Chương 50: Chương 50 : Buổi hẹn hò tuyệt nhất

Vươn tay đem đè lại bả vai mình Cố Thiên Kì tay đẩy ra, Đỗ Tiểu Tiểu quay người cũng không quay đầu lại rời đi. 

Gió đêm thổi lên váy của cô, có chút lạnh. Váy quý báu ba mươi vạn cũng không thể làm lòng cô ấm áp. Cố Thiên Kì với cô, có lẽ phí hết đối với những nữ nhân khác cho tới bây giờ đều không có phí qua tâm tư, cũng đã giúp đỡ cô nhiều lần. Nhưng mà cô không hiểu đàn ông xã hội thượng lưu , nhìn không thấu Cố Thiên Kì.

Biết lần tiếp đãi này quá mức long trọng chính tay Cố Thiên Kì chuẩn bị , cô liền hoàn toàn không có tâm tình vui sướng .

Cái gì tiểu mỹ nhân ngư, ai muốn làm tiểu mỹ nhân ngư của anh, cuồng kiêu ngạo. Không cho cô tình yêu ,  cũng...... Không muốn tình yêu của anh.

Cô sớm muộn cũng sẽ gặp phải người đối tốt với cô, người đàn ông đó vì yêu cô vì cô vắt óc tìm mưu kế . Trong lòng không biết thế nào, có chút khó chịu. Cố Thiên Kì khơi gợi vào vết thươngcô không muốn đụng nhất , dễ như trở bàn tay lần nữa để cô hiểu được, không ai yêu cô.

 Đỗ Tiểu Tiểu đi trong chốc lát trong vườn hoakhách sạn trước suối phun ngồi xuống, nơi này rất yên tĩnh không có bất kỳ người nào lui tới, đem dây chuyền cởi xuống đặt ở trong tay, an tĩnh nhìn bầu trời đêm.

  Đỗ Tiểu Tiểu nhớ tới Sở Dật, người đàn ông kia nhất định buông tay . Ngày đó cô vốn là lấy dũng khí muốn thổ lộ, thế nhưng lại nhìn thấy anh cùng bọn hoa khôi của trường đứng chung một chỗ, anh ôm nữ sinh mỹ lệ nói với cô:" Tiểu Tiểu, chúc phúc anh đi ".

Cho tới nay, cô ở bên cạnh Sở Dật , nghĩ đến cho dù không có nói ra rõ ràng, trong lòng Sở Dật  cũng là có cô.

Anh mang theo cô đi ra ngoài chơi, ở trên núi mệt mỏi, liền một đường cõng cô xuống núi. Anh vì cô cũng đánh qua một trận, vì cho cô học bổ túc cuộc thi của bản thân đều không để ý. Anh chạy xe đạp mang cô đi qua tuổi thanh xuân tốt đẹp nhất.

Sở Dật, Sở Dật, cái tên này phảng phất muốn khắc vào trái tim  cô, cuối cùng nhưng vẫn là không có khắc vào trong trái tim của cô.

Sở Dật, Sở Dật, em cho là anh là yêu em, thế nhưng là về sau em mới hiểu được, mọi chuyện không có bị nói ra khỏi miệng đều là không thểphỏng đoán lung tung . Sở Dật anh không yêu em, là chính em ảo tưởng mà thôi.

Sở Dật chính là vương tử đầu tiên cô gặp, cô chính là tiểu mỹ nhân ngư Sở Dật . Cô vĩnh viễn nhớ kỹ buổi chiều kia ánh nắng có bao nhiêu chướng mắt, bên tai ve kêu đinh tai nhức óc, Sở Dật cùng cô công chúa cười, cô cũng cười, cười như cái đồ đần .

Cô nói: "  Sở Dật, chúc anh hạnh phúc ".

Cô khóc, khóc tê tâm liệt phế, trong lòng, lại nhu nhược nhát gan không dám nói, không dám để cho Sở Dật nhìn ra.

Cô chán ghét biến thành bọt biển, nếu như đã định sẽ phải biến thành bọt biển, như vậy ban đầu còn không bằng chưa từng có kỳ vọng, còn không bằng ngay từ đầu chính là bọt biển.

Thật vất vả đi qua một Sở Dật, lại tớiCố Thiên Kì . Cố Thiên Kì so với Sở Dật còn hơn vương tử, là vương tử ngạo mạn hàng thật giá thật .

Cũng không biết đời trước làm cái nghiệt gì, cô cả đời này trong tình yêu cho tới bây giờ đều là vai phụ. Cũng may cô chán ghét Cố Thiên Kì, một mực chán ghét thêm nữa , như vậy bi kịch liền sẽ không lập lại.

Hô một hơi, vươn tay lau khóe mắt ướt át, Đỗ Tiểu Tiểu vặn lấy môi, trên mặt có mất mác thật lâu.

Cố Thiên Kì hai tay cắm ở túi, đứng ở đằng xa lẳng lặng nhìn cô.

Cô khổ sở, bởi vì chính mình nói không thể cho cô tình yêu sao? Đỗ Tiểu Tiểu, là tôi cho quá ít, hay là em muốn nhiều hơn ? Tôi làm sao trong lúc nhất thời cũng không biết rõ , đến cùng là ai xảy ra vấn đề.

 Cố Thiên Kì đứng đầy một hồi, quay người mở rộng bước chân rời đi. Anh muốn suy nghĩ sự tình, không phải cho cô nhiều hay là ít, cũng không phải Đỗ Tiểu Tiểu đáp lại.

Anh bao nửa  làng du lịch, muốn chỉ là mê hoặc cô mà thôi. Anh muốn làm hết thảy chuyện anh có khả năng làm, Đỗ Tiểu Tiểu không phải nói cô sẽ không có hành động nào sao?

Đợi thời điểm cô có thể làm thật rồi nói sau.

******************************

 Đỗ Tiểu Tiểu cảm thấy bất kể là ai  như thế nào có tâm sự phiền não ,  trên mặt giường nước ngủ một giấc thời điểm ngày thứ hai tỉnh lại , nhất định là tinh thần sảng khoái.

Tại giường lớn mềm mại miễn cưỡng tỉnh lại, Đỗ Tiểu Tiểu vặn eo bẻ cổ kêu to: " Rất thoải mái ! "

Thời điểm chuông cửa vang lên, Đỗ Tiểu Tiểu cảm thấy hẳn là đưa bữa sáng, tỉnh ngủ ăn sáng sớm, cái này không phải liền là có thể chạm tay đến Thiên Đường a.

Đỗ Tiểu Tiểu hạnh phúc xuống giường chạy đến trước cửa, mở cửa, nhìn thấy Cố Thiên Kì một thân tây trang màu xanh đậm đứng ở ngoài cửa , khuôn mặt tươi cười Đỗ Tiểu Tiểu lập tức thu vào.

Cố Thiên Kì đứng chắp tay, nhìn thấy dáng vẻ cô bỗng nhiên trở mặt , khó chịu nhíu mày: " Tôi là quỷ sao? Vừa nhìn thấy tôi liền bộ dáng này ".

 Đỗ Tiểu Tiểu mếu máo: " Anh không phải quỷ, nhưng là tôi hiện tại muốn nhìn nhất là điểm tâm của tôi ".

Cố Thiên Kì im lặng, anh làm sao lại coi trọng Đỗ Tiểu Tiểu đầu heo như thế , thân thể nho nhỏ chỉ có biết ăn.

Nghiêng người,   Cố Thiên Kì đối với nhân viên tạp vụ phía anh bày đồ phía dưới, nhân viên tạp vụ liền đem đồ đẩy lên trước cửa, Đỗ Tiểu Tiểu thức thời hướng Cố Thiên Kì nhích lại gần, để xa đẩy bữa ăn đi vào.

 Cố Thiên Kì đứng bên người cô nói " " Quần áo bên trong hộp quà , sau khi ăn điểm tâm xong bắt đầu hẹn hò, cho em một giờ có đủ hay không? "

Đỗ Tiểu Tiểu bĩu môi: " Hết thảy đều nghe Cố thiếu an bài ".

- " Hôm nay chúng ta là hẹn hò, em có thể gọi tôi là nam ".

- " Tôi có thể gọi anh là đồ vô lại sao? "

-" Em muốn chết sao? "

Đỗ Tiểu Tiểu trừng mắt Cố Thiên Kì , Cố Thiên Kì không yếu thế chút nào cũng trừng cô một chút.

 Đỗ Tiểu Tiểu không thích phản ứng anh, chờ nhân viên tạp vụ vừa ra tới liền tiến vào gian phòng đóng cửa. Cố Thiên Kì vội vàng đè lại cửa , dặn dò:" Đây chuyền cùng quần áo rất hợp, nhất định phải mang ".

Đỗ Tiểu Tiểu nhớ tới dây chuyền liền không vui nói: " Yên tâm đi Cố đại thiếu, tôi sẽ cho anh  đủ mặt mũi, xin buông tay! Tôi còn muốn đi ăn cơm ".

- "Ăn, ăn, ăn, người phụ nữ này làm sao chỉ biết ăn ". Cố Thiên Kìcó chút buồn bực, cô là mấy trăm năm chưa ăn cơm sao? Nói chuyện cùng anh liền không có cơm trọng yếu?!

Đỗ Tiểu Tiểu cười lạnh: " Tôi đang cầu khẩn đem mình ăn thành người mập mạp, làm anh buồn nôn ".

'Phanh' Một tiếng đóng lại cửa, Cố Thiên Kì bị đại lực nhốt tại trước cửa, hận hận đá một cước cửa.

- " Em nếu dám đem mình ăn thành người mập mạp, tôi liền đem em ném tới bàn giải phẫu để bọn hắn cho em hút mỡ,  xem ai buồn nôn ai! " Hờn dỗi lần nữa đá một cước vào cửa , Cố Thiên Kìmới quay người rời đi.

 Đỗ Tiểu Tiểu trở về ăn một bữa sáng hoàn mỹ mà phong phú, ăn bụng đều có chút no mới buông xuống cơm, cầm lấy một bên nước chanh uống.

Nhìn thấy  thời gian còn sớm, Đỗ Tiểu Tiểu liền đi hảo hảo ngâm tắm rửa, sau khi tắm, Đỗ Tiểu Tiểuđem quần áo Cố Thiên Kì chuẩn bị cho cô đem ra.

Cùng ngày hôm qua một bộ khác biệt, hôm nay bộ này là váy màu tím . Váy thiết kế vẫn là áo ngực, ngực một vòng nhiều hoa tím, bên ngoài có là viền ren mỏng màu tím cát áo choàng, váy  làm thành có cảm giácbồng bềnh . Đỗ Tiểu Tiểu sau khi mặc vào lộ ra vô cùng linh động đáng yêu.

Không thể không nói ánh mắt Cố Thiên Kì rất tốt, vóc dáng cô nhẹ nhàng, mặc váy dài khó coi, ngược lại là loại tiểu âu phục này đem cô như tôn lên làm búp bê ấn tượng khó phai.

Hôm nay giày cũng là giày đế thấp. Màu hồng trên giày không có hoa văn, bất quá dây lưng cột thành nơ con bướm ,  rất là đáng yêu.

Đại khái là cảm thấy hôm nay muốn đi chơi, mang giày cao gót cô sẽ rất mệt mỏi, cho nên Cố Thiên Kì cố ý chọn dạng này phối hợp.

 Đỗ Tiểu Tiểu thay xong sau đó ngồi trước bàn trang điểm đeo lên dây chuyền, chính như Cố Thiên Kì hỗn đản kia nói, cái dây chuyền này cùng quần áo xác thực rất phối hợp, chuyển động mình một chút, Đỗ Tiểu Tiểu nghĩ đi nghĩ lại,  quần áo tốt như vậy không có kẹp tóc, tựa hồ có chút không thể nào nói nổi.

Bĩu môi, Đỗ Tiểu Tiểu nhìn mình trong gương đặc biệt nhấn mạnh: " Đây là vì không chà đạp quần áo đẹp, cùng Cố Thiên Kì không hề có một chút quan hệ ".

Cô cũng không phải là vì muốn cùng anh hẹn hò mới ăn mặc.

Đỗ Tiểu Tiểu cầm uốn tóc tấm lấy mái tóc uốn thành tóc quăn, lại dùng  kẹp tóc con bướm kẹp lại một bộ phận mái tóc, nhìn như vậy cùng bộ quần áo này liền trở nên càng thêm phù hợp.

Giải quyết hết thảy ,  Đỗ Tiểu Tiểu đứng lên mở cửa đi ra khỏi phòng. Vừa ra tới chỉ thấy có người tựa ở trên tường, Đỗ Tiểu Tiểu giật nảy mình, hướng một bên lui một bước, tập trung nhìn vào mới phát hiện là Cố Thiên Kì.

Không đợi Đỗ Tiểu Tiểu phàn nàn, Cố Thiên Kì đứng thẳng lên thân thể nhìn cô chằm chằm: " Đỗ Tiểu Tiểu, tôi phát hiện một vấn đề ".

Đỗ Tiểu Tiểu sắc mặt có chút đỏ, bưng lấy cánh tay nói: " Cái , vấn đề gì, anh lại muốn nói cái gì? "

Cố Thiên Kì trêu tức mỉm cười: " Tôi phát hiện, em chưng diện thật còn rất không tệ. Có thể đánh sáu mươi điểm ".

 Đỗ Tiểu Tiểu mặt lập tức cứng một chút, không quá cao hứng đi đến trước mặt anh: " Anh cho như thế nào vậy, sáu mươi điểm vừa mới đạt tiêu chuẩn ! "

 Cố Thiên Kì ánh mắt  trước ngực cô quét một chút, tiếc nuối nói:"  Bộ ngực liền trừ đi ba mươi điểm ".

......

-"Cố Thiên Kì anh đi chết đi! " Nhiều năm như vậy dốc lòng vì sự nghiệp ngực phẳng  , cô kiêu ngạo! Đỗ Tiểu Tiểu thở phì phò muốn đi, Cố Thiên Kì vội vàng kéo cô lại :"  Nói đùa,cô làm sao động một chút lại tức giận ".

 Đỗ Tiểu Tiểu dừng lại không tính toán với anh , ngược lại hỏi: " Chúng ta sau đó phải đi nơi nào? "

Đem cánh tay Đỗ Tiểu Tiểu móc ở trên cánh tay của mình, Cố Thiên Kì nói : " Em muốn đi nơi nào? Viện bảo tàng mỹ thuật, ca kịch viện, sân đánh Golf, hải dương quán, vườn cây, rạp chiếu phim, có muốn đi không?"

 Đỗ Tiểu Tiểu cúi đầu cẩn thận nghĩ nghĩ, phát hiện những thứ kỳ thật cô đều không quá muốn đi, cô muốn đi đến nơi.....

Dù sao cùng Cố Thiên Kì hẹn hò cũng là tránh không khỏi sự tình, cho nên không bằng liền đem xem như một lần chân chính hẹn hò a, dù sao cô cũng thật sự là thật lâu không có cùng người hẹn hò.

- " Thật có thể để cho tôi tự chọn muốn đi nơi nào sao? " Đỗ Tiểu Tiểu con mắt óng ánh hỏi.

Cố Thiên Kì nhìn qua ánh mắt khát vọng của cô, cảm thấy chữ 'Không' này tuyệt đối nói không nên lời. Nếu là hẹn hò đương nhiên mục đích chủ yếu là muốn để Đỗ Tiểu Tiểu cao hứng.

- " Em muốn đi nơi nào đều có thể ". Khó được thân sĩ ôn nhu cùng lại cực kỳ có kiên nhẫn, Cố Thiên Kì nói với Đỗ Tiểu Tiểu.

Đỗ Tiểu Tiểu cười, kiên định nói: " Em muốn đi sân chơi, hẳn là có a, sân chơi ".

 Cố Thiên Kì khóe miệng co giật một chút, có chút chần chờ nói: " Có là có, nhưng em không cảm thấy sân chơi không quá thỏa đáng sao? "

- " Hẹn hò chính là muốn hai người vui vẻ mới đúng a, nơi anh nói đều quá tao nhã, tôi tới không được, tôi liền muốn đi sân chơi ".

Chỉ có những nơi kia mới có trò chơi, Cố Thiên Kì nói những chỗ kia, sẽ chỉ làm cô khắc sâu hơn cảm giác được cùng kẻ có tiền chênh lệch.

 Cố Thiên Kì lúc đầu dự định mang cô đi xem ca kịch, hoặc là dứt khoát đi vườn cây, không nghĩ tới cô la hét muốn đi sân chơi, nếu như anh nói không cho, Đỗ Tiểu Tiểunhất định sẽ chơi không vui, vậy thì trái mục đích của anh .

Kéo lên một tia cười, Cố Thiên Kì đành phải đáp ứng: " Được, vậy chúng ta liền đi sân chơi ".

- " Chúng ta trở về thay quần áo đi ".

Đỗ Tiểu Tiểu chớp mắt, truy vấn: " Tại sao muốn thay quần áo ".

- " Tôi cũng không thể mặc loại  âu phục này đi sân chơi a ".  Cố Thiên Kìchỉ chỉ quần áo trên người nói.

 Đỗ Tiểu Tiểu con mắt'Răng rắc' Nháy một cái, trong lòng một tiểu ác ma bỗng nhiên xông ra. Để Cố Thiên Kì mặc lộng lẫy như thế đi ngồi thuyền hải tặc, chắc hẳn sẽ vô cùng vô cùng không hài hòa.

Ân, cảnh sắc kia nhất định nhìn rất đẹp.

Kéo lại cánh tay  Cố Thiên Kì , Đỗ Tiểu Tiểu tỏ vẻ khó khăn nhìn anh: " Mặc tây trang không được sao? Anh mặc tây trang rất đẹp trai ".

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...