Chương 150: Chương 8-9

Chương 8

"Tại sao ngươi lại ở đây?" Mộ Bối Nhi bị dọa, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, luống cuống tay chân, muốn nhanh chóng cuộn bức tranh lại, lại bị nam nhân bế lên, ngồi ở trên đầu gối của hắn.

"Trốn cái gì, hửm?" Quân Nhất Ngôn thân mật cọ vào người nàng, ngón tay chỉ vào mỹ nhân trong bức tranh: "Có phải rất giống nàng hay không? Ta tốn thời gian rất lâu mới có thể vẽ được, phải biết rằng bảo bối của ta đẹp như vậy cũng không phải đơn giản có thể vẽ xuống được!"

Lời Quân Nhất Ngôn không nói ra là, từ trước đến giờ hắn chỉ vẽ hoa, vẽ núi, vẽ sông vẽ nước cũng không vẽ người nhưng Mộ Bối Nhi là người lần đầu tiên hắn muốn vẽ, hai bức tranh này là tác phẩm hắn dụng tâm nhất từ trước tới nay.

"Tên hỗn đản này, ai bảo ngươi, ai bảo ngươi vẽ?" Mộ Bối Nhi có chút thẹn quá thành giận, không thuận theo, không tha đấm vào ngực nam nhân.

"Bảo bối ngoan, vi phu mang đến một quyển sách rất hay cho nàng, chúng ta cùng nhau xem có được không?" Quân Nhất Ngôn chế trụ đôi tay nhỏ đang đánh loạn kia, cũng không đợi nàng trả lời đã mở quyển sách được gọi là rất hay kia, Mộ Bối Nhi vừa thấy rõ ràng là một nam một nữ thân thiết khăng khít ôm ôm ấp ấp, đây rõ ràng là một quyển xuân cung đồ! Đã thấy bức tranh của Quân Nhất Ngôn lúc trước, Mộ Bối Nhi cảm thấy rất ghét chất lượng của quyển sách này, tuy thế nàng vẫn thấy xấu hổ, đầu vùi vào ngực Quân Nhất Ngôn rồi lại lén lút mở mắt nhìn quyển xuân cung đồ kia.

Quân Nhất Ngôn thấy nàng như thế thì cười thầm, thật sự lúc Mộ Bối Nhi làm ra vẻ ta đây cực kỳ đáng yêu, cực kỳ giống con chuột nhắt đang ăn vụng.

Hắn lại lật một tờ, nữ nhân đối mặt với nam nhân, ngồi ở trên đầu gối của hắn, cây côn thịt ở chính giữa vô cùng nổi bật, một bàn tay của nữ nhân đặt ở phía trên.

Mộ Bối Nhi có chút đứng ngồi không yên, nàng khẽ di chuyển cái mông, Quân Nhất Ngôn lại ôm nàng càng chặt hơn, nhỏ giọng nói một câu bên tai nàng 'đừng nhúc nhích', giọng nói khàn khàn từ tính lộ ra tình dục nồng đậm, hơi thở ấm áp phun ở phía sau nàng, Mộ Bối Nhi lập tức không dám động đậy. Không biết có phải ảo giác của nàng hay không, nàng luôn cảm giác càng ngày càng nóng, thân thể Quân Nhất Ngôn cũng nóng như lửa, nàng khẩn trương liếm liếm môi, đầu lưỡi nhỏ đỏ bừng nhấp ướt miệng mình, nàng không chú ý tới ánh mắt của Quân Nhất Ngôn lập tức trở nên thâm thúy trầm trầm.

Hầu kết của Quân Nhất Ngôn giật giật, hơi run rẩy lật sang trang sau.

Lúc này nữ nhân không còn ngồi ở trên đùi nam nhân nữa mà ngồi quỳ giữa hai chân nam nhân, tay cầm cây thân gậy của nam nhân, miệng phun ra nuốt vào quy đầu, một tay lại duỗi vào giữa hai chân mình.

Mộ Bối Nhi càng thêm bất an, nàng cảm giác được giữa hai chân của mình đã ướt át không chịu nổi, hô hấp có chút nặng nề, thân mình cũng mềm đến kỳ cục, ngón tay vô lực đặt trên cánh tay hữu lực của nam nhân: "Quân... Quân Nhất Ngôn, ta muốn uống nước!"

"Nàng nên gọi ta là gì?" Chỉ sợ tiểu mỹ nhân trên người hắn không biết tiếng nói của mình cỡ nào mềm mại ngọt ngào đi, thiếu chút nữa khiến cho hắn không khống chế được.

"Phu... Phu quân!" Mộ Bối Nhi vừa nghe Quân Nhất Ngôn nói như vậy, phản xạ có điều kiện gọi 'phu quân', lúc sau trong lòng âm thầm phỉ nhổ chính mình, mới như thế đã nhanh chóng đầu hàng.

"Thật ngoan, tới đây vi phu đút nàng uống nước!" Quân Nhất Ngôn cầm lấy ấm trà trên bàn, sờ sờ thành ấm: "Ai nha, có chút lạnh, vi phu giúp nàng hâm nóng!"

Mộ Bối Nhi vốn tưởng rằng hâm nóng là dùng nội lực hâm nóng, ai ngờ nam nhân trực tiếp uống một ngụm từ miệng ấm, ngậm miệng nhỏ của nàng rồi đút xuống. Mộ Bối Nhi ngửa đầu nhận lấy nụ hôn bất thình lình của nam nhân, nước trà là lạnh băng, môi lưỡi của nam nhân lại cực nóng, đầu lưỡi nóng bỏng và nước trà lạnh băng cùng nhau lấp đầy toàn bộ khoang miệng của nàng, nàng nuốt nước trà hơi sáp, đầu lưỡi bị nam nhân mút đến tê dại. Nàng bị đầu lưỡi của Quân Nhất Ngôn quấy nhiễu khiến đầu óc choáng váng, hoàn toàn không có cách nào tự suy nghĩ.

"Còn muốn hay không?"

Mộ Bối Nhi không biết Quân Nhất Ngôn nói cái gì, mơ mơ màng màng gật đầu, lại một lần nữa bị nam nhân hôn đến tối tăm mờ mịt.

"Bảo bối ngoan, chúng ta tới học quyển sách này đi!" Quân Nhất Ngôn nói nhỏ bên tai nàng, phun toàn bộ nhiệt khí vào trong lỗ tai của nàng, ngậm lấy rồi liếm hôn vành tai tinh tế của nàng, đầu lưỡi còn ở bên trong lỗ tại, bắt chước hành động giao hoan, ra ra vào vào: "Được không, chúng ta thử một lần có được không?"

Thấy Mộ Bối Nhi không đáp ứng, hắn lạp tức dùng sức dây dưa với nàng, liếm láp xong lỗ tai lại hôn cổ của nàng, ở những chỗ dễ thấy nhất gieo từng quả dâu tây nhỏ, Mộ Bối Nhi thật sự không có cách nào đành phải đáp ứng hắn. Quân Nhất Ngôn lập tức thả côn thịt của mình ra, nắm tay của nàng bao lấy thân gậy: "Ngoan, sờ cho ta đi!"

Mộ Bối Nhi nghe lời, sờ hai cái, ngay lúc nam nhân sảng khoái đến mức rên rỉ lại ngừng lại, Quân Nhất Ngôn thấy bộ dáng vô tội không biết nên làm thế nào của nàng, biết ngay tiểu bảo bối đang thay đổi phương pháp sửa trị hắn, vội vàng nói vài lời hay, bàn tay to khống chế được tay nhỏ giúp hắn tiết dục, nhưng mà Mộ Bối Nhi lại bất động như vậy cũng gãi không đúng chỗ ngứa, căn bản không hề cói tác dụng: "Bảo bối muốn như thế nào mới bằng lòng nghe lời, hửm?"

"Ta muốn ngày mai đi kết bạn cùng với ngươi!" Mộ Bối Nhi bĩu môi, bộ dáng tiểu nữ nhi ghen tuông như vậy như vậy, nhìn thấy cũng khiến Quân Nhất Ngôn yêu thích không chịu nổi, làm sao lại không đồng ý.

Mộ Bối Nhi nhìn thấy nam nhân gật đầu thề mới khẽ động bàn tay, Quân Nhất Ngôn một bên hưởng thụ khoái cảm do bàn tay nhỏ trơn mịn của nàng mang đến, một bên chỉ đạobên tai nàng.

Vốn dĩ nàng đang giúp nam nhân giải trừ dục vọng, ai ngờ hạ thân của nàng cũng vui sướng đến chảy nước, nàng lắc lắc mông nhỏ, khó có được chủ động cầu hoan với nam nhân: "Phu quân, ta muốn ngươi sờ cho ta!"

Quân Nhất Ngôn căn cứ vào suy nghĩ 'nàng làm ta thoải mái, ta cũng có thể làm nàng thoải mái' nên cũng trực tiếp duỗi tay thăm dò vào, sờ tiểu huyệt của nàng, quả nhiên cả tay trơn trượt, tâm tình của hắn còn đặc việt tốt, cố tình dùng ngón tay lấy một ít dam dịch ăn vào miệng: "Thật thơm, nàng có muốn thử xem hay không?"

Đương nhiên Mộ Bối Nhi ghét bỏ, nũng nịu nói không muốn, kết quả nam nhân lại bế nàng lên, trực tiếp xé váy của nàng, ngậm lấy tiểu huyệt của nàng, nuốt ăn toàn bộ dâm dịch. Tiểu huyệt của Mộ Bối Nhi nhiễm u hương, ngửi được mùi hương này, lửa tình của nam nhân càng thêm mãnh liệt, động tác môi lưỡi càng lúc càng lớn, càng ngày càng kịch liệt, đầu lưỡi đè ép tiểu trân châu, thổi qua môi âm hộ, còn đâm vào, quấy động tường thịt bên trong, tiểu huyệt của Mộ Bối Nhi bị liếm láp, không ngừng co rút, miệng nhỏ không ngừng phát ra tiếng rên rỉ sảng khoái, ngón tay chui vào trong tóc của nam nhân, rõ ràng đã động tình đến cực điểm.

"A a a... Phu quân... Không cần, nơi đó không cần..." Khi đầu lưỡi nam nhân lướt qua điểm nào đó, toàn bộ vòng eo Mộ Bối Nhi hơi run rẩy, nàng lắc lư đầu, cắn sợi tóc muốn ngăn cản nam nhân tiếp tục công kích vào điểm mẫn cảm kia nhưng động tác của nam nhân lại càng lúc càng nhanh, khoái cảm đạt được càng ngày càng nhiều, ở lần liềm cuối cùng Mộ Bối Nhi đã đạt tới cao trào, dâm thủy trực tiếp phun ra bị nam nhân nuốt vào miệng.

"Thoải mái sao?" Nam nhân dùng hạ thân đâm đâm nàng: "Hiện tại có phải là lúc khiến ta thoải mái hay không?"

"Không cần, ta mệt mỏi quá!" Thật quá rõ ràng ngay từ đầu Mộ Bối Nhi đánh chủ ý chính là chính mình sảng khoái là được, ai quản ngươi sảng hay không sảng!

Chương 9

Lúc này tốc độ của Mộ Bối Nhi cũng cực nhanh, bọc chính mình lại, hai tay ôm cổ Quân Nhất Ngôn, mềm mại nói nàng buồn ngủ lắm rồi, cứ như vậy thật sự ngủ rồi!

Quân Nhất Ngôn: "...."

Nhìn tiểu nữ nhân trong lồng ngực đang cố gắng giả bộ ngủ, trong lòng hắn vừa bất đắc dĩ lại không biết nói gì, đồng thời còn có một chút nhàn nhạt sủng nịch.

"Một khi đã như vậy, vậy tạm thời buông tha cho nàng đó."

Quân Nhất Ngôn ôm Mộ Bối Nhi cùng đi vào giấc ngủ cho dù hạ thân của hắn vẫn cứng rắn như sắt.

Ngày thứ hai.

Mộ Bối Nhi ngủ giấc ngủ này vô cùng thoải mái nhưng vừa mở mắt đã nhìn thấy khuôn mặt phóng đại của nam nhân vẫn khiến nàng cực kỳ không vui, thiếu chút nữa sợ tới mức thét chói tai.

Nhân cơ hội này nàng mới cẩn thận đánh giá nam chủ ở thế giới này.

Nói thật, vẻ bề ngoài của Quân Nhất Ngôn làm nam chủ tuyệt đối qua kiểm tra, mắt sáng mày kiếm, hơn thế nữa hắn còn hàng to xài tốt, làm sao lại không khiến mọi người mê muội? Ngón tay vô thức lưu luyến ở trên mặt hắn, đột nhiên nàng mỉm cười, nghĩ ra một chủ ý, nàng kề sát vào cổ nam nhân, học nam nhân, cũng gieo một quả dâu tây ở chỗ dễ thấy nhất.

"Tiểu phôi đản đang làm cái gì?" Giọng nói ngái ngủ của nam nhân trầm thấp, hắn siết chặt cánh tay, ôm Mộ Bối Nhi chặt thêm một chút: "Ngoan, chúng ta ngủ tiếp một lúc đi!"

Chuyện này cũng không thể trách Quân Nhất Ngôn, thân thể của Mộ Bối Nhi thơm tho mềm mại, hắn ngửi mùi hương trên người nàng, ngủ vô cùng an ổn, phải biết rằng một mình hắn lang bạt giang hồ đã lâu, đêm nay lại là đêm hắn ngủ an ổn nhất, thẳng đến khi có người làm hắn tỉnh, hắn cũng lưu luyến không muốn dậy.

"Quân Nhất Ngôn nên dậy thôi, đợi lát nữa hạ nhân sẽ tới, ngươi còn không nhanh chóng rời đi!" Mộ Bối Nhi dùng sức đẩy Quân Nhất Ngôn, không hề lưu đem đá nam nhân xuống giường.

"Tiểu phôi đản, tối hôm qua chính mình sảng xong liền gạt ta qua một bên, sáng nay cũng muốn như thế sao?" Trong lòng Quân Nhất Ngôn cực kỳ ủy khuất, hắn nhìn không thấu Mộ Bối Nhi đang nghĩ cái gì. Nói nàng không thích hắn nhưng nàng lại quan tâm đến hắn, còn vì hắn tranh giành tình cảm. Nói nàng tâm duyệt hắn, nàng lại hoàn toàn không hề lưu tình với hắn, dùng xong lập tức ném. Nhưng cố tình càng như vậy hắn lại càng không bỏ được nàng, đối với bộ dáng lạnh lẽo của nàng như vậy lại càng mê muội, thật là điên cuồng.

"Ngươi nhanh chóng rời đi, đợi lát nữa người nhiều càng không đi được!" Trên mặt Mộ Bối Nhi có chút ghét bỏ, ném từng cái từng cái y phục của nam nhân xuống dưới đất, nhìn dáng vẻ của nàng khiến Quân Nhất Ngôn chán nản.

"Chúng ta đều có phu thê chi thật, sợ hãi cái gì? Chẳng lẽ không phải nàng tâm duyệt ta sao? Chẳng lẽ nàng không định gả cho ta sao?" Khi nói đến từ 'gả' trong lòng hắn có cái gì đó được thả lỏng, nếu có mỹ nhân như Mộ Bối Nhi gả cho hắn, hắn nên vui vẻ, tiền đề là nàng ngoan một chút.

"Quân Nhất Ngôn, ta từng nói ta tâm duyệt ngươi lúc nào? Có phu thê chi thật lại như thế nào? Ngươi cảm thấy với xuất thân, tướng mạo và tài năng của ta, ngày sau nhà chồng sẽ để ý đến chuyện ta không còn tấm thân xử nữ sao?"

Lời nói này trực tiếp khơi lên lửa giận của Quân Nhất Ngôn, hắn cũng không biết nữ nhân này lúc trên giường gọi hắn là phu quân lại còn muốn gả cho người khác, còn muốn gọi người khác là phu quân?

"Nếu nàng lại nói ra những câu như muốn gả cho người khác, ta sẽ giúp nàng, cột nàng trên giường, ngày ngày đêm đêm không ngừng nghỉ chơi nàng, đến tận khi chơi chết nàng mới thôi!"

Đôi mắt của nam nhân vô cùng u ám, cả người tản ra âm u thật sự dọa nàng nhảy dựng, đến tận khi nam nhân rời đi mới thanh tỉnh lại, bĩu môi, có chút không cho là đúng, nàng cũng không thể nghĩ được một ngày kia này những lời nói này được Quân Nhất Ngôn thực hiện.

Đợi đến Quân Nhất Ngôn ra ngoài, hắn phái người thông tri Mộ Bối Nhi. Nàng tỉ mỉ trang điểm rồi mới ra ngoài, nói cho cùng nàng cũng không biết người nàng phải đối mặt chuyến này có phải nữ chủ hay không? Phải chuẩn bị sẵn sàng mới được.

Một bộ váy dài màu tím nhạt thêu hoa cỏ phức tạp vô cùng phiêu dật hơn nữa bản thân Mộ Bối Nhi giống như tỏa ra khí chất thần tiên, quả thực xinh đẹp mà không chói mắt, Quân Nhất Ngôn xem đến ngẩn ngơ sau đó chìm trong trong cơn giận dữ, nữ nhân này lại không định mang khăn che mặt, chẳng lẽ nàng muốn người khác nhìn thấy dung mạo của nàng, nhớ thương nàng rồi để cho người khác tới cầu hôn hay sao?

Cuối cùng, Mộ Bối Nhi vẫn bị cưỡng chế mang khăn che mặt, nhìn Quân Nhất Ngôn tuy sinh khí nhưng vẫn bận tâm bước chân của nàng như cũ, khóe miệng dưới khăn che mặt nhẹ nhàng nhếch lên.

"Nhất Ngôn ca ca!"

Đôi mắt Mộ Bối Nhi mới chớp hai cái, một bóng dáng màu vàng nhạt trực tiếp nhào lên người Quân Nhất Ngôn, ôm lấy vòng eo của Quân Nhất Ngôn, tiếng mắng vang dội như pháo nổ, ý tứ đại khái chính là 'mấy ngày không gặp như cách tam thu, muội bị hùng hài tử nhà cách vách ức hiếp, huynh phải giúp muội đòi lại công đạo, chủ đề cuối cùng là khi nào chúng ta đi Ngu Thành tham gia đại hội võ lâm...'

Nàng không thèm so đo với người mắt mù, rốt cuộc khi dễ người tàn tật cũng không tốt!

Từ cách trang điểm của nữ tử trước mắt và kịch bản của tiểu thuyết võ công, Mộ Bối Nhi lập tức biết đây là nhị tiểu thư của gia tộc Thượng Quan, Thượng Quan Linh. Trong lòng nàng thoáng thả lỏng một chút, trải qua mấy thế giới nàng đã biết được cách để nhận ra nữ chủ, ở trên người Thượng Quan Linh, nàng hoàn toàn không cảm nhận được cái gọi là hơi thở của nữ chủ, vì vậy nàng rất bình tĩnh liếc Quân Nhất Ngôn một cái, ngồi ở bên cạnh nhìn bọn họ thân thiết.

Quân Nhất Ngôn bị cái liếc mắt kia nhìn đến mức toàn thân không thoải mái, bởi vì ý tứ trong mắt nữ nhân rõ ràng chính là 'ngươi hoa tâm còn không biết xấu hổ muốn ta vì ngươi thủ tiết?'

"Linh Nhi, đây là Mộ Bối Nhi, Mộ cô nương."

Kỳ thật Thượng Quan Linh sớm đã nhìn thấy nữ tử khí chất như tiên này, thân là nữ nhân, trực giác của nàng vẫn rất cường đại, liếc mắt một cái đã có dự cảm đây là đối thủ lớn nhất của nàng, vì vậy nàng nghiêng đầu cười, cười đến thiên chân lãng mạn: "Vị tỷ tỷ này nhất định rất đẹp, bằng không hà tất phải mang theo khăn che mặt, không chịu cho người khác xem gương mặt thật của mình đúng không?"

Lời này còn không phải đang ám chỉ diện mạo của nàng xấu cho nên không dám gặp người sao? Mộ Bối Nhi lạnh nhạt đáp lại: "Chẳng qua Quân công tử cảm thấy tướng mạo của thiếp thân sẽ mang đến một ít phiền toái không cần thiết, bởi vậy mới muốn thiếp thân mang khăn che mặt."

Phương pháp đả kích nữ nhân tốt nhất chính là dùng nam nhân nàng thích đả kích nàng, tuy nói nữ nhân tội gì khó xử nữ nhân nhưng người khác chủ động muốn tìm tra cũng không thể trách nàng phản kích.

Thượng Quan Linh cứng người, không nghĩ tới nữ nhân này lại khoe khoang quan hệ với Quân Nhất Ngôn trước mặt nàng? Chẳng lẽ Quân Nhất Ngôn cũng chỉ nhìn vẻ bên ngoài sao? Trong lòng tức giận đến mức hận không thể xé nát khăn che mặt của Mộ Bối Nhi, cào vài nhát trên khuôn mặt đó nhưng trên mặt vẫn cười vô cùng ngây thơ hồn nhiên: "Mộ tỷ tỷ làm sao quen biết Nhất Ngôn ca ca vậy? Muội và Nhất Ngôn ca ca đã có mười mấy năm giao tình, nhớ rõ khi còn nhỏ thường xuyên quấn lấy Nhất Ngôn ca ca đó!" Khi nói những lời này Thượng Quan Linh còn cố ý đâm đâm Quân Nhất Ngôn, ánh mắt vô cùng đắc ý nhìn Mộ Bối Nhi.

Muốn khoe giao tình với nàng? Lần này đúng như ý nguyện của Mộ Bối Nhi, nàng không e dè nhìn thẳng Thượng Quan Linh: "Quân công tử là bạn tốt gia đệ nhận thức, lần này cũng là Quân công tử thấy ta một mình buồn rầu trong nhà, muốn mang ta ra ngoài kết giao một vài người bằng hữu." Người nam nhân là do ngươi tự quấn lấy hơn nữa người nam nhân này còn đối với ngươi chỉ có tình cảm huynh muội, nhưng nam nhân ngươi thích lại là chủ động tới tìm ta đó!

Nói ngắn ngủn mấy câu nhưng chính là một trận giao chiến, Mộ Bối Nhi hơn một chút.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...