Năm 2024, Tri Liễu và Giang Hạ bước vào giai đoạn ổn định hơn trong cả sự nghiệp và tình yêu. Dự án pin mặt trời của Tri Liễu được triển khai thành công ở ba tỉnh miền núi, nhận được sự khen ngợi từ chính phủ và các tổ chức quốc tế.
Anh trở thành một trong những kỹ sư trẻ nổi bật trong ngành năng lượng tái tạo, được mời làm diễn giả tại nhiều hội thảo. Dù công việc vẫn bận rộn nhưng anh luôn dành thời gian cho tôi, không để những lần hủy hẹn lặp lại.
Về phần tôi, tôi đã đạt được bước ngoặt lớn khi công ty khởi nghiệp của tôi ký hợp đồng với một tập đoàn quốc tế để sản xuất thử nghiệm vật liệu phân hủy sinh học. Nghiên cứu của tôi không chỉ được công nhận trong nước mà còn xuất hiện trên các tạp chí khoa học uy tín. Tôi được mời làm cố vấn cho một dự án của Liên Hợp Quốc về giảm thiểu rác thải nhựa, một cơ hội mà tôi từng mơ ước từ những ngày còn ở phòng lab đại học.
Mặc dù thành công nhưng cả hai đều biết rằng điều quý giá nhất không phải là danh tiếng hay giải thưởng mà là những khoảnh khắc chúng tôi chia sẻ cùng nhau.
Một buổi tối nọ, khi chúng tôi cùng leo núi ở Ba Vì, ngồi trên một tảng đá lớn ngắm hoàng hôn, Tri Liễu nắm tay tôi, giọng trầm ấm: “Hạ ơi, em có bao giờ nghĩ đến chuyện… sau này của bọn mình chưa?”
Tôi nghiêng đầu, mỉm cười.
“Sau này? Ý anh là gì? Muốn em làm đồng đội của anh mãi à?”
Tri Liễu bật cười nhưng ánh mắt anh nghiêm túc hơn.
“Không chỉ là đồng đội. Anh muốn… mình cùng nhau xây một gia đình. Em thấy sao?”
Tôi ngỡ ngàng, trái tim đập nhanh. Tôi nhìn anh, ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu lên khuôn mặt anh, làm tôi nhớ đến ngày anh đứng dưới ký túc xá với túi bánh ú, ngượng ngùng nhưng đầy quyết tâm.
“Anh à, anh… đang cầu hôn em đấy hở?”
Tri Liễu đỏ mặt, lấy từ túi ra một chiếc hộp nhỏ – không phải lần đầu anh làm điều này nhưng lần này anh chuẩn bị kỹ hơn. Bên trong là một chiếc nhẫn vàng đơn giản, khắc dòng chữ nhỏ: Mùa Hạ Của Anh.
Anh quỳ một chân xuống, giọng run run: “Giang Hạ, em là ánh nắng của anh, từ ngày đầu ở sân thể dục đến giờ. Anh không hứa sẽ cho em cả thế giới nhưng anh hứa sẽ dành cả thế giới của anh để yêu thương và che chở cho em. Em đồng ý làm vợ anh nhé?”
Tôi đứng lặng người, ánh hoàng hôn ở Ba Vì nhuộm đỏ cả bầu trời như một tấm màn rực rỡ chứng kiến lời cầu hôn của Tri Liễu. Tôi nhìn Tri Liễu, người vẫn đang quỳ một chân, khuôn mặt đỏ bừng vì hồi hộp nhưng ánh mắt đầy chân thành. Tôi bật cười, nước mắt lăn dài trên má.
“Anh Liễu, đứng lên đi, ngốc quá!” Giang Hạ kéo anh đứng dậy, ôm chặt lấy anh. “Anh làm em bất ngờ thật rồi. Lần này… em không có lý do gì để từ chối cả.”
Tri Liễu cười lớn sau đó đeo nhẫn cho tôi rồi nắm chặt lấy tay tôi.
“Hạ à, cảm ơn em. Anh hứa, anh sẽ làm mọi thứ để em hạnh phúc.” Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán tôi và trong khoảnh khắc ấy, tiếng ve sầu từ những tán cây xung quanh vang lên như một bản nhạc chúc phúc cho chúng tôi.
Chúng tôi ngồi lại trên tảng đá, tay trong tay, ngắm mặt trời dần khuất sau dãy núi. Chiếc nhẫn vàng trên tay tôi lấp lánh, dòng chữ ‘Mùa Hạ Của Anh’ khắc nhỏ như một lời hứa vĩnh cửu.
Tôi tựa đầu vào vai anh, giọng mơ màng: “Anh à, anh có tưởng tượng được không? Sau này, bọn mình sẽ có một ngôi nhà nhỏ, có vườn cây, có chỗ để anh bày mấy tấm pin mặt trời, còn em thì trồng hoa và làm thí nghiệm trong garage.”
Tri Liễu bật cười, vuốt tóc cô.
“Nghe giống một phòng lab hơn là nhà! Nhưng anh thích ý tưởng đó. Miễn là có em, ngôi nhà thế nào anh cũng thấy đủ.”
Cả hai cười đùa, tưởng tượng về tương lai, về những chuyến đi xa, về những dự án chung có thể thay đổi thế giới.
Chúng tôi không biết rằng, những giấc mơ ấy sẽ sớm trở thành hiện thực, được xây dựng từ tình yêu và sự kiên trì của cả hai.
===
Sau lời cầu hôn, Tri Liễu và tôi bắt đầu lên kế hoạch cho đám cưới. Chúng tôi muốn một buổi lễ giản dị, ấm cúng với những người thân yêu nhất. Nhưng trước đó cả hai vẫn phải đối mặt với những thử thách cuối cùng trong sự nghiệp và cuộc sống.
Tôi được mời tham gia một dự án lớn của Liên Hợp Quốc tại Indonesia, kéo dài ba tháng, để triển khai thử nghiệm vật liệu phân hủy sinh học của tôi ở các cộng đồng nông thôn. Tôi do dự, không muốn xa Tri Liễu ngay trước khi cưới nhưng anh đã động viên tôi: “Hạ ơi, đây là giấc mơ của em. Đi đi, anh sẽ chờ như em đã từng chờ anh.”
Tôi gật đầu, ánh mắt đầy biết ơn.
“Anh à, cảm ơn anh. Em hứa khi về em sẽ là cô dâu đẹp nhất của anh!”
Trong thời gian tôi ở Indonesia, chúng tôi vẫn tiếp tục duy trì liên lạc qua video call. Tôi kể về những ngày làm việc với người dân địa phương, về cách họ hào hứng với loại bao bì thân thiện môi trường mà tôi phát triển. Còn Tri Liễu chia sẻ về dự án mới của anh: một hệ thống năng lượng mặt trời kết hợp với nông nghiệp, giúp các hộ nông dân vừa trồng trọt vừa sản xuất điện. Dù cách xa hàng ngàn kilomet, chúng tôi vẫn cảm thấy gần gũi như thể không khoảng cách nào có thể chia cắt.
Khi tôi trở về, tôi mang theo một món quà nhỏ từ Indonesia: một bức tranh vẽ tay của một nghệ nhân địa phương, khắc họa hình ảnh một cặp đôi đứng dưới ánh mặt trời.
“Cái này làm em nhớ đến bọn mình.” Tôi nói, đưa bức tranh cho Tri Liễu. “Dù ở đâu, em cũng muốn luôn có anh bên cạnh.”
Tri Liễu cầm bức tranh, mỉm cười.
“Hạ à, em không cần bức tranh để nhắc anh về em đâu. Em đã ở trong tim anh từ lâu rồi.”
Bạn thấy sao?