Chương 4
Bên này Y Bối Nhi suy nghĩ có lẽ là bản năng muốn sống của mình đại triển thần uy, ở thời khắc cuối cùng tìm tới Âu Dương Hạo, chỉ là không biết mấy tên cầm thú kia như thế nào rồi, vì vậy cô nhẹ nhàng mềm mại hỏi: "Âu Dương... Hạo... Chú, bọn họ xảy ra chuyện gì?"
Giống như những cô bé bình thường vừa mới bắt đầu rơi vào lưới tình, luôn rối rắm một ít việc nhỏ, trên thực tế chỉ là râu ria nhưng ở trong lòng lại rất quan trọng, ngay cả cách xưng hô cô cũng rối rắm nửa ngày, cuối cùng vẫn giả vờ bình tĩnh gọi một tiếng chú. Lại không biết một tiếng chú này lại làm người đàn ông này nhớ tới chuyện tối hôm qua, cảm giác tội ác trong lòng lần thứ hai bùng nổ, biểu tình trên mặt càng thêm đạm bạc.
Mà Y Bối Nhi ngây ngốc còn đắm chìm trong chuyện cô và người đàn ông cô yêu đã tới một phát, hoàn toàn không phát giác thái độ của anh.
"Bọn họ, bọn họ... Bối Nhi, chú xin nghỉ cho cháu, cháu hãy nghỉ ngơi thật tốt." Âu Dương Hạo đặt bàn ăn xuống, đẩy cửa đi ra ngoài, dựa vào tường, há miệng hít sâu một hơi.
Với kỹ thuật hiện tại, không có vụ án nào mà không phá được, trừ phi không muốn phá.
Tối hôm qua là chuyện ngoài ý muốn mà anh không nghĩ tới, nhưng nếu đã xảy ra chuyện như vậy, anh nên vì cô làm chút chuyện coi như bồi thường. Cho nên anh mới có thể nghĩ đến những phương pháp hủy thi diệt tích mà anh có thể làm, thậm chí nếu phát hiện thi thể, muốn lập án anh cũng có thể dùng hết mọi khả năng kéo dài thời gian để Y Bối Nhi rời đi.
Nhưng mà chuyện anh sợ hãi chính là một loại khả năng khác, đó chính là vạn nhất Y Bối Nhi thay đổi thì sao? Vạn nhất sau này Y Bối Nhi không chỉ giết loại người không bằng cầm thú này mà là người vô tội thì sao?
Theo như anh suy nghĩ, hiện tại Y Bối Nhi còn không xem như một tên tội phạm, cô không thương tổn người vô tội, hai lần này đều là tự vệ nhưng anh lại không làm được chuyện trơ mắt thả một tên tội phạm tiềm tàng đi như thế.
Cho nên anh rất mâu thuẫn, hết sức mâu thuẫn.
"A ~~~" Một tiếng thét kinh hãi cắt đứt suy nghĩ của Âu Dương Hạo, anh vội vội vàng vàng vọt vào, lại thấy một bức tranh hoạt sắc sinh hương đang cuộn tròn.
Y Bối Nhi chỉ muốn đi đến phòng tắm nhưng lại vô ý té ngã ngồi ở trên nền gạch men lạnh băng, chăn từ trên người cô hoàn toàn trượt xuống. Trên da thịt trắng mịn như sữa của cô phủ kín dấu vết tím tím xanh xanh, cổ, hai bầu ngực, eo nhỏ, cái mông, đùi... Không có chỗ nào mà không phải là kết quả của tối hôm qua, một đêm càn rỡ của người đàn ông, hoa huyệt trong đôi chân kia càng thê thảm, vô cùng sưng đỏ đối mặt với anh lúc đóng lúc mở. Anh muốn dời đi ánh mắt nhưng thân thể của cô với anh mà nói có lực hấp dẫn kỳ lạ, đôi mắt của anh không hề chớp, nhìn Y Bối Nhi đang ngồi trên mặt đất.
Không biết có phải mọi thứ tối hôm qua trong lúc vô ý đã mở ra một cánh cửa trong lòng người đàn ông hay không, anh không hề né tránh, đi thẳng đến trước mặt Y Bối Nhi, bế Y Bối Nhi đang trần trụi lên.
"A, Hạo.. Chú, chú nên để lại quần áo cho cháu mặc a!" Y Bối Nhi xấu hổ e thẹn, đôi tay vòng quanh cổ anh, cúi đầu, khuôn mặt xinh đẹp dỏ bừng. Trong lòng còn tự vỗ tay khen chính mình, một lần té ngã đổi lấy sự thương tiếc của anh vẫn rất đáng giá.
Rồi sau đó có lẽ bạn cho rằng lúc này Y Bối Nhi sẽ nhân cơ hội quyến rũ anh, gia tăng địa vị trong lòng anh, sẽ chơi kiểu phòng tắm play hoặc nũng nịu để anh bôi thuốc ở nơi riêng tư cho cô rồi tới một trận bôi thuốc play... Dù sao chính là các loại lấy cớ để dẫn đến các loại play!
Ha hả, nghĩ như vậy bạn đã quá ngây thơ rồi!
Không có! Không có! Hoàn toàn không có!
Âu Dương Hạo ôm Y Bối Nhi đơn thuần giải quyết một chút sinh lý, rồi đơn thuần mà ôm cô lên giường, rồi đơn thuần mà đắp chăn cho cô, rồi thật sự đơn thuần nói ngủ ngon rồi rời đi!
Toàn bộ quá trình ngoại trừ bỏ Y Bối Nhi đang trần truồng không hề có thêm một chút xíu không đơn thuần nào!!!
Cho nên sau khi màn đêm buông xuống, Y Bối Nhi lần thứ hai mở mắt ra, thật sự không chịu khống chế mà chửi nhỏ một tiếng, shit!
Tại sao ban ngày cô sẽ đơn thuần như vậy? Chẳng lẽ cô không biết hệ thống đã thêm vào cho cô dù chơi như thế nào cũng sẽ không chết sao? Chẳng lẽ cô không biết lúc này nên cẩn thận tới một lần với anh để thâm nhập giao lưu sao?
Được rồi, cô không biết.
Sau khi chịu đựng một lần kích thích, tình huống của cô thoạt nhìn tốt hơn một chút, ít nhất buổi tối cô có thể xuất hiện.
Thế là cô ở phía dưới gối đầu để lại một tờ giấy, phía trên viết rất nhiều đồ vật kỹ càng tỉ mỉ, rồi sau đó cô mới thong thả ung dung mặc một cái áo thun to rộng của anh coi như áo ngủ, đi gõ cửa phòng Âu Dương Hạo.
"Âu Dương, chú ngủ rồi sao?" Giọng nói của Y Bối Nhi thấp thấp, mê mang lại nũng nịu sợ hãi.
Âu Dương Hạo không để ý đến.
"Âu Dương, cháu hơi sợ."
Trở mình.
"Hu hu, Âu Dương, phía dưới của cháu đau quá..."
"Vào đi!"
Y Bối Nhi ở chỗ người đàn ông nhìn không thấy, cười giảo hoạt, cô đã biết cô nói cô đau anh sẽ nhịn không được, ai bảo đây là do anh tạo thành chứ?
Âu Dương Hạo hít sâu một hơi: "Chú đi lấy thuốc, cháu lên trên giường... Tách hai chân ra... Khụ khụ, chú đi lấy thuốc trước." Lần đầu tiên trong cuộc dời, anh nói chuyện lắp bắp, không nhanh nhẹn như vậy.
Cô gái trước mắt đúng là do anh tự mình biến cô thành một người phụ nữ chân chính. Cô mặc áo của anh, bên trong trống rỗng, trần như nhộng, nũng nịu mềm mại nói cô đau... Mà sự đau đớn đó lại do anh tạo thành... Anh cầm lòng không đậu nghĩ đến chuyện tối hôm qua, nghĩ đến buổi sáng hôm nay...
Khoan hãy lấy thuốc vẫn nên đi uống ly nước lạnh trước đã.
Âu Dương Hạo là một người đàn ông rất tinh tế, đây cũng là nguyên nhân anh trở thành cảnh sát phá án nhiều nhất ở thành phố H từ trước tới nay. Cho nên thật ra thuốc bôi dành riêng cho chỗ riêng tư đã được anh chuẩn bị tốt từ buổi sáng nhưng Y Bối Nhi cũng không thể trông cậy vào chuyện tự anh nói ra chuyện bôi thuốc cho cô, anh còn không biết nên lấy suy nghĩ gì để đối mặt với Y Bối Nhi nữa.
Khụ khụ, kỳ thật trong lòng anh đương nhiên vẫn trông cậy Y Bối Nhi tự mình nói ra nữa kìa...
Y Bối Nhi rất ngoan, cô ngoan ngoãn ngồi ở trên giường, ngoan ngoãn ôm đùi của mình mở rộng ra hết cỡ. Loại ngoan ngoãn này làm cho người đàn ông vừa vào cửa đã thấy bộ dáng cô ôm chân của mình, dáng vẻ tùy ý anh muốn làm gì thì làm sững sờ.
Âu Dương Hạo nuốt nước miếng, xem ra ly nước lạnh lúc nãy cũng không có tác dụng gì.
"Rất đau sao?" Xem gần mới biết được thật sự rất thê thảm, quanh cửa huyệt còn có những vết rách thật nhỏ, háng cũng xanh xanh tím tím, thoạt nhìn cực kỳ dọa người.
Anh nhịn không được nhớ tới có một lần xử lý một vụ án cưỡng gian rồi bị giết, hình như chỉ nghiêm trọng hơn Y Bối Nhi một chút.
"A... Rất đau, cháu không dám đi vệ sinh... Mỗi lần đi vệ sinh lại càng thêm đau đớn... Âu Dương, có phải rất nghiêm trọng hay không...? Hơn nữa, có phải rất xấu hay không?"
Khuôn mặt anh thật sự gần, hô hấp nhợt nhạt say lòng người đánh vào nơi riêng tư của cô, tiểu hoa nhi không khỏi co rút lại vài cái, mặt cô hồng hồng, đôi mắt nhắm lại, lông mi không ngừng run rẩy, nhìn qua vô cùng bất an rồi lại vô cùng tin tưởng anh.
"Yên tâm, chú sẽ giúp cháu, bôi thuốc xong rồi nghỉ ngơi thật tốt sẽ khỏi thôi... Cháu, không xấu..."
Chương 5
Da thịt màu đồng trên cổ Âu Dương Hạo xuất hiện một chút màu đỏ khả nghi, đương nhiên cũng không phải thực sự bị xấu hổ, anh cũng không biết vì sao Y Bối Nhi vừa hỏi anh đã thật sự trả lời.
Kỳ thật, thật sự không xấu ngược lại còn vô cùng đẹp...
Y Bối Nhi là Bạch Hổ trời sinh, tối hôm qua quá tối anh còn tưởng rằng cô cạo hết lông của mình. Nhưng hôm nay nhìn thấy, tiểu huyệt của cô nổi phồng lên giống như một cái màn thầu, che kín mít khe hẹp ở bên trong, bên ngoài tiểu huyệt tinh tế bóng loáng, sạch sẽ không có lông. Anh tốn rất nhiều công sức mới tách được hai bên bối thịt, lộ ra lỗ nhỏ và trân châu bên trong.
Hô hấp của Âu Dương Hạo lập tức trở nên thô nặng và dồn dập, hơi thở ấm áp phun lên nơi riêng tư mẫn cảm của Y Bối Nhi khiến bộ ngực của cô không ngừng phập phồng, tiểu huyệt cũng không ngừng mấp máy, cô có chút bất an động đậy hai chân, người đàn ông lại bắt lấy cô: "Đừng nhúc nhích!"
Bàn tay Âu Dương Hạo rất nóng, mặt trên còn có vết chai hơi mỏng. Thân thể Y Bối Nhi rất mịn màng, bàn tay của anh lướt qua khiến cô có chút đau đớn nhưng từ chỗ bàn tay tiếp xúc với da thịt trên đùi cô không ngừng truyền đến một loại cảm giác tê dại. Cả người Y Bối Nhi càng thêm mềm nhũn, thật vất vả mới khống chế được tiếng rên rỉ lại không có sức lực nắm chặt hai chân của mình, chỉ có thể trơ mắt nhing hai chân của mình khép lại từng chút từng chút một, kẹp chặt đầu của người đàn ông ở bên trong.
"Sao thế?" Anh vừa ngẩng đầu đã thấy bộ dáng xuân sắc vô hạn của Y Bối Nhi. Gương mặt đỏ bừng, trong mắt lấp lánh vô số ánh sao, cái miệng nhỏ khẽ nhếch lên để thở.
Âu Dương Hạo không phải là mao đầu tiểu tử chưa trải qua sự đời, trong lòng đã biết đây là do cô quá mẫn cảm nên mới động tình, chẳng qua... Anh thật sự đúng là chưa làm cái gì cái gì mà Y Bối Nhi đã trở thành bộ dáng mê người như thế này rồi.
Trong lòng anh khẽ động, không biết xuất phát từ suy nghĩ gì, ấn cặp đùi đẹp đè ở trước ngực Y Bối Nhi, một đôi mềm mại cách một lớp vải bị đè ép, anh gần như lãnh khốc ra lệnh: "Tự mình ôm chặt, bằng không như thế nào bôi thuốc?"
"A... Ưm... Được..." Cuối cùng Y Bối Nhi vẫn không khống chế được tiếng rên rỉ trong miệng tràn ra, vô cùng đáng thương ôm lấy chân mình nhưng toàn thân vô lực khiến cô thường xuyên làm chân rơi xuống.
"Chát!" Âu Dương Hạo nhấp môi, đánh một cái vào mông cô: "Chú nói ôm chặt!"
"A a... Đau quá, cháu sẽ ngoan ngoãn nghe lời... Chú đừng đánh cháu..." Vẻ mặt của Y Bối Nhi vô cùng sợ hãi, giọng nói mềm mại nũng nịu mang theo run sợ và tiếng gọi 'chú' kia càng dẫn ra sự tà ác ở sâu trong lòng người đàn ông.
"Bối Nhi ngoan ngoãn nghe lời, đợi lát nữa chú mua kẹo que cho cháu ăn!" Ngón tay Âu Dương Hạo tách mị thịt ra, lấy một ít thuốc mát lạnh bôi lên miệng vết thương nóng rát, Y Bối Nhi bị sự sảng khoái này kích thích đến run lên, cửa huyệt lại chảy ra một ít nước trong suốt.
"A... Thật thoải mái a..."
Âu Dương Hạo nhấp môi, bôi một đống thuốc xung quanh cửa huyệt, một ngón tay lấy thuốc mỡ đâm vào trong tiểu huyệt. Một đêm đùa giỡn chẳng những không thể làm hoa huyệt của cô giãn ra một chút nào ngược lại vẫn chặt chẽ giống như xử nữ, mị thịt bên trong gắt gao cắn ngón tay của anh. Đầu ngón tay thô ráp thăm dò qua lại nhục bích, nhẹ nhàng khiến toàn thân Y Bối Nhi mềm mại xuống dưới, rên rỉ không ngừng.
"Chỗ này có đau hay không?" Ngón tay dùng sức đè ép một chỗ thịt mềm, vòng eo Y Bối Nhi khẽ nâng lên, càng nhiều mật dịch chảy ra, cô chỉ có thể nũng nịu khóc ròng nói đau.
Kỳ thật không phải đau mà là ngứa, chỗ sâu trong tiểu huyệt thật ngứa a.
"Chú ơi, cháu rất ngứa a... Cái miệng nhỏ phía dưới muốn ăn dương vật lớn của chú..." Y Bối Nhi cắn đầu ngón tay của mình, cái lưỡi hồng nhạt quấn quanh đầu ngón tay mượt mà, nước bọt trong suốt theo ngón tay nhỏ giọt ở trước ngực khiến áo thun của anh ướt nhẹp, dưới cái áo thun ướt át là thân mình kiều mị của Y Bối Nhi.
Âu Dương Hạo gần như không ngừng kìm nén bản thân, hít sâu mấy hơi, đè thấp tiếng nói: "Cô không phải Y Bối Nhi, cô là ai?"
Động tác quyến rũ của Y Bối Nhi ngưng lại, ngón tay của người đàn ông vẫn cắm ở trong tiểu huyệt của cô, cơ thể hai người còn duy trì ái tư thế muội sắc tình nhưng sự nghi ngờ trong giọng nói của Âu Dương Hạo lại tổn thương người như vậy.
Y Bối Nhi rất ủy khuất, cô thật sự ủy khuất.
"Cháu chính là cháu, chính là Y Bối Nhi, là cô gái tối hôm qua bị chú chơi đến hôn mê, Y Bối Nhi! Không nghĩ tới chỉ chớp mắt chú đã quên mất người ta, thật là khiến người ta đau lòng nha!" Trong mắt còn chứa nước mắt ủy khuất, cô vừa nhấc mông làm ngón tay của người đàn ông rời khỏi tiểu huyệt của cô, một tiếng "Ba" dâm mĩ đánh thật mạnh vào trong lòng anh.
"Y Bối Nhi? Những người đó là cháu giết?" Âu Dương Hạo xác nhận lần cuối cùng.
Năm cô mười sáu tuổi, năm người đàn ông có mưu đồ gây rối với cô, kết quả cuối cùng ngược lại còn bị giết, lần đó trong lúc vô tình anh đuổi tới, nhìn thấy năm thi thể vô cùng dơ bẩn và Y Bối Nhi, quần áo trên người cô bị xé, nằm hôn mê. Rồi anh mới động tay động chân một chút, đỗ lỗi cho việc chia chác không đều, bọn họ xảy ra mâu thuẫn bên trong nên mới tàn sát nhau mà anh cứu ra cô bé thiếu chút nữa bị luân gian.
Anh trông coi Y Bối Nhi nhưng khi cô bé tỉnh lại đã quên đi tất cả mọi chuyện, vì vậy anh dùng lý do tinh thần của Y Bối Nhi không ổn định và muốn bảo vệ thanh danh của cô nên đã niêm phong vụ án, khi đó anh cho rằng Y Bối Nhi để lại di chứng khi bị thương, muốn tự bảo vệ bản thân nên lựa chọn quên đi những chuyện này.
Nhưng thông qua một đoạn thời gian quan sát, di chứng sau khi bị thương sẽ đi kèm với một ít cảm xúc không ổn định, hơn nữa cũng sẽ không quên đi tất cả mọi chuyện.
Thế là anh bắt đầu hoài nghi Y Bối Nhi thuộc về nhân cách phân liệt, khi gặp được tình huống nguy hiểm lúc ấy sẽ có một nhân cách cường thế xuất hiện bảo vệ nhân cách yếu ớt vô hại này. Nhưng Y Bối Nhi vẫn luôn rất ổn định, ổn định đến tận bây giờ mới xuất hiện nhân cách cường thế này.
"Là cháu giết, năm mười sáu tuổi kia cũng là cháu làm, lúc này cũng vậy! Chú, chú muốn bắt cháu sao?" Khi Y Bối Nhi kể về chuyện cô giết người không có một chút áy náy nhưng câu cuối cùng lại chất chứa càng nhiều bi thương, giống như chuyện quan trọng nhất trong lòng cô chính là Âu Dương Hạo.
"Tạm thời sẽ không." Đây là điểm mấu chốt lớn nhất của Âu Dương Hạo, nếu Y Bối Nhi dẫm qua giới hạn, vậy anh...
"Âu Dương Hạo, chú phải tin tưởng cháu, cháu sẽ không thay đổi, cháu chỉ giết người nên giết... Cháu sẽ không vi phạm nguyên tắc của chú..." Y Bối Nhi ôm Âu Dương Hạo, mềm mềm mại mại nói, cuối cùng ấn một nụ hôn trên đôi môi mỏng của anh, giống như đóng dấu sau hứa hẹn, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Chú không tin lời hứa, chỉ nhìn kết quả!" Câu nói này của Âu Dương Hạo chứa đầy thâm ý, bàn tay lớn vô cùng dùng sức mà eo nhỏ của cô: "Từ giờ trở đi, cháu không được rời khỏi chú!"
"Được nha, cháu cũng không muốn rời khỏi chú, hơn nữa..." Y Bối Nhi cười thuần khiết mà vô hại, vuốt phân thân cực lớn của người đàn ông không biết đã cứng từ khi nào: "Hơn nữa bây giờ chú chỉ cứng với cháu, đúng không?"
"Chú ơi, chú còn chưa bôi thuốc cho Bối Nhi đâu!"
Chương 6
Âu Dương Hạo hít sâu mấy hơi, ngón tay nắm chặt, vô cùng gian nan nói: "Tối hôm qua bất quá chỉ là ngoài ý muốn, cháu không cần phải như vậy, cho dù không phát sinh quan hệ với cháu, tạm thời chú cũng sẽ không bắt cháu!"
"Cháu lại không sợ chú bắt cháu. Cháu chỉ biết cháu rất thích chú nha, chẳng lẽ chú không thích cháu sao? Thật lâu chú không có làm tình đúng không? Ngày hôm qua chú làm cho người ta rất đau đó nha, ngày hôm qua người bị hạ thuốc chính là cháu đó!" Y Bối Nhi cười quyến rũ, hai bầu vú cách lớp vải mềm mại cọ vào cơ thể anh, Âu Dương Hạo chỉ cần cúi đầu đã có thể thấy đối vú căng tròn dưới cổ áo kia.
Đôi môi đỏ thắm nói ra những câu nói đánh vào lòng Âu Dương Hạo. Tối hôm qua cô nhiệt tình có thể nói bị hạ thuốc. Nhưng mà anh không bị, anh ôm Y Bối Nhi làm không chỉ một lần, sau khi thuốc hết tác dụng còn cưỡng ép Y Bối Nhi lại muốn một lần.
Thân thể đã lâu không được thả lỏng, tối hôm qua đã hung hăng phát tiết vài lần nhưng hiện tại lại bị Y Bối Nhi khiêu khích nổi lên dục vọng.
Anh nhắm mắt lại suy nghĩ, khi mở mắt ra, trong ánh mắt của người đàn ông là một mảnh dục vọng ám trầm: "Y Bối Nhi, không cần để chú phát hiện ngày đó cháu giết sai người!" Dứt lời, anh hung hăng hôn lên cái miệng nhỏ đáng giận kia.
Bốn môi giao triền, anh khẽ liếm cánh môi của cô, đến tận khi đôi môi của cô ướt át, nhìn càng thêm ngon miệng. Đầu lưỡi nhẹ lướt qua hàm răng, không hề cố sức đi vào bên trong, cái lưỡi lớn cuốn cái lưỡi của cô cùng nhảy múa, lướt ngang mỗi bộ phận bên trong khoang miệng.
"Ưm ưm... Chú ơi..." Một tiếng gọi 'chú' mơ hồ không rõ làm người đàn ông càng thêm hưng phấn, anh lớn hơn Y Bối Nhi khoảng mười tuổi, hơn nữa khung xương của cô nhỏ xinh, khuôn mặt mềm mại, nhìn qua giống như thiếu nữ vừa mới thành niên, như vậy nhìn anh cực kỳ giống đang dụ dỗ thiếu nữ trẻ người non dạ.
"Lại gọi một tiếng!" Bàn tay to trực tiếp cầm một bên bầu ngực, tối hôm qua núm vú đã bị anh đùa giỡn, phía trên trải rộng nhiều dấu vết, sưng lớn một vòng, chỉ nhẹ nhàng lôi kéo đã khiến Y Bối Nhi ngăn không được duyên dáng gọi to, nói đau.
"Chú không cần chơi vú của Bối Nhi... Đau quá... Tối hôm qua chú cũng đã làm người ta đau..." Đôi mắt tràn đầy sương mù, vô cùng đơn thuần, Y Bối Nhi tự mình nâng bầu vú từ cổ áo to rộng để người đàn ông nhìn thấy hành động tội ác của anh tối hôm qua: "Chú nhìn đi, đau quá, còn bị sưng lên..."
"Cháu... tiểu yêu tinh này!" Khuôn mặt và ánh mắt thanh thuần, lời nói và hành động lại vô cùng dâm đãng, vô cùng mâu thuẫn rồi lại kết hợp hoàn mỹ ở trên người Y Bối Nhi tỏa ra dụ hoặc vô hạn. Âu Dương Hạo bị động tác của cô kích thích đến, dục hỏa tăng vọt, anh trực tiếp đè cô xuống đầu giường, cách lớp quần áo mỏng manh ngậm lấy núm vú: "Rất đau sao? Chú ăn vú của cháu một lần sẽ không đau!"
Núm vú bị anh ngậm lấy, lớp vải vốn đã thô ráp, người đàn ông còn không dịu dàng nhưng vú bị đối xử như vậy lại khiến Y Bối Nhi vừa sướng vừa đau, cô liên tục nũng nịu la to: "Chú... Đừng dùng sức như vậy... Bối Nhi không có sữa cho chú uống đâu..." Đôi tay nhỏ của Y Bối Nhi còn không an phận, vuốt ve tấm lưng dày rộng của anh, ngón tay giống như lông chim lướt qua cột sống của anh, dừng lại sờ nắn xoa bóp vùng eo mẫn cảm sợ ngứa lại không đã ghiền.
"A... Đêm nay cháu muốn chú giáo huấn cháu thật cẩn thận hay sao?" Người đàn ông đứng dậy, đôi tay cầm lấy mép áo, một cái chớp mắt áo đã bị cởi ra, ném sang một bên, thân thể hùng tráng lộ ra trước mắt cô, từng khối cơ bắp cân xứng rắn chắc, Y Bối Nhi không chịu khống chế, sờ soạng hai cái
"Có thích hay không, hửm?"
"Thích!"
Âu Dương Hạo mỉm cười, khuôn mặt bình thường luôn nghiêm túc, lúc cười rộ lên lại có hai cái má lúm đồng tiền đáng yêu, Y Bối Nhi nhìn thấy đã biết vì sao Âu Dương Hạo luôn xụ mặt.
"Lúc sau cháu càng thích, đừng nóng vội!"
Ai nói lúc phụ nữ cởi quần áo là lúc quyến rũ nhất, đàn ông cũng thế, thậm chí không thua gì phụ nữ.
Âu Dương Hạo thong thả ung dung cởi quần ngủ, quần lót màu đen hình viên đạn trói buộc cực vật của anh, đồng thời cũng khiến cái mông của anh nhìn càng rắn chắc đĩnh kiều: "Còn muốn xem sao?" Âu Dương Hạo cố ý hỏi những lời này, cô gái nhỏ này không ngừng quyến rũ anh, như vậy anh không ngại gậy ông đập lưng ông.
Y Bối Nhi nuốt nuốt nước miếng, nhanh chóng gật đầu. Muốn, như thế nào không muốn chứ!
Người đàn ông kéo quần lót xuống, dương vật nhảy lên nhảy xuống, khoảng cách giữa Y Bối Nhi và anh quá gần nên bị đồ vật thô dài này đánh vào vú, nhẹ nhàng "bang" một tiếng làm Y Bối Nhi đỏ mặt. Âu Dương Hạo nhìn thấy hứng thú, ai bảo lúc trước Y Bối Nhi khiêu khích quyến rũ anh thành thạo như vậy, lúc này khó thấy được cô thẹn thùng tất nhiên anh muốn xem cho đã ghiền.
Có lẽ hai người đều cùng một loại người, cho nên Y Bối Nhi tự động so sánh thắng thua với anh, mặc kệ là dưới giường hay là trên giường.
Cô hừ nhẹ một tiếng, không chịu thua kém cởi áo thun ra, một đôi vú chói lọi treo ở trước ngực, cực kỳ rõ ràng, ngón tay từ môi đỏ trượt xuống, nước bọt phía trên dính ở trên núm vú sáng lấp lánh, đầu ngón tay trắng nõn tự đùa giỡn núm vú đỏ bừng, vẽ vòng tròn xung quanh rồi nhẹ vân vê, khóe mắt ửng đỏ, đôi mắt vô cùng mị hoặc: "Chú ơi... Chúng ta chơi trò vú kẹp dương vật lớn có được không?"
Trong lòng Âu Dương Hạo nóng lên, đầu óc lập tức bị lấp đầy bằng hình ảnh một đôi bầu vú trắng nõn của Y Bối Nhi kẹp chặt dương vật lớn của anh. Lúc anh còn trẻ không phải chưa từng có bạn gái nhưng khi đó bọn họ còn tương đối thẹn thùng, khi làm tình chưa bao giờ thả lỏng bản thân, tất nhiên không có dùng nhiều cách như vậy. Âu Dương Hạo đối với nhũ giao chân giao cũng chỉ giới hạn với sách vở, căn bản không thể thực hành.
"Được, vậy cháu dùng vú kẹp cho chú bắn một lần, bằng không đêm nay chú sẽ chơi nát tiểu huyệt của cháu!" Âu Dương Hạo lấy đâm thủy ở trong tiểu huyệt của Y Bối Nhi bôi vào giữa hai bầu vú, một cây côn thịt thật lớn không chút khách khí chiếm cứ ở bên trong, bàn tay của anh dùng một chút lực, hai bầu vú lập tức kẹp lấy dương vật.
"Ưm ưm ưm... Dương vật của chú thật lớn... Thật nóng..." Y Bối Nhi ngoan ngoãn nắm chặt hai bầu vú của mình, trên dưới ma sát dương vật của người đàn ông, mỗi khi quy đầu thoát khỏi hai bầu vú, cô lập tức cúi đầu, cái miệng hôn lên lỗ nhỏ trên đỉnh, hơn nữa còn mở miệng nhỏ ra chờ dương vật của người đàn ông.
Đồng thời chơi cả vú bự và miệng nhỏ của người phụ nữ, người đàn ông vô cùng sung sướng, mông hẹp không ngừng dùng sức, chỉ thấy dương vật đậm màu như ẩn như hiện giữa hai bầu vú tuyết trắng. Nói cho cùng nhũ giao không mút chặt như tiểu huyệt tuy như vậy cũng khiến người đàn ông sung sướng đến mức không có cách nào tự giữ, trực tiếp đâm vào miệng của Y Bối Nhi run rẩy vài cái rồi bắn.
Cũng may người đàn ông đâm vào không sâu, Y Bối Nhi cũng không bị sặc, cô nuốt tinh dịch trong miệng xuống nhưng vẫn có rất nhiều tinh dịch không kịp nuốt chảy ra khóe miệng, thậm chí trước ngực bị ma sát đến trầy da đỏ bừng cũng bị dính một ít tinh dịch màu trắng.
Người đàn ông còn không kịp xem kỹ cảnh đẹp này, dương vật của anh đã được cô nâng lên, tỉ mỉ liếm láp, Y Bối Nhi ngẩng khuôn mặt lên, vô cùng thành kính nhìn Âu Dương Hạo: "Bối Nhi thích nhất dương vật của chú!"
Bạn thấy sao?