Chương 13: Chương 13 : Sự an ủi của một người xa lạ

Đỗ Tiểu Tiểu vừa giơ chân lên muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, mắt cá chân nhất thời xuất hiện một trận đau đớn, trọng lực không yên liền ngã về một bên. 

- " Cẩn thận ". Lâm Thiếu Hàn ánh mắt lạnh lùng căm hận nhanh tay vội vàng vươn tay đỡ lấy cô, Đỗ Tiểu Tiểu cả người ngã vào trong ngực hắn.

  Đỗ Tiểu Tiểu chỉ có 1m6 , mà lại hơi gầy, Lâm Thiếu Hàn thời điểm đỡ được cô, cảm thấy thân thể cô truyền đến không có sức nặng. Loại nhẹ nhàng ôn nhu này tựa như lông vũ ,  Lâm Thiếu Hàn có chút cảm giác đau lòng là lạ.

Giống như một con mèo con nhỏ bé yếu ớt, để cho người ta không dám dùng sức ôm lấy, sợ hơi vừa dùng lực, liền sẽ làm cô bị thương.

Thận trọng, Lâm Thiếu Hàn cúi người hỏi : " Cô , cô không sao chứ ? "

  Đỗ Tiểu Tiểu bị cánh tay rắn chắc của hắn ôm vào trong ngực,  ba hồn bảy phách bị dọa bay đi mất, vội vàng vùng dậy, một chân nhảy lên chiếc ghế dài chống đỡ.

Khuôn mặt bởi vì ngượng ngùng mà trở nên đỏ hồng, Đỗ Tiểu Tiểu giữ lấy chiếc ghế dài nhỏ giọng nói : " Tôi, tôi không sao , cảm ơn anh ".

  Vừa mới gặp mặt nam nhân xa lạ, đầu tiên là bị nhìn thấy vừa rơi nước mắt vừa thút thít, sau là ngã sấp xuống và được cứu , cô thật sự quá mất thể diện rồi.

Ánh mắt  Lâm Thiếu Hàn rơi vào mắt cá chân sưng đỏ của cô, lông mày nhăn lại.

- " Mắt cá chân của cô sưng lên trông rất tệ, do bị thương sao, tôi giúp cô xem ". Nói xong Lâm Thiếu Hàn không nói lời nào đem cặp công văn để ở một bên, tự nhiên ngồi xổm xuống, cầm mắt cá chân của cô lên.

   Đỗ Tiểu Tiểu khẩn trương cùng ngượng ngùng liền rút chân về sau : " Tôi tôi tôi , tôi thật không sao , không cần để ý đến tôi ".

 Lâm Thiếu Hàn nở nụ cười, đôi mắt động lòng người ngước lên nhìn thấy được sự ngượng ngùng của cô nói : "Mặc kệ như thế nào, thân thể của bản thân, chân cô bị thương thành dạng này, đợi chút nữa chắc chắn sẽ không thể về nhà .  Không cần lo lắng, tôi không phải là người xấu, cho dù là người xấu cũng không dám ở trước cổng cục cảnh sát làm càn đâu, tôi chỉ là có chút thích xen vào chuyện của người khác mà thôi . Chân của cô bị trật rồi, không nên cử động, tôi cho cô dựa vào một chút, để cô ít nhất có thể đi đứng bình thường được ".

  Đỗ Tiểu Tiểu cắn môi không nói lời nào, cúi đầu vừa vặn có thể nhìn thấy ánh sáng màu đen phát ra từ hắn, mà hắn cúi đầu chăm chú xoa chân cho cô.

  Thế giới này, thật không thể tưởng tượng nổi.  

Người thân cận nhất sẽ phản bội ta, mà người xa lạ mới có khả năng nguyện ý vì ta mà giúp đỡ.

  Thế giới này thật là kỳ quái. 

 Không biết khi nào ác ý cùng với thiện ý bất thình lình đều có thể xuất hiện cùng một lúc.

   Đỗ Tiểu Tiểu nghĩ đến, nước mắt lại không khỏi rơi xuống xuống , có một giọt vừa vặn rơi vàotrên mu bàn tay của Lâm Thiếu Hàn , Lâm Thiếu Hàntim đập loạn nhịp, không có ngẩng đầu, lại mở miệng nhẹ giọng trả lời cô.

- " Lòng cô gặp phải chuyện gì thương tâm sao ? " 

     Đỗ Tiểu Tiểu hít hít hỏi : " Anh làm gì phải giúp tôi, chúng ta lại không quen biết, không hiểu ý tốt này ra sao, đến cùng là vì cái gì ? "

  Lâm Thiếu Hàn nhíu mày : " Không có lí do gì cả, có lẽ là bởi vì tôi sinh ra đã thích xen vào chuyện người khác ".

  Đỗ Tiểu Tiểu cắn môi,  có lẽ đối với người xa lạ,cô tựa như càng có thể nói ra nỗi đau đớn trong lòng, cô nghẹn ngào nói : " Tôi , tôi chỉ muốn làm một công việc tốt mà thôi,  lại bị, lại bị người xấu hãm hại. Chỉ là muốn, muốn bình thường yêu đương,tại sao lại phải bị bạn trai phản bội, tôi cảm thấy sụp đổ hoàn toàn, đối với tương lai cực kì mơ hồ, thế giới của tôi đã bị sụp đổ hoàn toàn ".

- " Nhưng mà ngày mai mặt trời vẫn như thường lệ mọc lên, thời gian vẫn như cũ trôi qua, mặc kệ lúc trước cô phải chịu đựng những chuyện ác ý gì,  chịu đựng biết bao nhiêu thống khổ, hoặc là gặp phải chuyện vui cỡ nào, một ngày mới chắc chắn sẽ có đủ thứ phát sinh. Đây không phải là đời người sao ? ".  Lâm Thiếu Hàn ngẩng đầu lên ôn nhu nhìn cô nói : " Quên mất a , đừng cho người khác tổn thương cô, một mực cản trở cuộc sống của cô, hôm nay lại là khởi đầu mới ".

  Đỗ Tiểu Tiểu nhìn hắn,  trong lòng liền tuôn ra một dòng nước ấm.

 Đỗ Tiểu Tiểu một bên nức nở một bên dùng sức gật đầu : " Không sai, tôi không thể để cho người khác tổn thương tôi một mực cản trở cuộc sống của tôi ".

  Lâm Thiếu Hàn đứng yên, ánh mắt lo lắng thoáng nhìn chiếc áo sơ mi của Đỗ Tiểu Tiểu , suy nghĩ một chút đem chiếc kim băng có khảm viên kim cương được cất trong túi áo âu phục trước ngực cầm lấy.

  Giơ tay lên,   Lâm Thiếu Hàn ghim lên chiếc áo của Đỗ Tiểu Tiểu nói : " Tai nạn kiểu gì cũng sẽ là quá khứ, chúc cô may mắn ".

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...