An Nhiên ngồi trong ô tô nhìn ra phía cửa kính bên ngoài. Thành phố A chẳng khác là mấy so với thành phố C cũ cô từng sống. Nơi này cô đã đi qua nhiều lần nhưng lần này rất khác vì cô sắp phải sống và học tập ở đây. Việc học tập thì hoàn toàn yên tâm vì đã có anh rể của cô lo. Suy nghĩ lướt qua nhanh xe cũng chậm dừng ở khu biệt thự lớn. Vừa xuống xe cô đã thấy chị của mình đứng đó:
"Tỷ tỷ!!!" An Nhiên chạy nhanh về phía chị như con chim nhỏ.
"Đại cô nương 17 tuổi đầu rồi có phải bé bỏng nữa đâu" chị cô trêu ghẹo.
"Hứ!! Tỷ tỷ đáng ghét!" cô nhóc làm bộ tức giận đáng yêu.
Anh rể phía sau chị gái bật cười vì cô em vợ đáng yêu.
"Chào anh rể" An Nhiên hơi giật mình vì phát hiện có người cũng tại, mặt hơi xấu hổ mà đỏ mặt. Đến lượt hai vợ chồng cũng bật cười.
Giải vây cho cô em, An Trúc thúc giục An Nhiên đi nghỉ ngơi. Buổi tối An Trúc dặn dò vài câu về trường mới cho em gái rồi về phòng của mình.
Sáng hôm sau hai chị em cùng ăn sáng, chị dâu nói anh rể có việc đi trước rồi tiễn An Nhiên đi học. Theo vị đạo sư hướng dẫn An Nhiên nhanh chóng tiến về lớp của mình. Vị đạo sư bàn giao cho giáo viên chủ nhiệm rồi đi để lại An Nhiên khá thấp thỏm với chủ nhiệm Ôn Hạo.
An Nhiên lặng lẽ quan sát thầy chủ nhiệm, gương mặt khá nghiêm nghị, ngũ quan thanh tú, ý nghĩ trong đầu có thể là "thầy giáo này quá soái rồi". Ôn Hạo đánh giá An Nhiên vài giây rồi khẽ nói:
"Đây là đồng phục của em. Em thay rồi thầy dẫn em về lớp."
"Thay... Thay đồ??" giọng An Nhiên hơi run.
Ôn Hạo khẽ cười: "Có phòng thay đồ ở đây. Tay phải."
An Nhiên đỏ mặt chạy trối chết thầm mắng "mày đang nghĩ cái gì? "
Thay đồ xong An Nhiên cùng Ôn Hạo đến lớp 11 ban A.
"Chào các bạn mình là An Nhiên. Mong được giúp đỡ nhiều hơn."
Ôn Hạo chỉ định An Nhiên đến bàn cuối. Lúc vào chỗ nghe mọi người bàn tán:
"oa thật khả ái"
"hảo hâm mộ, người ta được ngồi cùng học trưởng."
...
An Nhiên nhìn sang bạn học cùng bàn là thiếu niên trong sáng, đẹp trai, với cặp kính đen đầy cơ trí. Vị bạn học mỉm cười nhẹ, giọng nói như làn gió xuân:
"An Nhiên bạn học tốt. Mình là Quý Hào, lớp trưởng 11 ban A."
An Nhiên cũng vui vẻ bắt chuyện.
Giữa tiết học đầu tiên An Nhiên nhận ra mình quên đồ đã thay ở phòng thay đồ cảm thấy xấu hổ đỏ mặt, hai tay làm rơi bút và tẩy trên bàn xuống mặt đất, chưa kịp cúi người thì Quý Hào vừa giải bài trên bảng xong nhặt giúp. Chỉ là khi Quý Hào ngước lên thấy sáng tối một mảnh hồng không che được vùng đất đen huyền bí, Quý Hào mặt như thường trả đồ lại, không nghe tiếng An Nhiên cảm ơn mà mông lung trong suy nghĩ "Cố ý sao? Mang váy còn mang loại chữ T thật tao" oán thầm vài câu rồi về chỗ cũ đôi khi liếc nhẹ bạn học mới dường như suy nghĩ gì đó.
***Phòng Ôn Hạo**
Lướt qua phòng thay đồ Ôn Hạo khẽ lắc đầu vì bộ đồ chưa lấy đi. Lấy đến chiếc quần thì Ôn Hạo hơi bất ngờ vì chất nhờn đọng lại trên tay. Một hành động bất ngờ mà thầy giáo cấm dục làm lại là khẽ nếm thử chất nhờn đọng lại: "thật ngọt" ánh mắt sáng tối không ngừng.
An Nhiên chạy nhanh đến phòng Ôn Hạo, lễ phép gõ cửa vào phòng. Ôn Hạo nhìn An Nhiên bằng ánh mắt thâm ý. An Nhiên ấp úng: "Em quên đồ". Ôn Hạo ra tư thế mời tự nhiên, An Nhiên vào phòng cúi xuống nhặt đồ lên thì cảm giác phía sau có người áp lại. Một giọng trầm thấp vang lên:"Mặc váy mang chữ T, đủ tao." một ngón tay chà sát nhẹ vào quần lót chữ T, An Nhiên hơi rên rỉ. "Chậc chậc... Thật hư" ngón tay không chà sát nữa làm An Nhiên khó chịu, quay đầu nhìn Ôn Hạo bằng ánh mắt tội nghiệp, mông đang vểnh nhếch lên cạ vào phần sưng lên giữa quần Ôn Hạo. Sắc mặt thầy giáo âm trầm hẳn: "Đứa trẻ hư quần thầy sẽ bị dơ."
Bỏ qua lời thầy giáo chủ nhiệm nói, An Nhiên vẫn cọ vào đó dường như không chịu đựng được.
Ôn Hạo tím mặt vừa cởi quần vừa nói : "Học trò hư thầy giáo phải chịu trách nhiệm" một côn thịt đỏ sậm được giải phóng, quy đầu đẩy đẩy vài cái vào quần lót chữ T làm âm huyệt hiện rõ hơn bao giờ hết, nước lại tràn ra.
"Hư... Cho em"
Một tiếng chát vào mông "Tao hóa" chỉ nghe phạch côn thịt đâm sâu mà vào. Trong giây lát Ôn Hạo giật mình rồi sướng như điên xông lên đầu "Vậy mà còn trinh", An Nhiên hơi thút thít "Đau...".
Ôn Hạo hơi cuối người mút nhẹ tai An Nhiên "Hảo. Sau đau sẽ sướng. Aaa chặt. Thả lỏng.."
An Nhiên nghe tiếng Ôn Hạo rên rỉ lồn hơi giật giật "Thật đầy, em không chịu nổi".
"Cục cưng ngoan, để thầy vào sâu hơn nữa... Shirhhh... Thật chặt..." Vừa nói vừa banh hai mép lồn ra hi vọng con cặc được cơ hội tiến công, chỉ thấy nước lồn trào ra liên tục, Ôn Hạo sầm mặt lại, cơ mông siết lại đẩy mạnh vào lồn An Nhiên. Cả con cặc vào trong cái lồn chật hẹp làm cả hai rên rỉ thở dài. Chỉ thấy con cặc đầy nước được kéo ra rồi đẩy vào, An Nhiên rên rỉ muốn khóc "aaa... Ư... Thầy ơi... Nhanh... Nhanh... Nữa đi mà...".
"Theo ý bảo bối" con cặc bỗng nhiên ra vào nhanh chóng chỉ thấy tiếng thỏa mãn hừ hừ của người đàn ông, tiếng hai bộ phần đập vào nhau bạch..bạch... Cả tiếng rên của người con gái "chậm... Chậm một chút..thầy ơi..aa...ư ưm."
"Tiểu tao hóa..lúc nhanh lúc chậm sao cho vừa ý em." miệng rên rỉ nhưng tốc độ không chậm một phút nào. Chỉ thấy côn thịt đỏ hồng lên đẫm nước vì cái lồn xinh đẹp rút ra đẩy vào như pít tông hết công suất. An Nhiên vừa rên rỉ vừa khóc nấc, đóng cọc hơn trăm cái bỗng mép lồn An Nhiên hơi giật giật tràn ngập nước, tại Ôn Hạo cảm giác sướng tê xông lên đầu, rút côn thịt ra bắn nhẹ tinh lên mép lồn. An Nhiên rên ư ử nhìn Ôn Hạo như cầu xin, Ôn Hạo khẽ lắc đầu "Ngoan.. Lần sau anh bắn vào lồn em."
An Nhiên không chịu đẩy lồn lên đầu cặc. Ôn Hạo khẽ cười "ngoan.. Cặc anh lại lên làm sao đây?? Hay hôm nay anh cắm em cả ngày?"
An Nhiên đỏ mặt đứng dậy thì bỗng bị nhấc ngồi lên bàn. Chỉ nghe giọng Ôn Hạo trầm thấp "Chưa sạch chạy đi đâu?" rồi đầu cắm vào lồn mút làm sạch lồn, chỉ là mút đến đâu nước tràn ra đến đó. Ôn Hạo khẽ lắc đầu cười "em ra như vậy sao anh làm sạch được" nói rồi nhét miếng giấy che lại lỗ lồn "số điện thọai anh không được làm mất."
An Nhiên đỏ mặt "thầy giáo thật chán ghét" đỏ mặt rút giấy ra cầm ở tay quay đi chạy về lớp, tới cửa nghĩ gì đó chạy về hôn Ôn Hạo một cái rồi mới về lớp. Ôn Hạo nhìn côn thịt của mình lại ngẩng đầu lên lần nữa bất đắc dĩ vỗ vỗ "lần sau tao cho mày ăn no."
Bạn thấy sao?