Hôm nay là năm thứ nhất Bối Nhi rời đi, anh thường xuyên nhớ tới lúc trước khi Bối Nhi còn thuộc về anh, nụ cười dịu dàng của cô giành cho anh.
Nhưng mà người phụ nữ này bị anh tự tay tặng đi, đẩy cô vào vòng tay của người khác, từ đây lúc sau cô chỉ mỉm cười dịu dàng với người đàn ông kia.
Sau khi Bối Nhi đi anh mới phát hiện ra mình lại không có một tấm ảnh bình thường nào của Bối Nhi, chỉ có một tấm ảnh chụp nghiêng do người của anh phái đi theo chụp được. Một tấm ảnh chụp chính diện duy nhất còn lại bị Lâm Thư chắn một mửa nhìn qua đặc biệt thân thiết.
Cũng do bức ảnh này đã làm anh đẩy Bối Nhi ra.
Anh thường xuyên hồi tưởng lại xem lúc nào thì anh bắt đầu chú ý đến cô, lúc nào bắt đầu thích cô, thậm chí lúc nào thì bắt đầu yeu cô.
Anh đối với bộ dáng trước kia của Bối Nhi đều mơ hồ, loáng thoáng nhớ rõ trước kia Bối Nhi rất ngoan ngoãn và sợ hắn, mỗi lần ở trên giường đều sẽ khóc.
Bối Nhi trong mắt anh tươi sáng lên là ngày amh thấy cô mặc tạp dề hỏi bánh kem cô làm có ngon không.
Dáng vẻ kia của cô rất giống một người phụ nữ, về sau càng ngày càng giống.
Sẽ cười dịu dàng với anh, sẽ nấu cơm cho anh, sẽ lo lắng anh.
Anh thường xuyên nghĩ nếu anh vẫn không phát hiện được sự dịu dàng của Bối Nhi, lúc này Bối Nhi có thể ở bên anh hay không?
Lúc sau chính là hiểu lầm, anh hiểu lầm cô.
Sau đó, Bối Nhi đã trở lại, xinh đẹp nổi tiếng làm người ta không dời mắt được.
Trong giây phút kia anh đã biết vì sao anh chậm chạp khoing buông bỏ được sự dịu dàng của cô, thì ra anh đã thích nụ cười dịu dàng kia từ lâu.
Muốn cái gì thì phải dùng hết thủ đoạn để có được, đây là gia huấn nhà họ Diệp, là chân lý anh thờ phụng từ nhỏ.
Thế là anh thiết kế một vòng tròn bẫy rập không rõ dàng dễ dàng nhưng để Lâm Thư chui vào. Đó là quan tâm quá sẽ bị loạn, anh phái cơ sở ngầm ở nhà họ Lâm báo với Lâm Thư 'anh em của anh đã xảy ra chuyện'.
Cho dù hắn biết cái bẫy này rất nhanh sẽ bị Lâm Thư phát hiện nhưng chút thời gian này cũng đủ để anh có được Bối Nhi.
Bối Nhi đã trở lại nhưng không phải Bối Nhi trước kia.
Cô mang theo đầy người hận ý tời trả thù anh.
Anh bởi vậy mới biết được một Bối Nhi không hề giống trước, Bối Nhi như vậy càng khiến anh mê muội vì cô, rồi anh yêu cô
Thế sự không khó liệu chẳng qua anh không nghĩ mà thôi.
Bối Nhi đi rồi lúc đi đã mang theo trái tim anh.
Hai bên không còn gặp nhau, từ nay chân trời góc bể đều là người lạ.
Đây là sự miêu tả chân thật hai người họ, lại một lần nữa nhìn thấy cô, khi đó cô đã là vợ Lâm Thư, xa lạ nâng ly, đôi mắt đó khi nhìn hắn rõ xa lạ.
Anh đã mất cảm giác đau lòng bởi vìa ãnh đã đau đến chết lặng.
Trên tay anh ma sát một tấm ảnh chụp đã có từ rất lâu, nếu nhìn kĩ một chút người phụ nữ trong tấm hình khi cười rộ lên sẽ có một chút tương tự Bối Nhi.
Người này là mẹ anh. Mẹ anh không phải là vợ củ gia chủ nhà họ Diệp mà là tình nhân.
Mẹ anh là con gái của thế gia thư hương, ôn hiền thiện lương, đáng tiếc gặp phải gia chủ nhà họ Diệp.
Một thiết kế nhỏ đã khiến người xon gái đàng hoảng chưa từng biết đến tình yêu yêu ông, rồi vì ông mà chưa kết hôn đã có thai, quyết liệt với gia đình , bị ông dưỡng bên ngoài.
Khi còn nhỏ Diệp Thần chỉ biết ba rất bận không có thời gian bên cạnh anh, may là anh có mẹ bên cạnh.
Mẹ sẽ trang trí trong nhà rất ấm áp, sẽ nấu ăn ngon cho anh và cười với anh thật dịu dàng.
Thẳng đến một ngày cửa nhà anh bị đạp bay một cách thô bạo, mẹ giấu anh xuống gầm giường phủ khăn trải giường xuống tận mặt đất che khuất anh.
Anh nghe thấy những giọng nói vô cùng hùng ác của những người đó và tiếng gào phẫn của mẹ. Sau đó chính là một trận âm thanh nặng nề đánh vào cơ thể.
Anh nhớ kỹ lời mẹ nói, không cần lên tiếng không cần đi ra.
Rồi sau đoa chính là âm thanh xé rách quần áo, mẹ tuyệt vọng kêu to tiếng cười của những người đàn ông ghê tởm đó cùng với tiếng đánh vào cơ thể liên man không dứt. Một người đàn ông phẫn nộ chửi bậy sau đó anh không nghe thấy tiếng mẹ nữa.
Đợi một lúc lâu, lúc không nghe thấy một âm thanh nào nữa anh mới bò ra.
Ánh mắt đầu tiên chính là máu, một giường máu.
Mẹ của anh giống như búp bê vải hư bị anh chơi chán, bị người ta tuỳ ý vứt bỏ ở trên giường toàn thân đều là máu.
Anh ngồi ở trong vũng máu, cạnh mẹ của mình, bởi có những lúc cha không ở mẹ sẽ ngồi cạnh làm bạn với anh nói đêm đã khuya có người ngồi cạnh không thấy lạnh. Anh sợ mẹ lạnh.
Chờ đến lúc cha tới anh đã đói đến hôn mê lúc tỉnh lại đã ở Diệp gia.
Từ đây anh không còn cảm giác ấm áp đến tận lúc Bối Nhi mỉm cười với anh, anh mới tìm về cái cảm giác đấy.
Nhưng mà anh lại một lần nữa đánh mất. Lúc này rốt cuộc tìm không trở lại.
__________\__\\\\_________________
Thấy anh cx tội thôi cx kệ 🤣🤣🤣 ai bảo ngược chị làm chi 😂
Bạn thấy sao?