Chương 148: Chương 4-5

Chương 4

"Ngươi..." Mộ Bối Nhi bị lời nói hạ lưu này dọa sợ tới mức sửng sốt, từ trước tới nay chưa từng có người nào nói những lời như vậy với nàng.

Quân Nhất Ngôn nhìn thấy nàng như vậy lại càng muốn dùng từ ngữ dơ bẩn dâm loạn nàng, làm bẩn nàng. Mỹ nhân băng thanh ngọc khiết, xinh đẹp như tiên, nếu bị đọa xuống phàm trần như vậy cũng không tồi đúng không?

"Ta cái gì? Nàng có biết y phục của nàng đều được ta dùng để làm gì không? Ta sẽ ngửi mùi hương phía trên rồi dùng nó bao lấy côn thịt của ta, cọ xát nó, tưởng tượng giống như ta đang chơi nàng rồi bắn tinh đầy lên phía trên, nàng nói xem nhiều tinh dịch như vậy có thể khiến bụng nhỏ của nàng phồng lên hay không?"

Quân Nhất Ngôn nói cực kỳ hạ lưu, Mộ Bối Nhi đáng thương chưa bao giờ nghe qua những lời này, đối với ý tứ trong đó cũng cái biết cái không, Quân Nhất Ngôn nhìn thấy bộ dáng ngây thơ vô tội của nàng, nở nụ cười tà ác, kéo tay nàng qua, đặt hạ thân đang ngo ngoe rục rịch của hắn.

"Cái này chính là chim lớn, dương vật, côn thịt, có thể khiến nàng dục tiên dục tử, ngày ngày mở tiểu huyệt ra cầu ta chơi nàng!"

Côn thịt của nam nhân vô cùng nóng bỏng, Mộ Bối Nhi muốn rút tay về nhưng bất đắc dĩ nam nhân nắm chặt không thả, thậm chí còn cố gắng hoạt động hạ thân, cố gắng cọ xát đồ vật vào bàn tay của nàng, nàng vừa tức vừa vội, bị nam nhân ức hiếp, đôi mắt hồng hồng càng thêm đáng thương đáng yêu.

"Ngươi, tên khốn khiếp..." Mộ Bối Nhi nhìn như kháng cự nhưng thật ra cũng đang khiêu khích nam nhân, giọng nói mềm mại run rẩy khiến thân thể nam nhân tê dại, làm nam nhân càng muốn ngừng mà không được, mạnh mẽ cuốn nàng vào trong lòng ngực, nhiệt độ nóng rực bá đạo trên người nam nhân bao phủ cảm quan của nàng, nàng chỉ cảm thấy thân thể càng ngày càng mềm giống như sắp mềm hoá thành một vũng nước xuân.

"Ngoan nào, thích nàng nên mới ức hiếp nàng, để ca ca thương nàng thật tốt được không?" Lời nói tràn đầy tình ái, ngọt ngào dỗ dành, đôi môi gấp gáp không chờ nổi hôn từ vành tai xuống cổ nàng, giọng nói mang theo vài phần vội vàng.

"Ưm, không cần..." Đôi tay đẩy thân thể nam nhân ra, giống như vô tình xẹt qua nụ hoa mẫn cảm và cơ bụng của nam nhân, hai chân quẫy đạp lung tung lại thường xuyên lúc nặng lúc nhẹ cọ qua đồ vật của nam nhân.

"A... Tiểu đông tây không nghe lời! Ca ca phải trừng phạt nàng mới được!" Bị nữ nhân đụng chạm như vậy, dục hỏa càng mãnh liệt, hắn trực tiếp dùng nội lực chấn động khiến y phục của mỹ nhân rách nát lại tà ác cố ý để lại áo trong của nàng.

Lúc này Mộ Bối Nhi không mặc mạt ngực mà hắn thấy đêm đó mà mặc một cái yếm màu đen lỏng lẻo, phía trên thêu mẫu đơn lộng lẫy huy hoàng càng tôn lên làn da trắng như tuyết, trong suốt long lanh của mỹ nhân, hạ thân cũng mặc một cái tập quần lỏng lẻo nửa trong suốt, thậm chí có thể thấy chân tâm trắng nõn của nàng.

"A!" Mộ Bối Nhi hét lên một tiếng, co hai chân của nàng lên, tuy rằng còn có một chút tác dụng che đậy thân thể nhưng ánh mắt coi gian của nam nhân làm nàng cảm giác bản thân căn bản trần truồng, nàng bao bọc chính mình, khóc nức nở nói: "Ngươi cái tên xấu xa này!"

Giọng chỉ trích ngọt ngấy đương nhiên không có bất cứ tác dụng gì, huống chi cánh tay đang che đậy của nữ nhân trong lúc vô tình khiến cho một bên nụ hoa càng thêm nhô cao, vừa lúc trở thành nhị hoa một đóa hoa mẫu đơn. Nam nhân lại gần ngậm lấy, nước miếng thấm ướt áo yếm khiến nụ hoa càng thêm rõ ràng, nam nhân càng thêm ra sức liếm láp, bàn tay cũng càng thêm dùng sức xoa nắn một bầu vú khác.

Thân thể Mộ Bối Nhi vốn kiều quý, cho dù trên người mặc vải dệt mềm mại nhất vẫn cảm thấy thô ráp, nam nhân còn không biết nặng nhẹ như vậy khiến nụ hoa của nàng nóng rát đau đớn, nhưng đau đớn như vậy lại xen lẫn một loại khoái cảm chưa bao giờ thể nghiệm qua, khiến nàng càng thêm không biết nên làm thế nào, chỉ có thể mềm mại khóc kêu.

"Quân, Quân Nhất Ngôn... Đau, nhẹ, nhẹ chút..."

"Gọi ta là gì?" Nam nhân ngẩng đầu, rõ ràng đối xưng hô như vậy rất không vừa lòng.

"Sao? Quân Nhất Ngôn? Ưm... Đau quá..." Không gọi tên thì gọi là gì? Nhưng mà nam nhân lại không hài lòng câu trả lời như vậy, dùng sức nhéo nụ hoa của nàng để trừng phạt.

"Gọi ta là phu quân hoặc là ca ca tốt, tự nàng chọn một cái!" Thái độ của nam nhân rất kiên quyết, phải gọi một xưng hô trong đó mới buông tha Mộ Bối Nhi.

"Hừ!" Mộ Bối Nhi quay đầu đi, nàng mới không kêu nam nhân này là phu quân hay ca ca tốt!

"Không gọi? Vậy thì đừng có trách ta nha!" Quân Nhất Ngôn muốn chính là Mộ Bối Nhi không nghe lời, không như vậy làm sao có thể trừng phạt nàng?

Yếm là một loại áo trong cực kỳ không an toàn, bàn tay của nam nhân rất dễ dàng chui vào, vỗ về chơi đùa bầu vú và bụng nhỏ của nàng, một tay khác hoạt động trên lưng trơn nhẵn của nàng. Bàn tay của nam nhân cực kỳ nóng bỏng, từ phía sau lưng không ngừng truyền đến độ ấm làm thân thể nàng tê dại, khi nam nhân chạm vào những chỗ mẫn cảm của nàng, trực tiếp khiến vòng eo của nàng mềm nhũn, ngã vào trên ngực của nam nhân.

Cắn đầu ngón tay, nàng cố nén suy nghĩ muốn rên rỉ thành tiếng, nàng vẫn không muốn dễ dàng nhận thua với hắn như vậy.

Không biết rằng, nàng càng như vậy càng làm cho nam nhân muốn hung hăng ức hiếp nàng, muốn nàng khóc la cầu xin hắn.

Ngón tay vân vê nụ hoa nhỏ xinh, thẳng đến khi nó run rẩy cứng rắn, sưng đỏ, nam nhân thậm chí kéo sát hai bầu vú của nàng lại, nụ hoa cọ xát với nụ hoa, cách áo yếm ngậm vào trong miệng, nhìn biểu tình nhẫn nại bằng mọi cách của nữ nhân, hắn đùa giỡn càng thêm tận hứng.

Một cái tay khác nhẹ lướt qua phần lưng, theo cột sống đột kích vào trong tập quần, trượt vào giữa khe mông, ấn thử xung quanh cúc huyệt nho nhỏ thậm chí còn đâm vào một n đốt ngón tay, Mộ Bối Nhi bị dọa đến, thân thể lập tức cứng đờ.

"Không cần, xin ngươi..."

"Vậy nàng có nghe lời hay không?"

Mộ Bối Nhi sao có thể không đáp ứng, dùng sức gật đầu, sợ lần đầu tiên đã bị nam nhân bạo hoa cúc.

"Vậy nàng muốn gọi ta là gì?"

Trên mặt nam nhân nở nụ cười tà mị đắc ý, Mộ Bối Nhi không thể không cúi đầu, lí nhí gọi một tiếng "Phu quân".

"Bốp" một tiếng, nam nhân dùng sức đánh vào mông nàng: "Kêu lớn tiếng chút!"

"A... Phu quân..."

Cuối cùng lần này cũng khiến nam nhân vừa lòng, xoa xoa cánh mông bị đánh sưng đỏ: "Ngoan, nương tử phải nghe lời phu quân nói, phu quân mới có thể chơi nàng sung sướng, biết không?"

Không đợi Mộ Bối Nhi trả lời, nam nhân trực tiếp kéo tập quần của mình xuống, lộ ra côn thịt vô cùng lớn, nói nàng: "Đây là cái gì của phu quân?"

"..." Mộ Bối Nhi xấu hổ đến mức, vốn dĩ không dám nhìn cự vật kia, càng đừng nói trả lời vấn đề càng mắc cỡ hơn này.

"Không trả lời ta sẽ trực tiếp làm nàng!" Một tay cầm cự vật của mình, khống chế đỉnh côn thịt vuốt ve khuôn mặt hoàn mỹ không tì vết của nữ nhân, chất nhầy tràn ra dính ở trên môi, cảm giác từng bước từng bước làm bẩn tiên tử như vậy làm nam nhân càng thêm khó có thể tự giữ, lần thứ hai khống chế sức lực, đánh vài cái ở trên mặt nàng, lưu lại vài dấu vết hồng hồng.

"Ta nói, ta nói, đây là côn thịt lớn của phu quân... Hu hu hu... Ngươi cái tên xấu xa này, ngươi đã vừa lòng chưa? Vì sao ngươi lại nhục nhã ta như vậy?" Câu trả lời đè ép khiến Mộ Bối Nhi suy sụp, nàng thẹn thừng đến mức muốn chui xuống đất, cuối cùng nhịn không được khóc lớn lên, tay nhỏ liên tục đánh vào nam nhân.

Mỹ nhân chính là mỹ nhân, cho dù không hề có hình tượng khóc lớn như vậy cũng vô cùng động lòng người.

Chương 5

"Đừng khóc, không phải ta đã nói sao? Thích nàng nên mới ức hiếp nàng, nương tử ngoan phu quân sẽ yêu thương nàng thật tốt!" Mỹ nhân thương tâm cũng làm người khác tan nát cõi lòng, Quân Nhất Ngôn dỗ dành nửa ngày cũng không thấy nàng dừng lại, trực tiếp hôn lên cái miệng nhỏ kia, đầu lưỡi lấp đầy khoang miệng khiến nàng không có cách nào nói chuyện, chỉ có thể ở trong cổ họng phát ra tiếng nức nở càng thêm mê người.

Sau một nụ hôn sâu, Quân Nhất Ngôn đè Mộ Bối Nhi ở dưới thân, nâng chân nàng lên, không ngừng vuốt ve bắp chân, bàn tay thô ráp thưởng thức chân ngọc tinh xảo đáng yêu của nàng, hơn nữa còn làm trò trước mặt Mộ Bối Nhi ngậm lấy ngón chân của nàng, ngay cả kẽ chân cũng không buông tha, còn liếm ướt gót chân của nàng.

"A... Không cần như vậy, thật dơ..." Mộ Bối Nhi muốn ngăn cản nam nhân, nhưng mà nam nhân càng chơi càng quá đáng, đè nàng xuống, nâng chân ngọc còn lại lên cũng liếm một lần, mỹ nhân vốn mẫn cảm bị đùa giỡn như vậy, thân thể mềm không nói, chỗ kia cũng đã ướt, còn khiến tập quần ướt đẫm, trong lúc nhất thời mùi hương càng thêm nồng đậm.

Mùi hương này vô cùng say lòng người, nam nhân ngửi khắp nơi trên người mỹ nhân, cuối cùng hắn phát hiện mùi hương truyền đến từ nơi riêng tư, chôn ở chân tâm Mộ Bối Nhi, hít sâu một hơi: "Chậc chậc chậc, không nghĩ tới nương tử của ta vẫn là một bảo bối thơm ngon!"

"A... Đừng như vậy, thật... thật xấu hổ...."

Biết đùa giỡn quá đáng, mỹ nhân lại muốn khóc, vì vậy Quân Nhất Ngôn không trêu đùa nàng nữa, mà đẻ một đôi chân ngọc hoàn mỹ kẹp côn thịt chính mình, ngón chân mượt mà đáng yêu chống vào trứng dái, chân tâm cọ xát thân gậy.

"Nương tử ngoan ngoãn kẹp cho phu quân, không tiết một lần phu quân sợ sẽ khiến nàng bị thương!" Chân ngọc non mềm yếu ớt cọ xát côn thịt, lực đạo nhẹ nhàng như vậy không hề khiến dục hỏa của nam nhân yếu bớt ngược lại khiến trong lòng hắn càng thêm ngứa.

Mộ Bối Nhi cũng biết phân thân của nam nhân lớn như vậy, thô như vậy thật sự sẽ dễ dàng khiến nàng bị thương, cho nên nàng nương theo lực đạo của nam nhân, nâng đùi ngọc lên, cọ xát dục vọng của nam nhân, đến tận khi hai chân ê ẩm muốn nhũn ra cũng không thấy nam nhân bắn tinh. Chính giữa hai chân lây dính dịch thể của nam nhân càng thêm trơn trượt, càng dễ trượt sang một bên, cái có cái không như vậy lại khiến nam nhân càng thêm khó chịu, thở hổn hển xé rách tập quần của nàng, mở chân nàng ra, một tay cầm côn thịt thật lớn của hắn nhét vào chính giữa hai chân, cách tiểu huyệt một khoảng rất gần.

"A! Không cần... Phu quân, ta sợ..." Đại gia hỏa này trực tiếp tiến vào như vậy thật sự sẽ chết người! Mộ Bối Nhi khóc kêu giãy giụa, lại không phát hiện thần sắc của nam nhân càng thêm dữ tợn.

Quân Nhất Ngôn áp chế dục hỏa hừng hực, một tay chế trụ đôi tay của nàng, một tay đè chân nàng xuống: "Ngoan ngoãn, nếu không ta thật sự sẽ chơi hư tiểu huyệt của nàng!"

Thấy Mộ Bối Nhi an tĩnh lại, nam nhân mới bắt đầu di chuyển giữa hai chân nàng, thân gậy cực nóng không ngừng cọ xát ở cửa huyệt, quy đầu thường thường cọ qua tiểu trân châu, tiểu huyệt bị kích thích, co rút lại vài cái, phun ra càng nhiều hoa dịch dính nhớp làm nam nhân hoạt động càng thêm thông thuận.

"A..." Cứ việc côn thịt không hề cắm vào trong tiểu huyệt nhưng 'chân giao' đã làm hắn sung sướng, không có cách tự kềm chế, hắn càng thêm dùng sức ở trong đó đâm vào rút ra, có ý xấu dùng quy đầu thật lớn, kích thích tiểu huyệt mẫn cảm của mỹ nhân ra càng nhiều nước, quy đầu rất nhiều lần chui vào cửa huyệt, mỹ nhân sợ tới mức nhi kẹp chặt tiểu huyệt, hơn nữa nước chảy ra không ngừng.

"Ô ô ô... A... Ưm..." Thân thể mẫn cảm không ngừng bị kích thích như vậy, Mộ Bối Nhi rất nhanh đã đạt cao trào, dâm thủy chảy ra nhiều như suối phun, chất lỏng trong suốt phun tung toé vào côn thịt của nam nhân, trên bụng của nam nhân cũng toàn là dâm thủy, trong lúc nhất thời cả phòng đều tràn ngập mùi hương.

"A a a... Thật sướng..." Nhờ dâm thủy nam nhân nhanh hơn tốc độ, đâm vào rút ra hơn mười lần mới bắn tinh dịch trắng đậm ở trên người Mộ Bối Nhi, trên yếm càng đặc biệt nhiều.

Cả người Mộ Bối Nhi bủn rủn vô lực, ngay cả khi thấy Quân Nhất Ngôn cởi yếm dính đầy tinh dịch gấp lại, giấu kỹ, nàng cũng không có sức lực ngăn cản, chỉ có thể là suy yếu mắng một tiếng 'hỗn đản', đây chính là cái yếm nàng thích nhất.

"Nương tử ngoan, nàng xem nàng chảy thật nhiều nước!" Hắn gấp chân của mỹ nhân lại, toàn bộ chân tâm hiện ra trước mắt, buộc nàng thấy rõ ràng dâm huyệt của mình dính tinh dịch của nam nhân còn không ngừng lúc đóng lúc mở chảy ra dâm thủy thơm ngát.

Còn không đợi Mộ Bối Nhi kịp cảm thấy thẹn, nam nhân quỳ hai chân xuống, cầm côn thịt của mình để ở cửa huyệt, quy đầu rất lớn gian nan xâm nhập vào trong đó, muốn để Mộ Bối Nhi trơ mắt nhìn tiểu huyệt của mình bị chơi.

"A a a... Không được... Quá lớn, sẽ hư mất..." Mộ Bối Nhi không ngừng giãy giụa, côn thịt của nam nhân ước chừng thô to giống như cánh tay của trẻ con, gần như chỉ cái quy đầu xâm nhập cũng không thể chống đỡ được, nhưng mà nàng càng giãy giụa ngược lại khiến nam nhân tiến vào càng sâu, hoa huyệt nho nhỏ bị căng đến trắng bệch, cửa hoa huyệt chỉ bằng lỗ kim cũng chịu đựng đến cực hạn, cảm giác thiếu chút nữa sẽ bị rách ra.

"Hô, thật chặt... Bảo bối ngoan, sẽ không căng hư, hoa huyệt của bảo bối sẽ ăn được!" Nam nhân không hề có ý định dừng lại, kiên định tiến vào từng chút một, Mộ Bối Nhi nhìn côn thịt thô dài bị tiểu huyệt ăn gần xong, trong cơ thể bị dị vật to lớn lấp đầy, ngay cả thời gian đau đớn cũng không có, hoa huyệt bị căng đến chết lặng, không có cách nào co rút lại, Mộ Bối Nhi khẽ nhếch cái miệng nhỏ thở dốc, nhìn như vậy thật sự cực kỳ đáng thương.

Nam nhân nhanh chóng gặp phải một tầng lá chắn, hắn thẳng tắp đâm thủng tầng chắn mỏng mạnh tượng trưng cho sự thuần khiết của nữ nhân, quy đầu thật lớn tiến vào đến chỗ sâu nhất, chạm vào cửa tử cung, thân thể hai người hoàn toàn hợp nhất. Có thể bắt lấy mỹ nhân tư sắc nhi toàn diện như vậy, trong lòng nam nhân có thể nói là đắc ý đến cực điểm, cũng may hắn vẫn còn thương hương tiếc ngọc, dừng động tác lại, chờ nữ nhân thích ứng côn thịt lớn của hắn.

"Ưm... Đau quá... Thật căng..." Mộ Bối Nhi rên rỉ rất nhỏ không thể nghe thấy, trên mặt vặn vẹo thống khổ. Quân Nhất Ngôn đè chặt hai chân của nàng không ngừng xoa nắn chân tâm của nàng, một tay vỗ về chơi đùa cặp ngực của nàng, môi ở cổ nàng không ngừng hôn khẽ: "Bảo bối rất tuyệt, nàng xem này không phải đã ăn xong sao?"

Quân Nhất Ngôn cũng nhẫn nhịn rất thống khổ, mồ hôi không ngừng chảy xuống, nhìn thấy Mộ Bối Nhi có chút thích ứng, hắn mới nhẹ nhàng đâm vào rút ra, đối với nàng dịu dàng như trân bảo, như vậy khiến nàng rất nhanh động tình lần thứ hai, hoa huyệt chảy ra dâm thủy.

"Ưm ưm ưm... Phu quân..." Mộ Bối Nhi bị đâm đến ánh mắt mê ly, cánh tay ôm cổ nam nhân, nàng dần dần cảm nhận được thú vị trong đó, hơn nữa còn lắc cái mông đón ý nói hùa động tác của nam nhân.

"Thật lẳng lơ! Mới như vậy đã muốn ta chơi hư nàng?" Vốn dĩ hắn nhớ đây là lần đầu tiên của Mộ Bối Nhi, định dịu dàng một chút, ai ngờ nữ nhân này còn chủ động quyến rũ hắn, như thế rất tốt, nam nhân không tiếp tục nhẫn nại, bắt đầu dùng sức, mở rộng hoa huyệt, ra sức hoạt động ở trong đó.

"A a a... Phu quân, ta sai rồi... Chậm một chút, chậm một chút... Ta chịu không nổi..."

Mộ Bối Nhi xin tha càng như thêm một cành củi khô vào dục hỏa của nam nhân, đôi mắt của nam nhân hoàn toàn biến đỏ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...