Chương 154: Chương 16-17

Chương 16

Một câu bắt đầu, trong lòng vô số người không ngừng sôi trào, nhưng hiện thực nhanh chóng hất cho bọn họ một chậu nước lạnh, bởi vì trên đài đột nhiên có Quân Nhất Ngôn đứng đó.

Lặng ngắt như tờ, bọn họ kinh ngạc nhìn quân tử nhẹ nhàng đang đứng phía trên, không ai dám đi lên.

"Có phải đảo Tiêu Dao tự biết võ công của mình hổ thẹn không bằng người nên mới mời Quân công tử giúp bọn hắn thủ lôi đài hay không? Vì không muốn cho tỷ tỷ xuất giá, làm thế này cũng đủ ác độc!" Lời này vừa nói ra, trong lòng rất nhiều người sôi nổi cảm thấy đây chính là chân tướng, ánh mắt nhìn về phía Mộ Thanh tràn ngập khinh thường. Trên thực tế, chuyện này rất có quan hệ với hình tượng của Quân Nhất Ngôn, phải biết rằng Quân Nhất Ngôn chính là người liên tiếp cự tuyệt sự theo đuổi của đệ nhất mỹ nhân trong võ lâm, Lãnh Thu Thủy, phải biết rằng Lãnh Thu Thủy là người của Thu Thủy Các chính là tú các đệ nhất, giá trị con người cũng không thua gì đảo Tiêu Dao, cho nên tuy rằng Mộ Bối Nhi rất đẹp nhưng bọn hắn thật đúng là không nghĩ đến chuyện Quân Nhất Ngôn lại thích Mộ Bối Nhi.

"Tự biết hổ thẹn không bằng chính là các ngươi! Một câu, nếu muốn cưới nàng, trừ phi ta ngã xuống!" Hừ lạnh một tiếng, Quân Nhất Ngôn phất áo choàng, bóng dáng nam nhân cao lớn, thẳng tắp như tùng, nháy mắt mê đảo toàn bộ nữ nhân ở đây, chỉ hận chính mình không phải là đảo chủ đảo Tiêu Dao.

Hơi thở cường đại kinh sợ không ít người, qua nửa ngày vẫn không có ai dám lên đài.

Quân Nhất Ngôn niên thiếu thành danh, hiếm có bại tích, hiện giờ hắn càng nổi danh trong giới võ lâm nhưng không có người biết được chi tiết về hắn, ngay cả Thượng Quan Lăng cũng chỉ biết chính mình không phải đối thủ của hắn lại không biết rốt cuộc hắn đã đạt tới cảnh giới nào. Mọi người đợi thật lâu, cuối cùng vẫn có vài người ôm thử tâm thái tiến lên lôi đài một lần.

"Tại hạ XX, đặc biệt tới thỉnh giáo Quân công tử!"

"Tại hạ XXX, đặc biệt tới thỉnh giáo Quân công tử!"

"Tại hạ XXX, xin Quân công tử chỉ giáo một phen!"

...

Càng ngày càng có nhiều người lên đài, Quân Nhất Ngôn đã ở trên đài ba canh giờ nhưng không có người nào có thể đánh bại người nam nhân này, mỗi lần đều bại trong vòng năm chiêu. Nhìn thấy thời gian càng ngày càng lâu, lại không thấy hắn thở dốc hay có vẻ kiệt sức, rất nhiều người trong lòng càng ngày càng không nắm chắc.

"Còn có ai nữa không? Nếu không còn ai nữa nghĩa là ta thắng!" Làm công tử nhẹ nhàng đã lâu, từ trước tới nay hắn đều đối xử với mọi người nho nhã lễ độ, trên mặt vĩnh viễn đều nở nụ cười ấm áp như xuân nhưng hôm nay hắn lại không muốn cười. Một khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, suy nghĩ trong lòng hắn chính là 'vì sao hắn phải thủ hạ lưu tình với những nam nhân muốn đoạt nữ nhân của hắn?'

...

"Còn có ta, tại hạ Khâu Trì, đặc biệt tới thỉnh giáo Quân công tử!"

Hừ, tên Khâu Trì thật ra có vài phần thực lực. Đôi mắt thoáng nhìn, người trong cỗ kiệu hơi động, tâm tình của Quân Nhất Ngôn nháy mắt không tốt, tên Khâu Trì này nhân mô cẩu dạng, Mộ Bối Nhi lại còn coi trọng hắn?

Quân Nhất Ngôn một lời cũng không nói mà bày ra một tư thế ý bảo Khâu Trì bắt đầu, Khâu Trì cũng không nói lời vô nghĩa, trực tiếp đánh một quyền về phía Quân Nhất Ngôn, nắm đấm trong chớp mắt đã tới trước mặt, Quân Nhất Ngôn ngay cả chớp mắt cũng không có, chậm rãi xòe bàn tay ra giống như muốn tiếp một quyền này của Khâu Trì. Trong lòng Khâu Trì vui vẻ, một quyền này chính là chiêu thức thành danh của hắn, bình thường một quyền này có thể đánh chết một con trâu đực, hắn tự nhận một quyền này ít nhất có thể khiến Quân Nhất Ngôn bị thương nặng, ai nói Quân Nhất Ngôn muốn làm tình địch của hắn chứ, một quyền này có dễ dàng tiếp như vậy sao?

Nhưng sự thật luôn làm trái tim con người vỡ nát, chẳng những Quân Nhất Ngôn không thể bị thương một tí xíu nào mà còn tiếp được một quyền này của hắn, hơn nữa còn trực tiếp cầm lấy nắm đấm của hắn, ném hắn bay ra khỏi lôi đài!

Dưới lôi đài là phiến đá xanh vô cùng cứng rắn, một lần quăng ngã này, Khâu Trì bị chấn thương nội tạng, trực tiếp phun ra một búng máu.

Một chiêu! Chỉ một chiêu!

Ánh mắt Thượng Quan Lăng phức tạp nhìn Quân Nhất Ngôn, không nghĩ tới bạn tốt của mình che giấu thực lực lâu như vậy, một chiêu này của Khâu Trì ngay cả hắn cũng phải cẩn thận, lại không nghĩ tới Quân Nhất Ngôn không chỉ tiếp được còn một chiêu đã đánh bại Khâu Trì.

"Còn có ai không?" Vỗ bàn tay, phủi tro bụi trên người, giọng nói Quân Nhất Ngôn đạm mạc cảm giác vô cùng kiêu ngạo.

Một nén nhang, nửa canh giờ, một canh giờ... Đến tận khi sắc trời đã sắp tối, vẫn không có người lên đài!

"Một khi đã như vậy, Quân công tử là người thắng lợi cuối cùng, chỉ cần đánh thắng ta, lập tức có thể nghênh thú gia tỷ!" Mộ Thanh nói ra lời này không có người phản đối, ai cũng không nghĩ đi lên làm bao cát miễn phí cho Quân Nhất Ngôn, bọn họ đã tưởng tượng ra cảnh Quân Nhất Ngôn nghênh thú mỹ nhân.

Tưởng tượng sắp được đối chiến với nam nhân cường đại này, từng tế bào khắp toàn thân Mộ Thanh đều cảm thấy hưng phấn, trong ánh mắt tràn ngập ý chí chiến đấu. Quân Nhất Ngôn đứng thẳng bất động, hai người chỉ giao lưu ánh mắt cũng đủ làm toàn thân vô cùng hưng phấn.

Hai người đồng thời di chuyển, Mộ Thanh tốc độ cực nhanh đánh về phía Quân Nhất Ngôn, Quân Nhất Ngôn nghiêng người khó khăn lắm mới tránh thoát một chưởng này, cùng lúc đó ngón tay điểm về phía cổ họng của Mộ Thanh. Mộ Thanh phản ứng cực nhanh, ngón tay kẹp lấy hai ngón tay của Quân Nhất Ngôn, trong chốc lát hai người đã hoàn thành một chiêu thử thực lực của đối phương.

Một chiêu này khiến bọn họ nhiệt huyết sôi trào, đều có một loại cảm giác gặp được đối thủ.

Lại một lần nữa di chuyển, động tác của bọn họ nhanh khiến người khác hoa mắt, mọi người chỉ thấy một trắng một xanh không ngừng đối diện lại không ngừng tách ra. Dưới đài người xem nhập thần, trong bất tri bất giác đã là buổi tối.

Lúc này, bọn họ đã dừng lại.

Nhìn nhau, đối mặt thật lâu sau, Mộ Thanh lảo đảo lùi lại vài bước. Một chưởng này, Mộ Thanh thua.

"Ha ha ha!"

"Ha ha ha!"

Đều nói tri kỷ khó gặp, một đối thủ vừa lòng cũng là như thế. Hai người đều cao giọng cười to, vì chính mình tìm được đối thủ nên vui vẻ.

Qua ngày hôm nay, Quân Nhất Ngôn đã có chủ!

Đông đảo mỹ nhân khi biết được tin tức này đều phẫn nộ tột đỉnh!

Nếu Quân Nhất Ngôn vẫn luôn độc thân, chưa lập gia đình, gả vậy còn tốt, mọi người đều ôm suy nghĩ 'ta không có được hắn, ngươi cũng không chiếm được hắn' mỗi người đều an tĩnh không có việc gì, nhưng hiện tại đã xảy ra chuyện gì? Quân Nhất Ngôn là hoa thơm có chủ! Vẫn là một nữ nhân không biết từ nơi nào chui ra, tới đoạt nam thần của bọn họ!

Khi chưa nhìn thấy Mộ Bối Nhi, trong lòng mọi người có một suy nghĩ đại khái chính là 'nam thần nhà mình, một cây cỏ tiên xanh tươi, trong veo như nước bị heo ủn gãy!

Hai ngày này, Mộ phủ có thể nói đặc biệt náo nhiệt, luôn có nữ hiệp, tiên tử nào đó tìm tới cửa, muốn cùng Mộ Bối Nhi ganh đua cao thấp, từ trước đến nay Mộ Bối Nhi đều dùng một chiêu đối phó với các nàng, đó chính là cho các nàng xem diện mạo chân thật của mình, rồi sau đó lẳng lặng uống trà, sau một chén trà nhỏ bảo đảm các nàng lập tức đi rồi.

Nhưng mỗi ngày đều như thế, một ngày uống nhiều trà như vậy cũng rất phiền, vì vậy Quân Nhất Ngôn bị giận chó đánh mèo, mấy ngày đều không vào được phòng của nàng.

Khách không mời mà đến rất nhiều, nhưng lúc này đây này một người khác với những người khác, hắn là người của triều đình.

Mộ Bối Nhi và Mộ Thanh cùng tiếp đãi vị khách nhân này, đến khi Quân Nhất Ngôn biết được, hai người tiếp khách đã được nửa canh giờ.

Quân Nhất Ngôn là nam chủ, cho nên có lẽ nguyên tác giả trang bị cho hắn quang hoàn "Nghe lén sẽ không bị phát hiện", tuy võ công của Mộ Thanh và hắn ngang nhau cũng không phát hiện Quân Nhất Ngôn đang ghé vào nóc nhà nghe lén nhìn lén.

"Thật ra ta muốn chúc mừng đảo chủ đã bắt lấy công tử nhẹ nhàng Quân Nhất Ngôn, kế tiếp có phải lập tức có thể tiến hành kế hoạch của chúng ta hay không? Lợi dụng Quân Nhất Ngôn diệt trừ những võ lâm nhân sĩ vướng bận đó?"

Chương 17

"Ta nghĩ ta làm việc còn không cần Tào công công phải chỉ bảo đi?" Mộ Bối Nhi sóng mắt lưu chuyển, trên mặt không có cảm xúc.

Nhưng thân thể Tào công công lại cứng đờ, lúc này mới nhớ tới người này cũng không phải là nhân vật hắn có thể tùy ý chỉ huy. Trước khi tới đây hắn đã được người cảnh cáo một trận, nói là ngàn vạn lần không cần đắc tội đảo Tiêu Dao, ở trong sử sách của hoàng gia ghi lại, đảo Tiêu Dao có một ít thủ đoạn thần thần bí bí. Tào công công càng nghĩ mồ hôi lạnh càng ứa ra, hắn cẩn thận cười làm lành: "Không biết đảo chủ có cần Tào mỗ trợ giúp hay không?"

"Không cần, ngươi rời đi đi!" Mộ Bối Nhi một chút thể diện cũng không cho hắn, trực tiếp hạ lệnh tiễn khách.

Trên mặt Tào công công một trận xanh một trận trắng, tốt xấu hắn cũng đại diện cho hoàng thất, không nghĩ tới ngay cả công phu mặt ngoài Mộ Bối Nhi cũng không làm, hắn căm giận rời đi, khi bẩm báo lên trên cũng không nên trách hắn!

Với nhãn lực của Mộ Bối Nhi tất nhiên biết được suy nghĩ nhớ nhung của Tào công công, tuy rằng rất nhiều thời điểm một nhân vật nhỏ có thể thay đổi rất nhiều chuyện nhưng nàng thật đúng là không thèm để ý, dù sao hoàng thất cũng không tính toán buông tha cho nàng hay đảo Tiêu Dao!

"Tỷ tỷ, kế tiếp chúng ta nên làmn hư thế nào?"

"Nên làm như thế nào đều ở bên trong, đệ đi xuống an bài đi!"

Đưa cho Mộ Thanh một tờ giấy đã được gấp lại, bên trong đúng là kế hoạch Mộ Bối Nhi tỉ mỉ an bài. Mộ Thanh mở ra đọc nhanh như gió, sau đó ghi nhớ, tiếp theo dùng nội lực làm tờ giấy vỡ nát, kế hoạch bên trong ngoại trừ Mộ Bối Nhi và Mộ Thanh, không có người nào biết được.

Trên mái nhà, sắc mặt của Quân Nhất Ngôn nháy mắt xanh mét, nữ nhân hắn thích muốn tiêu diệt toàn bộ nhân sĩ võ lâm, đó có phải nói rằng ngay từ đầu mục tiêu của nàng chính là hắn hay không? Cho nên từ lúc bắt đầu chính là hắn một bên tình nguyện? Trách không được nàng cũng không chịu nói nàng yêu hắn, mỗi lần đều do hắn phải dùng hết thủ đoạn ép buộc, nàng mới có thể nói một hai câu như vậy. Hắn chính là tên ngốc, một tên ngốc từ lúc bắt đầu đã bị đùa giỡn.

"Ngươi còn không ra sao?" Sau khi Mộ Thanh rời đi, một mình Mộ Bối Nhi ngồi ở ghế, cầm lấy chén trà chậm rãi uống một ngụm, căn phòng to lớn, trống trải như vậy có chút lạnh lẽo, nên tới trước sau đều phải tới.

"Ta hỏi nàng, ngay từ đầu có phải... Có phải nàng cố ý hay không?" Quân Nhất Ngôn hỏi cái gì trong lòng Mộ Bối Nhi biết rõ ràng. Sau khi trầm mặc một lát, nàng nhẹ nhàng gật đầu, từ lúc bắt đầu nàng đã chủ động tìm hắn, hơn nữa cố ý làm hắn hiểu lầm nàng tâm duyệt hắn: "Ta biết ngươi chính là 『 Kẻ trộm hương 』, lúc bắt đầu vô tình gặp mặt chính là ta cố ý."

"Vậy ngươi có thật sự từng động tâm hay không?" Vấn đề này Quân Nhất Ngôn hỏi đặc biệt gian nan, hắn có rất nhiều chuyện muốn hỏi, muốn hỏi nàng vì sao phải trợ giúp triều đình đối phó với nhân sĩ võ lâm, muốn hỏi nàng rất nhiều rất nhiều...Nhưng buột miệng thốt ra lại là vấn đề này.

Kỳ lạ, Mộ Bối Nhi không trả lời mà hỏi ngược lại một câu: "Ngươi đều đã biết mục đích của ta hà tất phải biết câu trả lời này làm gì?" Câu trả lời ba phải cái nào cũng được dễ dàng khiến người khác hiểu lầm nhất, Quân Nhất Ngôn theo bản năng cho rằng Mộ Bối Nhi đối với hắn vô tình, bàn tay nắm chặt, một người nam nhân như vậy cuối cùng đôi mắt lại đỏ.

"Bước đầu tiên của ngươi là gì?"

"Nếu ta nói bước đầu tiên chính là diệt Thượng Quan gia thì sao?"

Gia tộc Thượng Quan chính là thế gia có uy vọng lâu đời trong chốn võ lâm, hơn nữa còn ở ngay Ngu Thành, nếu một lần hành động đã tiêu diệt được gia tộc Thượng Quan, võ lâm khẳng định sẽ nguyên khí đại thương, những gia tộc còn lại đều không có mấy gia tộc có thể so được với gia tộc Thượng Quan.

Quân Nhất Ngôn thông minh hơn người, lúc hắn hỏi đã biết đáp án rất có khả năng là Thượng Quan gia nhưng trong lòng còn ôm có một chút hy vọng, nhưng câu trả lời của Mộ Bối Nhi lại là trực tiếp hung hăng đánh vỡ hy vọng của hắn.

Trước mắt Mộ Bối Nhi hiện lên một tàn ảnh, tiếp theo sau lưng bị va chạm mạnh mẽ khiến nàng đau đớn, nóng rát, mắt đầy sao xẹt. Cổ bị một tay của nam nhân bóp chặt, nàng miễn cưỡng mở mắt thấy khuôn mặt dữ tợn của nam nhân, nàng không có cách nào hô hấp, sắc mặt đã xanh tím.

"Mộ Bối Nhi, ta cảnh cáo ngươi, nếu thật sự Thượng Quan gia xảy ra chuyện, ta nhất định không tha cho ngươi!" Cuối cùng hắn vẫn không hạ thủ được, sau khi bóp cổ nàng, trong đầu hắn không ngừng hiện ra toàn bộ những chuyện đã xảy ra giữa hắn và nàng, sự kinh diễm khi lần đầu tiên gặp nhau, liều chết triền miên trên giường, nàng vì hắn ăn dấm, vì hắn chơi tiểu tinh tình...

Cảm giác sắp chết thật sự không mấy tốt đẹp, khi nam nhân buông nàng ra, thân thể của nàng mềm nhũn, té ngã trên đất, yết hầu và phần lưng nóng rát nhắc nhở nàng, lúc nãy người nam nhân này thật sự muốn giết nàng.

"Từ nay về sau, chúng ta không còn quan hệ gì nữa!" Cắt một đoạn vải dệt trên y phục, mảnh vải nhẹ nhàng bay lơ lửng rồi dừng lại trước mắt Mộ Bối Nhi, nàng vô cùng chật vật nhìn Quân Nhất Ngôn rời đi, một giọt nước mắt chậm rãi chảy ra.

"Tên hỗn đản này..."

Quân Nhất Ngôn thật không dễ chịu, đây là lần phản bội đau lòng nhất mà hắn từng trải qua, lần đầu tiên trong đời hắn thích một nữ nhân, ai ngờ từ lúc bắt đầu đã bị tính toán.

Hắn không có cách nào phân rõ rốt cuộc cái gì là thật, cái gì là giả nhưng hắn biết trái tim hắn rất đau.

"Quân đại ca? Quân đại ca, là huynh sao? Thật là huynh nha!"

"Ngươi là... Văn Thư?"

...

"Tỷ tỷ! Cuối cùng tỷ cũng tỉnh!" Buổi tối lúc Mộ Thanh trở về mới biết được Mộ Bối Nhi bị thương hôn mê, thân thể Mộ Bối Nhi vẫn rất yếu ớt. Lần này sốt cao không ngừng, sốt cao khoảng hai ngày khiến Mộ Thanh sợ hãi, hai ngày này hắn không rời Mộ Bối Nhi một vước, sợ thân nhân duy nhất của hắn rời đi.

"Mọi chuyện thế nào rồi?" Mộ Bối Nhi uống một chút nước, giọng nàng vẫn nghẹn ngào, vết thương giữa yết hầu càng rõ ràng vô cùng, Mộ Thanh nhìn thấy mà trong lòng đau xót, hận chết Quân Nhất Ngôn.

"Yên tâm đi tỷ tỷ, vẫn đang tiến hành theo kế hoạch."

"Hắn... Như thế nào?" Mộ Thanh biết người Mộ Bối Nhi nói là ai, nếu không phải tỷ tỷ của mình còn có bệnh trong người, hắn thật sự rất muốn mắng nàng một trận, nhưng... Hắn không nỡ.

"Những ngày gần đây, Quân Nhất Ngôn được một mỹ nhân... Tỷ tỷ, với điều kiện của tỷ cần gì sầu lo tìm không thấy người trong sạch, hãy quên hắn đi..." Ngày ấy sau khi Mộ Thanh biết, tức giận đi tìm Quân Nhất Ngôn, lúc ấy không phải hắn đang vui đùa với một tiểu nương tử sao? Sau khi đánh nhau với Quân Nhất Ngôn một trận, hắn lập tức trở lại, nam nhân như vậy thật sự không xứng với tỷ tỷ đẹp như thiên tiên của mình!

Sau đó Mộ Thanh nói cái gì nàng hoàn toàn không nghe thấy, nàng chỉ biết Quân Nhất Ngôn đã có niềm vui mới, tuy rằng có chút không thể tin bản thân thật sự không lưu lại dấu vết ở trong lòng nam nhân kia nhưng... Nàng thiếu chút nữa bị giết, chuyện này cũng làm nàng đối Quân Nhất Ngôn thật sự sinh ra hoài nghi.

"Ai... Tỷ đã biết, đệ yên tâm, nếu quân vô tình ta lập tức hưu, hiện tại tỷ chỉ muốn ngủ một giấc thật tốt!" Nỗ lực nở một nụ cười để Mộ Thanh không cần lo lắng cho nàng, nhưng nàng quên mất Mộ Thanh và nàng là long phượng thai, trời sinh đã có cảm ứng lẫn nhau, làm sao không biết tâm tư của nàng?

Nhưng cuối cùng Mộ Thanh vẫn không nói cái gì, loại chuyện như thế này vẫn muốn nàng tự mình nghĩ kỹ mới được.

"Tỷ tỷ, tỷ nghỉ ngơi cho tốt, đệ đi ra ngoài trước!"

"Ừ!"

Mộ Thanh chậm rãi đóng cửa lại, trong nháy mắt đóng cửa, hắn dường như nghe thấy tiếng khóc đầy kìm nén của Mộ Bối Nhi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...