Chương 157: Ngoại truyện: 1-2-3

Ngoại truyện 1

Đây là lần đầu tiên Mộ Thanh chú ý đến một nữ nhân ngoại trừ tỷ tỷ của hắn như vậy, đó chính là Dương Văn Thư.

Hắn đã ngồi ở chỗ này nhìn Dương Văn Thư hơn một canh giờ, kỳ quái chính là với tính cách thích bay nhảy đứng ngồi không yên của hắn lại không hề cảm thấy có bất cứ sự không kiên nhẫn nào, ngược lại xem đến hăng say.

Dương Văn Thư mở một y quán, mỗi ngày đều dùng hai canh giờ chữa bệnh từ thiện cho những bá tánh nghèo khổ, một lần Mộ Thanh nhìn thấy bộ dáng Dương Văn Thư chữa bệnh cho người ta, hắn giống như bị nghiện, mỗi ngày đều tới bên này xem nàng chữa bệnh.

Trên thực tế, Dương Văn Thư chính là nguyên nữ chủ, nàng thông tuệ, thiện lương, kiên nghị... Nàng có tất cả những phẩm chất mà một nữ chủ nên có, mỗi khi hoàn toàn nhập tâm vào công việc, giữa khuôn mặt thanh tú thậm chí đều lấp lánh ánh sáng.

Cho nên bất luận là nam nhân hay nữ nhân, lúc chăm chú làm việc đều rất đẹp.

"Trời ạ, chữa bệnh chết người rồi!" Từng đợt ầm ĩ truyền đến, rất nhanh có một đống người vây quanh lại đây, cũng khiến Mộ Thanh bừng tỉnh.

Một nữ nhân quỳ rạp trên mặt đất gào khóc, giọng nói the thé không ngừng mắng chửi, trước mặt nàng là một người nam nhân, sắc mặt đã biến thành màu đen, nam nhân kia đã chết lâu ngày. Từ những lời chửi bậy đứt quãng của nữ nhân, không khó biết được nam nhân trên mặt đất là trượng phu của nàng. Quê nhà của bọn họ gặp thiên tai vì vậy phu thê chạy trốn đến đây, mà trượng phu của nàng trong lúc đào vong thì bị bệnh, đúng lúc gặp được Dương Văn Thư đang chữa bệnh từ thiện nên đến chữa bệnh, lại chưa từng nghĩ đến chuyện vì được chữa bệnh mà chết.

Dáng vẻ của nữ nhân đáng thương, giải thích tuy đứt quãng nhưng câu chuyện cũng rõ ràng, không ít người không tra hỏi đã tin, hơn nữa chung quanh cũng có người biết nơi đó bị thiên tai.

Trong khoảng thời gian ngắn, Dương Văn Thư thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

Nàng giống như tên của nàng, lịch sự văn nhã, lại tuổi trẻ, lần đầu tiên trải qua chuyện như thế này, làm sao có thể là đối thủ của thôn phụ hương dã, vài câu đã bị nói đến á khẩu, không trả lời được, giải thích như thế nào cũng không đúng, khuôn mặt đỏ lên không biết làm sao, bị ép buộc đến nước mắt lưng tròng.

"Chậc chậc, thì ra ban ngày ban mặt còn có người lừa gạt bá tánh như vậy!" Mộ Thanh xâm nhập vào trong đám người, dáng người cao lớn tuấn lãng, khuôn mặt lạnh lẽo, trên người không ngừng truyền đến áp khí khiến người chung quanh tự giác nhường đường cho hắn.

Hắn đi thẳng đến trước mặt Dương Văn Thư, che kín tiểu nữ nhân đang không biết làm sao.

"Ta hỏi ngươi, các ngươi đào vong đến nơi đây được bao lâu?"

"Nửa... Nửa tháng trước."

Tuy y phục của Mộ Thanh điệu thấp nhưng khí thế bất phàm, vừa thấy đã biết là không dễ chọc. Tuy nông phụ này chữ to không biết mấy cái nhưng cũng biết được dạng người gì không thể đắc tội, lập tức thành thành thật thật trả lời các câu hỏi.

"Trượng phu của ngươi bị bệnh khi nào?"

"Khi... Trên đường đi đã bị bệnh."

"Có nghiêm trọng không?"

"Lúc chưa đến thành này đã nghiêm trọng."

"Khi nào tới nơi này chẩn trị?"

"Là ngày thứ hai vào thành... Đáng thương chúng ta không xu dính túi lại bị người lừa gạt... Ngươi là nữ nhân lòng dạ rắn rết, tại sao có thể hại hán tử nhà ta... Đây chính là trụ cột nhà ta a... Phu quân ơi..." Nữ nhân này vừa nói lại bắt đầu khóc lớn kêu to, người chung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ Dương Văn Thư, một ít lời nói không tốt cũng đứt quãng truyền vào trong tai nàng.

Dương Văn Thư cúi đầu, cắn môi yên lặng rơi lệ, chẳng lẽ thật sự do nàng chữa bệnh làm chết người sao?

Đang nghĩ tới đó, một bàn tay dày rộng vỗ đầu nàng, Mộ Thanh rất ghét nhìn khuôn mặt đầy mặt nước mắt của nàng: "Tại sao nàng ta nói cái gì ngươi lập tức tin tưởng, ngốc quá vậy?" Hắn móc khăn lụa đưa cho Dương Văn Thư, trên mặt tỏ vẻ ghét bỏ nàng, động tác lại vô cùng dịu dàng.

"Được rồi, không được khóc!" Những lời này Mộ Thanh dùng một phần nội lực, ngay lập tức trấn trụ nữ nhân này: "Nam nhân của ngươi trước khi vào thành đã bệnh rất nặng, chữa bệnh từ thiện ở chỗ này, sau đó còn kéo hơn nửa tháng, chẳng lẽ đại phu nào cũng có thể đảm bảo bệnh nào cũng chữa khỏi hay sao? Còn có, ngươi cũng nói ngươi không xu dính túi, nàng tham cái gì của ngươi mà muốn đưa nam nhân của ngươi đến chỗ chết? Nơi này chữa bệnh từ thiện đã hơn một tháng, mỗi ngày Dương đại phu không hề gián đoạn, trị liệu cho các ngươi hai canh giờ, hơn nữa còn phát thuốc miễn phí, thử hỏi các ngươi như vậy còn có cái gì không thỏa mãn? Chẳng lẽ chữa trị cho các ngươi một tháng còn kém nữ nhân không biết lai lịch nói mấy câu hay sao?"

Mộ Thanh liên tiếp đặt câu hỏi, hỏi đến nữ nhân kia á khẩu không trả lời được, người chung quanh càng trầm mặc.

Thấy thế, Mộ Thanh lạnh lùng cười: "Thật là cực kỳ ngu xuẩn! Hôm nay chữa bệnh từ thiện đến đây là ngừng, Dương đại phu hành thiện tích đức lại không có người mang lòng cảm ơn, còn khiến tiểu nhân vu hãm, ngày sau chữa bệnh từ thiện sao dám mở tiếp nữa!"

Cuối cùng nở nụ cười lạnh trào phúng mười phần thâm ý, Mộ Thanh lập tức lôi kéo Dương Văn Thư rời đi.

"Này, tại sao ngươi còn khóc vậy?" Sau khi quay về nhà Dương Văn Thư, nàng vẫn còn khóc, Mộ Thanh có chút phiền não đi vòng vòng, hắn thật sự không biết làm cách nào dỗ nữ nhân vui vẻ: "Ta đánh một bộ quyền cho ngươi xem, ngươi đừng khóc!"

"Phụt!" Không nghĩ tới thấy hắn đi tới đi lui, vẻ mặt nôn nóng nói phải đánh quyền cho nàng xem, chọc cười Dương Văn Thư, vừa khóc vừa cười khiến nàng rất ngượng ngùng, khuôn mặt trắng nõn đỏ ửng.

"Ai? Cái kia, chuyện vừa rồi đừng đặt ở trong lòng, không đáng." Mộ Thanh khô khăn nói một câu, trong lòng ảo não tại sao mình lại không biết nói chuyện như vậy.

"Ta... Ta chỉ là có chút thất vọng, không nghĩ tới..." Dương Văn Thư giống như quả bóng bị xì hơi, uể oải vô lực, nàng có chút mệt mỏi. Nhưng không phải thân thể mệt mỏi mà là tinh thần mệt mỏi.

"Nhưng mà Mộ Thanh, lần này thật sự cảm ơn ngươi, không có ngươi, ta cũng không biết làm sao bây giờ."

Dương Văn Thư ngẩng đầu lên nhìn nam nhân cao hơn nàng một đoạn, đôi mắt vừa đen vừa lấp lánh, chân thành nhìn hắn, khuôn mặt nhỏ hơi ngửa, từ góc độ của hắn nhìn qua tinh xảo đáng yêu, nho nhỏ mềm mại chọc người yêu thương.

Lần đầu tiên trong cuộc đời Mộ Thanh ngượng ngùng, tìm một cái cớ vội vàng rời đi.

"Thanh đệ, xảy ra chuyện gì?" Gần đây Quân Nhất Ngôn thấy thê đệ của hắn mất hồn mất vía, tuy rằng hắn không hề muốn biết Mộ Thanh đã xảy ra chuyện gì nhưng cũng không muốn Mộ Bối Nhi phiền não vì Mộ Thanh mà không để ý tới hắn.

"A, tỷ phu." Lúc này Mộ Thanh rất mê mang: "Huynh nói xem, huynh thời thời khắc khắc muốn thấy một nữ tử, không muốn người khác ức hiếp nàng nhưng bản thân lại thích ức hiếp nàng là như thế nào?"

"Được nha, tiểu tử đệ có ý trung nhân?" Quân Nhất Ngôn thật vui vẻ, ai nha, cuối cùng thê đệ của hắn cũng có thể gả ra ngoài, không cần lại dán vào thê tử của hắn nữa rồi.

"Ý trung nhân?" Đúng rồi, nếu không phải thích nàng, tại sao hắn sẽ vì một ánh mắt một động tác một câu nói của nàng vui mừng ưu sầu, thì ra đây là thích sao! Nhưng sau khi hiểu rõ những chuyện này thì thế nào, Mộ Thanh đặt câu hỏi lần thứ hai nghi vấn: "Đệ nên theo đuổi nàng như thế nào?"

"Chuyện này còn không đơn giản sao? Đệ trực tiếp thượng nàng, như vậy nàng lập tức không thể rời khỏi đệ!"

Thế là hai gia hỏa kinh nghiệm luyến ái bằng không thảo luận hơn một canh giờ... Như thế nào mạnh hơn để nữ tử có thể yêu ngươi...

Ngoại truyện 2

Ngày thứ hai Mộ Thanh đi đến tiểu viện của Quân Nhất Ngôn ở Ngu Thành từ sớm.

Lúc này Dương Văn Thư bỏ nhà trốn đi, cũng may vận khí của nàng không tồi, vừa đến Ngu Thành đã gặp Quân Nhất Ngôn, cũng thuận theo tự nhiên ở trong tiểu viện của Quân Nhất Ngôn. Vốn dĩ Mộ Thanh cảm thấy không sao cả nhưng hiện tại nhìn thế nào cũng không vừa mắt.

Giống như những thú đực để ý đến lãnh địa của mình, nữ nhân Mộ Thanh hắn thích làm sao có thể ở tiểu viện của nam nhân khác, cho dù nam nhân kia là tỷ phu của hắn.

Là thời điểm nên mua một cái tiểu viện, một tiểu viện thuộc về bọn họ.

Càng muốn, nam nhân đơn thuần này càng khát khao và vui vẻ.

"Tại sao hôm nay đến sớm như vậy?" Dương Văn Thư mềm mại nói với Mộ Thanh, khi ngước mặt cười, một sợi tóc lướt qua cái cổ trắng nõn, bộ dáng nữ nhân mềm mại động lòng người, Mộ Thanh nhìn thấy, trong lòng nóng lên.

Thật sự rất muốn mỗi ngày đều được nhìn nàng như vậy, mỗi sáng sớm đều sẽ cười như vậy với hắn, nói câu chào buổi sáng.

"Khụ khụ, ta đến xem tâm tình của ngươi có tốt hơn chút nào hay không...? Ngươi, ngươi vẫn tốt chứ?" Vừa thấy quầng thâm dưới đôi mắt của nàng, hắn đã biết nàng không nghỉ ngơi tốt, Mộ Thanh nắm quyền, cố gắng giả bộ không thèm để ý, nói: "Chuyện này không phải ngươi sai, ta đã điều tra được có người cố ý."

"Sao? Thật sự?"

Mộ Thanh nói kỹ càng tỉ mỉ toàn bộ mọi chuyện cho Dương Văn Thư biết, đó chính là y quán khác đỏ mắt với danh khí của Dương Văn Thư, muốn ngáng chân nàng, chèn ép nàng một chút. Mộ Thanh không nói ra, hắn đã xử lý người chủ mưu phía sau. Nếu Dương Văn Thư muốn mở y quán ở Ngu Thành, như vậy hắn cũng chỉ đành ở sau lưng ủng hộ nàng nàng được.

Có chút chuện hắc ám không cần thiết để nàng biết khiến nàng không vui vẻ.

"Khụ khụ, ta muốn mua một tiểu viện, ngươi giúp ta nhìn xem có được không?" Mộ Thanh đột nhiên nghĩ đến, nếu muốn mua một tiểu viện thuộc về hai người, như vậy tại sao không để nàng cùng nhau tham dự, ở trong phòng lưu lại cùng nhau dấu vết của bọn họ ở khắp mọi nơi.

"Nhưng ta... Được." Vốn dĩ Dương Văn Thư vẫn muốn tiếp tục đi chữa bệnh từ thiện, nhưng mà chuyện hôm qua thật sự khiến nàng thương tâm, hôm nay nghỉ ngơi một chút đi cùng Mộ Thanh cũng tốt.

Một chỗ trong tiểu viện.

"Ta cảm thấy nơi này rất tốt nha!" Ai nói chỉ có nữ nhân mua đồ mới dây dưa dây cà? Nam nhân cũng vậy! Đây cũng là tiểu viện thứ mấy đi xem rồi, Mộ Thanh còn luôn ngại này ngại kia. Hiện tại sắc trời cũng có chút tối, Dương Văn Thư mệt mỏi chỉ muốn trở về nghỉ ngơi.

"Nhưng mà ánh sáng của chủ viện không tốt." Chủ viện chính là nơi ở của bọn họ sau này, làm sao để ánh sáng không tốt được, như vậy không phải là ủy khuất Dương Văn Thư hay sao?

Nếu không phải muốn mua càng nhanh càng tốt, Mộ Thanh sẽ phải đi tìm một chỗ có phong thuỷ tốt, trực tiếp xây một cái, xem ra vẫn là mua một cái ở trước, sau đó lập tức đi tìm người xây một cái.

"Nhưng ta thích vườn hoa nhỏ trong viện này, nếu có một bàn đu dây thì tốt rồi."

"Vậy được, chúng ta mua tiểu viện này đi!"

"Sao?"

Động tác của Mộ Thanh rất nhanh, thấy Dương Văn Thư thật sự thích tiểu viện này hắn lập tức mua, trả tiền tìm người tu sửa một lần nữa, đến tận khi bọn họ trở lại tiểu viện của Quân Nhất Ngôn, Dương Văn Thư vẫn mơ mơ màng màng.

"Tại sao ngươi lại mua?" Rõ ràng lúc đó còn ghét bỏ.

"Khụ, không phải... Nàng thích sao...?" Mộ Thanh mặt đỏ hồng, cuối cùng nói một câu rất nhẹ, lại rất rõ ràng truyền vào trong tai Dương Văn Thư.

Trong khoảng thời gian ngắn, hai người không dám nhìn đối phương, cứ như vậy đứng ở cửa mặt đỏ, không nói gì.

"Ở trong nhà nam nhân khác không tốt, sau khi tiểu viện tu sửa xong, nàng lập tức dọn qua đi."

"Có thể... Ngươi cũng là nam nhân..."

"... Vậy nàng nói nàng dọn hay không dọn?!"

"Dọn..."

Dương Văn Thư đáp ứng chính là một tin tức, là một đôi ngây thơ, biểu đạt suy nghĩ ngắn gọn muốn ở bên nhau về phía đối phương.

"Ta đột nhiên có chút khát nước, có thể đi vào uống nước không?"

"Ừ, được."

Dọc theo đường đi Mộ Thanh vàDương Văn Thư đều nhìn trộm nhau, mỗi khi phát hiện đối phương cũng đang nhìn mình, luôn nhanh chóng thu hồi tầm mắt, trái tim nhảy thình thịch cực nhanh, ngay cả không khí giữa hai người cũng là màu hồng phấn.

"Mộ Thanh..."

"Dương Văn Thư..."

Vô cùng ăn ý đồng thời mở miệng, tầm mắt cuối cùng cũng nhìn vào nhau, lặng im hồi lâu cũng không chịu dời đi.

"Chàng nói trước đi." Cuối cùng vẫn là Dương Văn Thư đỏ mặt, dời ánh mắt, cầm lấy ly trà, định che giấu một chút.

"Ta, ta muốn cưới nàng!"

"Khụ khụ khụ... Cái gì?"

"Tại sao nàng ngốc như vậy chứ, uống trà mà cũng bị sặc!" Mộ Thanh nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, chờ nàng ho xong.

Bàn tay Mộ Thanh dày rộng hữu lực, cách y phục nàng cũng có thể cảm giác được nhiệt độ lòng bàn tay của nam nhân, trong nháy mắt đụng vào lưng nàng, nàng giống như bị điện giật, toàn thân đều tê dại. Nàng muốn né tránh, nhưng mà Mộ Thanh không muốn nàng né tránh mình.

"Dương Văn Thư... Thư thư... Ta muốn cưới nàng..."

Tiếng nói thâm tình nỉ non cuối cùng biến mất ở giữa đôi môi của hai người, gần như chỉ đơn thuần đụng vào cũng khiến hai người cả người nóng lên, giống như muốn hòa tan vào nhau. Dương Văn Thư nhẹ giọng ưm một tiếng, nếu không phải nhờ Mộ Thanh, nàng lập tức mềm xuống mặt đất. Nàng khẩn trương ngượng ngùng nhắm mắt lại, lông mi rung động, trong lòng Mộ Thanh nổi lên thương tiếc, ôm nàng, khẽ liếm cánh môi của nàng, đầu lưỡi lướt qua cánh môi, lưu lại một vệt nước phía trên.

"Mộ, Mộ Thanh... Ưm..."

Nam nhân thừa dịp nàng mở miệng nói chuyện, đầu lưỡi nhân cơ hội đi vào, đầu lưỡi lấp đầy toàn bộ khoang miệng của nàng, lướt qua lợi của nàng đến hàm trên mẫn cảm... Vừa mới bắt đầu động tác Mộ Thanh vẫn còn ngây ngô, gập ghềnh, nhưng hắn nhanh chóng học được, biết thế nào khiêu khích nữ nhân. Không ngừng đoạt lấy không khí trong miệng nàng, hơi thở cực nóng xâm nhập vào nàng, ngón tay ở trên lưng nàng chậm rãi di chuyển, thẳng đến khi nữ nhân sắp hít thở không thông mới buông tha nàng.

"Thư Thư... Thích sao?"

"Ừm..."

Dương Văn Thư nằm ngửa ở trên giường, đầu óc trống rỗng, không biết tại sao mọi chuyện lại phát triển thành như thế này.

Nàng nửa trên để trần nằm ở trên giường còn môi lưỡi và tay của nam nhân không ngừng di chuyển khắp người nàng, lưu lại một cái lại một cái ấn ký hồng nhạt, lúc nay vai ngọc nửa lộ, đầu Mộ Thanh chôn ở hõm vai của nàng liếm láp xương quai xanh của nàng, một bàn tay xoa nắn ngực nàng, thỉnh thoảng nhẹ vê nụ hồng anh, trêu chọc khiến thân thể nàng không ngừng run rẩy, mảnh mai vô lực rồi lại rên rỉ vô cùng mê người.

"Mộ Thanh... Không cần như vậy... Ưm..." Nàng muốn kháng cự loại tình triều xa lạ này, trong miệng cự tuyệt, nhưng thân thể lại vô cùng thành thật, không ngừng di chuyển vòng eo, làm toàn bộ bầu ngực rơi vào trong tay nam nhân.

"Thư thư, ta yêu nàng... Rất yêu, rất yêu, rất yêu..." Mộ Thanh nhìn đôi mắt nàng, vô cùng thâm tình nói ra tình yêu của mình.

"Ta, ta cũng tâm duyệt với chàng..."

Ngoại truyện 3

Những lời này lập tức khiến Mộ Thanh nhiệt huyết sôi trào, không có gì vui vẻ hơn việc người mình thích cũng thích mình.

Mộ Thanh cúi đầu hôn sâu Dương Văn Thư, gắn bó như môi với răng, đầu lưỡi giao triền.

Hắn theo nàng cổ hôn xuống, ngửi hương vị sạch sẽ dễ chịu trên người nàng, đôi tay không ngừng cởi y phục của nữ nhân ra. Toàn thân Dương Văn Thư trần trụi, nhắm mắt lại cũng có thể cảm giác được ánh mắt cực nóng của nam nhân, nàng không được tự nhiên dùng tay che đậy thân thể của mình.

"Thư Thư... Nàng thật đẹp..." Mộ Thanh kéo tay nàng ra, một bàn tay to nhẹ nhàng ấn đôi tay của nàng trên đỉnh đầu, khiến cho cặp ngực của nàng càng thêm căng tròn, nụ hoa run rẩy đứng thẳng lên giống như một cái bánh kem thượng hạng phủ nước trái cây mê người.

Cả người Dương Văn Thư đều phủ một màu hồng nhạt ngại ngùng, một đôi chân thon dài trắng nõn, khó nhịn ma sát vào nhau: "Đừng, đừng nhìn..." Giọng nói nho nhỏ, lộ ra áp lực tình dục và không biết làm sao.

"Thư Thư, nàng thật sự rất đẹp... Ngoan... Ta sẽ rất dịu dàng..." Mộ Thanh hôn môi nàng, cúi đầu ngậm nụ hoa ở trong miệng, đầu lưỡi đè ép, khẽ khảy nụ hoa đang gắng gượng, hắn dùng sức hút nhũ thịt, đùa giỡn một chút mới phun ra, đầu lưỡi vẽ vòng vòng theo quầng vú hồng nhạt.

"Ha... Ưm... Mộ Thanh... Ha..." Dương Văn Thư không biết nói cái gì, Mộ Thanh như vậy khiến nàng rất thoải mái nhưng rồi lại càng thêm khó nhịn, nàng chỉ có thể bất lực kêu tên của nam nhân, thân thể ở dưới thân hắn đến vặn vẹo càng thêm lợi hại. Nhưng thân thể xuất hiện một đợt lại một đợt hư không làm nàng càng thêm khó chịu, rên rỉ càng lúc càng lớn, thậm chí mang theo tiếng nức nở đáng thương: "Mộ Thanh... Cho ta... Hu hu..."

"Được, ta cho nàng..." Bàn tay lửa nóng di chuyển xuống phía dưới, vuốt ve đùi bóng loáng, lướt qua da thịt mịn màng, nhẹ nhàng giống như lông chim quét qua.

"A... A a a... Bên này cũng muốn..." Dương Văn Thư ưỡn bộ ngực, ý bảo Mộ Thanh không cần quan tâm chăm sóc một bên vắng vẻ một bên khác.

Mộ Thanh theo ý nguyện của Dương Văn Thư, hôn bên ngực kia. Bàn tay tách đôi chân của nàng ra, cái đùi thô tráng đâm vào chính giữa, ngón tay ở giữa hai chân sờ soạng sờ đến một tay ướt át.

"Nàng thật ướt." Tách ngón tay ra, một sợi chỉ bạc chói lọi nối chính giữa, hắn đặt ngón tay ở trước mắt nàng, để nàng xem dâm thủy của mình.

"Ô ô... Mộ Thanh, chàng không cần, không cần như vậy... Ta cảm thấy mình thật, thật dâm đãng..."

"Đồ ngốc, cái này chứng minh nàng thích ta làm như vậy với nàng... Ưm... Thật ngọt..." Mộ Thanh ăn xong dâm thủy dính trên ngón tay, còn mút ngón tay phát ra tiếng "chụt chụt", kích thích đến nữ nhân đơn thuần khiến thân thể nàng nóng lên, chảy ra càng nhiều dâm thủy.

"Thư Thư, ta muốn ăn nàng!" Hai tay Mộ Thanh giơ lên cao, tách hai chân nàng ra, nâng cái mông lên theo, nơi tư mật nhất cũng là nơi mỹ lệ nhất toàn bộ bại lộ ở trong mắt nam nhân. Chóp mũi vùi vào trong cánh hoa, đụng vào tiểu trân châu, hơi thở của nam nhan toàn bộ phun ở phía trên khiến đóa hoa không ngừng run rẩy.

Giống như cố ý, Mộ Thanh không hề nóng nảy trêu đùa nàng cho dù trong mắt hắn toàn là dục vọng thâm trầm.

"Mộ, Mộ Thanh... Nhanh... Không cần chơi..." Nàng có thể cảm giác được môi của Mộ Thanh khoảng cách tiểu huyệt rất gần nhưng hắn cố ý không hôn nó, ngược lại còn thổi khí về phía nó. Nàng đành phải làm nũng với nam nhân, giọng mũi nhẹ nhàng mềm mại, Mộ Thanh làm sao có thể nhẫn tâm cự tuyệt.

Tiểu huyệt của Dương Văn Thư thật sự giống một đóa hoa, nước chảy ra thơm ngọt giống như mật, nam nhân ăn nghiện rồi, đầu lưỡi thô ráp liếm láp trên dưới tiểu huyệt kiều nộn, kích thích cái miệng nhỏ chảy ra càng nhiều dâm dịch. Mộ Thanh để liếm láp càng tốt, không ngừng bẻ hai chân nàng ra bên ngoài, tiểu huyệt nho nhỏ thoáng mở ra một khe hở hẹp, nam nhân lập tức đưa đầu lưỡi vào liếm láp nhục bích mẫn cảm bên trong, một ngón tay cũng đâm vào trong quấy loạn.

"A a a... Không cần... Nơi đó, nơi đó không cần... Quá kích thích, sẽ... sẽ hư mất..." Dương Văn Thư lắc đầu muốn chống cự cảm giác xa lạ nhưng lại dễ nghiện này, tiểu huyệt càng hút chặt ngón tay của nam nhân.

"Làm sao hư được, nàng nhìn xem nàng cắn ngón tay của ta thật chặt, rõ ràng rất thích tại sao lại không thành thật như vậy chứ?" Tối hôm qua Quân Nhất Ngôn đã nói cho hắn biết, lời nữ nhân nói ở trên giường không thể tin tưởng, muốn nghe ngược lại, Mộ Thanh chấp hành hoàn toàn với những lời này. Cảm thụ được huyệt thịt nữ nhân một tầng lại một tầng quấn quanh ngón tay của hắn, hắn không khỏi nghĩ nếu phân thân của mình được như vậy... Động tác của hắn càng thêm kịch liệt.

"Không cần... A a a... Muốn tiểu... A, thật sự muốn tiểu..."

Môi lưỡi và ngón tay cùng nhau làm loạn bên trong tiểu huyệt của nàng, nàng sung sướng không biết mình là ai, cuối cùng đạt cao trào, cơn sóng dâm thủy phun ra tung tóe, Mộ Thanh không kịp phòng bị, bị dính đầy mặt. Nhưng hắn không thèm để ý, còn dùng ngón tay vét sạch rồi đưa vào trong miệng mút hết, nhìn bộ dáng mơ màng sắp ngủ của nữ nhân lần đầu tiên đạt cao trào, cuối cùng hắn mới cởi y phục của mình ra.

Một cự vật màu sắc thâm trầm nhảy ra, đánh vào chân tâm của Dương Văn Thư, quy đầu nóng rực chậm rãi ma sát cửa huyệt: "Muốn sao?"

Dương Văn Thư vừa mới trải trải qua lần cao trào đầu tiên trong cuộc đời nhưng nàng vẫn cảm thấy không đủ, giống như sự ngứa ngáy ở sâu trong thân thể không giảm mà còn tăng, côn thịt của nam nhân ma sát tiểu huyệt của nàng. Đầu óc của nàng còn mơ mơ màng màng trong dư vị cao trào lúc nãy nhưng thân thể lại theo bản năng truy đuổi cây gậy nóng hầm hập kia của nam nhân, cửa huyệt lúc đóng lúc mở muốn nam nhân yêu thương.

Mộ Thanh nắm côn thịt để ở huyệt khẩu, lại đánh vài cái khiến dâm dịch văng khắp nơi, hắn lại hỏi Dương Văn Thư: "Muốn sao? Không cần ta lập tức rời đi nha ~"

"Muốn, ta muốn... Cho ta... Mộ Thanh, cho ta..." Dương Văn Thư sợ nam nhân thật sự rời khỏi, thân thể mềm mại không xương leo lên nam nhân, bộ ngực sữa bị ngực của nam nhân đè ép biến hình, bốn viên tiểu đậu đỏ cọ xát với nhau mang đến khoái cảm không giống nhau, Dương Văn Thư đáng thương vẫn là một tay non căn bản không biết làm như thế nào, chỉ biết lung tung cọ vào người nam nhân khiến dục hỏa của nam nhân càng cọ càng lớn.

"Ưm hừ, từ từ tí nữa nàng cũng không được xin tha!" Mộ Thanh vội vàng cầm côn thịt nhưng mà đây cũng là lần đầu tiên của hắn, không có kinh nghiệm, hắn thử rất nhiều lần đều không thật sự đi vào, hơn nữa chân tâm của nữ nhân toàn bộ ướt át mỗi khi côn thịt đều trượt khỏi cửa huyệt, Dương Văn Thư còn tưởng rằng Mộ Thanh vẫn đang trêu đùa nàng.

Mộ Thanh chảy mồ hôi đầy đầu, đành phải kéo đùi của nữ nhân ra gần như trở thành một đường thẳng tắp, nhìn chính xác cái lỗ nhỏ kia, động một cái tiến vào trong đó lại bị chặn giữa đường. Tiểu huyệt của nữ nhân thật chặt, một tầng một tầng mị thịt giống như cây nhục đậu khấu, giống y hệt hắn tưởng tượng, bao chặt lấy côn thịt của hắn, thịt mềm mại lấp kín lỗ chuông của hắn, hắn vô cùng sảng khoái nhất thời không giữ được trực tiếp bắn.

Tuy rằng lần đầu tiên rất dễ dàng bắn nhưng hắn mới đâm vào đi một nửa không đến... Đã bắn... Thậm chí màng trinh của Dương Văn Thư còn chưa phá...

Một dòng tinh dịch đặc sệt từ chân tâm Dương Văn Thư chảy ra, mị thịt đỏ tươi và tinh dịch hỗn trắng đăch hợp ở bên nhau, cảm giác đối lập đánh sâu vào thị giác như vậy, phân thân của nam nhân nhanh chóng lại cứng rắn như sắt, khi Dương Văn Thư còn không biết rõ ràng đã xảy ra chuyện gì, Mộ Thanh trực tiếp đâm đến tận cùng, đâm thủng tầng trở ngại kia đến tận chỗ sâu nhất bên trong.

"A a... Đau quá... Ô ô ô..." Dương Văn Thư đau đến mức không ngừng đánh vào ngực Mộ Thanh, tiểu huyệt càng siết chặt muốn chết, trực tiếp khóa chặt nam nhân ở bên trong không cho nhúc nhích.

"Rất đau sao? Vậy có muốn ta rời khỏi hay không ?" Mộ Thanh cũng không nghĩ tới nữ tử phá thân lại thống khổ như vậy, hắn không ngừng trấn an nữ hài đang đau đớn.

"Không cần... Cứ ở lại bên trong... Đừng rời khỏi......" Trên thực tế Dương Văn Thư cũng không đau đớn như trong tưởng tượng, nháy mắt bị nam nhân lấp đầy tuy rằng rất đau nhưng cũng rất sung sướng, trong một khắc này cuối cùng nàng mới biết cá nước thân mật, nước sữa hòa nhau là như thế nào, cùng người âu yếm kết hợp thân mật khăng khít ở bên nhau cũng là một chuyện vô cùng hạnh phúc.

Mộ Thanh nhẫn nại đến mồ hôi đầy đầu, cơ bắp trên người đều căng chặt, hắn còn muốn trấn an nữ hài bị hắn dọa đến, thật sự vất vả. Dương Văn Thư cảm động, tâm mềm nhũn, thử thả lỏng tiểu huyệt, nhẹ nhàng nói: "Chàng hơi chuyển động nhẹ đi..."

Lúc này nam nhân mới như được phóng thích, hơi hơi chuyển động nhưng nhìn sắc mặt tái nhợt còn có chút đau đớn của Dương Văn Thư, trong lòng nam nhân vô cùng thương tiếc, chỉ hơi nhẹ nhàng đâm vào rút ra, tuy là như vậy nhưng trong cơ thể nữ nhân ướt nóng lại chặt chẽ cũng làm hắn sung sướng không chịu nổi.

"Thư Thư, nàng kẹp ta thật thoải mái!" Mộ Thanh ngậm thùy tai của Dương Văn Thư, bàn tay lại một lần nữa leo lên bộ ngực của nữ nhân, một tay vuốt ve chân tâ:, "Nàng xem nàng ăn ta thật vui sướng a!"

"A... Đừng nói... A a a..." Những lời này thật sự khiến nàng cảm thấy cực kỳ xấu hổ, chỉ thấy một cây côn thịt như cánh tay trẻ con cắm ở trong tiểu huyệt của nàng, phần lông dưới hạ thể của hai người đã sớm ướt nhẹp kết thành từng chùm từng chùm, tất cả đều lầy lội.

Mộ Thanh không ngừng khơi gợi càng nhiều tình dục của Dương Văn Thư, trong lúc côn thịt vô tình va chạm đến một chỗ, nàng lập tức sẽ phát ra tiếng rên rỉ tựa như vui thích lại tựa như thống khổ, vòng eo đong đưa càng thêm mê người, vì vậy nam nhân bắt đầu toàn lực tiến công đến chỗ kia, đè nặng hai chân nàng biến hóa các loại góc độ khác nhau, hung hăng đâm đến điểm kia một chút.

"A a a, không cần... Không cần... Sẽ hư mất... A, sắp bị chơi hỏng rồi..."

Miệng nữ nhân nói không cần nhưng thân thể lại vô cùng thành thật, đón ý nói hùa, mỗi khi nam nhân đụng vào chỗ kia nàng lập tức sẽ phối hợp xiết chặt cửa huyệt, hai người đồng thời đều vô cùng sảng khoái, trong miệng đồng thời phát ra tiếng gầm nhẹ thoải mái. Dương Văn Thư lại một lần đạt cao trào khi nam nhân đột nhiên mãnh liệt va chạm, tất cả dâm thủy xối trên quy đầu, nam nhân mãnh liệt đâm tiếp mấy chục cái, cuối cùng nhịn không được bắn vào trong cơ thể của nữ nhân.

"Thư thư, làm thê tử của ta đi!" Mộ Thanh ôm Dương Văn Thư, trất nghiêm túc cầu hôn nàng.

"Được..."

"Nếu như vậy, chúng ta lại đến một lần, sinh con sớm một chút đi!"

"Sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...