Chương 158: Tg6: Song hắc chém giết nhau

"Chúc mừng ký chủ, khen thưởng ký chủ 『 ánh mắt câu hồn』, có làm nhiệm vụ tiếp theo hay không?"

"Được!"

Hải Bối Nhi rất mệt, cả thể xác và tinh thần đều mỏi mệt, sự trống rỗng sau trải qua mấy thế giới, cô cũng sắp quên rốt cuộc vì cái gì mà cô đi làm nhiệm vụ.

Cô bắt đầu hoài nghi chỉ vì kia hai tên cẩu nam nữ đó có đáng giá để mình trả giá lớn như vậy hay không?

Vì trốn tránh, cô bắt đầu không ngừng nghỉ làm nhiệm vụ, giống như chỉ có như vậy cô mới có thể quên những người ở thế giới trước, quên toàn bộ.

Linh hồn càng ngày càng cường đại, mỗi lần Hải Bối Nhi xuyên qua đã rất ít khi cảm thấy đau đầu nhưng lần này tình huống lại không giống nhau.

Đầu cô giống như sắp nổ tung, giữa những cơn đau đầu, cô loáng thoáng nghe thấy vài tiếng cười dâm đãng của đàn ông, còn nghe thấy tiếng quần áo bị xé rách, giống như còn có người sờ cô...

Thật ghê tởm... Vì sao...? Tôi không cam lòng... Vì cái gì lại là tôi... Tôi rất hận... Rất dơ bẩn...

"Bối Nhi, Bối Nhi, Bối Nhi!"

"A? Có chuyện gì sao?"

"Tớ đang nói cậu đó, tại sao luôn là phát ngốc như vậy chứ?"

"Không, tớ chỉ cảm thấy... Không có gì..."

Không biết vì sao, Y Bối Nhi luôn cảm thấy cô đã quên đi cái gì đó, hình như cô có mục đích mới đến đến thế giới này nhưng mà cô lại quên mất tất cả.

Ai, ngay cả ký ức trước mười sáu tuổi cô cũng hoàn toàn quên mất, cô chỉ nhớ những ký ức từ khi cô mười sáu tuổi đến hai mươi tuổi.

Hiện tại cô là sinh viên năm 2 của đại học Hoa Dương.

"Bối Nhi a, ngươi nhìn kìa, là nam thần Từ Dương!" Lưu Trúc Quân hưng phấn lắc lắc cánh tay của Y Bối Nhi, ánh mắt nhìn chằm chằm về một người thanh niên đẹp trai đang chơi bóng rổ, người thanh niên mặc quần áo thể thao, lộ ra dáng người rất đẹp. Lưu Trúc Quân nhìn gương mặt đẹp trai kia nhưng Y Bối Nhi lại theo bản năng nhìn về phía dáng người của Âu Dương Hạo và... Chỗ hơi phồng lên dưới bụng.

Nàng bĩu môi, chỉ cảm thấy miễn cưỡng còn có thể.

Từ Dương giống như phát hiện bọn họ, dưới ánh mặt trời nhếch miệng cười lớn, trong lúc nhất thời mê đảo toàn bộ các thiếu nữ, người được gọi là hoàng tử bạch mã bất quá cũng chỉ được như thế.

Nhưng Y Bối Nhi nhíu mày, lại muốn tới.

"Bối Nhi, Bối Nhi, Bối Nhi! Cậu ấy tới! Tới! Tới!" Lưu Trúc Quân ôm mặt, vẻ mặt thèm nhỏ dãi, tuy rằng biết nam thần không phải vì mình mà đến nhưng có thể đến gần như vậy cũng coi như là' chết cũng không tiếc'!

Y Bối Nhi: "..."

"Bạn học Y, hôm nay có thể cùng đi ăn cơm không?"

"Không thể!"

"Xem phim thì sao?"

"Không thể!"

...

Y Bối Nhi lôi kéo Lưu Trúc Quân đang phát hoa si đi nhanh về phía trước, giọng nói vô cùng có lệ nhưng Từ Dương vẫn không có từ bỏ, cứ lải nhải như cũ.

"Bạn học Từ Dương, tôi thật sự không thích bạn, xin bạn bỏ cuộc đi!" Không thích thì chặt đứt là nguyên tắc Y Bối Nhi, cô cũng biết ngoại hình của cô được rất nhiều người không hiểu bản chất của cô thích, nhưng cô không khỏi cảm thấy... Chán ghét, chán ghét bàn tay của những người đàn ông đó đụng tới cô.

Mỗi khi có người đàn ông nào đụng tới cô, phản ứng đầu tiên trong lòng cô không phải là buồn nôn mà là muốn chặt đứt cái tay kia, thấy máu tươi từ chỗ bị đứt chảy ra...

Không có ai biết hoa khôi hệ máy tính đại học Hoa Dương lại có dạng suy nghĩ này.

Y Bối Nhi cũng biết bản thân rất không bình thường cho nên cô luôn nghĩ tránh được nên tránh, thật sự tránh không được cũng nên trực tiếp chặt đứt hy vọng.

Nhưng như vậy vẫn sẽ trêu chọc tới một ít người, ví dụ như Từ Dương, cô cũng nhìn ra được người thanh niên này đang giả vờ, chỉ là lòng hư vinh, muốn chinh phục cô quấy phá thôi.

Từ Dương nhận được câu trả lời như vậy lập tức lộ ra vẻ mặt thương tâm, ngay sau đó lại thể hiện mình sẽ không từ bỏ, chờ đến khi Y Bối Nhi trợn mắt, lôi kéo Lưu Trúc Quân rời đi, khuôn mặt của Từ Dương mới trở nên âm trầm.

Mẹ nó, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Vậy không nên trách anh trai đây!

"IF YOU~~~" Di động vang lên.

Bối Nhi lấy điện thoại ra xem, thấy tên người gọi là chú Âu Dương, trong lòng cô lập tức vui vẻ.

Nếu nói Y Bối Nhi ghét toàn bộ đàn ông trên thế giới này, như vậy chỉ có người đàn ông này là người duy nhất cô không ghét, thậm chí nếu không phải cô còn giữ lại một chút rụt rè, cô đã trực tiếp nhào lên rồi!

Âu Dương Hạo là ánh sáng trong cuộc đời cô.

Năm cô mười sáu tuổi kia, cô không biết đã xảy ra chuyện gì khiến cô quên đi tất cả ký ức trước năm mười sáu tuổi, cha mẹ cũng cũng chết trong tai nạn xe cộ cùng năm đó, cô dựa vào tài sản cha mẹ để lại và tiền bồi thường để sinh hoạt.

Mà Âu Dương Hạo chính là người đàn ông cô thấy đầu tiên sau khi cô mở mắt và bị mất hết ký ức, chú ấy là một người cảnh sát, là cảnh sát phụ trách vụ án của cô.

Còn cô lại không thể hiểu mà tin tưởng, không thể mà muốn tới gần chú ấy, một khi đến gần rồi lập tức muốn đè chú ấy xuống.

"Chú Âu Dương." Cho dù cách điện thoại, Y Bối Nhi cũng cười vô cùng thanh thuần.

"Hôm nay ra ngoài cùng ăn cơm trưa đi, đã lâu không gặp." Giọng nói của Âu Dương Hạo nghe thật mỏi mệt, tiếng nói cũng nghẹn ngào.

"Chú Âu Dương nghỉ ngơi trước đi, giữa trưa chúng ta gặp nhau ở chỗ cũ là được."

"Được."

Đến tận khi điện thoại phát ra tiếng "Tút, tút, tút" Y Bối Nhi mới lưu luyến buông điện thoại xuống, nhấn ghi âm để lưu giữ lại.

Buổi trưa, chỗ cũ trên thực tế tên chính là 'chỗ cũ', một tiệm cơm nhỏ đã mở từ lâu.

Y Bối Nhi rất thuần thục chọn những món ăn Âu Dương Hạo thích, rất thục nữ ngồi chờ Âu Dương Hạo.

"Bối Nhi." Một người đàn ông đi vào, thân thể cao lớn cường tráng khiến cái bàn nho nhỏ có vẻ chen chúc không chịu nổi, cũng khiến Y Bối Nhi nhìn vô cùng nhỏ xinh.

"Có phải chú Âu Dương lại không nghỉ ngơi đầy đủ đúng không?" Y Bối Nhi hờn dỗi, nhẹ giọng nói tên những đồ ăn đã gọi: "Còn có món nào chú muốn không?"

"Không cần, ăn xong lại nói. Gần đây bận điều tra một vụ án, đúng lúc điều tra xong." Âu Dương Hạo cầm cái ly uống một ngụm nước, nước ấm rất thích hợp, động tác của anh hơi ngừng lại.

Một bữa cơm rất nặng nề, Âu Dương Hạo trầm mặc ít lời còn Y Bối Nhi muốn che dấu tâm tư của mình.

Sau khi cơm nước xong Âu Dương Hạo có thói quen định lấy thuốc và hộp quẹt ra, lại nhìn thấy Y Bối Nhi yên lặng ngồi cạnh bàn, mở miệng hỏi thăm tình huống những ngày gần đây của Y Bối Nhi.

Đây là thói quen của Âu Dương Hạo, từ khi cô mười sáu tuổi, mỗi tuần đều sẽ giành thời gian gặp mặt, hỏi thăm cuộc sống gần đây của Y Bối Nhi.

"Cháu nói nam sinh đang theo đuổi cháu sao?" Âu Dương Hạo nhíu mày.

"Chú Âu Dương yên tâm, hiện tại cháu lấy việc học làm trọng, cháu đã từ chối!" Y Bối Nhi nói ra chuyện phiền não có nam sinh theo đuổi cô, trên thực tế chính là cô nữ sinh nhỏ muốn dùng chuyện này để người đàn ông mình thích có thể để ý, ghen tuông nhưng Âu Dương Hạo cũng không phải là những nam sinh từng thích nàng, tất nhiên sẽ không có phản ứng gì.

"Bây giờ cháu là sinh viên, ở đại học quen biết thêm mấy người bạn trai, nói chuyện yêu đương thật ra cũng không có gì." Âu Dương Hạo cười cười, rất có một loại cảm giác nữ nhi đã lớn.

Chương 2

Trời đã gần tối, Y Bối Nhi một mình ngồi ở thư viện tự học.

"Bối Nhi, tới sân thể dục đón tớ đi, một mình người ta sợ quá à ~~~" Lưu Trúc Quân phát tới tin nhắn thứ nhất, Y Bối Nhi gần như có thể tưởng tượng đến hình ảnh cô làm nũng, giọng nói trẻ con kéo dài, mỉm cười trả lời: "Chờ tớ một chút".

"Bạn học Từ Dương, Bối Nhi nói đợi chút cô ấy tới ngay!" Vốn dĩ Lưu Trúc Quân có chút khó xử nhưng cô đối với soái ca hoàn toàn không có sức chống đỡ, Từ Dương lại giả bộ thâm tình với Y Bối Nhi, cầu xin vài cái cô đã đáp ứng Từ Dương giúp cậu ấy hẹn Y Bối Nhi tới sân thể dục.

"Cảm ơn bạn học, vậy tớ đi đến sân thể dục đây!" Trong lòng Từ Dương âm thầm đắc ý, trên mặt lại tỏ vẻ cảm kích, nói xong trực tiếp rời đi.

"Ai... Có muốn tớ giúp đỡ hay không? Tớ cũng muốn xem thổ lộ nha..." Vẻ mặt Lưu Trúc Quân đáng tiếc nhìn Từ Dương chạy đi.

Sân thể dục rất lớn, Y Bối Nhi đứng ở một bên đang định gửi tin ngắn hỏi Lưu Trúc Quân đang ở nơi nào, kết quả sau cổ đau đớn, cô bị người ta đánh hôn mê.

Chờ đến khi cô tỉnh lại, cô không biết mình đang ở nơi nào, có lẽ đang ở bên trong một cái công trường bị bỏ hoang, ba người đàn ông đang ở bên kia thương lượng cái gì đó, cũng không phát hiện cô đã tỉnh.

Mà Y Bối Nhi nhân cơ hội, tính toán giải quyết như thế nào cho tốt, và mắng chửi người...

Hiện tại cô mới thật sự tỉnh lại, năm mười sáu tuổi kia cũng như thế này, cô vừa tỉnh tới đã gặp gỡ mấy người đàn ông muốn gây rối với cô.

Ở những thế giới trước, cô đã từng học làm thế nào để tự bảo vệ mình, cô giả vờ thuận theo, những tên đàn ông sống bằng nửa người dưới đã bị cô giải quyết.

Nhưng mà cô đã giết người, cô không khống chế được mà giết mấy tên đàn ông ghê tởm kia.

Sau đó chờ đến khi cô chải vuốt rõ ràng tư duy mới biết nguyên nhân như thế nào, mỗi thế giới cô đều sẽ chịu nguyên chủ ảnh hưởng nên cô mới lấy phương thức của nguyên chủ xử lý vấn đề.

Thế giới này cũng không ngoại lệ.

Cha mẹ của Y Bối Nhi đều không đơn giản nhưng lại đồng thời mất vì tai nạn xe cộ khi cô mười sáu tuổi. Y Bối Nhi hoài nghi nguyên nhân cái chết của cha mẹ không bình thường, vì vậy cô đơn thuần muốn một mình tìm kiếm chân tướng, mới phát hiện được một chút đồ vật lại bị bắt cóc.

Chủ mưu phía sau muốn cô chết nhưng mấy tên đàn ông kia lại coi trọng cô, muốn trước gian sau giết.

Chờ đến khi Y Bối Nhi giải quyết mọi việc, không hiểu sao cô bị nhốt ở trong thân thể nhưng cô lại biết rõ mọi chuyện, cô đành nhìn bản thân mất đi ký ức dùng thủ đoạn vụng về như vậy theo đuổi một lão nam nhân trung niên cấm dục nhiều năm, lại còn không thành công.

Rồi đến tận bây giờ Bối Nhi mới ra tới, hiện tại cô mới là cô hoàn chỉnh.

Cô cũng coi như hiểu rõ, phỏng đoán nguyên chủ cũng là như thế này, gặp được kích thích mới có thể hoàn chỉnh nhưng mỗi một lần hoàn chỉnh đều liên quan đến giết người.

Lần đầu tiên là do Âu Dương Hạo phụ trách, anh đã sớm biết cô không bình thường, cho nên Âu Dương Hạo mới có thể thời thời khắc khắc chú ý dến cô. Đáng thương cô cũng không biết nguyên nhân chỉ cho rằng Âu Dương Hạo là một người đàn ông chính nghĩa khó gặp nên yêu anh, yêu một người cảnh sát.

Cho nên nguyên chủ mới gặp bi kịch.

Cô cũng không định thay đổi, Âu Dương Hạo phải yêu cô chân chính mới có thể hoàn thành nhiệm vụ.

Y Bối Nhi tiếp tục làm bộ hôn mê, một người nam nhân đi tới tiêm cho cô một thứ gì đó.

"Chờ thuốc có tác dụng, chúng ta sẽ xem cô ta động dục, đến lúc đó chụp được hình thì có thể uy hiếp cô ta, ha ha ha!"

"Đúng, đến lúc đó chúng ta sẽ có một kỹ nữ miễn phí lại xinh đẹp cho chúng ta chơi mỗi ngày!"

"Nghe nói đứa con gái này còn rất có tiền."

"Ha ha ha, vậy không phải chúng ta kiếm lời hay sao?"

...

Cô nghe thấy được giọng nói của Từ Dương, xem ra do cô chậm chạp không chịu đáp ứng kết giao với anh ta nên mới bị anh ta ám toán.

Y Bối Nhi cố nén ghê tởm, cô tự nói cho mình cơ hội còn chưa tới.

Những tên đàn ông đó sắp xếp camera xung quanh cô, hai người ngồi ở bên cạnh hút thuốc, một người đàn ông nói là muốn ra ngoài đi WC.

"Mẹ nó, tại sao thời gian lại lâu như vậy?" Từ Dương hình như chờ đến có chút không kiên nhẫn, sai một người đàn ông khác cầm camera đừng quay được mặt anh ta, đôi tay di chuyển trên người Y Bối Nhi xé quần áo của cô, trong không ngừng nói những lời ô uế.

"Hừ, ai bảo mày cự tuyệt tao, sau này mỗi ngày lão tử đều chơi mày, ha ha ha!"

Từ Dương cúi xuống định hôn, nhân lúc này người đàn ông đang ghi hình không nhìn thấy động tác của cô, Y Bối Nhi cầm đao cắt đứt yết hầu của Từ Dương.

Nhanh, chuẩn, tàn nhẫn.

Cô còn muốn giữ thể lực để chạy trốn, càng đừng nói trong người cô còn trúng xuân dược.

"Lão đại? Lão đại, anh xảy ra chuyện gì?" Người đàn ông cầm camera thấy Từ Dương chậm chạp không có động tác thì buồn bực, trời tối hắn không nhìn thấy máu của Từ Dương, trực tiếp đi lại đây.

Y Bối Nhi lập tức mở to mắt, con dao trong tay không chút do dự đâm vào trong bụng của người đàn ông, trong nháy mắt khi anh ta muốn thét chói tai, cô cắt vỡ yết hầu của anh ta.

Nhưng mà nói cho cùng đời này cô cũng chưa từng rèn luyện, làm xong mọi chuyện có chút thở hổn hển, nhưng bên ngoài còn một người đàn ông cần phải giải quyết.

Thân thể đột nhiên dâng lên một cơn sóng nhiệt, cô thầm mắng một tiếng, ném áo khoác dính máu xuống, đi ra ngoài.

Lúc sắp đi tới cửa thì người đàn ông này cũng trở về, cô làm bộ thuốc phát huy tác dụng, té ngã ở cửa, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ mê người. Người đàn ông kia không hề hoài nghi vì sao Y Bối Nhi sẽ xuất hiện ở cửa, còn tưởng rằng do Từ Dương bọn họ cố ý, nhanh chóng đến gần Y Bối Nhi, mắt hơi híp nhìn da thịt tuyết trắng lộ ra bên ngoài.

Chờ khi anh ta bế Y Bối Nhi lên, ngực đau đớn, cúi đầu nhìn thấy chỗ trái tim cắm một con đao, mà trên mặt Y Bối Nhi nhiễm huyết, nở nụ cười đơn thuần vô hại.

"Các ngươi là một lũ đểu cáng, đều đáng chết!"

Y Bối Nhi thừa dịp thuốc còn không hoàn toàn phát tác, cô còn có một chút lý trí cắt bỏ đoạn ghi hình bên trong camera, đập vỡ camera rồi giấu đi.

Cô tìm được di động trên người một người đàn ông trong đó, sau đó thuần thục ấn một dãy số.

"Chú ơi... Xin chú mau tới... A, cháu thật khó chịu... Nóng quá..." Tiếng giải thích đứt quãng xen lẫn với tiếng rên rỉ, trong nháy mắt cơn buồn ngủ của Âu Dương Hạo cũng không còn.

"Cháu đang ở nơi nào?" Anh nhanh chóng mặc quần áo, xuống lầu khởi động xe.

"Cháu không biết... Cháu nóng quá... A... Chỗ này là một cái công trường bỏ hoàng... Cháu thấy một cái cột mốc XX... Hu hu, chú mau tới..." Sau khi để lộ ra tin tức cần thiết, Y Bối Nhi đập di động.

"Bối Nhi? Bối Nhi!" Trong lòng Âu Dương Hạo càng thêm sốt ruột.

Nói chuyện điện thoại xong, cô tự xé rách quần áo trên người, trần truồng, tùy ý để thuốc phát tác.

Âu Dương Hạo dựa vào năm ba câu của Y Bối Nhi thuận lợi tìm được cô, anh vừa đến đã thấy ba thi thể vẫn có nhiệt độ và Y Bối Nhi đang tự an ủi mình.

Cô gái nằm trên mặt đất, hai chân mở ra, một ngón tay cắm ở trong tiểu huyệt, trong miệng còn không ngừng phát ra tiếng rên rỉ.

"Bối Nhi?"

Y Bối Nhi theo tiếng gọi nhìn người đàn ông, trong lòng chỉ còn lại có một ý nghĩ, đẩy ngã anh ta!

Chương 3

Âu Dương Hạo cởi quần áo, quấn quanh người rồi ôm Y Bối Nhi đi về phía chiếc xe, môi mỏng mím chặt, biểu tình trên mặt càng âm trầm đến dọa người.

"Âu Dương... Thượng cháu... Cầu chú, cháu thật khó chịu... Hu hu..." Y Bối Nhi dựa vào trong lòng ngực, cọ xát vào thân thể của người đàn ông, cầm tay của người đàn ông vuốt ve ngực, giữa hai chân mình.

"Bối Nhi, bọn họ là do cháu giết sao?" Âu Dương Hạo ngăn cản động tác của cô, nhìn chằm chằm đôi mắt của Y Bối Nhi.

"Hu hu... Cháu thật sự khó chịu... Chú nhanh lên... Cháu muốn chú... Hu hu... Bọn họ tiêm thuốc cho cháu... Cháu sợ quá..."

Đáng tiếc, Y Bối Nhi đã trúng xuân dược, thần trí đã không rõ ràng lắm, hăng say cầu xin Âu Dương Hạo chơi cô mà Âu Dương Hạo cũng biết mấy người thanh niên này có mưu đồ gây rối với Y Bối Nhi.

Anh ở trong tình huống tiến thoái lưỡng nan, đây có lẽ là tình huống khó khăn nhất mà anh gặp được, giống như năm Y Bối Nhi mười sáu tuổi.

Nhưng mà Y Bối Nhi cũng mặc kệ người đàn ông này có khó xử hay, cô chỉ biết chính mình rất muốn, muốn người đàn ông này mạnh mẽ chơi cô.

Cô hôn lên đôi môi mỏng của anh, cái lưỡi thơm tho lung tung liếm láp trên môi của người đàn ông, bàn tay càng tác loạn, tiến vào trong thân thể, vuốt ve cơ bắp của anh, lại thăm dò qua thăm dò lại bên hông mẫn cảm của anh.

Âu Dương Hạo còn phải ôm Y Bối Nhi, một bàn tay căn bản không khống chế được Y Bối Nhi không nghe lời.

Một người con gái xinh đẹp đã hoàn toàn cởi hết quần áo, hoạt sắc sinh hương loạn cọ trên người anh, một người đàn ông bình thường không thể chống cự, dục vọng của Âu Dương Hạo đã hơi cứng, người con gái này vẫn còn không ngừng dụ hoặc anh. Chờ đến khi anh mở được cửa xe đã đổ mồ hôi đầy đầu.

Lúc này Y Bối Nhi dùng sức đẩy mạnh, người đàn ông bị cô đẩy ngã vào ghế sau, còn không đợi anh ngồi dậy, cả người cô đè trên người Âu Dương Hạo không cho anh đứng dậy.

"Âu Dương... Cháu thích chú... Ưm... Rất thích chú..."

Âu Dương Hạo nghe thấy câu nói mơ hồ không rõ này, động tác hơi ngừng lại, chính sự chần chờ này tạo cơ hội cho Y Bối Nhi, cô nhân cơ hội cởi quần của anh ra, tay nhỏ vuốt ve dương vật đang nửa cứng, hơn nữa đùa bỡn hai cái trứng phía dưới.

Chỗ yếu ớt lại mẫn cảm như vậy căn bản không chịu nổi sự đùa giỡn của cô, thoáng chạm vào một chút, nó đã cứng.

"Bối Nhi, cháu không cần... Ưm..."

Y Bối Nhi vươn đầu lưỡi liếm đỉnh quy đầu lớn một chút, giống như đang ăn kem, từng chút từng chút liếm láp phía trên. Hai bàn tay nhỏ cầm thân gậy di chuyển lên xuống, dương vật nóng bỏng giống như muốn hòa tan cô cũng khiến đùi cô bắt đầu cảm thấy ngứa càng thêm nghiêm trọng. Tách hai đùi ra, cô cầm dương vật của người đàn ông ma sát tiểu huyệt của mình, từ trong hoa huyệt không ngừng chảy ra dâm thủy khiến côn thịt ướt nhẹp, nước chảy dầm dề.

"Ưm... Thật lớn... Nóng quá... Cháu muốn dương vật... Nhanh lên, Âu Dương nhanh chơi cháu..." Y Bối Nhi để dương vật hoạt động phía dưới hoa huyệt của mình nhưng mà cô lại không biết làm như thế nào, vì vậy cô vô cùng đáng thương cầu xin người đàn ông này giúp cô.

Cả người Y Bối Nhi trần trụi ngồi ở trên đùi anh, nụ hoa đỏ thắm trên bầu ngực không ngừng nhảy lên, lướt qua mắt Âu Dương Hạo, tiểu huyệt còn đang chảy nước, thậm chí anh có thể cảm nhận được huyệt thịt không ngừng co rút lại. Nếu không phải Âu Dương Hạo còn xem như có khả năng kiềm chế, anh thật sự sẽ nhào lên nhưng anh cố nén dục vọng muốn mặc áo khoác vào cho Y Bối Nhi. Có lẽ đã nhận ra suy nghĩ của người đàn ông, Y Bối Nhi sốt ruột, cuối cùng để đúng cửa huyệt, đặt mông ngồi xuống.

"A... Đau quá... Ưm, Âu Dương, chú thật lớn... Căng đến mức cháu thấy thật căng nha... Nhanh lên, nhanh chơi cháu... Cháu vẫn luôn muốn chú chơi chết cháu..."

Y Bối Nhi thoáng nâng thân thể lên để tự anh nhìn thấy bản thân anh chơi cô như thế nào, dương vật thật lớn căng đầy tiểu huyệt, mị thịt ở cửa huyệt bị kéo giãn đến trong suốt, một ít hỗn hợp máu tươi và dâm thủy làm ướt nhẹp lông, bụng nhỏ của người đàn ông, ăn được một nửa cô kêu thảm thiết, ăn không nổi, thật trướng, nhìn người đàn ông vẫn nhẫn nại như cũ, Y Bối Nhi không hài lòng.

Cô nâng thân thể lên để dương vật rời khỏi tiểu huyệt của mình, cô ngồi trên bụng của anh, kẽ mông cái được cái không cọ xát cực lớn của anh, cô ôm lấy đầu anh, một bộ ngực sữa chôn vùi khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông: "Âu Dương... Bây giờ chú có muốn không?"

"Ưm... Đi xuống..." Cảm giác nhấm nháp đến một nửa lại không cho nhấm nháp tiếp thật sự không dễ chịu, huống chi lúc nãy anh đã đâm thủng màng trinh của cô, trong lòng có một giọng nói luôn nói chơi cô, giống như cô nói vậy, mạnh mẽ dùng sức chơi cô.

Trên người Y Bối Nhi có một mùi hương nhàn nhạt, không giống nước hoa lại dễ ngửi hơn nước hoa gấp trăm lần, một viên núm vú màu hồng nhạt kề sát bên miệng, hầu kết của anh giật giật, dục vọng trong ánh mắt đã sớm bán đứng anh.

"Ưm..." Đầu vú của anh bị cô véo chơi, Y Bối Nhi nghe thấy tiếng rên rỉ này lập tức chơi càng thêm vui vẻ. Cô ngồi thằng người lên, khi người đàn ông còn đang đắm chìm trong mất mát khi núm vú rời đi thì cô ngậm lấy núm vú của anh. Dùng sức cắn một cái tạo thành một dấu răng nhàn nhạt, đầu lưỡi dịu dàng lướt qua, trong đau đớn mang theo tê dại, lại làm hạ thân của anh bành trướng càng thêm mãnh liệt.

"Đây là cháu tự tìm!" Lại bị cô tiếp tục khiêu khích nữa anh sẽ phải bắn, còn chưa đâm vào, cứ như vậy bị chơi đến bắn quả thật không thể nào chịu đựng được.

Anh xoay người, đóng cửa xe lại, tách rộng hai chân của cô ra, tiểu huyệt hồng nhạt hiện ra trước mắt anh, lúc đóng lúc mở chảy ra dâm thủy: "Có phải rất muốn chú chơi cháu hay không?"

"A a... Đúng, Âu Dương... Chú... Cháu muốn chú chơi cháu... Chơi chết cháu... A......"

Người đàn ông hơi dùng sức đâm nguyên cây vào, chỉ để lại hai viên trứng ở bên ngoài, xương mu của hai người chạm vào nhau, anh bắt đầu di chuyển, từng chút từng chút đâm vào càng sâu. Một tay xoa bộ ngực của cô, cảm xúc tốt đẹp như trong tưởng tượng, miệng anh cũng tiến lên ngậm lấy núm vú của cô, ăn miếng trả miếng.

"A a a... Âu Dương... Thật lớn, thật căng... Âu Dương... Dùng sức, dùng sức chơi cháu... Thật ngứa... Bên trong thật ngứa..." Xuân dược so với tưởng tượng có tác dụng mạnh hơn rất nhiều, Y Bối Nhi hoàn toàn luân hãm trong tình dục, hoàn toàn không biết bản thân dâm đãng cỡ nào, cầu xin người đàn ông chơi cô.

Trên khuôn mặt thanh thuần khả nhân tràn đầy dục vọng, dương vật của anh làm cô căng đến khó chịu lại mang theo khoái cảm, biểu cảm của cô vừa sảng khoái lại thống khổ, anh nhìn thấy khuôn mặt hơi hơi vặn vẹo của cô lại càng thêm kích động, hạ thân càng thêm dùng sức đâm vào, bên trong cái xe nhỏ hẹp chỉ nghe thấy tiếng nước 'phụt phụt phụt', tiếng xương mu va chạm 'bạch bạch bạch' và tiếng thở dốc, rên rỉ của hai người.

Âu Dương Hạo thật lâu không có hưởng thụ chuyện làm tình tràn đầy vui sướng như vậy, cũng chỉ có thời còn đi học anh mới có bạn gái nhưng mà cũng bởi vì anh thật sự quá lớn, khi làm tình với những người phụ nữ đó luôn phải bận tâm rất nhiều, chưa từng giống như bây giờ, có thể không màng tất cả làm tình, hơn nữa sau khi xảy ra những chuyện như thế, anh đã không còn cứng khi đối mặt với phụ nữ.

Nhưng mà anh không nghĩ tới có một ngày sẽ bị phụ nữ trêu cứng, có lẽ vừa rồi là hiện trường phạm tội, lại có lẽ cô gái trước mắt là kẻ giết người, cũng có lẽ cô thật sự rất đẹp, rất mê người. Đầu óc của anh bị mọi thứ đêm nay quấy thành hồ nhão, anh chỉ nghĩ hung hăng chơi chết cô gái trên người, thân thể trống trải từ lâu một khi chìm vào tình dục, một lần hoàn toàn không thể vãn hồi.

"Có phải cháu đã muốn chú chơi cháu từ rất lâu rồi hay không?" Ba một tiếng, người đàn ông rút dương vật ra, quy đầu hoạt động trên dưới ở bên ngoài tiểu huyệt của cô nhưng lại không chịu đâm vào. Anh đang trả thù, trả thù việc lúc nãy Y Bối Nhi đùa giỡn anh.

"Đúng, đúng, đúng... Từ lâu rồi, mỗi lần cháu nghĩ đến chú đều ướt... Muốn chú sờ tiểu huyệt của cháu... A... Trong mộng cũng muốn chú đâm cháu..."

Lời nói dâm đãng của Y Bối Nhi thỏa mãn nội tâm của người đàn ông, anh đâm vào thật sâu giống như khen thưởng: "Cháu nói xem nếu những người đàn ông trong trường Hoa Dương biết cháu dâm đãng như vậy, còn có thể thích cháu hay không? Không nghĩ tới mỗi đêm hoa khôi của trường đều nghĩ đến việc bị đàn ông chơi cô để đi vào giấc ngủ!"

"Không cần, không cần bọn họ biết... Cháu chỉ dâm đãng với chú thôi... Âu Dương, cháu chỉ muốn chú đâm cháu..."

Dương vật đâm vào trong tiểu huyệt, theo bản năng cô kẹp chặt tiểu huyệt không cho anh rời khỏi cô nhưng chính động tác này lại chọc giận Âu Dương Hạo. Thiếu chút nữa đã làm anh bắn, lòng tự trọng của người đàn ông làm sao có thể chịu đựng được.

Vài tiếng đánh "Bạch bạch bạch" vang lên, mông của cô lập tức in lại một dấu tay, đau đớn khi bị đánh vào mông và cảm giác thẹn thùng kết hợp kỳ dị bên nhau, Y Bối Nhi bị mấy cái đánh này khiến cô đạt cao trào.

Khi đạt cao trào, huyệt thịt kẹp anh càng chặt, một tầng lại một tầng mị thịt quấn quanh dương vật giống như có vô số cái miệng nhỏ mút chặt côn thịt, toàn bộ dâm thủy phun ra khi cao trào bắn tung toé trên quy đầu của anh, trong khoảng thời gian ngắn anh sung sướng chịu không nổi, lần thứ hai dùng sức đâm vào mấy chục lần, rút ra bên ngoài, bắn lên trên bụng nhỏ, trên ngực của cô.

Tinh dịch trắng đậm chính chứng cứ chứng minh anh không kìm chế được, cô gái trước mắt giống như tấm vải trắng tinh bị nhuộm những màu sắc khác, tuy rằng không còn thuần khiết nữa nhưng vẫn xinh đẹp, quyến rũ như cũ.

"Ưm... Đồ của Âu Dương..." Ngón tay Y Bối Nhi vét lấy một ít tinh dịch dính trước ngực, ở trước mắt người đàn ông, vươn đầu lưỡi liếm một chút. Cô thấy anh lại cứng, cười đắc ý: "Ăn thật ngon... Âu Dương, của chú ăn rất ngon nha... Ưm ưm ưm..."

Không biết có phải bởi vì xuân dược hay không, Y Bối Nhi trở nên vô cùng dâm đãng, giống như yêu tinh hút nhân khí trong truyền thuyết khí, mỹ lệ quyến rũ lại dẫn người sa đọa.

Âu Dương Hạo không muốn nghe thấy cái miệng nhỏ này lại nói ra những lời dâm đãng nữa, dương vật trực tiếp đâm vào trong miệng cô: "Không phải muốn ăn sao? Liếm hết cho chú!"

Y Bối Nhi không chuẩn bị lại bị dục vọng của anh lấp đầy khoang miệng, lúc va chạm còn đụng đến yết hầu của cô, cô rất không thoải mái, dùng tay đẩy bụng của anh để diễn đạt ý của mình nhưng mà chỉ dựa vào chút sức lực mềm như bông của cô chẳng những không đẩy anh ra được mà ngược lại khiến cho dục vọng của anh càng thêm trướng đại.

Âu Dương Hạo cũng dùng hai ngón tay đâm vào trong tiểu huyệt, phát hiện tiểu huyệt của cô tuy mới bị đâm nhưng vẫn còn chặt chẽ như cũ, hai đầu ngón tay bị kẹp chặt ở bên trong, quả thật chính là trời sinh muốn bị đàn ông cắm, anh còn lo lắng đây là lần đầu tiên của Y Bối Nhi sẽ không chịu nổi anh, vì vậy một vòng làm tình mới lại bắt đầu.

Một đêm này có một thứ gì đó đang lặng lẽ biến hóa.

Cuối cùng Y Bối Nhi bị đùa giỡn thật thảm, người đàn ông bị cấm dục đã lâu, một khi thả ra dục vọng mãnh liệt kia. Thật sự giống như muốn ăn luôn cô, cuối cùng bị anh đè nặng, lật qua lật lại, đâm vào rút ra bốn năm lần mới được buông ra.

Trên người không có một cái hoàn hảo địa phương, xương quai xanh, trước ngực, bụng, đùi và hoa huyệt, tất cả đều lưu lại dấu vết gặm cắn, trong đó hoa huyệt đặc biệt thảm thiết, bị cự vật của người đàn ông trả thù, cắm đến sưng đỏ không chịu nổi, mở ra một cái lỗ nhỏ tròn tròn không có cách nào khép lại được. Chờ đến khi anh thật sự thoả mãn, Y Bối Nhi đã hôn mê, trên mặt tràn đầy nước mắt, trong miệng còn nói những lời linh tinh mê sảng như ăn không được, quá lớn, không cần.

Y Bối Nhi ở trong xe, đắp áo khoác của người đàn ông nằm ngủ mà Âu Dương Hạo dựa vào thân xe hút thuốc. Một lúc lâu sau, tàn thuốc bị ném xuống đất, đế giày nghiền nát tàn thuốc, anh đi vào trong công trường.

Ngày thứ hai Y Bối Nhi tỉnh lại, cả người đau nhức, chỗ kia càng nóng rát.

Cô lập tức hiểu rõ bản thân đã xảy ra cái gì nhưng cô không có ký ức tối hôm qua còn tưởng rằng mình bị kia mấy tên cầm thú kia phá hoại, một cảm giác bi thương dâng lên trong trái tim, cô ôm chăn, không tiếng động khóc lớn.

Suy nghĩ duy nhất trong lòng chính là cô đã nhiễm bẩn, Âu Dương Hạo sẽ không thích cô nữa, cô cũng không xứng với anh nữa.

"Xảy ra chuyện gì?" Âu Dương Hạo bưng bàn ăn, vừa vào đã thấy cô che mặt khóc thút thít, trong lòng thoáng qua sự đau lòng và hối hận.

"Chú... Âu Dương?" Y Bối Nhi càng thêm tuyệt vọng, chuyện này rõ ràng có nghĩa cô đã xảy ra chuyện còn bị người đàn ông này thấy được.

Tiếng gọi hơi khàn khàn của cô không khỏi khiến anh nhớ tới tối đủ loại hình ảnh hôm qua, dáng người quyến rũ, trên khuôn mặt thuần khiết nở rộ dục vọng kinh người... Anh lại cứng.

Nhưng mà câu nghi vấn không xác định của Y Bối Nhi lại khiến anh nổi lên nghi ngờ: "Cháu không nhớ rõ những chuyện xảy ra tối hôm qua sao?"

"Tối hôm qua... Cháu có phải hay không... Có phải hay không...?" Y Bối Nhi nắm chặt chăn, đặc biệt sợ hãi câu trả lời của anh, giống như đã biết bản thân xảy ra chuyện lại hãi nghe thấy sự thật như cũ sợ.

"Đúng vậy nhưng mà là cùng với chú." Âu Dương Hạo không phải là người không chịu trách nhiệm, giống như tối hôm qua...

"Cùng chú?" Đôi mắt ảm đạm của Y Bối Nhi lập tức sáng lên. A, nếu là cùng Âu Dương Hạo vậy cô còn bi thương cái gì, cô còn ước gì tới nhiều vài lần.

"Đúng." Âu Dương Hạo vừa thấy đã biết Y Bối Nhi thật sự không nhớ rõ chuyện xảy ra tối hôm qua, tiếp xúc nhiều năm anh không phải không biết tính tình của cô. Nếu cô bé thiện lương này biết bản thân đã giết người, sẽ không bình tĩnh như vậy.

Anh nhìn chằm chằm cô cũng vì ở trên người cô ngửi được hương vị quen thuộc, bởi vậy cho tới nay anh vẫn duy trì liên hệ với cô, thời thời khắc khắc quan sát cô thật kỹ.

Chỉ có đồng loại mới có thể phân biệt ra đồng loại từ ánh mắt đầu tiên.

Quả nhiên, tối hôm qua Y Bối Nhi lại giết người một lần nữa, năm cô mười sáu tuổi cũng như thế này, tối hôm qua cũng như như thế này.

Cuối cùng Âu Dương Hạo cũng hiểu rõ, dưới tình huống đặc biệt Y Bối Nhi mới có thể giết người, hơn nữa người cô giết cũng không phải người tốt lành gì.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao hiện tại Y Bối Nhi ở nhà anh mà không phải ở cục cảnh sát.

___________\\\\\\\\_______________

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...