Tay Cố Thiên Kì vuốt ve tất cả da thịt Đỗ Tiểu Tiểu, hắn chỉ cởi áo lộ ra nửa trên tráng kiện, giống như đế vương cao ngạo xem kĩ thân thể của cô, bên trên xương quai xanh của cô có dấu vết đốm hoa màu đỏ, toàn bộ quá trình Đỗ Tiểu Tiểu đều nhắm mắt lại, ngẫu nhiên phát ra một tiếng kêu mềm mại giống con mèo.
Bất quá mỗi lần tiếng kêu vang lên, Đỗ Tiểu Tiểu theo bản năng cắn môi để kiềm chế bản thân. Đôi môi đỏ hồng bị cắn có chút sưng đỏ.
Trong mắt ngậm lấy nước mắt, Đỗ Tiểu Tiểu ủy khuất lại sợ, nhưng mà miệng bị ngón tay của hắn kẹp lại không thể nói chuyện, Đỗ Tiểu Tiểu đành phải gật đầu.
Cố Thiên Kì hài lòng cười : " Tôi thích nghe em kêu, nếu như em nghe lời, không kiềm chế tiếng kêu của em, tôi liền sẽ không làm đau em , nếu không tôi sẽ làm ra rất đau. Lựa chọn nghe lời liền gật đầu, không nghe lời cô có thể lắc đầu ".
Trong ánh mắt của hắn tràn đầy chăm chú, Đỗ Tiểu Tiểu biết hắn không phải đang nói đùa, hắn nhất định có biện pháp để cô rất đau.
Thân thể sợ hãi có chút run rẩy, Đỗ Tiểu Tiểu chần chờ một chút, cuối cùng ngoan ngoãn gật đầu.
Có lẽ cô là cô gái yếu đuối, cô vốn nên quật cường, nhưng cô lại sợ Cố Thiên Kì , người đàn ông này làm cho người nhìn rất không thấu, mà hắn lại cao cao tại thượng, vô hình cho đã để cô khuất phục.
Cố Thiên Kì hài lòng đem ngón tay lấy ra, bưng lấy mặt của cô hôn môi của cô một cái : " Cô gái ngoan, đừng sợ ".
Cố Thiên Kì nói xong liền bắt đầu chậm rãi bắt đầu chuyển động, hoàn toàn chính xác không để cho cô đau , nhưng mà nước mắt Đỗ Tiểu Tiểu lại không tự chủ từ trong hốc mắt lăn xuống.
Vỡ vụn rên rỉ cũng cùng với nước mắt cùng trầm thấp thở dốc tuôn ra.
Đỗ Tiểu Tiểu cảm thấy mình đáng xấu hổ, cô cảm thấy xấu vì chính mình, cô chẳng có một chút gan dạ.
Nhưng mà nước mắt nhu nhược của cô càng thêm kích thích Cố Thiên Kì. Cố Thiên Kì ở trong cơ thể cô dần dần tăng nhanh động tác, cuối cùng dùng sức ra vào.
Lần này cùng trước kia cảm giác khác biệt, cô cùng với bất kì phụ nữ nào trước kia đều không giống nhau. Đây chính là cái gọi là phù hợp, thân thể của bọn hắn hoàn toàn ăn khớp, cho nên mới mang đến cảm giác tuyệt vời như vậy.
Lúc này Đỗ Tiểu Tiểu cũng bị một cỗ khoái cảm đánh trúng, ánh mắt thời gian dần trôi qua có chút mê ly.
Cố Thiên Kì cúi người ngậm lấy tai của cô, khàn khàn lẩm bẩm : " Thật muốn chậm một chút sao? "
Đỗ Tiểu Tiểu mờ mịt lắc đầu lại gật đầu, Cố Thiên Kì nhìn thấy đôi mắt quyến rũ mê ly của cô, phủ lên mái tóc đen của cô mà hôn lên.
Đỗ Tiểu Tiểu cảm thấy chính mình không biết liêm sỉ sắc mặt vì thế mà dọa sợ trở nên trắng bệch, thế nhưng cô lại hoàn toàn không biết, nữ nhân càng làm số lần ít đi, thân thể càng dễ bị khống chế dạy dỗ, Cố Thiên Kì là ai. Là người đàn ông có sức quyến rũ nhất thành phố này, nữ nhân chỉ cần thấy được hắn trần trụi thân trên, toàn thân sẽ nóng lên. Hơn nữa thân kinh bách chiến, cô vĩnh viễn vẫn không phải là đối thủ của hắn, không cần vì hành vi chính mình cảm thấy trơ trẽn.
Vội vàng từ trên thân Cố Thiên Kì nhảy xuống, Đỗ Tiểu Tiểu núp trong một góc ở ghế sa lon, chật vật ôm thân thể.
- " Anh có thể buông tha tôi không "
Cố Thiên Kì nhìn thấy dáng vẻ kinh hãi của cô, không khỏi nhíu mày, mặc dù hành vi của hắn là có chút quá phận, nhưng là quá trình bên trong cô cũng rất dễ chịu , tại sao lại hiện ra dáng vẻ tránh hắn như tránh rắn rết.
Đưa cô áo sơ mi trắng chụp trên đầu cô, Cố Thiên Kìthanh âm thản nhiên nói : " Em yên tâm, tôi sẽ không gây khó dễ cho cô và người nhà cô ".
Đỗ Tiểu Tiểu gật đầu, không nói thêm gì nữa, yên lặng bắt đầu mặc quần áo.
Đối với dáng vẻ bình tĩnh của cô Cố Thiên Kì lại bắt đầu có chút không thoải mái. Nhíu mày, Cố Thiên Kì hỏi : " Vừa rồi em cũng rất dễ chịu nha, chúng ta rất phù hợp ".
Thân thể Đỗ Tiểu Tiểu không tự chủ run rẩy một chút, nhưng mà cô vẫn là cố gắng giả bộ như bình tĩnh vén một chút tóc dài :" Thực xin lỗi, Cố tiên sinh , tôi lại không cảm thấy vậy. Với lại tôi cũng không muốn có bất kì qua lại gì với Cố tiên sinh, từ giờ trở đi chúng ta là người xa lạ ".
Đỗ Tiểu Tiểu nói có chút chọc tới Cố Thiên Kì , chưa từng có cô gái nào cùng hắn sau khi lên giường lúc sau trong lời nói lại ra vẻ ghét bỏ.
Các cô ấy chỉ ghét bỏ cùng hắn đã làm số lần không đủ nhiều, còn kỳ vọng lần nữa bò lên trên giường của hắn. Huống chi, hắn là nam nhân đầu tiên của cô , cô đem tấm thân xử nữ đều cho mình, còn dám nói người xa lạ.
Cố Thiên Kì cầm lấy quần áo màu đen của mình mặc vào trong cài nút thắt một bên mở miệng cười lạnh : " Người xa lạ ? Tôi chính là người đàn ông đầu tiên, ngay cả bạn trai của em cũng chưa có chạm qua thân thể xử nữ của em , là bị tôi cướp đi ". Nói tới chỗ này, ánh mắt Cố Thiên Kì nheo lại. Đúng vậy , cô có người bạn trai. Môi mỏng gợi cảm vặn lên độ cong vui vẻ, Cố Thiên Kì hỏi : " Được rồi, không biết bạn trai của em nhìn thấy dấu hôn dấu hôn trên cổ em sẽ là cảm tưởng gì ".
Đỗ Tiểu Tiểu cúi đầu, một viên một viên cẩn thận chụp lấy nút thắt áo sơ mi của mình, nghe hắn nhục nhã.
Cảm nghĩ của bạn trai ? Kiều Vân sao ? Người đàn ông ấy chỉ cảm thấy cô chết đi càng tốt hơn, thực ra trong mắt Kiều Vân, mình ngay cả phụ nữ ven đường cũng không bằng, ít nhất phụ nữ ven đường xa lạ sẽ không để cho hắn cảm thấy bẩn.
Bất quá cũng không quan trọng, dù sao cô cũng cảm thấy Kiều Vân bẩn đến kinh khủng.
Thật buồn cười, hai người ban đầu vốn lấy kết hôn là điều kiện tiên quyết kết giao người,cuối cùng vậy mà lại trở nên như thế chán ghétlẫn nhau .
Tình yêu...... Thật sự là đồ vật trên thế giới này không đáng giá tiền nhất.
Nghĩ tới đây, Đỗ Tiểu Tiểu cười, khóe môi câu lên. Cô cố gắng làm ra biểu hiện cười tươi, lại cười so với khóc còn khó coi hơn. Nước mắt lại từ trong hốc mắt chảy ra.
Đỗ Tiểu Tiểu giơ tay lên lau đi, đứng lên đi đến trước mặt Cố Thiên Kì, nghẹn ngào hô một hơi, ngẩng đầu nhìn hắn.
Cặp mắt đào hoa thâm thúy Cố Thiên Kì cũng nhìn cô, nhìn thấy cô khóc mắt đỏ như con thỏ nhỏ.
Trong lòng âm thầm thở dài, Đỗ Tiểu Tiểu em cũng không thể trách tôi khi dễ em, ai bảo em lại sinh ra có gương mặt làm người ta nhìn thấy liền muốn khi dễ, như bây giờ đỏ mắt, để cho tôi không chịu được lại nghĩ khi dễ em.
- " Cố Thiên Kì , anh rất lợi hại, tôi chấp nhận". Thanh âm có chút nghẹn ngào, Đỗ Tiểu Tiểu nhìn hắn nói : " Bởi vì anh , tôi không có bạn trai, thất nghiệp, vốn hôm nay là muốn ở chỗ này làm việc, hiện tại cũng ngâm nước nóng. Anh cao cao tại thượng, là tổng tài tập đoàn Cố thị trong thành phố không ai dám đụng anh. Đương nhiên, tôi cũng không dám. Thế nhưng là tôi hi vọng anh biết, trên thế giới này không phải chỉ có mấy ngàn vạn vài triệu công việc, không phải chỉ có Champagne mỹ nữ, xe sang trọng hào trạch. Nó còn có mười mấy khối một cân thịt heo, còn có mấy khối tiền một cân đồ ăn, còn có cần chống lên một ngôi nhà vừa mới có sinh viên tốt nghiệp . Tôi rất bình thường , không có tiền, vì công việc mỗi ngày bận rộn. Thế nhưng là đây cũng là cuộc sống , không phải chỉ có cuộc sống của anh mới gọi là cuộc sống . Mỗi người, đều có cuộc sống của họ" .
Đỗ Tiểu Tiểu nói xong , xoay người rời đi. Cô cũng không hy vọng Cố Thiên Kì đem những lời nói này của cô ghi tạc trong lòng, trái lại cô hy vọng Cố Thiên Kì vĩnh viễn quên cô đi. Cô chỉ là không nói không thoải mái mà thôi.
Cô mỗi ngày đều đang nỗ lực vì cuộc sống, không thể bị bất luận kẻ nào xem thường.
Cố Thiên Kì ngồi trên ghế sa lon, sắc mặt u ám âm trầm hai đầu gối chồng giao , nghe tiếng bước của Đỗ Tiểu Tiểu trong phòng ăn cao cấp một bước một cái dấu chân hướng về dưới bậc thang đi đến.
Hắn không nghĩ đến Đỗ Tiểu Tiểu có thể như vậy , hiện tại là sinh viên, không có công việc không phải còn có phụ mẫu sao? Cô như vậy nhỏ gầy, muốn chống lên một ngôi nhà, làm sao chống lên. Hắn không phải không gặp qua sinh viên, thế nhưng là bọn hắn không ai biết thịt bao nhiêu tiền một cân, thứ đó bao nhiêu tiền một cân.
Vì sao Đỗ Tiểu Tiểu lại biết.
Đỗ Tiểu Tiểu , Đỗ Tiểu Tiểu .................. Cuộc sống của em đến cùng là như thế nào.
Bỗng nhiên đứng lên, Cố Thiên Kì chợt đứng lên quay người sải bước xuống lầu, Đỗ Tiểu Tiểuđi xuống lầu dưới, trực tiếp đi ra ngoài. Tiệm cơm người đều bị quản lý đại sảnh sai đi, hôm nay làm ăn này, hắn cũng thực sự có chút không dám làm. Nhìn thấy Đỗ Tiểu Tiểuxuống tới, hắn cũng do dự không biết nên hay không nên ngăn đón.
Cô lần này tới là do Cố thiếu thả người, hay là cô trốn tới a.
Ngay thời điểm quản lý đại sảnh đang do dự, Cố Thiên Kì đã lao đến, nhanh chân đi đến trước mặt Đỗ Tiểu Tiểu, giữ chặt cánh tay của cô.
- " Đi theo tôi ". Cố Thiên Kì bắt lấy cô kéo cô đi, Đỗ Tiểu Tiểu bị hù kêu to : " Anh lại muốn thế nào! Thả tôi ra! Thả tôi ra! "
Cố Thiên Kì không để ý tới cô giãy dụa, một đường dắt thân thể nhỏ gầy của cô đưa cô kéo tới trước mặt quản lý đại sảnh, quản lý đại sảnh một câu cũng không dám hố, trừng mắt Cố Thiên Kì phát biểu.
Đem Đỗ Tiểu Tiểu đưa tới trước mặt cô, Cố Thiên Kì báo đạo tuyên bố : " Tôi muốn cô ấy làm việc ở đây ".
Quản lý đại sảnh lập tức nghẹn họng : " Cố , Cố thiếu, có ý tứ gì? "
- " Cô ấy đến để nhận lời mời, tôi nghĩ cô ấy ở chỗ này , dựa theo tiền lương của các người thời điểm chia ra cô ấy nhận cũng không ít đi ".
Đỗ Tiểu Tiểu ngây ngẩn cả người, không biết hắn lần này lại đang đùa hoa chiêu gì, bản năng lắc đầu phản bác : " Tôi không muốn ! Tôi không nên làm việc ở chỗ này ".
Cố Thiên Kì hơi không kiên nhẫn giơ tay lên đè lại khuôn mặt nhỏ nhắn vừa đụng tới của cô, bá đạo ngang ngược lạnh lùng mở miệng : " Em không làm phần công việc này, ở trong thành phố này cũng đừng nghĩ tìm tới công việc khác , tôi sẽ tìm làm phiền em ".
Đỗ Tiểu Tiểu trừng to mắt nhìn hắn, trong nội tâm bị câu nói sau cùng của hắn rung động đến.
Ngang ngược càn rỡ gặp nhiều, phách lối như vậy thật sự là lần đầu nhìn thấy.
Tên biến thái này vậy mà ngang nhiên nói muốn tìm cô gây phiền phức!
Quản lý đại sảnh nhìn Đỗ Tiểu Tiểu cũng bị giày vò quá sức, thấp giọng nói : " Tiền lương nơi này của chúng tôi rất cao, cô đồng ý đi. Đừng có lại đắc tội Cố thiếu ".
Hắn cũng không muốn làm người xấu a, nhưng là cô gái này nếu quả như thật đắc tội Cố thiếu, nhất định sẽ chết càng khó coi hơn.
Đỗ Tiểu Tiểu nghiến răng nghiến lợi, trong lòng đem Cố Thiên Kì mắng rất nhiều lần, nhưng mà cô lại thật thiếu tiền, cuối cùng đành phải tâm không cam tình không nguyện nhẹ gật đầu.
Cố Thiên Kì thấy được cô gật đầu, hài lòng. Đỗ Tiểu Tiểu nhìn hắn chằm chằm : " Tôi có thể đi được chưa ".
Cố Thiên Kì nhíu mày : " Có thể, ngày mai bắt đầu đi làm. Tôi rất chờ mong biểu hiện trong công việc của em ".
Bạn thấy sao?