Chương 18
Trên giang hồ bỗng nhiên nhấc lên một cơn sóng trừng trị kẻ ác hướng tới cái thiện, phần lớn trừng trị một ít kẻ giang hồ ỷ vào việc bản thân có võ công, ức hiếp bá tánh. Hơn nữa đảo Tiêu Dao còn đứng ra thành lập một tổ chức gọi là Dương Thiện Đường, hoàn toàn do người trong giang hồ xây dựng, do mấy đại thế gia tọa trấn, hơn nữa còn kiến nghị Quân Nhất Ngôn làm Đường chủ.
Không sai, ngay từ đầu kế hoạch của Mộ Bối Nhi chính là như thế. Nàng giao dịch với triều đình sẽ giải quyết những người giang hồ không an phận nhưng không nói tiêu diệt toàn bộ, như vậy không phải là cách giải quyết thật hoàn mỹ hay sao?
Còn về Quân Nhất Ngôn, vị trí đường chủ Dương Thiện Đường này ngoại trừ hắn thì không thể là người khác. Bản thân hắn đã nổi danh bên ngoài, luận võ chiêu thân càng phô bày ra võ công của hắn, cũng tạo nên uy vọng, có thể nói Mộ Bối Nhi từng bước từng bước đẩy hắn đến vị trí này.
Ngày đó Mộ Bối Nhi cố ý chọc giận hắn, giữa hai người yêu nhau bởi vì một chút việc nhỏ mà nảy sinh hiểu lầm sẽ bởi vì thái độ của một bên khiến cho hiểu lầm này càng tăng thêm. Mộ Bối Nhi và Quân Nhất Ngôn cũng là như thế, ngươi không tin tưởng ta, vậy được ngươi nói cái gì thì chính là cái đó, vì vậy... Quan hệ của hai người trở thành như thế này.
Những ngày gần đây Quân Nhất Ngôn cũng không mấy tốt đẹp, sau khi quyết liệt với Mộ Bối Nhi, hắn đã bắt đầu hối hận. Lúc ấy đầu óc nóng lên, không thể suy nghĩ bất cứ chuyện gì, chỉ nghe thấy câu 'diệt nhân sĩ võ lâm' hắn lập tức tự củng cố những gì mình suy đoán, sau đó khi hơi chút thanh tỉnh mới nhớ lại. Thái độ Mộ Bối Nhi đối với tên công công triều đình phái tới lạnh nhạt không vui như vậy, hơn nữa với hiểu biết của hắn về Mộ Thanh, Mộ Thanh khẳng định không thể hạ thủ với hắn được, còn có quá nhiều quá nhiều điểm đáng ngờ...
Hắn rất phiền lòng cũng không biết tìm ai để giãi bày, nói cái gì với Thượng Quan Lăng? Nói nữ nhân của ta có khả năng muốn tiêu diệt ngươi sao? Vì vậy khi Dương Văn Thư đúng lúc xuất hiện, bạn chơi từ nhỏ của hắn xuất hiện, hơn nữa còn đề nghị hắn đi du ngoạn, buông những chuyện đó xuống, ngồi xuống nói chuyện cẩn thận với Mộ Bối Nhi.
Nhưng mà hắn thật sự quá xui xẻo, khi ra ngoài cùng với Dương Văn Thư, trùng hợp bị Mộ Thanh nhìn thấy, còn đánh một trận, câu nói trước khi Mộ Thanh đi càng khiến hắn đứng ngồi không yên.
"Quân Nhất Ngôn, tỷ tỷ của ta nhọc lòng vì ngươi vô ích rồi, ngươi có biết đến bây giờ tỷ ấy vẫn hôn mê bất tỉnh hay không?"
Hôn mê bất tỉnh? Đúng rồi, cho dù làm tình hơi mãnh liệt một chút nàng cũng chịu không nổi, càng đừng nói ngày hôm đó hắn...
Mỗi ngày hắn đều đi Mộ phủ, đáng tiếc nhiều lần bị sập cửa vào mặt, muốn dùng khinh công đi vào nhưng Mộ Thanh cũng học giảo hoạt, tầng tầng lớp lớp canh gác tiểu viện của Mộ Bối Nhi, quyết tâm không cho hắn gặp Mộ Bối Nhi... Thậm chí hắn nghe nói là do Mộ Bối Nhi hạ lệnh...
Đến tận hôm nay, Mộ Thanh xanh mặt tới tìm hắn, để hắn làm đường chủ của Dương Thiện Đường bỏ đi này, còn nói đây là ý nguyện của Mộ Bối Nhi.
Hắn hoàn toàn hoảng hốt.
Có lẽ Mộ Bối Nhi thật sự ôm có mục đích tiếp cận hắn, quyến rũ hắn nhưng nàng đứng giữa có được chỗ tốt gì đâu?
Không có, hoàn toàn không có!
Bị hắn phá thân thân không nói còn bị hắn đối xử như vậy.
"Quân Nhất Ngôn, ngươi tự cho là thông minh hơn người, trên thực tế ngươi mới là tên ngốc ngốc nhất thiên hạ!"
Hắn muốn gặp nàng, rất muốn, rất muốn, rất muốn. Nhưng mà hắn không gặp được.
"Tỷ tỷ, nên uống thuốc!" Mộ Thanh cẩn thận thổi thổi cái muỗng đựng thuốc, từng muỗng từng muỗng đút cho Mộ Bối Nhi.
Hai ngày nay, người trong Mộ phủ đều rất cẩn thận, Mộ Bối Nhi bệnh đi bệnh lại đã lâu cũng không thấy đỡ, hai ngày trước gặp một cơn gió lại cảm lạnh. Đại phu đảo Tiêu Dao nói tuy Mộ Bối Nhi bị ngoại thương nhưng nàng ưu tư quá độ, tinh lực tiêu hao nhiều quá mức hơn nữa có tâm bệnh, cho nên bệnh mới tái đi tái lại, không khỏi hoàn toàn. Đại phu kiến nghị nên ở trên giường tĩnh dưỡng thật tốt, uống một ít thuốc an thần.
"Tỷ không yếu ớt như vậy, tỷ có thể tự mình uống." Mộ Bối Nhi đối với đệ đệ thật đúng là bất đắc dĩ, không phải nàng chỉ làm đổ một lần thuốc thôi sao, lúc sau nhiều lần đều phải để đệ ấy đút, hơn nữa ngay cả một viên mứt hoa quả cũng không cho.
"Uống!" Mộ Thanh nghiêm mặt, Mộ Bối Nhi đành phải khổ sở uống từng muỗng từng muỗng thuốc đắng ngắt.
"Mọi chuyện thế nào rồi?" Uống xong thuốc, trong miệng thật sự quá đắng, nàng nhìn chằm chằm vào đĩa điểm tâm kia, tưởng tượng hương vị của nó, nhưng nàng rõ ràng quên mất miệng nàng đắng cho dù ứa nước miếng cũng vẫn đắng.
"Tỷ yên tâm, đã đi vào quỹ đạo, có mấy đại thế gia để tâm, chúng ta nói cho bọn họ biết ý định của triều đình, bọn họ tự nhiên sẽ an an phận phận, người kia vẫn đang xử lý tốt chuyện ở Dương Thiện Đường! Người đâu, bưng điểm tâm xuống! Mấy thứ này sẽ hòa tan dược tính, chờ tỷ đã khỏe lại rồi ăn!" Mộ Thanh biết tâm bệnh của tỷ tỷ là gì, ngày thường cũng sẽ lơ đãng lộ ra một ít chuyện gần đây của người nào đó.
"Ừ, vậy là tốt rồi." Những lời này Mộ Thanh biết là đang nói về chuyện Quân Nhất Ngôn tiếp quản Dương Thiện Đường, nhìn tỷ tỷ hắn thật sự bất đắc dĩ, càng không nói tới sẽ càng để ý, cho dù tỷ nhắc tới một lần cũng tốt nhưng cố tình làm bộ không thèm như vậy thực tế lại cực kỳ để ý.
"Tỷ tỷ, ngày mai Dương Thiện Đường chiêu mộ rộng rãi các anh hùng hào kiệt thành lập phân đường, mời tỷ, tỷ có đi không?" Lời Mộ Thanh không nói là hoạt động này là kế hoạch của nam nhân nào đó.
"Ừ, đi cũng được, sau đó tỷ lập tức quay về đảo Tiêu Dao, đệ hãy lưu tại đến khi thành gia lại trở về!" Vẻ mặt của Mộ Bối Nhi lạnh nhạt nhưng trong giọng nói làm thế nào cũng nghe thấy có một loại cảm giác nản lòng thoái chí.
"... Như vậy cũng tốt, tỷ có thể an tâm tĩnh dưỡng." Mộ Thanh thở dài, trong lòng nhịn không được thầm mắng Quân Nhất Ngôn.
Sau khi uống thuốc, Mộ Bối Nhi muốn nghỉ ngơi, Mộ Thanh lập tức ra ngoài làm việc, đúng lúc ở cổng lớn gặp Quân Nhất Ngôn, ai ngờ bên cạnh hắn vẫn dẫn theo nữ nhân kia như cũ, lần này càng làm Mộ Thanh tức điên.
"Quân Nhất Ngôn, ngươi còn tới đây làm cái gì?"
"Mộ Thanh, ta chỉ muốn gặp nàng, nói chuyện với nàng!" Quân Nhất Ngôn vô cùng tiều tụy, trên mặt râu ria xồm xàm, vừa thấy đã biết nhiều ngày không cạo càng đừng nói đến bọng mắt màu xanh đậm kia nhưng Mộ Thanh vẫn không để ý đến hắn, lập tức muốn rời đi.
"Chờ một chút, vị công tử này, Quân ca ca chính là muốn gặp Mộ tỷ tỷ một lần, xin ngươi để huynh ấy gặp một lần có được không?" Dương Văn Thư và Quân Nhất Ngôn cũng coi như là thanh mai trúc mã, nhưng mà sau đó lúc Quân Nhất Ngôn niên thiếu đã được cao nhân dẫn đi học võ, bây giờ gặp lại đã có người trong lòng, nàng cũng bỏ xuống suy nghĩ trong lòng vốn đã bị thời gian hòa tan, một lòng mong muốn Quân Nhất Ngôn có thể hạnh phúc.
"Ngươi có tư cách gì gọi tỷ tỷ của ta là tỷ tỷ?" Như thế nào? Còn chưa tiến vào cửa đã bắt đầu gọi tỷ tỷ? Đáy lòng hắn coi thường Dương Văn Thư như vậy.
"Mộ công tử hiểu lầm, ta và Quân ca ca là thanh mai trúc mã, gọi tẩu tử là tỷ tỷ không quá đáng, ngày đó Quân ca ca bất quá nói đến Mộ tỷ... Mộ cô nương với ta, Quân ca ca muốn ta đưa ra lời khuyên để giúp đỡ mà thôi, Quân ca ca vẫn luôn rất nhớ mong Mộ cô nương!" Dương Văn Thư cũng là một nữ tử thông tuệ, rất biết dựa sắc mặt đoán ý, biết Mộ Thanh cũng chỉ hiểu lầm, năm ba câu đã giải thích rõ ràng mọi chuyện.
"Thật sự?" Trong lòng Mộ Thanh còn nghi vấn nhưng nữ tử trước mắt bình tĩnh chân thành làm hắn không thể không tin, không biết vì cái gì hắn luôn cảm thấy nữ nhân này rất giống tỷ tỷ của mình, thông tuệ đạm nhiên. Chính là tướng mạo kém một chút, nhưng mà cũng không có bao nhiêu người có thể so sánh được với tỷ đệ Mộ thị bọn họ.
Chương 19
Mộ Thanh cũng cảm thấy sau khi Quân Nhất Ngôn và tỷ tỷ của mình bên nhau còn nhìn trúng nữ nhân khác mới thật sự gặp quỷ, hắn nhìn vẻ mặt nôn nóng của Quân Nhất Ngôn, nhớ tới câu nói tâm bệnh của lão đại phu, cuối cùng hắn cũng không đành lòng nhìn thấy tỷ tỷ vì người nam nhân này mà buồn bực không vui. Nói nữa Mộ gia bọn họ luôn luôn mang thù, hắn bên này thả Quân Nhất Ngôn vào còn không biết tỷ tỷ của mình muốn sửa trị người nam nhân này như thế nào đâu!
"Quân Nhất Ngôn, nếu ta phát hiện ngươi gạt ta, ta lập tức đưa tỷ tỷ về đảo Tiêu Dao, cả đời này không gặp lại ngươi!"
"Sẽ không, ta thề, nếu như trái với lời thề, thiên lôi đánh xuống, chết không được tử tế!"
Thế giới này vẫn rất coi trọng lời thề, Quân Nhất Ngôn phát lời thề cũng coi như đã tỏ thái độ, sắc mặt Mộ Thanh tốt hơn một chút.
"Tỷ tỷ mới uống thuốc đã ngủ, ngươi đi vào nhỏ giọng một chút! Còn ngươi... Ngươi đi với ta!" Nói giỡn, nếu tỷ tỷ nhìn thấy nữ nhân này lại tức giận thì làm sao bây giờ, theo bản năng không muốn nói những lời ác độc với nữ nhân này, vẫn để hắn trông coi là tốt nhất.
"Bối Nhi... Thân thể của nàng còn chưa khỏi hay sao?" Sắc mặt Quân Nhất Ngôn càng khó nhìn, không thể tưởng tượng được cũng sắp nửa tháng mà Mộ Bối Nhi vẫn chưa hết bệnh.
"Xì, ngươi nói đi?" Mộ Thanh cười nhạo một tiếng, lôi kéo Dương Văn Thư rời đi.
"..." Quân Nhất Ngôn tự biết là hắn sai, hoàn toàn không dám nói lời nào.
"Chờ một chút, ngươi vì sao lại muốn kéo ta đi?" Dương Văn Thư bị một nam tử xa lạ, lôi lôi kéo kéo vô cùng không được tự nhiên, trên mặt đỏ ửng, gương mặt hơi thanh tú lúc này nhìn thoáng qua vô cùng động lòng người.
"Ta thích!" Mộ Thanh quay đầu lại cười, lại thấy bộ dáng Dương Văn Thư mặt đỏ thẹn thùng, tim hơi ngừng đập rồi lại đạp càng thêm kịch liệt, hắn trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ mình bị bệnh hay sao?
"..." Nam nhân vô cùng anh tuấn, trên mặt nở rộ nụ cười sang sảng, một khắc kia Dương Văn Thư cảm thấy giống như xuân về hoa nở.
Đi vào trong nội thất, Quân Nhất Ngôn thấy Mộ Bối Nhi đã gầy một vòng lớn, dấu tay máu bầm chưa tan trên cổ nàng, trong lòng đau xót, hắn tự trách bản thân, nhìn xem hắn đã làm cái gì kìa!
"Thật xin lỗi... Là ta sai rồi... Bối Nhi, không cầu nàng tha thứ cho ta, chỉ cầu nàng đừng rời khỏi ta..."
Một đại nam nhân vô cùng đáng thương, cuộn tròn người nằm cạnh Mộ Bối Nhi, vươn tay muốn vuốt ve khuôn mặt của nàng, cuối cùng lại không dám đụng vào nàng, sợ khiến nàng bừng tỉnh, chỉ có thể dùng đôi mắt nhìn nàng chằm chằm, si ngốc nhìn nàng.
"Ưm..." Mộ Bối Nhi vừa tỉnh ngủ đã cảm thấy hoảng sợ, mặc kệ là ai, vừa ngủ dậy đã thấy một người nam nhân không chớp mắt, nhìn chằm chằm ngươi, ngươi cũng sẽ bị dọa, huống chi Quân Nhất Ngôn lúc này và hình tượng quân tử nhẹ nhàng phong lưu phóng khoáng vốn có khác nhau rất lớn, đến nỗi Mộ Bối Nhi thiếu chút nữa không có nhận ra được.
"Nàng tỉnh rồi, có muốn uống nước không?" Quân Nhất Ngôn tay chân nhẹ nhàng rời giường, bế nàng lên, thể trọng của nàng nhẹ vô cùng, không hề cố sức. Trong nháy mắt chạm vào Mộ Bối Nhi, hắn cảm giác được thân thể nàng hơi cứng đờ, trong lòng hắn đau xót, trên mặt không thể hiện ra ngược lại càng thêm dịu dàng, bưng một chén nước, dùng nội lực hâm nóng nước tới nhiệt độ thích hợp, để ở bên miệng Mộ Bối Nhi: "Mộ Thanh nói nàng mới uống thuốc, bây giờ trong miệng chắc vẫn cảm thấy đắng, uống nước sẽ tốt hơn một chút."
Vốn dĩ mùi thơm của cơ thể Mộ Bối Nhi là mùi thuốc cộng thêm một mùi hương lành lạnh, hai mùi hương dung hợp đậm nhạt thích hợp, nhưng hiện tại trên người nàng mùi thuốc nặng hơn, làm sao Quân Nhất Ngôn còn không biết chuyện như thế nào.
"..." Mộ Bối Nhi không cự tuyệt, một câu cũng không nói, uống hết ly nước, chẳng qua thần thái và động tác của nàng đều biểu đạt ra một loại lạnh nhạt.
Nam nhân không tin tưởng nàng... có thể, dù sao hiểu lầm giữa bọn họ sớm hay muộn đều sẽ cởi bỏ. Nhưng ngày đó, thiếu chút nữa không thể hít thở mà chết vẫn để lại bóng ma cho nàng, hiện tại nàng đang khắc chế sự sợ hãi của bản thân nhưng động tác theo bản năng của nàng vẫn toát ra sự kháng cự.
Quân Nhất Ngôn hít sâu mấy hơi thở, không nói lời nào cũng được, kháng cự cũng tốt, mặc kệ thế nào hắn cũng sẽ không buông tay, hắn sẽ dùng hành động chứng minh mọi thứ: "Có muốn ăn hay một chút gì hay không, nàng gầy..." Ngón tay trìu mến vuốt ve nữ nhân ngày nhớ đêm mong, nhìn nàng hơi hoảng loạn muốn né tránh hắn, thật sự làm hắn đau lòng đến mức không có cách nào hô hấp, nhưng toàn bộ mọi chuyện đều do hắn tự tìm, cho nên hắn chỉ có thừa nhận.
Mộ Bối Nhi vẫn luôn bị ôm, Quân Nhất Ngôn không quan tâm, khi hạ nhân mang đồ ăn lên, hắn vẫn ôm nàng, từng miếng từng miếng đút cho nàng, uống thuốc cũng là hắn ôm rồi đút nàng, vẫn luôn một tấc cũng không rời. Hắn làm như vậy thật ra là đang cưỡng chế Mộ Bối Nhi một lần nữa tập thói quen có hắn, muốn cứng rắn lau sạch kháng cự của Mộ Bối Nhi với hắn.
"Ư...."
"Xảy ra chuyện gì? Có chỗ nào không thoải mái sao?" Quân Nhất Ngôn vô cùng khẩn trương.
"..." Mộ Bối Nhi căn bản không thể nói chuyện, nàng thật sự muốn vẫn luôn không để ý tới Quân Nhất Ngôn, nhưng mà trên thế giới này có một việc cho dù như thế nào cũng không thể nhịn được, đó chính là ba việc cấp bách, nàng đã nhịn thật lâu, nhịn đến mức thật sự không nhịn được: "Ta muốn đi xí..."
"Được được được, ta ôm nàng đi!" Quân Nhất Ngôn vừa thấy Mộ Bối Nhi chủ động nói chuyện với hắn, vui vẻ muốn hỏng rồi, tuy rằng là vì chuyện này.
"Ta tự đi..."
"Không được, vạn nhất nàng té ngã thì làm sao bây giờ?" Mộ Bối Nhi còn không phải là búp bê sứ sao, cảm giác chỉ cần có một cơn gió thổi qua sẽ ngã.
Nam nhân thái độ rất cứng rắn, Mộ Bối Nhi cũng lười giải thích với hắn. Xem thì xem đi, dù sao hắn xem nàng cũng nhiều rồi.
Bồn cầu đặt ở một căn phòng khác, Quân Nhất Ngôn ôm Mộ Bối Nhi giống như xi cho hài tử, ôm Mộ Bối Nhi tách hai chân ra, thậm chí còn tri kỷ cởi quần cho nàng, Mộ Bối Nhi nóng nảy, trên khuôn mặt tái nhợt hiện ra vệt đỏ bừng động lòng người, trong lòng vẫn ngăn không được cảm thấy thẹn thùng.
Quân Nhất Ngôn thấy chân tâm trắng trẻo mịn màng của nàng, hô hấp hơi ngừng lại, hai cánh hoa diễm lệ ở trước mắt hắn lúc đóng lúc mở, hắn đã thật lâu không có chạm vào Mộ Bối Nhi, vừa thấy thân thể Mộ Bối Nhi, không khống chế được nổi lên phản ứng, hạ thân hơi cứng đâm vào Mộ Bối Nhi.
Nhịn hồi lâu nàng rất muốn xả ra nhưng nam nhân nhìn chằm chằm nàng, lại đâm vào nàng, nàng ngược lại làm thế nào cũng không thể tiểu được, cả nửa ngày cũng không có động tĩnh.
Quân Nhất Ngôn: "Xi~~~ Xi~~~ Xi~~~~"
Mộ Bối Nhi: "..."
Kết thúc việc đi xí gian nan, khắp chốn mừng vui a!
"Tiểu thư ngài nên bôi thuốc!" Thị nữ cung kính đưa thuốc cho Quân Nhất Ngôn rồi lập tức lui xuống, Mộ Bối Nhi lập tức trợn mắt há mồm, đây thật sự là thị nữ nhà nàng mà không phải thị nữ nhà Quân Nhất Ngôn sao?
"A, ta giúp ngươi đi!" Quân Nhất Ngôn vừa thấy biểu tình của Mộ Bối Nhi đã biết nàng đang suy nghĩ cái gì, hắn cười nhạt một tiếng, nụ cười này hòa tan khói mù nhiều ngày trên mặt hắn, một lần nữa thu hồi vẻ tiêu sái vốn có.
"..." Tùy ngươi, ngươi vui vẻ là được, ta chỉ nghĩ vì sao ta sẽ không dùng vũ lực chứ?
Sự thật chứng minh phương pháp của Quân Nhất Ngôn vẫn có tác dụng, ngay cả Mộ Bối Nhi cũng không phát hiện, nàng đã không bài xích hắn như vậy nữa.
Bạn thấy sao?