Phảng phất không cẩn thận từ phía trên làm đôi cánh bên trên phiêu lạc đến lông vũ trắng noãn, lại dường như trùng hợp đi ngang qua tuyết trắng. Đỗ Tiểu Tiểu mặc vào lễ phục màu trắng Cố Thiên Kì chuẩn bị cho cô , kéo lấy rủ y phục vũ hội rũ xuống đất, Đỗ Tiểu Tiểu nhẹ vặn lấy môi, muốn trốn tránh ánh mắt bốn phía bắn tới .
Đang trong tầm mắt kinh diễm , Đỗ Tiểu Tiểu đi theo nhân viên tạp vụ tới phòng ăn xoay tròn tầng cao nhất .
Trong nhà ăn hoa hồng trắng trang trí mờ nhạt , Đỗ Tiểu Tiểu thấy được Cố Thiên Kì ngồi bên cửa sổ . Một thân tây trang màu đen, bên trong phối thêm áo trong màu đỏ , anh mặc đồ này tà mị vừa anh tuấn, Đỗ Tiểu Tiểu không khỏi mặt có chút đỏ.
Thấy cô đi lên, ánh mắt Cố Thiên Kì rơi vào trên người cô, cũng sửng sốt mấy giây.
Anh hoàn toàn bị Đỗ Tiểu Tiểu dạng này kinh diễm đến.
Con mắt tinh khiết động lòng người, môi mỏng óng ánh sáng long lanh khéo léo ngon miệng, cái cằm nho nhỏ phảng phất không đủ một nắm, tóc dài phất phới, thân thể cô nhỏ nhắn xinh xắn phối hợp váy trắng nhu hòa kia, có thể xưng hoàn mỹ......
Anh cảm thấy bộ y phục này mặc trên người cô nhất định đẹp mắt, lại không nghĩ rằng cô có thể như vậy đẹp mắt, liền phảng phất một giây sau phía sau của cô liền muốn mở ra đôi cánh thiên sứ trắng noãn .
Đỗ Tiểu Tiểu lúc này chạy tới trước người anh , Cố Thiên Kì rốt cục thu lại tinh thần, cặp mắt đào hoa thật sâu: " Em đêm nay rất đẹp ".
Loại phòng ăn cao nhã này, bên cạnh còn có dàn nhạc diễn tấu, Đỗ Tiểu Tiểu không tự chủ cũng đi theo có phong cách, nói khẽ: " Cảm ơn, anh cũng rất đẹp trai ".
Nhân viên tạp vụ phục vụ ngồi xuống , Cố Thiên Kì vỗ tay phát ra tiếng, lục tục liền bắt đầu dọn thức ăn lên.
- " Muốn uống rượu đỏ sao? " Cố Thiên Kì chỉ một chút đặt rượu đỏ vào nước đá hỏi.
Đỗ Tiểu Tiểu kính trọng nhưng không gần gũi vội vàng lắc đầu: " Không, không cần ".
Cô đời này đều không muốn lại đụng loại chất lỏng ghê tởm này.
Cố Thiên Kì biết cô lần trước uống say, lần này chắc chắn sẽ không lập lại lần nữa, liền thân sĩ nói: " Vậy em ăn nhiều một chút, còn hợp khẩu vị của em chứ? "
Đỗ Tiểu Tiểu gật đầu, loại đồ ăn nhà hàng này làm ra đều làm bằng vàng , có thể không hợp khẩu vị sao ?
Ở trong lòng Đỗ Tiểu Tiểu cũng coi như chính mình làm việc ở nhà hàng rất cao cấp , đối với lễ nghi bàn ăn coi như biết, bằng không cô đều không có ý tứ ngồi ở chỗ này, ngồi đối diện Cố Thiên Kì cùng anh ăn cơm.
Bọn họ quả nhiên không phải người cùng thế giới, thời điểm Cố Thiên Kì dùng nĩa so với người dùng đũa nhiều, mà cô đại khái một năm cũng không dùng tới một lần cái nĩa.
Hai người như vậy, nhất định phải cứng rắn nhét vào cùng một chỗ, làm sao có thể có cái gì tốt.
Một bữa cơm, Đỗ Tiểu Tiểu ăn cực kỳ nhã nhặn thục nữ, coi như thế Đỗ Tiểu Tiểu vẫn cảm thấy so với những phụ nữ xã hội thượng lưu kia mà nói, tướng ăn cô như vậy nhất định là khó coi lại không ưu nhã.
Cùng một chỗ ăn cơm xong, Cố Thiên Kì liền đề nghị ra ngoài đi một chút.
Đỗ Tiểu Tiểu không có ý kiến gì liền theo anh đi, hai người đi ra ngoài liền nghe được nhân viên phục vụ đang bàn luận.
- " Uy uy, hôm nay có pháo hoa rất long trọng đấy ".
- " Đáng tiếc mặt cỏ toàn bộ bị gia đình bao hết, không có cách nào đến đó nhìn ".
- " Là sinh nhật thiên kim nhà ai sao? Ra tay bạo như vậy ".
- " Không biết, không có thông tin, liền biết được bao toàn bộ, thật sự là rất phóng khoáng, bao xuống nơi đó không chỉ cần phải có tài lực còn cần có nhất định địa vị, ai như thế làm cho người hâm mộ a ".
- " Cái này biết, dù sao là ai cũng không phải là chúng ta ".
Bước chân Đỗ Tiểu Tiểu chần chờ một chút, pháo hoa a......
Thật lâu đều không có người nào cùng cô cùng một chỗ nhìn qua pháo hoa, lần trước nhìn pháo hoa vẫn là cùng Sở Âm Âm, Sở Dật, Đỗ Hoàn Vũ ở trên đỉnh núi nào đó.
Bốn người bọc lấy áo khoác quân đội, cùng một chỗ nhìn xuống toàn bộ thành thị pháo hoa, Đỗ Tiểu Tiểu nghĩ đến khóe miệng nhịn không được rạch ra một cái nụ cười nhàn nhạt.
- " Thích xem pháo hoa sao? " Bên cạnh Cố Thiên Kì bỗng nhiên lôi kéo tay của cô hỏi.
- " Pháo bông đẹp như thế, ai cũng thích xem, bất quá sân tốt nhất đã bị bao hết a " .
Cố Thiên Kì nhàn nhạt cười: " Chẳng lẽ em sẽ không nghĩ một chút, có lẽ chủ nhân của túi tiền kia là tôi sao? "
Đỗ Tiểu Tiểu hơi chớp mắt, nghi ngờ nhíu mày: " Hẳn là...... Không thể nào, coi như anh phải dỗ dành gạt tôi, cũng không cần ra tay mạnh bão như thế a ".
Không có khả năng a, mặc dù cô biết Cố Thiên Kì vì cô cũng coi là vắt óc tìm mưu kế, thế nhưng là chuyên môn bao hết sân bãi bắn báo hoa, thật đây là chuyện tên gia hỏa tinh trùng nhức đầu sẽ làm sao?
Như thế lãng mạn, làm sao có thể a!
Đỗ Tiểu Tiểu không ngừng phủ định mình, cảm thấy mình tuyệt đối là suy nghĩ nhiều quá, nhưng mà Cố Thiên Kì lại không nói là anh cũng không nói không phải anh, lôi kéo cô nói: " Đi theo tôi ".
Nhàn nhạt một câu, Cố Thiên Kì liền lôi kéo Đỗ Tiểu Tiểu hướng về một phương hướng nào đó kiên định đi.
Đi suốt có năm phút, Đỗ Tiểu Tiểu theo trong lòng bàn tay bị anh bóp tất cả đều là mồ hôi, chân cũng có chút đau.
Cố Thiên Kì rốt cục cũng ngừng lại, " Đến rồi ".
Đỗ Tiểu Tiểu vội vàng không kịp chuẩn bị kém một chút đâm vào trên lưng của anh.
Thắng gấp che cái mũi, Cố Thiên Kì phàn nàn:" Cái gì a ".
Cố Thiên Kì hướng một bên đứng ra, đem ánh mắt Đỗ Tiểu Tiểu lộ ra nói: " Thích không? "
Ánh mắt Đỗ Tiểu Tiểu rơi vào trước mắt trên đồng cỏ, trên đồng cỏ nở đầy xe bông cúc, bốn phía đom đóm bay múa chiếu lấp lánh để Đỗ Tiểu Tiểu che miệng lại.
Loại hình ảnh này chỉ có khi còn bé bên ngoài nhà chồng đầu kia bờ sông gặp qua.
Thật đẹp, đẹp đến ngạt thở.
Đỗ Tiểu Tiểu lầm bầm: " Anh thật bao hết nơi này......"
Cố Thiên Kì nhíu mày, thấy cô thích vươn tay giữ chặt cô từng bước một đi đến bãi cỏ chính giữa.
- " Em thích liền không uổng phí ta như thế vắt óc tìm mưu kế, không chỉ là mảnh bãi cỏ này, còn có hoa thuốc lá này , cũng là vì một mình em thịnh phóng ".
Vươn tay trong túi ấn một cái nút, trên bầu trời lập tức sáng tách ra ánh lửa bập bùng.
Đỗ Tiểu Tiểu ngẩng đầu lên, nhìn thấy khói lửa to lớn ở trên bầu trời chói lọi nở rộ, cô nghĩ dù cho có ngày cô phải lập gia đình, cũng sẽ không còn có một người khác vì cô làm loại chuyện này a.
Những cái pháo hoa kia để bầu trời đêm trở nên sáng chói vô cùng, nhưng mà ánh mắt Đỗ Tiểu Tiểu rơi ở trên người đàn ông bên cạnh , chợt cảm thấy, so với pháo hoa, càng thêm loá mắt đến chói mắt không khen người coi nhẹ, là anh ta.
Anh tựa như là mặt trời , dù là ban đêm cũng tản ra hào quang động lòng người.
Pháo hoa một mực nở rộ hơn nửa giờ, từ thịnh phóng oanh minh đến dần dần dập tắt yên tĩnh, Đỗ Tiểu Tiểu không nói câu nào, cứ như vậy nhìn xem.
Cố Thiên Kì cũng không nói chuyện, ở bên cạnh cô nhìn xem.
Đợi đến tiệc pháo hoa kết thúc, Đỗ Tiểu Tiểu cùng Cố Thiên Kì ngồi ở trên ghế mặt cỏ , uống vào trà hoa hồng ban đêm . Đỗ Tiểu Tiểu nhìn xem bốn phía đóa hoa chập chờn, đom đóm bay múa, chỉ cảm thấy mình giống như là đã rơi vào tiên cảnh không bình thường .
Cố Thiên Kì vặn lấy trà hoa hồng hỏi:" Một ngày này chơi vui vẻ sao? "
Đỗ Tiểu Tiểu rất thành thật gật đầu: " Vui vẻ ".
- " Nếu như em nguyện ý đáp ứng làm tình nhân của tôi, mỗi ngày đều sẽ như vậy vui vẻ, các nơi trên thế giới em muốn đi nơi nào chỉ cần em mở miệng, đều có thể đi, pháo hoa cũng tốt, sân chơi cũng tốt, coi như em mỗi ngày ngâm nước cũng được ".
Đỗ Tiểu Tiểu nháy mắt to nói: " Đây không phải cần rất nhiều tiền? "
- " Cố Thiên Kì tôi chính là không bao giờ thiếu tiền " . Cố Thiên Kì rất hào phóng buông tay: "Toàn bộ thành phố A , em sẽ không lại tìm được bất kỳ người đàn ông nào so với tôi đối với em tốt hơn ".
Đỗ Tiểu Tiểu cười, vươn tay xắn một chút tóc đen: " Anh nói không đúng, phải nói toàn bộ thành phố A lại tìm không được bất luận một người đàn ông nào so với anh còn bỏ được ở trên người của tôi quăng tiền, Cố Thiên Kì , tôi cám ơn anh đã để mắt ta, tôi chỉ chú ý mình chính tôi biết trọng lượng. Giá trị của tôi nếu quả thật muốn tính toán, tuyệt đối không đáng anh tốn tiền nhiều như vậy ".
Cố Thiên Kì thấy cô như thế có tự mình hiểu lấy, bên môi ý cười càng phát hài lòng: " Nói như vậy, em hiểu được, cũng đáp ứng?"
Đỗ Tiểu Tiểu nhìn anh, thu lại nụ cười, nghiêm túc mà kiên định nói: " Thật xin lỗi, tôi không đáp ứng. Tôi biết nếu như muốn tính toán, chính tôi không đáng anh tốn tiền nhiều như vậy, nhưng là dùng công thức lòng người không có cách nào tính toán, tôi không nguyện ý làm tình nhân của anh, anh cũng đã làm cố gắng, là thời điểm dừng ở đây rồi a. Đem ảnh chụp xóa bỏ, từ ngày mai trở đi, anh vẫn là tổng giám đốc tập đoàn Cố thị, tôi chính là một nhân viên tạp vụ nhà hàng bình thường , chúng ta ai cũng đừng lại quấy rầy cuộc sống lẫn nhau" .
Cố Thiên Kì cho cô cuộc sống vui vẻ mà không lo, thế nhưng là ai có thể mỗi ngày sống vui vẻ chứ? Nhân loại vì cái gì so với động vật khác cao hơn nhất đẳng, vì cái gì có thể chúa tể thế giới này chứ? Bởi vì người cùng động vật khác biệt, không phải một tuyến tình cảm sinh vật, có thất tình lục dục, cũng có giận si hỉ nộ.
Cho nên cô không muốn Cố Thiên Kì cho những này, bởi vì những vật này cho dù tốt, cũng không có cách nào bảo cô từ trong đáy lòng vui vẻ.
Khuôn mặt tuấn tú Cố Thiên Kìâm trầm xuống, anh lúc đầu mang theo ý cười cặp mắt đào hoa lúc này tất cả đều là băng lãnh.
- " Đỗ Tiểu Tiểu, tôi cho em đây hết thảy chẳng lẽ còn không thể để cho em hài lòng sao! Em rốt cuộc muốn cái gì! "
- " Tôi muốn cái gì đều là chuyện của tôi, chỉ là anh cho tôi không muốn ". Quật cường ngẩng đầu, Đỗ Tiểu Tiểu không bất khuất nói.
Cố Thiên Kì nghiến răng nghiến lợi: " Em đừng được một tấc lại muốn tiến một thước! Phụ nữ toàn thành phố A, mặc kệ cái nào, tôi ngoắc ngoắc ngón tay nhìn hai mắt, các cô ấy đều sẽ dính sát. Các cô đều muốn tôi cho đồ vật, tôi lại không cho bọn họ, tôi cho em em dựa vào cái gì không muốn! "
Anh sủng ái, là giấc mơ của toàn phụ nữ thành phố A, đừng nói anh hiện tại phí hết tâm tư đi lấy lòng một nữ nhân, coi như anh lạnh như băng đứng ở nơi đó, đều có nữ nhân dính sát.
Anh cho Đỗ Tiểu Tiểu đồ vật, đã hoàn toàn vượt hẳn những cái kia, gấp mười thậm chí gấp trăm lần, anh còn là lần đầu tiên làm một bữa tiệc pháo hoa cho phụ nữ. Nhìn thẳng thời điểm anh ngay cả bó hoa đều chẳng muốn mua.
Đỗ Tiểu Tiểu người phụ nữ đáng chết này dựa vào cái gì phách lối như vậy, vậy mà đến bây giờ lại còn cự tuyệt anh!
Đỗ Tiểu Tiểu tức gần chết, thái độ bá đạo này của anh là chuyện gì xảy ra, anh có cái gì tốt thẹn quá thành giận.
Tức giận đứng lên, Đỗ Tiểu Tiểu cởi giày cao gót vướng bận xuống đứng ở trước mặt anh, hung hăng đem giày thủy tinh quăng ở trước mặt anh cả giận nói: " Tôi cùng các cô ấy không giống, người nào thích làm tiểu mỹ nhân ngư của anh liền đi làm, ai nghĩ mặc vào này đôi giày thủy tinh liền mặc. Các cô ấy vì cái gì tre già măng mọc xông tới a, các cô ấy ngốc, coi là có thể từ anh nơi này cầm tới tình yêu, coi là có thể thật gả vào hào môn, coi là không được nữa cũng là cùng tình nhân trong mộng từng có một đêm xuân, đời này đáng giá. Các cô ấy ngốc, tôi không ngốc! Tôi mới không tin anh đại sắc ma này đại hỗn đản hiểu được cái gì tình yêu, dù sao tôi cùng anh hẹn hò một ngày, anh đem ảnh chụp cho tôi, hai chúng ta thanh toán xong!"
Cố Thiên Kì không hiểu thấu bị chửi, nổi giận đứng lên nói: " Em lại còn ném giày, có bản lĩnh em đem quần áo cũng cởi! "
Cố Thiên Kì lời mới vừa nói ra miệng liền hối hận. Đỗ Tiểu Tiểu là ai a,Đỗ Tiểu Tiểu cái đầu kia nếu là đầu phụ nữ bình thường anh đã sớm đem cô làm xong.
Vết xe đổ nói cho anh biết, phụ nữ này thật không thể kích, quả nhiên, anh lời kia vừa thốt ra, Đỗ Tiểu Tiểulập tức liền bắt đầu cởi váy.
Cố Thiên Kì tức giận ruột đều đen, đè lại tay của cô hung ác nói: " Em thật đúng là cởi! Em cởi thử một cái xem ".
Bạn thấy sao?