Cố Thiên Kì dĩ nhiên không phải chế giễu, anh cũng không điên, mà anh cũng hoàn toàn chính xác biết trong cục cảnh sát không có hồ sơ Đỗ Tiểu Tiểu.
Cặp mắt đào hoa động lòng người kia đùa cợt nhìn Ngải Lệ cùng Kiều Vân, Cố Thiên Kì bình tĩnh mở miệng: " Tôi biết, bởi vì kia là tôi tự mình gọi điện thoại hủy bỏ hồ sơ. Người đưa cô ấy đi cục cảnh sát là tôi, người đàn ông đầu tiên của cô ấy cũng là tôi. Đây bất quá tôi bày một cái bẫy mà thôi. Chậc chậc, Đỗ Tiểu Tiểu thật sự là không ngoan, tôi liền nói bạn trai của cô ấy là đồ cặn bã tuyệt đối sẽ không tin tưởng cô ấy nói bất luận cái gì, để cô ấy ngoan ngoãn đến bên cạnh tôi, cô ấy chính là quật cường, kết quả thế nào. Giống như đã nhìn thấy cái gì là đồ vật bẩn thỉu như nhau, Cố Thiên Kì nhìn Kiều Vân, căm ghét nói: "Quả nhiên so với trong tưởng tượng của tôi còn cặn bã hơn ".
Ngải Lệ trừng to mắt không thể tin được đây hết thảy, Kiều Vân cũng không dám tin tưởng nhìnCố Thiên Kì , thanh âm run nhè nhẹ: " Mày thật đê tiện ! "
Cố Thiên Kì cười lạnh: " Hoàn toàn chính xác, thương trường như chiến trường, đê tiện có thể dùng một cái khác từ ngữ thay thế gọi: Túc trí đa mưu. Chỉ đầu mình, Cố Thiên Kì nói: " Tôi ở nơi này cùng anh cấu tạo không giống, tôi mỗi phút đều đang tính toán sản nghiệp khổng lồ, đang tính toán thứ tôi muốn, đồng thời nhất định sẽ đạt được. Mà anh, chỉ có thể cùng loại phụ nữ này cùng một chỗ, hạ thấp chỉ số thông minh. Liên quan tới chuyện Đỗ Tiểu Tiểu cùng cục cảnh sát , nếu như truyền ra ngoài, tôi liền để hai người các ngươi, trong thành phố, không có cách nào sinh tồn được! "
Cố Thiên Kì nói xong cũng không quay đầu lại, Sở Âm Âm bên cạnh bị khí phách của bài diễn thuyết hắn làm cho kinh sợ ướt chừng sửng sốt ba giây, nhìn thoáng qua Ngải Lệ cùng Kiều Vân như chó nhà có tang , Sở Âm Âm gật đầu khinh bỉ , mới quay người đuổi theo.
Bước nhanh đi một chút đến người Cố Thiên Kì, Sở Âm Âm kích động nói: " Cố thiếu anh quá lợi hại, không hổ là tổng giám đốc có sức quyến rũ nhất thành phố ".
Cố Thiên Kì nhàn nhạt nhíu mày: " Tôi nói chỉ sự thật mà thôi ".
Không sai, mặc dù nơi đó có rất nhiều thành phầnhư cấu , phần trước mặt bạn trai cũ Đỗ Tiểu Tiểu vì cô ấy đề cao giá trị bản thân, bất quá đầu mối vẫn là không có sai.
Sở Âm Âm nghe được một từ 'Sự thật' , nụ cười nơi khóe miệng cứng một chút. Cái gọi là sự thật, sẽ không chỉ chuyện ở cục cảnh sát cũng là thật sao.
Cô nhưng cho tới bây giờ không có nghe Đỗ Tiểu Tiểu nhắc tới chuyện này, ngược lại trong tưởng tượng Sở Âm Âm trong lòng thuyết phục mình suy nghĩ nhiều, Cố thiếu nói sự thật nhất định là liên quan tới vấn đề trí thông minh của anh.
Trí thông minh tự nhiên của Cố Thiếu không có đen, một chữ: Lớn!
Hai người rời đi quảng trường mùa xuân Paris, để cảm ơn Sở Âm Âm chưa quên tới nói cho Cố Thiên Kìhắn biết chuyện này của Đỗ Tiểu Tiểu.
Cố Thiên Kì mang theo cô ngồi ở quán cà phê Thanh Thành , hoàn cảnh bên trongtuyệt đối an tĩnh , hai người đều muốn một ly cà phê.
Cố Thiên Kì thích uống vị đắng Lam Sơn, Sở Âm Âm chỉ là nghe điểm này của cà phê hắn đã cảm thấy miệng bắt đầu đắng theo. Quả nhiên là tổng giám đốc, từ uống cà phê tới cùng cách nói chuyện, đều là nghiêm túc thành thục. Ngày đó tại nhà hàng Mị Lực Cố Thiên Kì kia xông đến nổi giận với Đỗ Tiểu Tiểu, trước mặt Sở Âm Âm không còn sót lại chút gì.
Sở Âm Âm thật hoài nghi ngày đó mình nhìn thấy chính là ảo giác.
Uống một ngụm Mocha, Sở Âm Âm vào chính đề, hỏi: " Cố thiếu, cái kia, tôi có chút không hiểu, anh tại sao muốn hỏi chuyện của Tiểu Tiểu vậy" .
Cô trước tiên cần phải tìm cách nói, vạn nhất là vì Đỗ Tiểu Tiểu cả, cô tránh đi chủ đề trọng yếu, nói một chút không trọng yếu.
Cố Thiên Kì thông minh như vậy làm sao lại không biết đến điểm này trong lòng Sở Âm Âm , cô đã muốn biết, vậy anh liền nói cho cô biết.
Cặp mắt đào hoa tuấn lãng mê người câu lên một tia ý cười nhợt nhạt, Cố Thiên Kì nhìn Sở Âm Âm, hời hợt giống như là nói chuyện phiếm mở miệng nói: " Tôi đối với Đỗ Tiểu Tiểu có hứng thú, muốn nhận cô ấy làm tình nhân, cho nên muốn biết một chút về cô ấy ".
Binh pháp nói: Biết người biết ta trăm trận trăm thắng .
Mặc dù anh cũng nghĩ đến Đỗ Tiểu Tiểugiống loại phụ nữ bình thườngkia không có gì lạ , nói cho cùng quá khứ cũng sẽ không có cái gì quá mức đặc sắc. Anh chỉ là đại kháihỏi thăm , thuận tiện tìm cô gái này giúp anh làm chút chuyện.
Sở Âm Âm là cố gắng duy trì phong độ thiên kim tiểu thư , mới không có đem cà phê trong miệng phun ra ngoài, mà là dùng hết toàn lực nuốt xuống.
Trừng to mắt, thanh âm Sở Âm Âmđều có chút phân phối đi :" Cái gì? Nhận cô ấy làm tình nhân? Cậu ấy ? Đỗ Tiểu Tiểu? Một cái không có C Cup, thân cao không tới một mét bảy hai, không có diện mạo quần áo sang trọng đôi chân dài như bao phụ nữ, anh muốn nhận cậu ấy? "
Cố Thiên Kìhai tay ôm ngực, lành lạnh nhíu mày: " Xem ra là sở thích của tôi, thật sự là trong phạm vi này mọi người đều biết bí mật sao".
Sở Âm Âm vội vàng che miệng, lúng túng nói:" Đúng , thật xin lỗi, tôi chỉ là có chút kinh ngạc thôi, Cố thiếu, anh không phải đang cùng tôi nói đùa sao. Tôi biết người bạn này của tôi có chút thiên chân khả ái, thậm chí còn có chút sức quyến rũ đặc biệt nhỏ, nhưng là đế vương làm rung chuyển thành phố A Cố Thiên Kìkhông khỏi quá khoa trương đi ".
* thiên chân khải ái * : ngây thơ , hồn nhiên
-" Cô ta đương nhiên không thể làm tôi dao động ". Cố Thiên Kìquyết định thật nhanh phản bác, hắn cao ngạo, là bất luận kẻ nào cũng không thể đụng vào. Nói hắn bị Đỗ Tiểu Tiểu làm dao động, làm sao có thể. Thật tức cười, Cố Thiên Kì nói:" Chẳng qua là cảm thấy cô ấy thú vị, với lại cô ấy đối với chính mình sẽ không làm tình nhân của tôi , vô cùng có tự tin. Phải biết, tôi thích nhất chinh phục vấn đề khó khăn , cho đến lúc cô ấy mở miệng nói muốn làm tình nhân của tôi, tôi đều sẽ rất dụng tâm đi để cô ấy toát ra ý nghĩ này ".
Sở Âm Âm nhìn thấy trên mặtCố Thiên Kì lộ ra nụ cười đẹp trai anh tuấn không người nào có thể hơn được , trong lòng mãnh liệt cảnh báo, luôn cảm thấy nam nhân này thật là đáng sợ, trong bụng của hắn còn không biết giấu bao nhiêu ý nghĩ xấu.
Trong lòng người đàn ông ấy sâu dưới đáy biển, sâu đến không lường được a sâu đến không lường được.
Nuốt ngụm nước miếng, Sở Âm Âm di chuyển cái ly đến trong lòng bàn tay , nghiêm túc nói:" Cố thiếu ra chiêu, nhất định đều rất lợi hại. Đoán chừng đều là chiêu thức để trái tim phụ nữ dao động nhất , nhưng mà tôi cảm thấy Cố thiếu vẫn là đừng lãng phí thời gian tốt, Đỗ Tiểu Tiểu sẽ không làm tình nhân của anh ".
Đỗ Tiểu Tiểuchắc chắn thì cũng thôi đi, ngay cả Sở Âm Âm cũng thay Đỗ Tiểu Tiểu chắc chắn, Cố Thiên Kìsắc mặt khó tránh khỏi có chút không dễ nhìn.
Vặn lấy môi mỏng, Cố Thiên Kì hỏi lại: " Vì cái gì sẽ không? Nhiều năm như vậy Cố Thiên Kì tôi muốn đồ vật nào , Cố Thiên Kì tôi muốn làm chuyện gì, không có việc nào làm không được, làm sao lại không thể ".
Hắn cũng không tin cái này không bình thường, nhiều nữ nhân tranh nhau chen lấn muốn lên giường của hắn, nhiều phụ nữ như vậy nổi cơn điên nói yêu hắn, nhiều phụ nữ như vậy đều không có cách nào chống cự mị lực của hắn. Đỗ Tiểu Tiểu dựa vào cái gì, dựa vào cái gì có thể!
Sở Âm Âm cúi đầu, vì cái gì đây?
Bởi vì cô ấy sao...... Trong lòng còn tồn lấy khao khát tình yêu.
Ném xuống đền thờ mới có thể cam tâm tình nguyện làm tốt kỹ nữ, trong lòng chết nắm lấy đền thờ ảo tưởng tình yêu , còn muốn kế tiếp có lẽ chính là chân ái, sao có thể làm một kỹ nữ được.
Cô sẽ không làm tình nhânCố Thiên Kì , bởi vì cho tới bây giờ cô...... Trong tiềm thức vẫn tin tưởng tình yêu sao.
***************************
Đứng trước cửa Starbucks , Đỗ Tiểu Tiểu cùng Lâm Thiếu Hàn vẫy tay từ biệt, Lâm Thiếu Hàn rất lịch sự, nói chuyện khôi hài kiến thức rộng rãi, cô chưa từng có nghĩ đến trong cuộc sống hiện thực sẽ xuất hiện đàn ông ưu tú như vậy, không khỏi rất thích cùng hắn nói chuyện phiếm, thời gian mấy tiếng rất nhanh liền đi qua, Đỗ Tiểu Tiểu đều cảm thấy có chút vẫn chưa thỏa mãn.
Hai người đi ra quán cà phê, Lâm Thiếu Hàn thân sĩ nói: " Anh lái xe đưa em trở về ".
Đỗ Tiểu Tiểu liên tục không ngừng khoát tay: " Không cần không cần, thời gian này xe buýt rất nhiều, tôi ngồi xe buýt trở về tốt hơn ".
Lâm Thiếu Hàn gật đầu: " Vậy anh đưa em đến trạm xe buýt nha ".
Đỗ Tiểu Tiểu không biết xấu hổ gọi anh ta, vội la lên: " Tôi cũng không phải con nít, tự mình có thể, hôm nay lần nữa cám ơn anh". Lễ phép cùng Lâm Thiếu Hàn nắm tay, Đỗ Tiểu Tiểu cảm thấy bên cạnh người đàn ông này , ngay cả chính cô đều thăng hoa lên một độ cao khác ".
Làm người không kiêu không nóng, thân sĩ lễ phép, loại đàn ông tốt này mới hẳn là đàn ông phụ nữ nên yêu chứ, loại kia giống Cố Thiên Kì hỗn đản cặn bã là dựa vào cái gì trở thành tình nhân trong mộng của thành phố chứ.
Như vậy gặp lại. Phất tay, tâm tình Đỗ Tiểu Tiểurất tốt hướng về bến xe đi đến, sau khi đi mấy bước, Đỗ Tiểu Tiểumới nhớ tới cho đến bây giờ cũng còn không biết tên của người này.
Dừng bước lại, Đỗ Tiểu Tiểu cắn môi có chút do dự, đã gặp mặt hai lần, cũng coi như quen biết, anh ta còn đưa mình một cái trâm ngực, coi như chưa lưu số điện thoại lẫn nhau trở thành bằng hữu, tự hỏi tên một chút cũng là có thể chứ.
Đỗ Tiểu Tiểu nghĩ đến, lấy dũng khí trở lại hỏi: " Tôi , tôi còn chưa biết tên của anh ".
Lâm Thiếu Hàn một tay cắm ở trong túi âu phục, ghé mắt nhìn cô, do dự một chút.
Hắn nói thế nào cũng là Phó thị trưởng thành phố A, hơn nữa còn cùng Cố Thiên Kì quen biết, nói cho cô biết, tựa hồ có chút không tiện.
Hắn dừng lại lập tức để Đỗ Tiểu Tiểu khiếp đảm sợ hãi, vội vàng khoát tay nói: " Cái kia, tôi thuận miệng hỏi một chút, anh không tiện có thể không nói, hẹn gặp lại! "
Mặt chợt đỏ bừng, Đỗ Tiểu Tiểu hận không thể tìm kẽ đất chui xuống dưới. Thật mất mặt, người ta một mực không có nói tên của mình, đương nhiên chính là không muốn nói nữa, hắn là công vụ viên, làm việc cho chính phủ, người xa lạ chắc chắn tự nhiên có chút nên cảnh giác , làm sao lại nói cho cô biết tên chứ.
Lâm Thiếu Hàn nhìn dáng vẻ cô rõ ràng khẩn trương cùng tay cùng chân , bên môi mở ra một nụ cười vòng gió xuân nhưng không nhẫn tâm.
Cô gái này, thật sự là...... Kêu hắn nói thế nào mới tốt. Hiện tại đâu còn có cô gái chỉ là hỏi tên của người ta liền đỏ mặt thành cái dạng kia, còn cùng tay cùng chân.
- " Thiếu Hàn, tên anh là Thiếu Hàn " . Thanh âm tăng cao hơn một chút , Lâm Thiếu Hàn nói với Đỗ Tiểu Tiểu .
Trời chiều, Đỗ Tiểu Tiểu dừng bước lại ngoái nhìn, tóc dài trong gió múa, nụ cười của cô xinh đẹp động lòng người như ánh hoàng hôn.
- " Thiếu Hàn, Thiếu Hàn, cái tên xem ra chính là tiền đồ vô hạn , rất hân hạnh được biết anh Thiếu Hàn ". Đỗ Tiểu Tiểu nói xong cũng cao hứng rời đi.
Lâm Thiếu Hàn sững sờ đứng yên tại chỗ, hoàng hôn chỉ phản chiếu thân ảnh thon dài của riêng hắn kéo trên mặt đất, cái bóng dáng dấp trưởng thành, giơ tay lên đặt ở ngực trái , vừa rồi từ nơi đó truyền đến rung động, phảng phất là thật lại phảng phất là ảo giác.
Một hồi lâu, Lâm Thiếu Hàn tự giễu cười: Thiếu nữ diễm lệ nụ cười rung động lòng người , không thể khinh thường nha . Lâm Thiếu Hàn, ngươi nên tìm một phụ nữ.
Trời chiều chỉ riêng đem hết thảy phủ lên đều rất tốt, duy chỉ có không có phủ lên mặt đen của Cố Thiên Kì.
Hai tay ôm ngực, Cố Thiên Kì từ trong quán cà phê ra, trực tiếp lái xe đi, Sở Âm Âm nắm tay bên trong là phiếu chiêu đãi của khu du lịch, trong lòng vì Đỗ Tiểu Tiểu mặc kệ ai.
Tiểu Tiểu tiểu thiên sứ, tỷ tỷ lần này thật chỉ có thể giúp cậu tới đây, Cố Thiên Kì căn bản chính là ngôn ngữ không có cách nào câu thông đại quái thú, cô đều đem điều cần nói nói cả rồi, Cố Thiên Kì cuối cùng lại còn bất động như núi xuất ra chiêu đãi.
Một mặt ngạo mạn nói : " Đỗ Tiểu Tiểu phải chăng đã thỏa hiệp chuyện của cô ấy, tôi muốn làm chỉ là dụ dỗ cô ấy, để cuộc đời cô ấy bình thường trở nên không tầm thường, tốt nhất cô ấy có thể trở nên ỷ lại hàng hiệu, hưởng thụ cuộc sống xa xỉ , sa đọa thành một phụ nữ cần vâth chất, như thế cô ấy liền có thể làm tình nhân của tôi. Đây là phiếu chiêu đãi của khu du lịch , cho cô bảo cô ấy cuối tuần này đi, hãy nói là cô cho cô ấy, còn lại tôi đến sắp xếp ".
Bạn thấy sao?