như em vậy, luôn rực rỡ, luôn làm anh nhớ đến những ngày đầu mình gặp nhau.”
Tôi đeo dây chuyền, cảm nhận mặt dây ve sầu mát lạnh trên da. Tôi ôm lấy anh, thì thầm: “Anh đúng là đồ ngốc lãng mạn. Nhưng em thích anh như thế này.”
Chúng tôi đứng bên hồ, dưới ánh trăng và ánh đèn lồng, cảm giác như mọi khoảng cách và hiểu lầm đều tan biến. Tiếng ve sầu từ đâu đó vang lên, như một bản nhạc giao hưởng nhắc nhở về mùa hè năm ấy, khi họ bắt đầu hành trình của mình.
Bạn thấy sao?