Chương 14
Côn thịt của Quân Nhất Ngôn còn ở trong cơ thể nàng hoạt động kịch liệt, sau khi đạt cao trào, thân thể vốn mẫn cảm, mới đâm vài cái đã khiến cho nàng lần thứ hai động tình.
"A... Không được..." Mộ Bối Nhi mệt thảm, cả người như ngâm mình ở trong mồ hôi, vô cùng đáng thương nhưng nam nhân không hề bị tác động, ngược lại để nàng thay đổi một tư thế khác, tiếp tục đâm vào rút ra.
Nàng nghiêng thân thể, một chân bị nam nhân nâng lên từ phía sau hung hăng đâm vào, giữa hai chân đã lầy lội không chịu nổi, huyệt thịt bị đâm tràn ra ngoai, thời gian dài ma sát khiến dâm thủy đánh thành bọt biển nhỏ vụn dính đầy trên đùi trên bụng hai người. Nam nhân ngậm vành tai của nàng, không ngừng ở bên tai nàng nói những từ ngữ dâm đãng, phóng túng đầy xấu hổ.
"Như thế nào sẽ không cần chứ? Nàng nhìn xem nàng ăn thật sự rất vui sướng, mỗi lần đều ăn đến no, còn không thỏa mãn muốn ăn càng nhiều đó!" Mỗi lần côn thịt thâm nhập vào bên trong nhục bích lập tức bị hút chặt, khi côn thịt rời khỏi tiểu huyệt, cửa huyệt sẽ không ngừng mấp máy giữ lại không tha, nam nhân thật sự yêu chết thân thể thành thật này.
"Không cần... Đừng nói... Thật... Thật xấu hổ... A..." Mộ Bối Nhi cảm thấy thẹn thùng rên rỉ, đối với việc nam nhân luôn thích nói những lời này vừa yêu vừa hận.
"Bảo bối nàng ăn ta thật chặt a, a ~~~ thật sự quá sung sướng!" Quân Nhất Ngôn bị Mộ Bối Nhi kẹp như vậy cảm giác bắn tinh càng ngày càng rõ ràng, hắn không hề nhẫn nại, dùng sức đâm vào rút ra thêm vài cái, bắn toàn bộ tinh dịch vào nàng chỗ sâu nhất trong tiểu huyệt, Mộ Bối Nhi cũng lần thứ hai đạt tới cao trào.
Côn thịt lớn của Quân Nhất Ngôn nửa cứng nửa mềm bịt kín tiểu huyệt của nàng, nhiều chất lỏng ở trong bụng như vậy khiến nàng có chút không khoẻ, nàng muốn đẩy nam nhân ra,nhưng lúc này Quân Nhất Ngôn lại phát hiện đồ vật thú vị gì đó.
Hắn phát hiện trên giường của Mộ Bối Nhi có một ngăn ngầm, hắn cảm thấy hứng thú đối với bí mật nhỏ của người mình yêu, vì vậy trực tiếp mở ra xem, lại thấy một thứ khiến hắn có chút kinh ngạc.
"A, ngươi làm sao có thể..." Mộ Bối Nhi chậm một bước, nam nhân đã thấy, hơn nữa còn cầm trong tay.
"Nàng dùng cái này để làm gì, hửm?" Quân Nhất Ngôn thưởng thức ngọc thế (côn thịt giả bằng ngọc) trong tay, kích cỡ ngọc thế này đương nhiên không bằng hắn nhưng mà tưởng tượng đến chuyện mỹ nhân trong lòng ngực lấy nó tự an ủi, hắn lập tức cảm thấy nhiệt huyết sôi trào!
"Ngươi để lại đi, ai cho phép ngươi làm lộn xộn đồ vật của ta?" Mộ Bối Nhi cảm thấy cực kỳ xấu hổ, có chút thẹn quá hóa giận hô to.
"Không được, rốt cuộc nàng có nói hay không?" Lúc này, biểu tình của nam nhân chỉ có thể dùng từ tà ác để hình dung.
Bên ngoài, bọn hạ nhân mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, rối rít làm bộ tai điếc, nhưng mà bọn họ cũng thật sự muốn tai điếc, thật sự phòng âm thanh trong truyền đến quá lớn quá rõ ràng.
Cả người Mộ Bối Nhi trần trụi nằm ở trên giường, đôi tay và đôi chân đều bị cột lại, thần trí của nàng càng ngày càng mơ hồ. Quân Nhất Ngôn ép hỏi như thế nào nàng cũng không chịu nói ngọc thế kia dùng để làm cái gì, vì vậy hắn trực tiếp trói nàng lại, hạ chút thôi tình hương cho nàng, nàng vẫn cắn răng không chịu khuất phục như cũ nhưng một đợt lại một đợt ngứa ngáy làm nàng vô lực chống cự, nàng chỉ có thể lác lư cái mông, ma sát với đệm chăn phía dưới nhưng như vậy cũng không có cách nào giải quyết.
"Còn không chịu nói sao?" Quân Nhất Ngôn đặt ngọc thế ở cửa huyệt, thân thể nóng bỏng bị ngọc thế lạnh băng kích đến mức nhảy dựng, nhưng ngay sau đó lại khát vọng, khát vọng ngọc thế lạnh băng có thể giảm bớt sự kêu gào trong thân thể.
"Ngươi, tên xấu xa này..." Mộ Bối Nhi nghiến răng nghiến lợi mắng nhỏ, rõ ràng... Rõ ràng hắn đã biết, vì sao nhất định bắt nàng phải nói ra... Thật quá xấu xa...
"Được rồi, nàng không nói thì thôi, vậy nàng làm cho ta nhìn có được hay không?" Quân Nhất Ngôn giả bộ bất đắc dĩ phải nhượng bộ nhưng trên thực tế mục đích của hắn chính là như thế, chính là muốn nữ nhân tự an ủi cho hắn xem.
"Ưm... Được..." Mộ Bối Nhi muốn cự tuyệt nhưng nam nhân thả đôi tay nàng ra, đặt ngọc thế vào vào trong tay nàng, lùi sang bên cạnh, vô cùng hứng thú đứng nhìn.
Bị dục vọng tra tấn đã lâu, lý trí của Mộ Bối Nhi căn bản không có cách nào ngăn cản nhu cầu của thân thể, nàng thở hổn hển, cầm ngọc thế ma sát tiểu huyệt dưới hạ thân, cửa huyệt liên tục tràn ra dâm thủy không ngừng khiến ngọc thế ướt nhẹp, thân thể sớm đã chuẩn bị tốt gần như không hề phản kháng để cho ngọc thế trượt vào chỉ để lại tay cầm được Mộ Bối Nhi nắm lấy, nàng đã mất đi lý trí, căn bản không hề để ý chuyện nam nhân đứng ở một bên làm khán giả, nắm ngọc thế bắt đầu ra ra vào vào, cái miệng nhỏ không ngừng phát ra tiếng rên rỉ thoải mái.
"A...Thật thoải mái... Ưm... Thật sướng a~~..."
Quân Nhất Ngôn nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Mộ Bối Nhi, hầu kết không ngừng di chuyển lên xuống. Nữ nhân cầm ngọc thế tự an ủi ở trước mặt hắn, một tay vuốt ve bộ ngực sữa của mình, tự thưởng thức nụ hồng anh, so với trong tưởng tượng mê người hơn rất nhiều. Hạ thân của hắn sớm đã cứng rắn như sắt, nữ nhân này chính là xuân dược của hắn, mỗi lần gặp được nàng, dục vọng của hắn lập tức nhảy lên cao, dục hỏa làm thế nào cũng không ngăn được.
"Thoải mái sao?" Giọng nói khàn khàn truyền đến, Mộ Bối Nhi thần chí không rõ gật đầu. Quân Nhất để sát quy đầu to lớn của hắn vào miệng của nàng, nàng theo bản năng liếm môi, ưm, có chút mằn mặn. Dụ hoặc như vậy làm sao nam nhân có thể ngăn cản, thừa dịp nữ nhân không chú ý, quy đầu đâm vào trong miệng nữ nhân, Quân Nhất Ngôn hơi giật vòng eo: "Bảo bối ngoan, giúp ta liếm một chút!"
Đầu vùi vào trong chùm lông rậm rạp của nam nhân có chút ngưa ngứa, cả chóp mũi đều bảo phủ hương vị nồng đậm trên người nam nhân, trúng thôi tình hương nàng hoàn toàn không thể ngăn cản loại hương vị này ăn mòn lý trí của nàng, vì vậy ngoan ngoãn cầm côn thịt lên liếm láp.
Miệng của nữ nhân so với tưởng tượng còn muốn thoải mái hơn nhiều, cái lưỡi trơn trượt di chuyển trên thân gậy, khoang miệng ấm áp dịu dàng ngậm lấy hắn, bàn tay thưởng thức hai quả trứng, một cái tay khác còn đang khống chế ngọc thế đâm vào tiểu huyệt. Hắn nhất thời kích động chế trụ phía sau đầu của nữ nhân, côn thịt ở trong miệng nàng đâm vào rút ra, có rất nhiều lần quy đầu đâm đến cổ họng của nàng khiến Mộ Bối Nhi nôn khan không ngừng. Nam nhân rút côn thịt ra, nâng cằm nữ nhân lên, nhìn nàng đôi mắt của nàng chứa chan nước mắt, trong lòng có chút đau lòng nhưng trong miệng lại vô cùng lãnh khốc nói: "Có muốn côn thịt đâm nàng không?"
Mộ Bối Nhi đương nhiên muốn, ngọc thế không thể so với côn thịt vô cùng nóng bỏng của nam nhân, khi nàng khẩu giao cho nam nhân, càng muốn côn thịt của nam nhân hung hăng đâm nàng, nàng gật đầu, biểu tình vô cùng khát vọng.
"Vậy nàng phải kêu ta là gì, hửm?" Nhìn thấy nữ nhân bị hắn đùa bỡn thành cái dạng này, nói không kiêu ngạo là giả, lần này hắn chính là muốn trừng phạt nàng thật nặng, làm sau này nàng ngoan ngoãn nghe lời.
"Phu quân... Phu quân... Ta muốn ngươi đâm ta, nhanh dùng côn thịt lớn đâm ta!" Mộ Bối Nhi tự mình mở hai chân ra, lộ ra tiểu huyệt và mị thịt màu đỏ bên trong tiểu huyệt: "Ta muốn ngươi... Nhanh..."
Tiên nữ đọa phàm, lây dính tình dục, cũng đẹp đến mức làm người ta không có cách nào tự kiềm chế được!
Chương 15
Cuối cùng Quân Nhất Ngôn trêu đùa Mộ Bối Nhi đủ rồi mới nâng toàn bộ mông của nàng lên, đỡ côn thịt đâm vào, trong nháy mắt hoàn toàn lấp đầy Mộ Bối Nhi và hắn đồng thời phát ra một tiếng rên rỉ thỏa mãn, hai người nhẫn nại đã lâu, đối với đối phương đều nhiệt tình kịch liệt đòi hỏi, tiếng thân thể va chạm "Bạch bạch bạch" vang vọng khắp căn phòng.
Dâm thủy của Mộ Bối Nhi rất nhiều, nhiều đến mức chảy dọc theo kẽ mông xuống dưới đệm, cúc huyệt phía dưới bị nước chảy vào tỏa sáng lấp lánh, ngón tay nam nhân vẽ vòng xung quanh cửa động nho nhỏ, cảm giác muốn đâm vào lại không đâm thật sự là làm Mộ Bối Nhi hoảng hốt: "Phu, phu quân... Không cần... Phía sau không cần, không thể... A..."
"Ngoan, nàng nhìn xem cái miệng nhỏ này của nàng cũng rất đói khát đó!" Cúc huyệt phía sau cũng không ngừng đóng mở, ở trong mắt nam nhân thế này không phải đói khát thì là gì?
Quân Nhất Ngôn rút côn thịt ra, để ở cúc huyệt, phía trên côn thịt đều là dâm thủy dính vào khi giao hợp với nữ nhân, toàn bộ thân gậy bóng loáng, trơn trượt. Màu sắc thâm trầm để cạnh cúc huyệt trắng nõn sinh ra cảm giác đối lập rõ ràng, nhìn thấy trên mặt nữ nhân vô cùng hoảng loạn, trong lòng nam nhân lại ẩn ẩn khát vọng đùa giỡn cúc huyệt của nàng.
"A a a... Đau quá... Ưm, ăn không nổi..." Cúc huyệt vốn chật hẹp không thường dùng, nam nhân lại không khuếch trương cẩn thận cho nàng, trực tiếp đâm vào trong, chỉ mới ăn xong quy đầu đã trướng đau không chịu nổi, nếp gấp phía trên bị căng ra trơn nhẵn, Mộ Bối Nhi cảm nhận được cúc huyệt từng chút từng chút ăn xong toàn bộ phân thân của nam nhân, cúc huyệt không ngừng mấp máy cảm thụ cực nóng của nam nhân.
"Nàng xem này không phải nàng đã ăn xong rồi sao? Ưm, hút thật tốt nha, ba cái miệng của bảo bối đều hút rất tốt đó!" Quân Nhất Ngôn thích dùng những lời nói dâm đãng như thế này, càng thích biểu tình vừa xấu hổ vừa táo bạo của nữ nhân khi nghe thấy những lời này, giống như bị nghiện không có cách nào ngừng lại.
"A a... Đừng nói... Thật căng a... Ưm, cái tên xấu xa này... A..." Mộ Bối Nhi có thể cảm nhận rõ ràng hình dạng quy đầu của nam nhân không theo quy tắc ma sát quét qua nhục bích mẫn cảm của nàng, thân gậy vô cùng nóng bỏng càng giống như muốn hòa tan cúc huyệt của nàng: "Ưm a... Không cần như vậy, quá kích thích... A a a... Ta chịu không nổi..." Côn thịt của nam nhân kịch liệt đâm vào rút ra trong cúc huyệt nhưng đồng thời ba ngón tay đâm vào trong tiểu huyệt của nàng, cách một tầng thịt hơi mỏng, ngón tay và côn thịt của nam nhân cùng nhau công kích tới điểm yếu ớt nhất của nàng, nàng trực tiếp bị đùa giỡn đến cao trào, hai huyệt đều bắt đầu co rút.
"Ưm a... Hút thật giỏi a, quá sung sướng..." Trong nháy mắt nữ nhân cao trào nam nhân kẹp chặt, kẹp thật sự sung sướng, côn thịt trơn bóng trong khoảng thời gian ngắn lại không thể tự bảo vệ, trực tiếp bắn ở phía sau.
Mộ Bối Nhi bị đùa giỡn hoàn toàn vô lực, miệng nhỏ khẽ nhếch, ánh mắt mê ly, trên thân thể trắng nõn như ngọc tất cả đều là các loại dấu vết yêu thương mà nam nhân lưu lại, chính giữa hai chân tràn đầy dâm thủy và tinh dịch của nam nhân, hai chân vẫn đang mở ra, thấy hình ảnh như vậy, hạ thân của nam nhân lại nhất trụ kình thiên.
"A... Ưm... Không cần..." Bị nam nhân bế lên rồi lại lần thứ hai lấp đầy, tứ chi của hai người quấn ở bên nhau, nam nhân nói nhỏ bên tai nàng: "Bối Nhi, gả cho ta được không?"
"Không... A... Quá nhanh, chậm.... Chậm một chút..." Nam nhân oán hận đâm vào nữ nhân, một bộ nàng không đáp ứng, ta lập tức phải làm chết nàng.
"Muốn gả cho ta hay không?"
"Không... Không cần... A.... Thật căng, ăn không nổi... A a a..."
...
"Bây giờ thì sao? Có muốn gả cho ta hay không?"
"Ta gả, ta gả... Hu hu hu... Quân Nhất Ngôn... Chậm một chút..."
"Được."
...
Ba ngày, suốt ba ngày Quân Nhất Ngôn đều ở trên giường làm tình với Mộ Bối Nhi, nàng không được ra ngoài, không được mặc y phục càng không được nói nàng không gả cho hắn.
Quân Nhất Ngôn thích nhất chính là kêu hạ nhân đặt đồ ăn ở cửa, để Mộ Bối Nhi lõa thể, cảm thấy vô cùng xấu hổ đi lấy, khi mỹ nhân đi lại, gương mặt ửng đỏ, bộ ngực rung động, lúc cong lưng hai cái miệng nhỏ đồng thời đều lộ rõ, hắn chỉ cần phiền não nên đâm vào miệng nhỏ kia thế nào là được, rồi lập tức đâm vào Mộ Bối Nhi khiến nàng run run rẩy rẩy dọn đồ ăn xong, nếu có làm đổ cái gì lại thành một cái cớ để trừng phạt nàng...
Khi ăn cơm cũng muốn đâm vào tiểu huyệt của Mộ Bối Nhi, một bên đâm vào tiểu huyệt, một bên miệng đối miệng đút cơm cho nhau, nhìn vô cùng ấm áp giống như một đôi tình lữ nhưng hạ thân hai người lại vô cùng kịch liệt...
Chờ đến ngày luận võ chiêu thân, sáng sớm hôm đó Quân Nhất Ngôn mới buông tha Mộ Bối Nhi, không cần người khác, tự tay rửa sạch thân thể cho nàng, mặc xong y phục, trang điểm cho nàng giống như trang điểm cho một đứa bé, sự dịu dàng khi vẽ chân mày so rượu ngon thuần hương càng thêm say lòng người, Mộ Bối Nhi cũng chìm đắm vào sự dịu dàng đó đến tận lúc nam nhân hôn vào trán nàng mới hồi phục lại tinh thần.
Rồi Quân Nhất Ngôn lại trò chuyện với Mộ Thanh, sau khi ra tới hai người lần thứ hai xưng huynh gọi đệ, ngoại trừ khóe miệng Quân Nhất Ngôn có vết xanh tím...
Từ trong ánh mắt Quân Nhất Ngôn liên tiếp nhìn về phía nàng, nàng biết nam nhân đối với nàng nhất định phải có được!
Nhưng mà kế tiếp... Mới thật sự là thời điểm khảo nghiệm, không biết Quân Nhất Ngôn sẽ lựa chọn như thế nào đây...?
Mấy ngày nay Ngu Thành sắp bị chen chúc muốn sụp đổ, đông đảo võ lâm hiệp khách kích động không thôi, đặc biệt là những người chưa đón dâu.
Trong mấy ngày nay tất cả bọn họ đều biết, đảo Tiêu Dao phú khả địch quốc (giàu có), hơn nữa đảo chủ không chỉ là mỹ nhân ngàn năm khó gặp, của hồi môn lại là toàn bộ đảo Tiêu Dao! Nói cách khác, cưới nữ nhân này tương đương với việc cưới một tòa kim sơn, càng đừng nói nữ nhân này còn có mỹ mạo quốc sắc thiên hương, khuynh quốc khuynh thành.
Có nhiều người biết rõ mình không cơ hội nhưng vẫn đi, vạn nhất mỹ nhân coi trọng bọn họ thì sao?
Cho nên sáng sớm hôm đó, lôi đài chen đầy người, khung cảnh đặc biệt hoành tráng.
"Đảo Tiêu Dao tới!"
Tinh thần mọi người chấn động, mỗi người bày ra vẻ mặt mà bản thân cho là tốt nhất, nhìn về phía lối vào.
Vẫn là kiệu nhỏ kia, vẫn là những người đó nhưng cảm giác so với lúc trước lại không giống nhau.
"A Lăng." Quân Nhất Ngôn điểm nhẹ mũi chân, thân thể lắc vài cái đã đến trước mặt Thượng Quan Lăng.
"Nhất Ngôn, ngươi đã đến rồi, ngươi muốn tham gia?" Thượng Quan Lăng chỉ chỉ phía dưới, ý trong lời nói không cần nói cũng biết.
"Đúng, cho nên ngươi không được tham gia!" Quân Nhất Ngôn bá đạo nói. Thượng Quan Lăng biết rõ tính nết của hắn, tất nhiên biết Quân Nhất Ngôn nghiêm túc, nếu hắn tham dự không chừng bạn tốt sẽ lập tức trở mặt với hắn, trong lòng hắn cười khổ một tiếng, xem ra mỹ nhân này hắn không có phúc tiêu thụ.
"Bang bang bang" vài tiếng gõ la hấp dẫn lực chú ý của mọi người.
"Các vị, luận võ chiêu thân lập tức bắt đầu!"
Bạn thấy sao?