Chương 2
Nơi sâu nhất trong tiểu viện chính là chỗ ở của Mộ Bối Nhi, bên ngoài canh gác nghiêm ngặt, hơn nữa còn có mấy thị nữ mỹ mạo, võ công cao cường hầu hạ bên người, theo lý mà nói cho dù là tuyệt thế cao thủ cũng không thể đi vào trong phòng Mộ Bối Nhi, càng đừng nói ở trên xà nhà nhìn lén Mộ Bối Nhi tắm gội.
Nhưng trên đời này có một thứ được gọi là vòng sáng của nhân vật chính, Quân Nhất Ngôn chính ngồi trên xà nhà như vậy lại không bị bất cứ kẻ nào phát hiện, hắn tới rất đúng dịp, vừa lúc Mộ Bối Nhi muốn tắm gội, nhưng mà bởi vì vị trí nên mỹ nhân luôn luôn đưa lưng về phía hắn.
Chỉ thấy mỹ nhân hắn tâm tâm niệm niệm đưa lưng về phía hắn, bàn tay mềm mại vung lên khiến thị nữ lui ra, đợi đến khi thị nữ an an tĩnh tĩnh lui ra toàn bộ, nàng tự đi đến trước thùng tắm, bàn tay trắng nõn đặt ở nút thắt trên đai lưng, nhẹ nhàng nhẹ nhàng, kéo ra từng chút từng chút một.
Quân Nhất Ngôn vẫn không nhúc nhích, đôi mắt ngay cả chớp cũng không dám chớp một cái, sợ trong nháy mắt bỏ qua dáng người của mỹ nhân sau khi thoát y. Hắn tung hoành bụi hoa nhiều năm, dạng mỹ nhân nào mà không từng gặp qua nhưng mà luôn không gặp được mỹ nhân mà hắn cảm thấy hoàn mỹ nhất, thật vất vả mới gặp được một người, làm sao sẽ bỏ qua dù chỉ là một ít.
Đai lưng buông xuống mặt đất, tầng tầng y phục nháy mắt từ vai ngọc mượt mà trượt xuống, mái tóc dài xinh đẹp xõa xuống, che khuất lưng của mỹ nhân, hắn đang lo không thể thấy được lưng ngọc của mỹ nhân, lại thấy một đôi tay ngọc mở rộng, vén một đầu tóc đen lên, cố định lại bằng một cây ngọc trâm, da thịt trắng nõn hiện ra trước mắt, dưới ánh đèn và ánh nước giao nhau càng có vẻ non nớt, lần đầu tiên trong cuộc đời Quân Nhất Ngôn nảy sinh suy nghĩ muốn phá hư quy tắc của bản thân, đến chạm vào mỹ nhân này.
Ánh mắt nóng rực khiến động tác của Mộ Bối Nhi hơi dừng lại, tuy nàng không có võ công nhưng cảm giác của nàng nhanh nhạy, chính xác hơn người thường, trong lòng nàng đã biết Quân Nhất Ngôn đang ở trong bóng tối nhìn trộm, trên mặt lại lộ ra một tia nghi hoặc, xoay người lại, nghi ngờ nhìn chằm chằm xà nhà.
"Là ai?"
Quân Nhất Ngôn không nghĩ tới mỹ nhân này lại còn cảnh giác như vậy, trong khoảng thời gian ngắn cũng có chút hoảng loạn, nhưng mà chung quy hắn vẫn là nam chủ, chỉ trong nháy mắt hơi thở đã ổn định lại, che giấu bản thân càng thêm kín mít, ánh mắt thoáng che dấu nhưng vẫn dấu không được sự kinh diễm trong đó.
Thật sự chỉ có bốn chữ khuynh quốc khuynh thành mới có thể hình dung mỹ nhân trước mắt, những từ khác không cách nào hình dung ra ý của câu trước, cặp mày đang nhíu lại khiến trong lòng hắn thương tiếc, đột nhiên sinh ra ý nghĩ muốn duỗi tay vuốt phẳng nó, ngay sau đó lập tức tỉnh táo lại, nhớ mình đang ở trong hoàn cảnh nào.
Mộ Bối Nhi cau mày, cánh tay vây quanh ngực của mình, cặp ngực mượt mà cao vút bị một thứ tơ lụa nhỏ màu trắng bao bọc lấy lại bị cánh tay ép lại tạo ra khe rãnh càng sâu hơn, đây đúng là áo ngực có chút giống hiện đại, sau khi nàng đến nơi này gọi người khâu vá cho nàng.
Vòng eo thon dài không chịu nổi một vòng tay hắn, cái rốn nhỏ xinh tinh xảo trang điểm trên bụng nhỏ bằng phẳng, cặp mông tròn trịa cũng bị một mảnh tơ lụa màu trắng che lấp, hai chân phía dưới thon dài cân xứng, Quân Nhất Ngôn không khỏi liên tưởng đến 'nếu khi hoan ái được một đôi chân mê người như vậy kẹp ở bên hông...'
Ngón chân mượt mà đạp trên sàn nhà, Quân Nhất Ngôn càng xem càng muốn nắm trong tay thưởng thức, thậm chí dùng đầu lưỡi liếm từng ngón chân một, ngậm ở trong miệng...
Bất tri bất giác, hắn nhất trụ kình thiên (cương cứng).
Quân Nhất Ngôn là người thích cái đẹp, đặc biệt là mỹ nữ. Hắn gặp qua rất nhiều mỹ nhân, không có chỗ nào mà không phải là chỗ hoàn mỹ tinh xảo nhưng trước sau đều không gặp được nữ tử giống Mộ Bối Nhi như vậy, toàn bộ đều hoàn mỹ, hoặc là nói nữ tử có mọi thứ đều phù hợp với tâm ý của hắn.
Cho nên hắn trộm mỹ trộm hương lâu như vậy cũng không hề chạm qua bất nữ tử nào chưa chắc không phải do chủ nghĩa hoàn mỹ của hắn quấy phá, không phải hoàn mỹ trong lòng không hạ thủ được, thế là hắn chỉ trộm y phục ở những chỗ tương đối hoàn mỹ của các nàng để lưu luyến.
Lúc này hắn lại không nghĩ chỉ đơn giản trộm đồ vật rồi đi, hắn... Muốn sờ một chút...
Đúng lúc này Mộ Bối Nhi xoay người, có lẽ cho rằng đây là ảo giác của nàng cho nên nàng đơn giản coi như không có xảy ra chuyện gì, tiếp tục tắm gội.
Thân thể hoàn toàn chìm vào trong nước, làn nước ấm áp vây quanh Mộ Bối Nhi, nhiều ngày lên đường, thân mình ở trong nước hoàn toàn thả lỏng, chỉ cảm thấy giống như trở lại cơ thể mẹ, thoải mái an toàn, Mộ Bối Nhi ngáp một cái rồi bất tri bất giác ngủ mất.
Mỹ nhân ngủ say không có một chút phòng bị, Quân Nhất Ngôn nuốt nước miếng, cuối cùng vẫn không địch lại khát vọng trong tim, hiện thân đến gần mỹ nhân.
Khuôn mặt Mộ Bối Nhi bởi vì tắm gội thời gian dài bị nước ấm khiến mặt đỏ bừng, đôi môi thủy nhuận càng có vẻ ngon miệng. Quân Nhất Ngôn ngừng thở, sợ làm mỹ nhân bừng tỉnh, vươn một ngón tay muốn chọc một chọc vào da thịt mịn màng vô cùng kia, nửa đường lại dừng lại, lấy ra một chiếc khăn lụa, tỉ mỉ lau sạch sẽ tay của mình rồi mới nhẹ nhàng chạm vào một chút.
Thật mềm... Thật mịn... Thơm quá...
Ngón tay nắn vuốt, híp mắt cảm nhận xúc cảm lúc nãy, chóp mũi nhẹ ngửi mùi hương trên đầu ngón tay, thậm chí còn bỏ vào trong miệng nhấm nháp một phen, hô hấp của hắn bắt đầu trở nên dồn dập, rõ ràng là do tâm tình kích động đến không có cách nào khống chế.
Có lần đầu tiên sẽ có lần thứ hai, đầu ngón tay khẽ chạm không cách nào thỏa mãn hắn, một bàn tay to vuốt ve trên mặt nàng, ánh mắt càng ngày càng tham lam, hắn còn muốn càng nhiều hơn nữa.
Thế là hắn duỗi tay, điểm huyệt ngủ của Mộ Bối Nhi.
Bế mỹ nhân lên, vận chuyển nội lực đem hong khô tất cả bọt nước trên người nàng đặt ở trên giường, ngọc thể nằm ở trước mắt, nam nhân kiềm chế sự kích động không thôi trong nội tâm hắn, đôi tay và đôi môi mang theo một loại cảm giác tôn thờ du tẩu trên người Mộ Bối Nhi.
Da thịt trơn trượt làm hắn yêu thích không buông tay, thậm chí nam nhân không dám dùng sức, chỉ nhẹ nhàng nhẹ nhàng lướt qua trên mặt nàng. Đôi môi dán ở xương quai xanh của nàng, thu hồi hàm răng, chỉ dùng đầu lưỡi miêu tả.
"Đẹp quá... Thật sự rất đẹp..."
Quân Nhất Ngôn có chút thất thần nỉ non, lúc này trong nội tắm hắn có một loại xúc động, muốn nhốt nàng lại, chỉ cho hắn ngắm, vuốt ve, hắn không thể chịu đựng được một mỹ nhân hoàn mỹ như vậy chung quy có một ngày sẽ nằm ở dưới thân người khác.
Càng nghĩ như vậy, nội tâm của hắn lại càng nóng nảy, ngón tay dùng một chút lực đã lưu lại trên da thịt tuyết trắng của nàng một dấu vết hồng hồng khiến cho Mộ Bối Nhi đang ngủ say ngâm khẽ một tiếng làm hắn bừng tỉnh.
"A, nàng là của ta... Tiểu mỹ nhân... Nàng vĩnh viễn đều chỉ có thể là của ta..."
Hắn thành kính lưu lại một nụ hôn trên môi Mộ Bối Nhi, đau lòng nhìn dấu vết hồng hồng kia, đồng thời trong lòng cũng có một loại cảm giác thỏa mãn khi để lại ấn ký của riếng mình.
Hạ thân sưng to khiến hắn không có cách nào tiếp tục chịu đựng, vì vậy hắn cầm lấy tay nhỏ của Mộ Bối Nhi nhẹ nhàng nắm lấy hạ thân của hắn...
Sau khi Mộ Bối Nhi luôn luôn cảm thấy có cái gì không thích hợp, lúc nào cũng cảm giác trên tay dính dính nhão nhão, hơn nữa y phục nàng mới mặc qua đều không thấy!
Cho dù đã làm công tác chuẩn bị tâm lý cũng không khỏi nghiến răng nghiến lợi mắng một câu cầm thú, ngươi tốt xấu cũng nên để lại bộ lưu tiên váy ta thích nhất chứ, tên hỗn đản!
Mộ Bối Nhi còn đang tức giận nhưng mặt khác động tác Quân Nhất Ngôn lại cực nhanh thông đồng với Mộ Thanh.
Chương 3p
Thân là nam chủ làm sao có thể không phải là một người có vô cùng sức quyến rũ chứ? Chỉ với dăm ba câu hắn đã bắt lấy Mộ Thanh, hai người uống rượu một phen chính là huynh đệ, vì vậy Ngôn chẳng qua Quân Nhất oán giận vài câu khách điếm bí mật khó giữ dễ khiến nhiều người biết, Mộ Thanh lập tức hào phóng, tỏ ý có thể cho hắn vào tiểu viện của mình ở.
Mộ Thanh tiểu đệ à, ngươi đang dẫn sói vào nhà đấy ~~~
Chờ đến lúc Mộ Bối Nhi biết chuyện này, Quân Nhất Ngôn đã bao lớn bao nhỏ vào ở, còn vừa lúc ở Tây viện tương đối gần chủ viện của Mộ Bối Nhi.
Có lẽ do Quân Nhất Ngôn trộm đi váy lưu tiên nàng yêu nhất, dù thế nào nàng nhìn Quân Nhất Ngôn cũng thấy không thuận mắt, một khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng, viết hoa mấy chữ 'ta không chào đón ngươi'.
Đây vẫn là lần đầu tiên hắn bị mỹ nhân chán ghét như vậy, Quân Nhất Ngôn tự nhận tướng mạo, khí chất không người nào có thể vượt qua hắn, ngay cả võ công cũng đã đạt tới cảnh giới đỉnh cao, lại không nghĩ tới mỹ nhân hắn đặt ở đầu quả tim lại đối với hắn chán ghét có thêm.
"Tỷ tỷ, đây là hào kiệt nổi danh giang hồ, Quân Nhất Ngôn. Quân huynh, đây là gia tỷ." Mộ Thanh cười gượng hai tiếng, hắn cũng biết bản thân làm sai, nhất thời đầu óc nóng lên lại quên mất Mộ Bối Nhi không thích nhất chính là người lạ, nhưng người là do hắn mời đến, cũng chỉ có thể căng da đầu giới thiệu.
Hu hu hu, tỷ tỷ à, đừng dùng loại ánh mắt đó nhìn đệ, Thanh Nhi từ từ diện bích tư quá có được không?
"Tại hạ Quân Nhất Ngôn." Quân Nhất Ngôn phong độ nhẹ nhàng hành lễ, cử chỉ lời nói đều nho nhã lễ độ, cũng không hề liếc mắt nhìn Mộ Bối Nhi nhiều một cái, hoàn toàn giấu tiểu tâm tư của mình đi. Theo lý mà nói hắn như vậy càng có tính lừa gạt, bằng không cũng sẽ không có danh hiệu quân tử nhẹ nhàng như vậy, nhưng mỹ nhân trước mắt vẫn cứ không thèm nhìn hắn, hắn uể oải đồng thời ý chí cũng bốc cháy hừng hực.
Nam nhân sao? Chính là có chút phạm tiện, người ta không thích hắn, hắn lại càng hăng hái.
Mộ Bối Nhi lạnh nhạt gật đầu rồi lập tức lấy cớ thân thể không thoải mái rời đi, không hề cho Quân Nhất Ngôn mặt mũi.
Rồi sau đó Quân Nhất Ngôn phát hiện Mộ Bối Nhi hoàn toàn làm lơ hắn, mấy ngày nay hắn hoàn toàn không nhìn thấy mặt mỹ nhân dù chỉ một lần, chỉ có ban đêm trộm đến xem mỹ nhân thuận tiện lấy vài món y phục tạm an ủi bản thân.
Quân Nhất Ngôn đang suy nghĩ không biết dùng phương thức gì tiếp cận mỹ nhân lại không nghĩ tới mỹ nhân nhi chủ động tìm tới cửa!
"Quân Nhất Ngôn, ngươi cái tên tiểu nhân vô sỉ này!" Mộ Bối Nhi vừa tới gần đã trực tiếp mắng Quân Nhất Ngôn khiến hắn không hiểu ra sao, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì?
"Tại hạ đã làm chuyện gì?" Trên mặt Quân Nhất Ngôn có vài phần thương tâm, khuôn mặt của hắn làm ra biểu tình khổ sở này lại dễ dàng khiến người khác mềm lòng vài phần: "Cho tới nay Mộ cô nương đều chán ghét tại hạ, không nghĩ tới lần này lại..."
Hoàn toàn chính là một bộ dáng bị ức hiếp khiến Mộ Bối Nhi càng tức giận đến ngứa răng.
"Ngươi còn nói. Ngươi... ngươi, chính là ngươi làm!" Mộ Bối Nhi một cô nương, cũng không tiện nói loại chuyện này ra ngoài, khuôn mặt như ngọc tức giận đến đỏ bừng, ngay cả đôi mắt cũng hồng, cắn răng nói không nên lời.
"Ta đã làm chuyện gì?" Giọng nói của Quân Nhất Ngôn cũng mềm vài phần, mặc cho ai đối với bộ dáng hiện tại của Mộ Bối Nhi cũng không tiện tiếp tục ức hiếp nàng, móc ra khăn lụa đưa cho Mộ Bối Nhi lau nước mắt.
"Ta không cần!" Bàn tay đánh rớt khăn lụa của nam nhân xuống mặt đất, còn không đợi Quân Nhất Ngôn tức giận, lời nàng nói tiếp theo vạch trần bí mật kinh thiên của Quân Nhất Ngôn: "Đừng cho là ta không biết, y phục bị mất của ta đều đang ở chỗ ngươi! Ngươi nói thử ngươi có phải『 Kẻ trộm hương』đáng xấu hổ kia hay không?"
Quân Nhất Ngôn vốn tưởng rằng Mộ Bối Nhi được nuông chiều tới lớn, có chút tùy hứng và vô cớ gây rối, cho dù xinh đẹp, tính cách không tốt cũng sẽ khiến người khác không vui. Ai ngờ mỹ nhân này chỉ một lời đã nói ra bí mật hắn dấu diếm nhiều năm, cũng may tố chất tâm lý của hắn cường đại, không đến mức lộ ra sơ hở lớn hơn nữa.
Mộ Bối Nhi tới vội vàng hơn nữa việc này không thích hợp để cho người ngoài biết được, nàng một mình đi vào Tây viện, vẫy lui hạ nhân, chất vấn Quân Nhất Ngôn, cho nên Quân Nhất Ngôn rất dễ dàng chế phục được nàng, ôm nàng lên trên giường, kéo rèm xuống.
Không giống với lần trước lúc nàng ngủ say, dù chạm vào nàng thế nào nàng đều không có chút phản ứng, tuy rằng Mộ Bối Nhi chán ghét phản kháng nhưng vẫn tốt hơn so với nằm bất động, thậm chí Quân Nhất Ngôn có chút mê muội nhìn biểu tình thẹn quá hóa giận của Mộ Bối Nhi.
"Ngoan nào, nói cho ta làm sao nàng biết ta cầm y phục của nàng?" Ngón tay lưu luyến trên khuôn mặt, chân mày, đôi môi... của mỹ nhân. Sau đó không có gì bất ngờ, bị cắn một cái, chảy máu.
Quân Nhất Ngôn không thèm để ý chỉ mỉm cười, ngậm ngón tay bị thương vào trong miệng, mang theo vài phần sắc tình liếm láp. Mộ Bối Nhi nhìn thấy, mặt đỏ tai hồng, không muốn nhìn tiếp, ai ngờ Quân Nhất Ngôn lại lấy một bàn tay khác vuốt ve mặt nàng, có một loại suy nghĩ nếu nàng không nói, ta sẽ tiếp tục sờ.
"Trên y phục của có mùi hương của ta, Tiểu Tử có thể ngửi được." Mộ Bối Nhi rơi vào đường cùng đành phải mở miệng, thuận tiện giải thích một chút Tiểu Tử là một con chồn tía được nàng nuôi dưỡng.
Quân Nhất Ngôn nghe vậy thở dài nhẹ nhõm, tiếp theo lại hỏi: "Vì sao nàng nói ta là 『 Kẻ trộm hương』?"
"Hừ, ta đoán!"
Quân Nhất Ngôn hoàn toàn buông xuống tảng đá trong lòng, trên mặt mang theo vài phần ý cười tới gần Mộ Bối Nhi: "Ta cầm y phục của nàng, đó còn không phải do ta thích nàng hay sao? Ta cũng không phải là 『 Kẻ trộm hương』, ta chỉ trộm y phục của một mình nàng thôi!"
Nghe vậy, trên mặt Mộ Bối Nhi buông lỏng vài phần, bất quá lời tỏ tình thẳng thắn của Quân Nhất Ngôn cũng làm nàng hơi ngượng ngùng, đỏ mặt: "Vậy ngươi cũng không thể trộm y phục của ta nha, còn trộm đi bộ y phục ta thích nhất..."
... Cho nên nguyên nhân chân chính khiến mỹ nhân băng sơn tức giận là bởi vì y phục nàng thích nhất bị hắn trộm đi?
"Được được được, là ta sai, ta trả lại cho nàng được không?" Quân Nhất Ngôn cũng không nghĩ tới là do mình "Lòng tham không đáy" khiến mỹ nhân tức giận, nhưng mà...
"Ta cũng đã làm như vậy vài ngày rồi, tại sao nàng lại không đuổi ta đi?"
Mộ Bối Nhi vốn định nói một câu 'nàng mới không cần những bộ y phục đó', chưa nói thành câu đã bị câu nói tiếp theo của nam nhân khiến nàng bị đứng hình tại chỗ, không thể nhúc nhích, khuôn mặt lúc đỏ lúc hồng, đôi môi khẽ nhếch nhưng một câu cũng không nói nên lời.
"Vì sao? Hửm? Rốt cuộc nguyên nhân vì sao vậy?" Nụ cười trên mặt càng lúc càng lớn, nữ nhân càng biểu hiện như thế này càng khiến hắn khẳng định, dưới tình huống như thế nào sẽ khiến cho một nữ nhân ngầm đồng ý một người nam nhân lấy đi y phục của nàng chứ?
"Ta, ta, ta... Ta phải đi! A..."
Làm sao Quân Nhất Ngôn có thể để làm nàng rời đi, xoay người một cái đè nàng ở dưới thân, dục vọng bị kìm nén hồi lâu lại một lần nữa nảy lên trong đầu, nếu mỹ nhân cũng có ý tứ kia với hắn, vậy hắn còn chờ cái gì nữa?
"Nàng còn chưa nói đâu! Nói nguyên nhân cho ta được không~~~?" Âm cuối của chữ không bị kéo dài, khuôn mặt anh tuấn dương cương nam nhân ở ngay trước mắt, hô hấp nóng rực đánh trên mặt nàng, thậm chí nàng không dám mở mắt, lông mi run rẩy bại lộ sự bất an trong lòng nàng.
Mộ Bối Nhi cực lực trấn định, cố gắng duy trì vẻ mặt lạnh băng thánh khiết, lại không biết bản thân sớm bị Quân Nhất Ngôn nhìn thấu, ngón tay ở trên mặt nàng càng thêm tuỳ tiện di chuyển.
"Nàng có biết không, ánh mắt đầu tiên khi ta thấy nàng đã muốn làm nàng, nàng xinh dẹp như vậy cũng chỉ có ta mới có thể làm!"
Bạn thấy sao?