Chương 56: Chương 56 : Anh rất muốn yêu em

Cố Thiên Kì đối với Đỗ Tiểu Tiểu chiêu này cũng không có tác dụng, Đỗ Tiểu Tiểu cái khác không sợ, liền sợ cầm thú đùa nghịch lưu manh. Tay quật cườnglập tức ngừng lại, Đỗ Tiểu Tiểu  bày ra bàn tay không buông tha nói : "  Ảnh chụp!! Cho tôi ảnh chụp! "

Cố Thiên Kì cảm thấy lại cùng Đỗ Tiểu Tiểu dây dưa tiếp, anh không phải tức nổ phổi không thể, người phụ nữ đáng chết này !

Lấy điện thoại cầm tay ra, Cố Thiên Kì mở ra ảnh chụp cả giận nói: " Em nhìn kỹ! "

Ở trước mặt cô, Cố Thiên Kì  hung tợn xóa bỏ ảnh chụp . Đỗ Tiểu Tiểu thấy ảnh chụp đã xóa bỏ, xoay người rời đi, cũng không mang giày, cứ như vậy đi chân đất đi.

Cố Thiên Kì nhìn cô một bước đi, lại cúi đầu nhìn xem bên chân bên trên cặp  giày thủy tinh kia, duỗi ra chân phẫn nộ đá văng ra. Anh đứng tại chỗ, không nhúc nhích nhìn cô đi xa.

Không nên đi lên, loại phụ nữ không biết tốt xấu này coi như anh đuổi theo, cô cũng sẽ không cảm niệm anh tốt, cô liền sẽ cảm thấy anh xen vào việc của người khác.

Hiện tại ban đêm cũng không tính quá lạnh, đi chân trần giẫm trên mặt đất có quan hệ gì, bảo cô giẫm lên. Đều là cô tự tìm, cô thích mặc giày liền mặc giày, thích đi chân trần liền đi chân trần, cùng anh nửa xu quan hệ đều không có.

Trong lòng từng chút một tự nói với mình như vậy,  ánh mắt Cố Thiên Kìlại một mực rơi vào  trên thân thể đơn độc của Đỗ Tiểu Tiểu, rơi vào trên chân trần trụi của cô.

- " Đáng chết! " Trầm thấp la mắng một tiếng,  Cố Thiên Kì sải bước đi đến Đỗ Tiểu Tiểu.

 Đỗ Tiểu Tiểu lúc này vừa đi ramặt cỏ dính đầy sương đêm , bàn chân phía dưới có chút nước, lại giẫm đá cẩm thạch lạnh buốt , lập tức cảm thấy một cỗ ý lạnh từ lòng bàn chân vọt lên.

  Đỗ Tiểu Tiểu đánh cái run, thân thể liền bỗng nhiên bay lên không.

- " A!!! " Hét lên một tiếng, Đỗ Tiểu Tiểu chỉ cảm thấy bầy trời xoay tròn trong nháy mắt, mình liền bị người chặn ngang bế lên.

Người này không phải người khác, chính là Cố Thiên Kì làm người ta ghét !

  Đỗ Tiểu Tiểu ở trong ngực anh phẫn nộ giãy dụa: "Cố Thiên Kì! Ânh làm cái gì! Anh thả tôi xuống! "

 Cố Thiên Kì lạnh lùng ôm cô, cúi đầu cảnh cáo tính mười phần mở miệng: " Em câm miệng! Tôi là bởi vì tính kiềm chế quá tốt, làm một thân sĩ không thể lấy mắt nhìn em đi chân trần trở về mới ôm em, chớ tự làm đa tình cho là tôi muốn đối với em làm cái gì ".

Đỗ Tiểu Tiểu mở ra bộ mặt khác , không cảm kích nói: " Tôi không có tự mình đa tình, cũng không cần đến anh đối với tôi kiềm chế tốt! "

- " Có đúng không? Đã như vậy, như vậy tôi liền dùng phương thức tiết chế không tốt  đem em đưa về phòng ". Cười lạnh một tiếng,  Cố Thiên Kì bỗng nhiên đem Đỗ Tiểu Tiểu  quăng, thân thể nho nhỏ  Đỗ Tiểu Tiểu tung bay ở không trung liền như không có trọng lượng .

- " A a a a!!! "  Đỗ Tiểu Tiểucòn tưởng rằng Cố Thiên Kì muốn đem cô ném đi đâu, dọa đến mặt mũi trắng bệch. Cũng may   Cố Thiên Kì chỉ là biến thái mà thôi, còn chưa tới trạng thái phát rồ , mặc dù đem cô quăng, nhưng vẫn là lợi dụng lực cánh tay tiếp nhận.

Bất quá, cái tư thế này......

Bị kẹp ở trong cánh tay Cố Thiên Kì , Đỗ Tiểu Tiểu thật muốn khóc.

Cô xem ra lớn lên vẫn là giống chó con, anh vậy mà kẹp lấy cô, mà lại tựa hồ lần đầu tiên lúc gặp mặt anh cũng là dùng kẹp.

- " Cố...... " Đỗ Tiểu Tiểu mở miệng, muốn mắng anh.

Ai biết Cố Thiên Kì lại cười cho tràn đầy trước cô một bước mở miệng: " Nói thêm một câu nữa, tôi thay đổi tư thế, nhất định so với cái này càng khó coi hơn ".

Vẻ mặt cầu xin, Đỗ Tiểu Tiểu muốn phản bác cũng không dám mở miệng. Nếu không cô thực sự không biết Cố Thiên Kì sẽ dùng dạng  tư thế gì đem cô mang về phòng, có khả năng dứt khoát đem cô ném xuống đất .

Ô ô, tôn nghiêm của cô, nhân cách của cô!! Cô không muốn tư thế mất mặt này a!!!

Tiếp thu một đường ánh mắtquỷ dị , Đỗ Tiểu Tiểu rốt cục được đưa tới cửa  phòng, Cố Thiên Kì vừa đem cô buông ra,  Đỗ Tiểu Tiểulập tức mở cửa phòng của mình đem nửa người trốn ở trong cửa mắng một tiếng: " Anh hỗn đản! " Ngược lại'Phanh' Một tiếng đóng cửa lại.

Cố Thiên Kì vặn lấy môi, sắc mặt âm trầm, một hồi lâu mới buồn bực đạp cửa một cước.

Hỗn đản mới đem em mang về, sớm biết liền nên bảo em đi chân đất đi về tới!

Quay người,  Cố Thiên Kìvề tới phòng của mình.

Đỗ Tiểu Tiểu tựa ở trên cửa, mãi cho đến thanh âmngoài cửa  hoàn toàn biến mất, mới chậm rãi thở dài một hơi. Thân thể thời gian dần trôi qua trượt xuống trên mặt đất, Đỗ Tiểu Tiểu ôm chân, ánh mắt rơi vào trên bàn  hoa hồng bảy màu.

Đầu gối ở trên đầu gối,  Đỗ Tiểu Tiểu cực kỳ nhỏ giọng nói: " Hoa hồng, hoa hồng, ngươi thật có thể thực hiện nguyện vọng sao? Nhờ ngươi, để cho ta một mực chán ghét anh ta được không? "

Một người khác trong một cái phòng, Cố Thiên Kì nằm ở trên giường lăn lộn khó ngủ, mở ra album ảnhđiện thoại  liếc nhìn ảnh chụp hôm nayĐỗ Tiểu Tiểu  , ngón tay sờ nhẹ khuôn mặt tươi cười động lòng người của cô, nói một mình: " Chúng ta nên trở về trong thế giới của nhau sao?Đỗ Tiểu Tiểu , tôi nên bắt em làm sao bây giờ ".

Đêm này, rất nhiều người đều có tâm sự, Đỗ Tiểu Tiểu có,  Cố Thiên Kì có, bọn họ cất giấu bí mật dưới đáy lòng chỗ sâu nhất, không cho bất luận kẻ nào có cơ hội theo dõi , mà những người khác, cũng có......

Sở Âm Âm về đến nhà đã là trời tối, mở cửa, một cỗ mùi rượu đập vào mặt. Sở Âm Âm đã sớm không cùng người trong nhà ở cùng nhau, căn biệt thự này bên trong thỉnh thoảng sẽ đến ở chỉ có anh của cô.

Trong phòng rất đen cũng không có bật đèn, Sở Âm Âm thở dài đi vào mở đèn lên, liền thấy một người ngồi  xụi lơ tại cửa sổ sát đất cạnh ghế sa lon bên cạnh, bốn phía đều là chai rượu, vẫn là Whisky.

Sở Âm Âm nhíu mày, buông xuống túi xách hỏi: " Có ghế sô pha không ngồi, nhất định phải ngay xuống đất, thế nào? Làm sao uống nhiều rượu như vậy ".

Sở Dật mắt say lờ đờ mê ly cười quay đầu, đối với cô giơ chai rượu lên nói: " Em gái đáng yêu của anh trở về a! Đến đây  , cùng anh uống vài ly ".

Sở Âm Âm ghét bỏ nhíu mày: " Anh thế này sao lại là mấy ly, cái này căn bản là mấy bình ". Đi qua đoạt lấy Whisky trong taySở Dật , Sở Âm Âm  hỏi: " Đến cùng thế nào, anh xem một chút anh uống thành như vậy, đừng uống nữa".

- " Cho anh rượu, em ngay cả anh uống,quyền lợi uống rượu  đều muốn tước đoạt sao! " Sở Dật tức giận vươn tay ra bắt rượu, bị Sở Âm Âm đại lực đẩy ra, nghiêm nghị quát lớn: " Em kêu anh đừng uống! Anh trải qua huấn luyện chuyên nghiệp uống lại nhiều cũng không say nổi! "

Sở Dật đổ vào trên ghế sa lon, động tác ngừng lại, sắc mặt men say dần dần biến mất, chỉ còn lại cười khổ.

Một hồi lâu, Sở Dật mới tự lầm bầm tự giễu nói: " Đúng vậy a, anh làm sao quên đi, anh từng trải qua huấn luyện, căn bản...... Liền không có cách nào uống say. Ngay cả say một hồi đều không được ".

Sở Âm Âm nhìn thấy anh cái dạng này, đau lòng đến không được, ngồi xổm ở trước mặt anh, Sở Âm Âm thả mềm thanh âm hỏi: " Anh, anh nói với em, anh đến cùng thế nào? "

Sở Dật dùng sức hô một hơi,  nhường ra cho cô hơn phân nửa ghế sô pha, cười nói: " Đến đây, Âm Âm, em ngồi đi ".

Sở Âm Âm gật đầu ngồi ở bên cạnh anh, hai người cùng một chỗ nhìn ngoài phong cảnhcửa sổ , trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, Sở Dật không mở miệng, Sở Âm Âm cũng không nói chuyện, cô cứ như vậy chờ anh.

Anh hiểu người anh trai này, có thể để cho anh biến thành cái dạng này, nhất định là có chuyện phát sinh rất lớn .

Đợi một hồi lâu, Sở Dật mới mở miệng, trong không khí nam nhân ôn nhu mang một ít thanh âm run rẩy vang lên: " Anh hôm nay...... Nhìn thấy Tiểu Tiểu ".

Sở Âm Âm hô hấp dừng lại, thân thể cứng ngắc lại, cô trừng to mắt quay đầu nhìn Sở Dật.

Sở Dật nhìn cô, gượng ép kéo lên khóe miệng tiếp tục nói: " Anh gặp được cô ấy, anh hôm nay ở làng du lịch, thời điểm tránh người không cẩn thận tiến vào phòng thay quần áo, gặp được cô ấy. Cô vẫn là cái dạng kia, dáng người nhỏ bé như vậy, nhu hòa dường như thiên sứ, giống như hai năm này ở trên người cô ấy dấu vết gì đều không hề lưu lại . Cô ấy còn cùng anh nói chuyện, thanh âm cũng giống như trước đây êm tai. Cô ấy nói, có thể nhìn thấy anh thật cao hứng. Cô ấy nói anh tính xấu này vì người khác quan tâm , nên đổi một chút. Cô ấy còn nói...... "

- " Đừng nói nữa, anh , đừng nói nữa ". Vươn tay ôm lấy hắn, Sở Âm Âm nước mắt xoát xoát liền rơi xuống.

Sở Âm Âm tự nhận là, cô đủ kiên cường, không có chuyện gì có thể để cô tuỳ tiện thút thít, thế nhưng là duy chỉ có chuyện này, duy chỉ có chuyện anh trai của mình , để cô cảm thấy khoan tim đau.

Sở Dật tựa ở trên vai của cô, vươn tay ôm lấy nàng:"  Âm Âm, anh không có việc gì, anh thật không có việc gì, cô ấy trải qua rất tốt, anh nhìn thấy Cố Thiên Kì đem cô ấy bảo hộ rất tốt. Âm Âm, anh thật không có việc gì......"

Sở Dật nói, nước mắt lại lăn xuống tới, đây là anh lần đầu tiên ở trước mặt em gái của mình khóc lên,  nước mắt nóng hổikích thích Sở Âm Âm bỗng nhiên rời khỏi thân thể, toàn thân run rẩy không biết làm sao nhìn anh..

- " Anh...... "

Che mặt, Sở Dật dùng sức mỉm cười: " Anh thật không có việc gì, thật không có việc gì, những này đều không phải nước mắt, là trong thân thể dư thừa hơi nước, anh nhiều cười một chút liền tốt, nhiều cười một chút liền tốt ".

Anh muốn cười, thế nhưng là khóe miệng chỉ cần kéo một cái mở anh liền có thể thưởng thức được những giọt nước mắt đắng chát kia , giống như là muốn đem anh kéo tới trong bóng tối vô tận , ranh giới đau khổ kia làm anh sợ hãi.

Sở Âm Âm nước mắt cuồn cuộn rơi xuống, sụp đổ đi kéo tay anh.

- " Ô ô, anh, anh đánh em đi, em vô lại , em không phải thứ gì. Anh đánh em đi, đều là lỗi của em, em không nên ngăn cản anh cùng Tiểu Tiểu cùng một chỗ, thực xin lỗi , anh , thật xin lỗi ".

Nhìn thấy Sở Dậthiện tại , Sở Âm Âm cảm thấy trái tim đều muốn bị đè ép nát, cô đối với anh trai mình cùng người bạn tốt nhất của mình đều làm cái gì a. Cô đều làm cái gì?

Cô bốc đồng nói là bọn họ tốt, không gọi bọn họ cùng một chỗ, thế nhưng là đầu tiên là hại bạn tốt thương tâm gần chết, hiện tại lại đem anh trai  của mình tra tấn thành cái dạng này.

Cô đến cùng đều đã làm những gì......

Sở Dật đè lại tay của cô,  không để ý nước mắt của mình, vươn tay  nước mắt trên gò má cô : " Đồ ngốc, em có lỗi gì. Coi như em không làm như vậy, anh cũng sẽ không cùng cô ấy cùng một chỗ. Đời anh ngoại trừ quốc gia không có vì người nhà mình cùng người mình yêu làm qua một chút sự tình. Là anh không đúng. Người anh đời này yêu nhất chính là em cùng Tiểu Tiểu, anh hi vọng em cùng cô ấy hạnh phúc. Anh khóc, không phải là bởi vì không nhìn nổi cô ấy hạnh phúc, mà là bởi vì anh khổ sở, khổ sở anh ngay cảtư cách yêu cô ấy đều không có, chỉ có thể nhìn cô ấy bị người khác yêu. Âm Âm, đáp ứng anh, nếu quả như thật có một ngày, anh của em..... Không về được ".

- " Sẽ không, anh không có một ngày như vậy, nhất định sẽ không ". Khóc lắc đầu, Sở Âm Âm nắm chặt tay của anh, kiên định nói.

Sở Dật vuốt ve cô : " Đồ ngốc, chúng ta không phải đã nói, phải dũng cảm đối mặt khả năng phát sinh hết thảy sao? Nếu như quả thật có một ngày như vậy, em muốn nói cho Đỗ Tiểu Tiểu, liền nói —— Mặc dù anh không có tư cách đi yêu cô ấy, thế nhưng là anh y nguyên yêu cô ấy ".

Nếu có kiếp sau liền tốt, không đem  nhiệt huyết tràn ngập này hiến cho quốc gia, sớm một chút gặp phải cô . Kiếp sau, hảo hảo yêu cô, không cho bất luận kẻ nào có cơ hội yêu cô.

Đỗ Tiểu Tiểu, lần này anh liền cố mà làm tiếp nhận gặp lại em, nếu có kiếp sau, anh nhất định không cho em có cơi hội nói tạm biệt , lúc em mở miệng trước đó liền hôn em.

Cố Thiên Kì, coi như số anh gặp may, lần này không có tôi là đối thủ . Nếu như, tôi nói là nếu như, nếu như tôi cũng có thể yêu cô ấy, coi như cô là tình nhân trong mộng của toàn phụ nữ thế giới , Đỗ Tiểu Tiểu cũng sẽ là vợ của tôi.

Anh không phải thắng được cô ấy, mà là trùng hợp không có tôi là đối thủ .

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...