Chương 7
Sự thành kính của Y Bối Nhi rõ ràng như thế nhưng vẻ mặt của cô lại không phù hợp với hành động dâm mĩ. Dương vật của Âu Dương Hạo lập tức đứng lên thẳng tắp, giương cung bạt kiếm, gật đầu với Y Bối Nhi, đỉnh quy đầu cọ qua cánh môi kiều nộn như hoa.
"Chú cứng thật nhanh nha, có phải muốn tiểu huyệt của Bối Nhi hay không?" Giữa hai chân của Y Bối Nhi đã sớm ướt át, giống như đã sớm biết người đàn ông này muốn yêu thương mình, không ngừng mấp máy, cái miệng nhỏ lúc đóng lúc mở giống như đang kêu gào chơi nó đi, nhanh chơi nó đi!
Cái trán của Âu Dương Hạo nổi lên gân xanh, anh cũng dùng hai ngón tay đâm vào trong đó, cảm thụ được huyệt thịt chặt chẽ kẹp ngón tay của anh. Một tay ép hai bầu ngực sát bên nhau, há miệng ngậm lấy hai núm vú, đầu lưỡi đè ép núm vú, ở phía trên vẽ vòng tròn, dẫn ra dục niệm ẩn sâu trong cơ thể cô.
"A a a... Ưm ưm... Chính là như vậy, chú... Thật giỏi..." Y Bối Nhi nghiêng đầu kiều mị rên rỉ, một tiếng so với một tiếng càng thêm quyến rũ động lòng người, thân thể càng thêm nhiệt tình, trên khuôn mặt tràn ngập vui thích và đau đớn.
Ngón tay thăm dò bên trong huyệt thịt chặt chẽ, khi thì khẽ gập đốt ngón tay ấn vào nhục bích, khi thì duỗi thẳng hai ngón tay đâm vào rút ra, hơn nữa còn chậm rãi tăng thêm một ngón tay để mở rộng tiểu huyệt. Khi ngón tay chạm đến điểm mẫn cảm nào đó, Y Bối Nhi phát ra tiếng nói mê rên rỉ, eo nhỏ vặn vẹo giống như rắn, tiểu huyệt nhanh chóng mấp máy. Ánh mắt Âu Dương Hạo khẽ động, không quan tâm xung quanh chỉ mãnh liệt công kích điểm này, Y Bối Nhi hét lên một tiếng, tiểu huyệt kịch liệt co rút sau đó một lượng lớn dâm thủy phun ra tung toé: "A a a... Chú... Chú ơi... Cháu muốn... Muốn... A a a..."
"Sao lại dễ dàng đạt cao trào như vậy?" Kinh nghiệm của Âu Dương Hạo không nhiều lắm nhưng cũng biết phụ nữ muốn đạt cao trào khó khăn hơn đàn ông nhiều, buổi tối hôm qua, anh cho rằng chẳng qua là do xuân dược, ai biết thân thể của Y Bối Nhi lại mẫn cảm như vậy, tiểu huyệt càng giống như một món ngon mọng nước.
"Ưm... Quá thoải mái... Thật thoải mái... Đừng làm nữa... Cháu mệt mỏi quá..." Sau khi đạt cao trào, thân thể càng thêm mẫn cảm, người đàn ông vẫn còn khuấy động bên trong tiểu huyệt của cô, cô vặn vẹo thân thể, phát ra tiếng lẩm bẩm bất mãn nhưng cô cũng biết Âu Dương Hạo còn chưa phát tiết sẽ không có khả năng dễ dàng buông tha cho cô như vậy, cho nên nàng chỉ thoáng kháng cự tượng trưng một chút rồi mặc cho người đàn ông muốn làm gì thì làm.
"A... A... Ưm..." Y Bối Nhi ngửa đầu, cảm thụ bản thân được lấp đầy từng chút từng chút một, tiểu huyệt bị một cây gậy thô dài đâm đến tràn đầy, Y Bối Nhi không biết làm sao lại có cảm giác người đàn ông này sẽ đâm thủng bụng cô.
"A, thật chặt... Bối Nhi, cháu thật chặt... Thật đẹp..." Âu Dương Hạo cũng đồng thời phát ra tiếng rên rỉ sảng khoái, tiểu huyệt của cô chặt chẽ, nhỏ hẹp bị dương vật lớn xâm lược khiến cô không ngừng co rút tiểu huyệt kháng cự anh, chỗ mẫn cảm nhất bị tiểu huyệt không ngừng ma sát mút chặt thiếu chút nữa khiến cho anh bắn ra.
Chỉ mới một đêm ngắn ngủi mà cô đã khôi phục sự chặt chẽ giống như xử nữ, đôi tay Âu Dương Hạo nâng cặp mông mềm mại của Y Bối Nhi tới gần chính mình, dương vật thật lớn kiên định không đổi đâm vào trong đó, xương mu chạm nhau, quy đầu lớn cham đến cửa tử cung nhỏ hẹp, tiểu huyệt hoàn toàn bị căng ra, Y Bối Nhi sung sướng đên mức trợn to mắt, chỉ mới bị cắm một chút lại đã lần nữa đạt cao trào.
"Ưm... Dâm thủy của cháu thật nhiều..." Đỉnh quy đầu bị xối thật nhiều dâm thủy, nóng đến mức cảm giác bắn tinh càng ngày càng mãnh liệt. Một bụng dâm thủy bị giữ ở trong tiểu huyệt thật không dễ chịu, dâm thủy mới phun ra lại bị người đàn ông đâm ngược vào trong tử cung, lúc đâm vào rút ra phát ra tiếng nước "phụt phụt', vô cùng dâm mĩ.
"A... Thật căng a... Chú... Quá lớn... Căng khiến cháu thật no..." Y Bối Nhi không ngừng thét chói tai, giữa hai chân bị người đàn ông đâm vào như muốn tách ra, tiểu huyệt bị dương vật của anh kéo căng, mỏng đến trong suốt: "A a a... Không cần như vậy... Quá kích thích..." Đột nhiên người đàn ông nắm chặt vòng eo cô, xoay tròn 180° ở không trung, để mặt cô nằm sấp ở trên giường, ngón tay nắm lấy đầu giường, dương vật thật lớn của anh cũng trực tiếp xoay tròn 180° bên trong tiểu huyệt.
Thân thể mới cao trào mẫn cảm vô cùng, Y Bối Nhi không ngừng thét chói tai nhưng anh hoàn toàn không có ý định buông tha cho cô, đâm vào chín nông một sâu, mỗi lần đẩy cô đến đầu giường lại kéo ngược lại, cứ liên tục như vậy.
Cặp vú của Y Bối Nhi rủ xuống phía dưới, nụ hoa tươi đẹp ướt át, theo động tác của người đàn ông không ngừng đong đưa. Thân thể rắn chắc cường tráng của Âu Dương Hạo nằm đè trên lưng trắng tinh như ngọc của cô, hai bàn tay lớn cầm vú cô sau đó là một trận mãnh liệt đâm vào rút ra. Ở chỗ Y Bối Nhi không nhìn thấy, trên cổ, cái trán, cánh tay của anh không ngừng nổi lên gân xanh, rõ ràng không chỉ có một mình cô đang hãm sâu trong tình dục.
"Thoải mái sao? Hửm? Thoải mái hay không?" Âu Dương Hạo mỗi lần hỏi đều đâm vào sâu thêm một chút, muốn bức cô thừa nhận cô rất sung sướng mới thôi.
"Thoải mái, thoải mái... Thật sự quá thoải mái... Chú ơi, không cần... Quá nhiều... Không cần..." Y Bối Nhi gật mạnh đầu, từ lúc bắt đầu cô rất sảng khoái đến sau lại không có cách nào thừa nhận, giờ đã có chút đau đớn, cô thật sự không còn sức lực thừa nhận sự hung mãnh của anh.
Âu Dương Hạo gắt gao nhấp môi, anh nhìn ra lúc này Y Bối Nhi có chút kiệt sức. Vốn dĩ thân thể của cô còn chưa khỏi, hiện tại còn bị anh làm tình kéo dài, khổ không nói nổi, vì vậy anh nhanh hơn tốc độ đâm vào rút ra trong tiểu huyệt, không kìm nén cảm giác muốn bắn tinh của bản thân.
"Bối Nhi... Bối Nhi... Bối Nhi..." Người đàn ông trầm thấp gọi tên Y Bối Nhi, cô mơ mơ màng màng quay đầu lại lại bị anh dịu dàng ngậm lấy đôi môi. Miệng nhỏ phía trên được đối xử dịu dàg, miệng nhỏ phía dưới lại bị mãnh liệt nhanh chóng đâm vào rút ra. Y Bối Nhi rên rỉ ưm ưm ưm, tiểu huyệt không ngừng mấp máy, kẹp người đàn ông càng chặt.
Người đàn ông phát ra tiếng hô trầm thấp, trong nháy mắt sắp bắn tinh định rút dương vật ra muốn bắn ở bên ngoài cơ thể cô, lại không nghĩ tới Y Bối Nhi phản ứng rất nhanh, không cho anh rời khỏi cơ thể, Âu Dương Hạo nhất thời không nhịn được bắn vào sâu trong cơ thể Y Bối Nhi, tinh dịch nóng bỏng trực khiến Y Bối Nhi lại một lần cao trào.
"Ba" một tiếng, sắc mặt của anh khó coi rời khỏi cơ thể Y Bối Nhi, nâng gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô lên: "Cháu như vậy lỡ mang thai thì làm sao bây giờ?"
"Vậy sinh ra nha, chú nghĩ không muốn cháu và con của chú đúng không? Chú không cần cùng lắm thì một mình cháu nuôi!" Y Bối Nhi nâng cái mông lên, không cho tinh dịch chảy ra, cười giảo hoạt, giống như thật thích nhìn thấy bộ dáng không thể làm gì cô của anh.
Khuôn mặt Âu Dương Hạo trầm xuống, bế Y Bối Nhi lên đi về phòng tắm.
Chương 8
Chuyện này đã qua vài ngày, Âu Dương Hạo cũng dần dần quen với việc trong nhà có thêm một cô gái nhỏ, chẳng qua một Y Bối Nhi khác vẫn luôn không xuất hiện, có đôi khi bị Y Bối Nhi đơn thuần khơi lên dục vọng nhưng làm thế nào anh cũng không xuống tay được với Y Bối Nhi đơn thuần không còn ánh mắt giảo hoạt vũ mị nữa, chính là có loại cảm giác gì đó không đúng.
Nhưng mà Y Bối Nhi đơn thuần cũng không biết tính toán trong lòng anh, luôn cho rằng có thể ở lại bên cạnh anh chính là hạnh phúc lớn nhất, huống chi anh còn để cho cô ở trong phòng của anh, anh không chạm vào cô có thể là thương tiếc, đau lòng vì hôm đó làm cô bị thương.
Cho nên phụ nữ mà, tên của cô chính là 'nghĩ quá nhiều' hoặc 'tự mình đa tình'.
Mấy ngày nay cô vẫn luôn ở trong nhà của Âu Dương Hạo, sau khi nghỉ ngơi tốt cô mới nhớ tới chuyện cô ăn không ở không nhà anh cũng không tốt lắm, như thế nào đi nữa hiện tại cô cũng đã là người của anh, cô lập chí phải làm người vợ hiền lành đảm đang của Âu Dương Hạo!
Cô vén tay áo lên, tỉ mỉ quét dọn toàn bộ căn nhà một lần, khi quét dọn đến căn phòng cô ở lúc ban đầu, cuối cùng cô cũng phát hiện được tờ giấy kia.
Y Bối Nhi che miệng mới tránh cho chính mình phát ra tiếng thét chói tai, nội dung trong tờ giấy quả thật không thể tin tưởng được nhưng không hiểu sao cô lại tin bên trong nói về chính cô, đột nhiên trong đầu từng đợt đau nhói, cô mất đi tri giác ngã xuống đất.
Trong thành phố đột nhiên có rất nhiều vụ báo án mất tích, việc không giống bình thường như vậy khiến cho phía trên chú ý, trong đó bao gồm cả mấy người đàn ông đêm đó.
Âu Dương Hạo rất bình tĩnh ngồi ở phía dưới nhìn mọi người phân tích những vụ báo án đó có liên quan gì hay không? Có phải cùng một người hoặc là một nhóm người gây án hay không? Anh nhìn rất bình tĩnh, rất trầm ổn, thậm chí chân mày nhíu chặt giống như đang lo lắng về vụ án này nhưng trên thực tế anh như đang đi vào cõi thần tiên, anh hoàn toàn không có cách nào tập trung tinh lực xử vụ án này.
Anh nghĩ đến Y Bối Nhi.
Nhớ thân thể của cô, nhớ vẻ mặt của cô, nhớ tất cả về cô...
"Đội trưởng Âu Dương, anh có suy nghĩ gì sao? Đội trưởng Âu Dương, Đội trưởng Âu Dương?"
Âu Dương Hạo bị người bên cạnh đâm đâm mới hồi phục lại tinh thần, anh ho khan hai tiếng, tổ chức lại ngôn ngữ để trả lời vấn đề này: "Tôi cảm thấy vụ án này rất có khả năng là cùng một người hoặc là một nhóm người gây án, bởi vì thủ pháp bọn họ sử dụng tương đối giống nhau. Bất quá tôi cảm thấy có khả năng đây là đoàn thể gây án, trong những người bị hại có không ít người cùng nhau biến mất, đây không phải là chuyện mà một người có thể dễ dàng khống chế."
Những người trong cuộc họp sôi nổi gật đầu tỏ vẻ tán đồng cách nói của Âu Dương Hạo, kế tiếp chính là lúc vạch ra kế hoạch.
Âu Dương Hạo cầm tư liệu trong tay, sắc mặt của anh trầm trầm. Anh có dự cảm chuyện này sẽ không như vậy đơn giản.
Nửa đêm.
Âu Dương Hạo nâng thân thể mệt mỏi về đến nhà, trong lòng dâng lên sự không kiên nhẫn, xem ra anh thật sự càng ngày càng phiền chán cuộc sống như vậy.
"Chú? Chú đã về rồi?" Y Bối Nhi mặc tạp dề, tóc búi cao khiến gương mặt cô có một loại cảm giác làm vợ người ta, trong tay cầm một ly nước ấm làm trong lòng anh ấm áp, anh rất tự giác cầm lấy ly nước, uống một ngụm, đưa áo khoác cho Y Bối Nhi.
"Nước ấm vừa phải rất phù hợp, vất vả rồi." Người đàn ông làm xong mọi thứ mới thấy trên mặt Y Bối Nhi có chút xấu hổ ngại ngùng.
"Đây là nước của cháu..." Giọng nói của Y Bối Nhi rất nhỏ nhưng lúc này là đêm khuya, một chút âm thanh đều sẽ được phóng đại vo hạn, Âu Dương Hạo tất nhiên cũng nghe được rõ ràng những lời này. Trong khoảng thời gian ngắn hai người đều có chút xấu hổ, chẳng qua Y Bối Nhi thẹn thùng chiếm đa số.
"Cháu đi mở nước tắm cho chú nhé?" Y Bối Nhi mắc cỡ đỏ mặt tránh đi, không biết cái này có tính là hôn môi gián tiếp hay không?
Âu Dương Hạo: "..."
Anh nhìn bóng dáng Y Bối Nhi, cau mày, tại sao cảm giác không giống nhau?
Trong phòng tắm, cả người Âu Dương Hạo trần trụi nằm ở trong bồn tắm, anh đang muốn thả lỏng một chút, cửa mở ra.
"Chú ơi, cháu giúp chú mát xa một chút nhé?" Hai ngày này, Y Bối Nhi không có quay lại trường học lấy quần áo cho nên cô luôn chọn áo thun tương đối rộng rãi của Âu Dương Hạo coi như áo ngủ. Lúc đầu Âu Dương Hạo không quen còn thường xuyên cầm sai áo, khi mặc vào tràn đầy mùi hương của Y Bối Nhi. Mà lúc này, áo sơ mi trên người Y Bối Nhi cũng là của anh, khó khăn lắm mới che hết mông.
Anh có chút đau đầu, cũng không có khả năng nói cô không được mặc quần áo đúng không?
Y Bối Nhi thấy Âu Dương Hạo không trả lời, cô tự mình ngồi ở bên cạnh bồn tắm, một đôi chân thon dài trắng nõn để ở trong nước. Mái tóc đen dài vén sang một bên, vài sợi tóc buông xuống cổ, xương quai xanh. Tay áo được vén lên lộ ra cánh tay trắng như ngọc, ngón tay cầm khăn lông, hơi nước bốc lên, gương mặt của cô chìm trong sương mù mênh mông: "Chú quay người lại, cháu chà lưng cho chú."
Âu Dương Hạo ma xui quỷ khiến xoay người, lập tức cảm nhận được lực đạo mềm nhẹ của Y Bối Nhi.
Phần lưng của anh cũng có cơ bắp, lưng hổ eo ong bất quá cũng chỉ như thế. Làn da của Y Bối Nhi trắng như tuyết, tay nhỏ trắng nõn và da thịt màu đồng của Âu Dương Hạo hình thành sự đối lập rõ ràng, cũng may anh không nhìn thấy. Chẳng qua lực đạo Y Bối Nhi thật sự quá nhẹ, tựa như lông chim lướt qua khiến cho không chỉ phần lưng của anh ngứa mà trong lòng cũng ngứa.
"Dùng sức một chút!" Tiếng nói trầm thấp hữu lực, cơ bắp phần lưng của anh ẩn ẩn dùng sức.
"Được."
Trong phòng tắm nhất thời lặng im nhưng không khí lại đặc biệt tốt đẹp.
"Có thể chà phía trước." Vừa dứt lời, anh lập tức xoay người lại, Y Bối Nhi liếc mắt một cái đã thấy phía dưới của anh, thiếu chút nữa không bị xấu hổ đến chết.
Âu Dương Hạo đã cứng.
"Chà đi." Giống như hoàn toàn không thèm để ý đến phía dưới đang trướng đau, anh cầm cánh tay của Y Bối Nhi, cổ tay mảnh khảnh như vậy gần như chỉ cần gập lại sẽ đứt, không thể nào tưởng tượng được đôi tay này giết người như thế nào.
Y Bối Nhi nỗ lực bỏ qua thứ đang vểnh cao trong nước, tay nhỏ tỉ mỉ chà sát cơ thể cho anh, có sữa tắm bôi trơn, khăn lông ở trên người anh hoạt động càng thuận lợi, khi chà đến cơ ngực anh không khỏi nhẹ nhàng rên rỉ một tiếng.
"Xảy ra chuyện gì? Có phải cháu dùng sức mạnh quá hay không?" Y Bối Nhi lập tức buông khăn lông, đôi tay nhỏ sờ tới sờ lui trên cơ ngực săn chắc.
"Không phải, tiếp tục đi." Thực tế là lúc nãy Y Bối Nhi cọ qua nụ hoa của anh, đau đớn mang theo sảng khoái nhất thời làm anh không thể kìm nén rên rỉ ra tiếng, nhưng mà thật ra anh không tiện nói với Y Bối Nhi do cô chà sát nụ hoa khiến anh sung sướng nên mới kêu ra tiếng.
Y Bối Nhi hoài nghi nhìn Âu Dương Hạo, trong đầu linh quang chợt lóe, lập tức hiểu rõ chuyện như thế nào, cô cũng làm bộ giống như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục cấp chà sát cơ thể cho anh.
"Cháu bây giờ là chuyện thế nào?" Âu Dương Hạo đột nhiên mở miệng hỏi Y Bối Nhi, hai mắt nhìn chằm chằm Y Bối Nhi.
Ánh mắt của người đàn ông khiến Y Bối Nhi có chút không thoải mái, giống như bọn họ không phải ở phòng tắm làm chuyện ái muội mà đang ở phòng thẩm vấn, cô là người anh nghi ngờ.
"Cháu đã tỉnh, chẳng lẽ chú không vui vẻ hay sao?"
"Tiếp tục chà cho xong." Âu Dương Hạo nói xong câu đó, nhắm mắt lại ý bảo Y Bối Nhi tiếp tục vừa mới động tác.
Y Bối Nhi sửng sốt, lập tức cười tươi như hoa.
Chương 9
Đội của Âu Dương Hạo vừa đến đã bị người gọi lại, cách bờ sông không xa có một thi thể nằm lẻ loi.
"Đội trưởng, anh đến xem một chút."
Âu Dương Hạo sắc mặt nghiêm túc đi qua, trong nháy mắt thấy thi thể, sắc mặt của anh cũng không phải chỉ khó coi đơn giản như vậy. Đây đã là thi thể thứ ba, những người mất tích không ngừng lấy hình thức thi thể xuất hiện, mặc kệ là ai, trong lòng cũng sẽ cảm thấy đặc biệt nghiêm trọng. Tất cả mọi người đều cho rằng Âu Dương Hạo vì hung thủ phía sau màn mà tâm tình bị phá hủy nhưng Âu Dương Hạo lại không nghĩ như vật, cách những người này bị giết vô cùng đồng nhất mà Âu Dương Hạo đúng lúc quen thuộc người có thủ pháp giết người như thế này.
Tất cả nạn nhân là một đao đâm đúng chỗ trí mạng ở cổ. Sau khi pháp y nghiệm thi cũng đưa ra kết luận giết người chính là một người phụ nữ, toàn bộ miệng vết thương đều không phải rất sâu, lực đạo không mạnh hơn nữa thông qua hình dạng vết thương, vị trí trên thi thể, hung thủ là một người phụ nữ khá gầy yếu cao khoảng 160-165cm.
Tất cả mọi thứ đều rất phù hợp với Y Bối Nhi.
Nhưng mà anh biết không phải do Y Bối Nhi làm, theo như độ hư thối của thi thể biểu hiện thời gian tử vong của thi thể phát hiện sớm nhất chính là năm ngày trước. Mà năm ngày trước Y Bối Nhi còn đang bị anh đè ở trên giường hung hăng làm tình, thương càng thêm thương căn bản không xuống giường được.
Âu Dương Hạo không biết làm sao, có hơi nghi ngờ có người nào đó có ý định giá họa cho Y Bối Nhi nhưng mà giá họa Y Bối Nhi có chỗ tốt gì sao?
Hơn nữa ai lại biết thói quen và thủ pháp của Y Bối Nhi chứ? Thậm chí thân hình, sức lực đều không chênh lệch!
Sắc mặt Âu Dương Hạo không tốt, phân phó điều tra những người đã chết lúc còn sống có quan hệ gì hay không, dùng những tư liệu để tìm ra quy luật giết người và mục đích của hung thủ.
"Chú đã về rồi?"
Âu Dương Hạo vừa vào cửa đã thấy một cô gái nhỏ đeo tạp dề, nói nói cười cười chờ anh, đôi khi không phải cầm nồi thì đang cầm giẻ lau, cứ thế Âu Dương Hạo luôn có loại ảo giác mình đã cưới vợ.
Âu Dương Hạo lên tiếng rồi vào thư phòng, Y Bối Nhi cũng không buồn rầu, mỉm cười xoay người vào phòng bếp tiếp tục bận việc.
Thư phòng là lãnh địa riêng tư của anh, Âu Dương Hạo đặc biệt coi trọng căn phòng này, cho dù là Y Bối Nhi hiện tại cũng không thể đi vào.
Ngón tay để trên tay ghế dựa, cái được cái không gõ gõ, đôi mắt nhìn chằm chằm tư liệu đội viên mới vừa gửi tới, bên trong là thông tin của mấy người bị hại.
Anh xem cực nhanh, hơn mười mấy trang giấy rậm rạp chữ viết, anh liếc mắt một cái, nhanh chóng xem xong tất cả tư liệu. Tất cả tư liệu không ngừng chồng chéo ở trong đầu, giống như vô số đường thẳng giao nhau, có những đường là đường thẳng song song không hề có giao thoa, có những đường thẳng chỉ có một giao điểm, còn có những đường là đường cong rắc rối phức tạp.
Rồi anh nhanh chóng phát hiện một vấn đề, trong cuộc đời của những người này, bạn bè xã giao, sở thích hình như thật sự không hề có điểm giống nhau nhưng cuối cùng Âu Dương Hạo vẫn là phát hiện bọn họ có sự giao thoa ngắn ngủi, đó chính là nhà họ Y.
Năm đó nhà họ Y ở thành phố này thật sự có thể nói là xưng bá một phương, thương nghiệp chính trị đều có đọc tin tức vê họ. Nhưng mà cuối cùng chủ của nhà họ Y cũng chính là bố mẹ của Y Bối Nhi đồng thời mất đi chỉ để lại Y Bối Nhi tuổi còn nhỏ.
Cũng may bố mẹ của Y Bối Nhi sớm có chuẩn bị, để lại di chúc chuẩn bị con đường về sau cho Y Bối Nhi, nếu không một khối tài sản to lớn như thế kể cả Y Bối Nhi đều sẽ bị những họ hàng phương xa giống như sài lang đó ăn sạch không chừa lại một chút.
Một gia tộc lớn biến mất chỉ nổi lên một chút gợn sóng, lúc ấy Âu Dương Hạo vẫn chỉ là một cảnh sát nhỏ cũng đã phát hiện chuyện không đúng, ngay cả vụ tai nạn xe cộ kia anh cũng cảm thấy nghi ngờ. Chẳng qua chuyện này không phải chuyện anh cảm thấy hứng thú, bởi vậy chỉ ở trong đầu dạo qua một vòng anh đã buông xuống mặc kệ.
Lúc sau anh gặp Y Bối Nhi.
Lúc ấy Âu Dương Hạo kiên quyết hạ quyết tâm điều tra một lần lại bị cấp trên cảnh cáo vài lần. Nếu không phải cấp trên rất coi trọng anh vậy không phải chỉ cảnh cáo đơn giản như vậy, từ đó anh cũng biết chuyện của Y Bối Nhi cũng không phải đơn giản như vậy.
Nhưng mà chuyện này cũng không có nghĩa anh không thu hoạch được gì.
Anh nhăn mày, lấy di động nhấn một dãy số.
"Là tôi, cậu giúp tôi tra vài người, phải nhanh."
Ngoài cửa sổ bất tri bất giác đã xuất hiện ráng hồng, một vòng khói chậm rãi dâng lên ở không trung, ngón tay thon dài của anh kẹp điếu thuốc, khuôn mặt tuấn lãng đầy nam tính như ẩn như hiện trong sương khói, yên ổn thêm một ít tối tăm.
"Nhà họ Y."
Toàn bộ mọi chuyện, Y Bối Nhi đều hồn nhiên không biết.
Khi cô hoàn toàn thanh tỉnh, hai nhân cách hợp làm một, tính cách trở nên cực kỳ mâu thuẫn, giống như hiện tại nếu như theo tính cách bình thường của cô hẳn đã sớm nhào vào, ăn người đàn ông kia sạch sẽ mà không phải ở chỗ này rửa tay nấu canh.
Trong lòng cô tự an ủi chính mình, bên ngoài anh đã quá mệt mỏi nên nghỉ ngơi thật tốt, ăn uống đầy đủ, bắt được dạ dày anh chính là bắt được trái tim anh.
Nhưng mà! Nhưng mà! Nhưng mà! Cô đã suốt một tuần không có ăn thịt đâu nha!!!
Khụ khụ, nhu cầu của cô cũng không phải mãnh liệt như vậy, đây không phải do sợ anh nghẹn hỏng hay sao? Chẳng lẽ bản thân cô không có sức quyến rũ? Bằng không một đại mỹ nhân hoạt sắc sinh hương, mỗi ngày các loại ám chỉ cầu làm tình, vì sao Âu Dương Hạo vẫn quân tử như Liễu Hạ Huệ vậy?
Tóm lại, cô chính là chán ghét cuộc sống không được ăn thịt!
Cho dù nghĩ đi nghĩ lại như vậy nhưng trong lòng cô cảm giác thẹn và rụt rè còn sót lại vẫn khiến cô chỉ dám ý dâm Âu Dương Hạo như vậy, ở phòng bếp chuẩn bị đồ ăn.
Âu Dương Hạo vì vụ án này mà lo lắng mấy ngày, ngay cả khi ăn cơm trong tay vẫn cầm tư liệu ở không ngừng lật xem, suy nghĩ quá độ khiến trong đầu anh không ngừng vang lên tiếng ong ong.
Lần đầu tiên anh lo lắng một vụ án như vậy, đồng thời trong lòng cũng ẩn ẩn có vài phần hưng phấn, nếu anh bắt được hung thủ phía sau...
Sau khi ăn xong cơm chiều, cô thuần thục dọn dẹp chén đũa, giẻ lau tung bay vài cái đã lau sach mặt bàn tràn đầy vết bẩn thành sáng trắng như tuyết, anh nhìn chằm chằm bàn tay nhỏ bé linh hoạt kia như suy tư điều gì.
"Bối Nhi."
"Sao?"
"Chú muốn biết ai dạy cháu cách giết người." Bắt đầu từ khi cô mười sáu tuổi, lần đầu tiên giết người thủ pháp của cô cũng dứt khoát, lưu loát như vậy căn bản không giống như là tay mới mà ngược lại giống như sát thủ được huấn luyện đã lâu.
"Cái này sao? Ưm... Cháu đã hứa giữ bí mật với một người, không thể nói! Có phải có chuyện gì hay không?" Trong lòng Y Bối Nhi căng thẳng, cô trầm ngâm một hồi, nghiêng đầu ra vẻ thần thần bí bí nhưng lại không chịu nói thật cho Âu Dương Hạo.
Âu Dương Hạo nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, Y Bối Nhi vẫn không chịu thỏa hiệp, anh đành phải đẩy tư liệu trong tay về phía Y Bối Nhi: "Tự cháu nhìn xem đi."
Y Bối Nhi bình tĩnh tiếp nhận tư liệu, bình tĩnh nhìn xong, cũng chỉ có một mìn cô biết trong lòng cô đang sóng to gió lớn nhưng trên mặt lại mảy may không hiện. Âu Dương Hạo vốn tưởng rằng sau khi Y Bối Nhi xem xong lập tức sẽ sẽ thành thành thật thật nói ra, ai ngờ cô xem xong, vẻ mặt thoải mái rời đi, bưng mâm chén đũa rời đi!
"Từ từ, câu trả lời của cháu đâu?" Bàn tay lớn nắm lấy cổ tay mảnh khảnh, anh siết chặt bàn tay, sắc mặt càng thêm khó coi, vô cùng tức giận khi cô không nghe lời.
"Muốn biết? Đó chính là không có câu trả lời nha!" Y Bối Nhi nghịch ngợm chớp chớp mắt, nhẹ nhàng tránh thoát khỏi bản tay của anh, xoay người đi sang chỗ khác, trên mặt lại không có một chút cảm xúc nào.
Bạn thấy sao?