Chương 161: Chương 10-11-12

Chương 10

Vẻ mặt Y Bối Nhi rất bình đạm, giống như cô cũng không hề quan tâm đến chuyện này. Nhưng cô càng như vậy, trong lòng Âu Dương Hạo càng nghi ngờ nhiều hơn, anh đã bắt đầu tra nhà họ Y.

Nhưng mà mới hai ngày ngắn ngủi lại có thêm hai thi thể, trong đó có một thi thể nữ là người hầu lúc trước của nhà họ Y, ngay khi cha mẹ Y Bối Nhi đồng thời xảy ra chuyện đã từ chức.

Âu Dương Hạo càng ngày càng khẳng định việc này có quan hệ với nhà họ Y và Y Bối Nhi, chẳng qua xuất phát từ suy nghĩ trong đáy lòng, anh không hề nói với bất cứ ai về manh mối mà anh đã phát hiện mà chỉ yên lặng tự mình điều tra chuyện đã xảy ra với nhà họ Y vào năm đó.

Ở cục cảnh sát lăn lê bò lết nhiều năm năng lực và nhân mạch của Âu Dương Hạo tất nhiên không phải ít nhưng năm đó những chuyện về nhà họ Y nên vùi lấp đều đã vùi lấp, cho nên một chút tư liệu đến được trong tay Âu Dương Hạo không dễ lại vẫn còn không toàn diện.

Giống như đi lại trong sương mù, mỗi khi bạn cho rằng đã đẩy ra được mây mù thấy bầu trời xanh lập tức sẽ có một màn sương mù dày đặc khác xuất hiện.

Càng ngày càng nhiều thi thể bị phát hiện, cấp trên ra lệnh nhất định phải nhanh hơn phá án, hơn nữa để không tạo thành khủng hoảng còn phong tỏa giới truyền thông. Nhưng thiên hạ này có chuyện gì có thể thật sự che dấu được chứ?

Âu Dương Hạo một bên điều tra án, một bên điều tra về nhà họ Y, một bên còn bị cấp trên thường thường gọi vào văn phòng báo cáo tiến độ rồi lại bị mắng hai câu.

Rồi sau đó dự cảm ẩn sâu trong lòng Âu Dương Hạo cũng đã xảy ra, thi thể của đám người Từ Dương bị phát hiện.

Khuôn mặt cứng rắn của anh nhìn không ra vui buồn nhưng ít nhất có thể khẳng định một chuyện, đó là chuyện lần này chính là nhằm vào Y Bối Nhi. Thủ pháp giết người giống nhau và thi thể của những người bị Y Bối Nhi giết được phát hiện, chuyện này hoàn toàn chính là phải giá họa cho Y Bối Nhi, khiến cô không có cách nào cãi lại. Dựa vào quan hệ của anh và Y Bối Nhi, khả năng đến lúc đó ra tòa làm chứng, tỷ lệ toà án tin tưởng cũng rất thấp.

Trong quán cà phê.

Tóc Y Bối Nhi rối tung, ngồi một góc, sợi tóc như thác nước buông xuống bên cổ, khuôn mặt nhỏ nhìn nghiêng vừa thuần tịnh lại tốt đẹp nhưng ánh mắt chuyển động lại tăng thêm vài phần yêu diễm.

Một người đứng ở trước mặt cô, cô nghiêng đầu, mỉm cười xinh đẹp: "Cậu đã đến rồi."

Nếu nói một cái liếc mắt, một động tác của Y Bối Nhi lộ ra sự quyến rũ động lòng người, như vậy người phụ nữ này chỉ có thể nói toàn thân đều tản hai chữ 'chơi tôi'.

Mái tóc màu đỏ sậm, cuốn xoăn lọn to dài chạm mông, khuôn mặt tinh xảo trang điểm đậm, trên người ăn mặc váy cúp ngắn màu đen hở ngực, bó sát người, hai bầu ngực lộ ra hơn phân nửa, tất cả đàn ông bên cạnh đều nhìn về phía tiểu yêu tinh câu hồn đoạt phách này, trong lòng không có chỗ nào mà không nghĩ nếu cái váy này nổ tung thì thật tốt.

Tiểu yêu tinh này còn làm ra hành động càng thêm câu nhân, đôi mắt quyến rũ ma mị nhẹ nhàng khẽ nhìn thoáng qua những người đàn ông đang ngắm cô, những người đàn ông đó lập tức cảm thấy máu trong người đều dồn xuống phía dưới. Cô vô cùng thong thả ngồi xuống, một cái chân thon dài đeo tất da mỏng màu đen nhẹ nhàng nâng lên, giày cao gót màu đỏ nâng lên khẽ cọ qua bắp đùi của chân kia, ngay khi phong cảnh phía dưới sắp lộ ra hai chân của người phụ nữ đã ưu nhã khép lại. Những người đàn ông đó thiếu chút nữa chảy máu mũi, nhìn thấy nụ cười như có như không trên mặt cô, lập tức có cảm giác bị người xuyên thấu, xấu hổ và cảm thấy thẹn thùng, mỗi người không dám nhìn chằm chằm chỉ có thể trộm ngắm một hai lần.

"Cậu vẫn thích đùa dai như vậy." Y Bối Nhi cười nhẹ, rất quen thuộc tính nết của người này.

"Ai da, Tiểu Bối Bối, chán ghét quá đi ~~~ Nếu cậu làm như vậy, tôi tin tưởng bọn họ càng cầm giữ không được đâu nha ~~~" Âm cuối kéo thật dài, giọng nói trung tính khàn khàn ngoài ý muốn hấp dẫn người khác, ngón tay vươn ra muốn thưởng thức sợi tóc khiến người khác ngứa ngáy trong lòng trên cổ Y Bối Nhi.

"Không cần nhiều lời vô nghĩa, tôi hỏi cậu có phải cậu làm hay không?" Y Bối Nhi không có tâm tình nói giỡn, lập tức dùng một tay ngăn động tác của cô ấy.

"Cậu đang nói cái gì? Người ta không biết đâu ~~~" Mỹ nhân trước mắt chớp chớp mắt, trên khuôn mặt trang điểm đậm xuất hiện sự ngây thơ và vô tội.

"Trâu Hàn Nguyên, tôi tới đây chính là nhìn vào giao tình trong quá khứ, nhắc nhở cậu một tiếng, thu tay lại đi nếu không... Cậu tự biết đấy!" Y Bối Nhi gọi nhân viên phục vụ, đóng gói một ly cà phê đen, định lập tức rời đi.

"Bối Nhi, cậu thật sự yêu tên cảnh sát kia?" Trâu Hàn Nguyên thấp giọng gầm lên, trên mặt giống như bị chọc giận.

"Xì, liên quan cái rắm gì đến cậu. Bắt đầu từ năm đó, chuyện của tôi đã không liên quan gì đến cậu nữa, Trâu Hàn Nguyên xin cô nhớ kỹ thân phận của mình!" Y Bối Nhi cười nhạo, lần này mới thật sự phất tay áo bỏ đi không hề lưu luyến.

"Không liên quan gì đến tôi? Như thế nào lại như vậy? Tiểu Bối Bối thật là không nghe lời đâu ~~~" Bi thương trên mặt Trâu Hàn Nguyên chợt thoáng qua, cô vỗ về chơi đùa tóc rồi mỉm cười giả dối với người đàn ông ngồi bàn bên cạnh: "Soái ca, muốn đi uống một chén không?"

Sau khi Y Bối Nhi về đến nhà phát giác không khí không đúng, Âu Dương Hạo trầm mặt nhìn Y Bối Nhi: "Cháu đi đâu?"

"Cháu đi mua cho chú một ly cà phê đen, có chuyện gì thế?" Y Bối Nhi mở nắp ra, trong nhà lập tức tỏa ra một mùi hương cà phê nồng đậm, đắng chát.

Âu Dương Hạo thấy túi trong tay cô, vẻ mặt mới hòa hoãn xuống, anh bước lên nhẹ nhàng ôm lấy Y Bối Nhi: "Gần đây bên ngoài rất loạn, không cần đi lung tung, chú lười phải tìm cháu." Ngón tay vuốt dọc theo mái tóc đen của cô bé trước mặt, anh không nói lúc anh bắt đầu phát hiện không thấy Y Bối Nhi, di động cũng không mang theo trong lòng anh sợ hãi và bất an như thế nào.

Hơn phân nửa đời, nguy hiểm gì mà anh không từng trải qua? Anh không biết nguy hiểm càng không sợ chết, càng nguy hiểm càng là kề cận cái chết ngược lại anh càng hưng phấn, trước khi không gặp được Y Bối Nhi, loại hưng phấn này thậm chí có thể hưng phấn, sung sướng hơn khi đạt cao trào lúc làm tình.

Nhưng Y Bối Nhi dùng thân thể nói cho anh biết, đó là hai chuyện khác nhau. Lúc trước chỉ là anh không gặp được đúng người mà thôi.

Anh thử trốn tránh bởi vì không muốn bị trói buộc nhưng thân thể hết lần này đến lần khác luân hãm giống như đang cười nhạo anh không chịu nổi một kích. Những người phụ nữ khác cho dù khiêu khích như thế nào đi nữa, anh cũng rất bình tĩnh, nhưng chỉ một ánh mắt người con gái nhỏ xinh trước mắt cũng có thể khiến anh cứng rắn.

Trước làm tình sau yêu có lẽ chính là Âu Dương Hạo.

"Có phải có chuyện gì hay không? Âu Dương... Chú, ngay cả cháu chú cũng muốn dấu diếm hay sao?" Y Bối Nhi bĩu đôi môi đỏ, trong giọng nói hơi bất mãn.

"Cháu còn nhớ rõ lúc trước nhà cháu đã xảy ra chuyện gì sao?" Cánh tay ôm cô dùng thêm một ít lực, rõ ràng là sợ cô nhớ lại chuyện cũ lại sẽ khiến cô đau lòng.

"Nhà cháu? Ý chú muốn nói chuyện của ba mẹ cháu hay sao?" Y Bối Nhi thật ra không có yếu ớt như Âu Dương Hạo tưởng tượng, trong lòng không phải không đau buông nhưng bi thương đã qua, hiện tại suy nghĩ của cô là tìm ra chủ mưu đứng phía sau để báo thù.

"Đúng, bọn họ có phải... đã xảy ra chuyện... rất kỳ lạ... hay không?" Âu Dương Hạo không biết dùng từ ngữ gì để diễn tả, giống như dùng từ nào cũng không thích hợp, nói cho cùng đây cũng là ba mẹ vợ tương.

"Thật ra bọn họ bị người hại, nguyên nhân cụ thể thì cháu không biết nhưng cháu biết ba mẹ tuyệt đối không phải bị tai nạn xe cộ đơn giản như vậy!" Lúc này Y Bối Nhi nghĩ lại đều nghiến răng nghiến lợi: "Chú còn nhớ rõ chuyện năm cháu mười sáu tuổi hay không? Chính là do bọn họ muốn ngăn cản cháu tiếp tục điều tra, sợ gây náo loạn sẽ lòi đuôi, muốn giết người diệt khẩu!"

Chương 11

"Bọn họ xuống tay tàn nhẫn như vậy?" Âu Dương Hạo nhíu chặt mày, có chút đau lòng cho cô bé trong lòng ngực.

Khi còn nhỏ Y Bối Nhi cũng được nuông chiều lớn lên, trong xương cốt cũng có một chút yếu ớt như vậy, có lẽ cảm nhận được sự cưng chiều của anh, sự yếu ớt của cô không ngừng tràn ra bên ngoài, cô lôi kéo quần áo của anh, thống thống khoái khoái phát tiết nỗi đau thống khổ khi mất người thân.

"Chờ giải quyết xong chuyện này chú sẽ lập tức từ chức." Thật vất vả dỗ dành cố gái nhỏ trong lòng ngực, anh lại thả ra một quả bom, nổ tung khiến Y Bối Nhi thật lâu không phục hồi được tinh thần.

"Vì cái gì?" Y Bối Nhi chấn động, không nghĩ tới chuyện anh lại định từ chức, phải biết rằng lúc này sự nghiệp của anh đang lúc thăng tiến.

"Không muốn làm, có em là đủ rồi." Âu Dương Hạo đạm nhiên nói, chỉ có cô bé trước mắt mới có thể giảm bớt chỗ trống trong lòng anh. Một khi lỗ trống được lấp đầy cũng không cần phải tìm vật thay thế nữa.

"Anh... Anh..." Mặt Y Bối Nhi đỏ bừng, vẻ mặt của anh nói cho cô biết anh đang rất nghiêm túc, như vậy cô cũng nên xử lý tốt một số chuyện rồi sau đó sẽ cùng anh thanh thản ổn định sống bên nhau.

Hai người vô cùng phù hợp ôm nhau, sưởi ấm trái tim đối phương.

Đêm dài, Y Bối Nhi mở to mắt, hô hấp của anh vững vàng, khuôn mặt lúc ngủ an bình, cô tiến lên nhẹ nhàng hôn một cái, rón ra rón rén xuống giường.

Cô mặc quần áo rộng rãi có thể thoải mái vận động, cô giãn gân cốt một chút rồi đi ra ngoài.

Chân mày Âu Dương Hạo khẽ giật giật.

Sâu trong một ngõ nhỏ, không ngừng vang lên tiếng đàn ông thở dốc và tiếng rên rỉ yêu kiều của phụ nữ hỗn loạn ở bên nhau.

"A a... Tên đàn ông thúi, vì sao nóng vội như vậy... A a a... Vú cũng bị anh niết đau, thật là xấu..." Tiếng nói trung tính thanh thúy như chuông, người đàn ông nghe được không ngừng dùng hạ thân chống giữa hai chân cô. Hai bầu vú đã nhảy ra khỏi sự trói buộc của quần áo bị người đàn ông niết trong tay, nhũ thịt đầy đặn không ngừng từ trong lòng bàn tay tràn ra, người đàn ông cắn núm vú đỏ thắm, khó nhịn đói khát mà liếm hút.

"A a... Tiểu yêu tinh... Anh muốn chơi chết em... Đồ đàn bà lẳng lơ vẫn luôn đang quyến rũ đàn ông có phải hay không...? Đêm nay anh sẽ đâm chết em, thỏa mãn em..." Trong miệng người đàn ồn không ngừng nói ra lời ô uế, anh ta gấp không chờ nổi phóng xuất hạ thân ra, muốn đâm một cái vào trong tiểu huyệt của người phụ nữ.

"A a a... Vậy anh còn không mau chơi chết em... Em gái muốn con gà lớn đi chơi dâm huyệt của em...." Trâu Hàn Nguyên hùa theo lời nói của người đàn ông, ánh mắt lại vô cùng lạnh băng, quả nhiên đàn ông đều ghê tởm như vậy!

Trâu Hàn Nguyên nhìn người đàn ông hoàn toàn phóng xuất hạ thân xấu xí không chịu nổi ra, sau đó cô vén váy ngắn lột quần lót của cô ra, nhìn người đàn ông đang hóa đá.

"Ha ha ha... Ha ha ha... Có phải rất khiếp sợ hay không?" Trâu Hàn Nguyên cười vô cùng tà ác, lúc này khuôn mặt trang điểm đậm nhìn qua giống hệt như Tu La dưới địa ngục, một tay cô cầm hạ thân của người đàn ông: "Anh nói tôi cứ bóp gãy như vậy hay là cắt đứt đây?"

Người đàn ông bắt đầu phát run, vẻ mặt từ ghê tởm lúc bắt đầu đến bây giờ lại sợ hãi bất quá chỉ ngắn ngủn một phút đồng hồ mà thôi nhưng Trâu Hàn Nguyên lại nhìn đến vui vẻ, trong lòng càng ngày càng cảm thấy khát máu khiến cô xuống tay không hề cố kỵ, một cây đao ngắn đặt trên cổ người đàn ông. Không nghĩ tới người đàn ông này còn không dùng được lại bị dọa hôn mê, Trâu Hàn Nguyên chán ghét nhìn người đàn ông đã ngất xỉu.

"Kiếp sau làm phụ nữ đi!"

Lúc lưỡi dao của Trâu Hàn Nguyên sắp xẹt qua yết hầu của người đàn ông, một cây phi đao chuẩn xác không sai bay về phía Trâu Hàn Nguyên, động tác của Trâu Hàn Nguyên dừng lại, ném người đàn ông xuống, nhanh chóng né tránh. Khó khăn lắm mới tránh thoát phi đao tinh xảo công kích bộ phận quan trọng của cô, trơ mắt nhìn một sợi tóc của mình bị cắt xuống.

"Tôi đã cảnh cáo cậu, vì sao không nghe?" Y Bối Nhi từ trong bóng đêm đi ra, đầu ngón tay còn đang thưởng thức tiểu đao.

"Ai nha nha ~~~ Chán ghét quá đi, là anh ta động thủ trước mà ~~~ Người ta chỉ là tự vệ thôi nha ~~~" Trâu Hàn Nguyên khó mới xuất hiện một loại cảm xúc tên là thẹn thùng, cô cắn răng, vô cùng đáng thương nhìn Y Bối Nhi, trong ánh mắt lên án sờ sờ.

"Nếu không phải cậu lẳng lơ quyến rũ bọn họ như vậy, bọn họ sẽ mắc mưu sao?" Y Bối Nhi cười trào phúng, không biết chừng người đàn ông hôn mê đã biết bản thân thiếu chút nữa thượng một người đàn ông khác, cũng không biết lúc này bóng ma tâm lý của anh ta đã bao lớn rồi.

"Đàn ông sao ~~~ Còn không phải chỉ như vậy sao?" Trâu Hàn Nguyên châm một điếu thuốc, dáng vẻ như vậy đáng chết lại rất hấp dẫn người.

Trâu Hàn Nguyên là một người đàn ông, khi cô ta còn nhỏ bị người ta bắt cóc bán đến một gia đình kinh doanh một thứ rất đặc biệt là tình ái, khi đến tuổi thiếu niên, anh ta chạy trốn thành công trở thành thủ hạ của người nào đó, cũng thuận tiện làm một cuộc giải phẫu thay đổi giới tính không hoàn toàn, chỉ tạo ngực và chỉnh sửa khuôn mặt, nửa người trên là một người phụ nữ hoàn mỹ, nửa người dưới lại vẫn là nam nhân.

Cô ta hận nam nhân, từ nhỏ cô bị đủ loại đàn ông dâm bạo, lớn lên cũng không thể chạy thoát. Cho nên cô vẫn luôn rất cố gắng, cố gắng thay đổi bản thân, không nghĩ lại trở thành một tính nô bị chơi đùa, chịu đủ loại dâm loạn.

Mà có thể nói Y Bối Nhi chính sự thuần khiết không nhiều lắm trong cuộc đời cô.

Nhưng cuối cùng cô vẫn phản bội cô bé đó, cho nên bây giờ cô cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Y Bối Nhi lao vào vòng tay ôm ấp của người khác.

Chương 12

Đây là tình huống đối diện nhau nhưng không biết nói gì, Trâu Hàn Nguyên hút thuốc, Y Bối Nhi nghịch phi đao.

"Bối Nhi, chúng ta có thể cùng nhau chạy trốn." Trâu Hàn Nguyên hít sâu một hơi thuốc, cô chưa bao giờ từng nghiêm túc như bây giờ.

"Nói như vậy chính là cậu làm, thủ pháp giết người tương tự với tôi và người tuôn ra thi thể của mấy người kia cũng là cậu?" Từ khi Âu Dương Hạo đưa tư liệu cho Y Bối Nhi, cô đã lập tức biết là ai làm, ngay từ đầu cô không suy nghĩ đến bản thân cô, rồi sau đó cô nhìn lén Âu Dương Hạo đánh dấu thi thể và việc mấy tên cặn bã kia bị cho ra ánh sáng cô đã biết.

Đây là một sự kiện giết người nhằm vào cô, không chỉ muốn đổ oan cho cô hơn nữa còn muốn diệt khẩu tất cả những người có quan hệ với nhà họ Y.

Vì vậy cô càng ngày càng khẳng định, vốn dĩ có một vài điểm còn nghi hoặc cũng rộng mở thông suốt, ví dụ như năm đó ngày cha mẹ xảy ra chuyện vì sao Trâu Hàn Nguyên nhất định muốn gặp mặt cô.

Cô không hề nghi ngờ sự thật tình của Trâu Hàn Nguyên với cô nhưng lại không nghĩ rằng cô ấy có quan hệ với chủ mưu phía sau tất cả mọi việc, thậm chí là tay sai làm việc cho bọn họ.

"A Nguyên, tôi không ngờ rằng mọi việc lại có quan hệ với cậu, nếu vậy lúc trước hà tất cậu lại để tôi tránh được vụ tai nạn xe cộ kia?"

Một tiếng A Nguyên giống như khiến cho thời gian quay về năm mới gặp, Y Bối Nhi ở trong hoa viên chơi đùa, khi Y Bối Nhi nhìn thấy cô trong mắt chỉ có tò mò, nghi hoặc và một chút ghen ghét, cô nghe thấy Y Bối Nhi nói: "Vì sao ngực cậu lớn như vậy?" Cô bật cười vui vẻ, không nghĩ được rằng cô gái nhỏ này lại đang ghen ghét với bộ ngực nhân tạo của cô.

Cô còn nhớ rõ lần đầu tiên cô dạy cô bé dùng dao, bàn tay nhỏ bé mềm mại không khống chế tốt dao, nũng nịu phát giận: "Vì sao nó không thể nghe lời một chút? Tôi không muốn học nó, tôi muốn học thương!" Cô cầm đôi bàn tay nhỏ bé kia, lần đầu tiên thân cận da thịt với Y Bối Nhi, cô rất kích động, tay cũng phát run: "Thương không dễ dấu hơn nữa động tĩnh rất lớn, tin tưởng tôi, dao nhỏ sẽ khiến cô càng dễ dàng tự bảo vệ mình!"

Cô còn nhớ rõ khi đó cô thường xuyên ôm Y Bối Nhi dụ dỗ cô ấy uống sữa bò, nói với cô ấy, nếu không uống sữa bò sau này ngực sẽ không lớn được như cô.

Cô nhớ rõ rất nhiều chuyện nhưng mà sau đó phía trên yêu cầu... Cuối cùng cô cũng vi phạm mệnh lệnh bảo vệ Y Bối Nhi, cái giá phải trả là bị giam cầm và tra tấn trong ba năm, sau khi cô nghỉ ngơi hồi phục lại, mệnh lệnh thứ nhất lại chính là trừ khử Y Bối Nhi...

Nếu Y Bối Nhi vẫn luôn không nhớ mọi chuyện như vậy bọn họ còn có khả năng sẽ không muốn trừ khử Y Bối Nhi nhưng cố tình Y Bối Nhi nhớ ra mọi chuyện lại còn cùng tên cảnh sát kia điều tra lại chuyện xảy ra với gia đình họ Y, cô không chỉ phải giết Y Bối Nhi còn phải giết Âu Dương Hạo.

Cô có rất nhiều lần có thể xuống tay, mặc kệ là Y Bối Nhi hay là Âu Dương Hạo, nhưng cô không xuống tay được.

Một người là người cô yêu còn một người là người cô yêu yêu.

"Bối Nhi, tôi sẽ giúp đỡ cậu tránh thoát lần này..."

"Nhưng cậu muốn giết Âu Dương Hạo phải không?" Y Bối Nhi cắt đứt lời Trâu Hàn Nguyên muốn nói: "A Nguyên, cậu có biết vì sao tôi lại mất trí nhớ lâu như vậy sao? Thiếu chút nữa tôi đã bị cưỡng gian rồi giết!"

Bàn tay cầm thuốc của Trâu Hàn Nguyên run lên, tàn thuốc rơi trên mặt đất, cô làm bộ không thèm để ý, dùng mũi chân nghiền tàn thuốc nhưng cô vẫn không thể khống chế thân thể của mình run rẩy, đôi mắt giấu ở trong bóng đêm không khống chế được mà chảy nước mắt.

"A Nguyên, nói cho tôi biết bọn họ là ai?" Y Bối Nhi lạnh lùng nhìn Trâu Hàn Nguyên tự lâm vào trong hối hận, cô cố gắng ép buộc bản thân phải cứng rắn, Trâu Hàn Nguyên là người duy nhất nàng biết có liên hệ với chủ mưu phía sau.

"Vô dụng thôi Bối Nhi, cô có biết lại như thế nào? Cô lại không thể thật sự báo thù!" Trâu Hàn Nguyên vẫn không chịu nói ra, cô có chút khó chịu mà cong lưng: "Bối Nhi, tôi muốn ôm cô một lần cuối cùng..."

Y Bối Nhi nghe vậy do dự một lúc cuối cùng vẫn đi tới ôm lấy Trâu Hàn Nguyên người đàn ông năm đó đối với cô mà nói cũng vừa là thầy vừa là bạn, cuối cùng lại thiếu chút nữa hủy diệt cô...

"Bối Nhi, có câu nói tôi chưa nói với cô, tôi yêu em... Nếu tôi sớm gặp được em một chút thì thật tốt..." Trâu Hàn Nguyên ở bên tai cô nói ra thật khẽ câu nói chôn dấu đã lâu, cô... Không phải, là anh, lần cuối cùng dùng thân phận một người đàn ông nói ra mọi chuyện.

Tay bị Trâu Hàn Nguyên bắt lấy, cô có thể cảm giác được lòng bàn tay hơi ngứa, thân thể Y Bối Nhi run lên: "Cảm ơn cậu, A Nguyên."

"Cậu cần phải trở về." Trâu Hàn Nguyên dùng sức đẩy cô ra, nhìn về phía người đàn ỗng đi tới dưới ánh đèn, tuy rằng người đàn ông này cũng không phải là người bình thường, nhưng so với cô thì tốt hơn nhiều, thân hình cô nhanh chóng biến mất trong bóng đêm, chỉ để lại một câu: "Anh hãy chăm sóc cô ấy thật tốt."

"Bối Nhi, chúng ta về nhà đi." Âu Dương Hạo ôm Y Bối Nhi còn đang phát run, cũng không hỏi chuyện gì, không nói câu nào, giống như một lá chắn vô hình để cô dựa vào, bảo hộ cô.

"Anh sẽ giúp em sao?"

"Sẽ."

Y Bối Nhi ôm chặt lấy Âu Dương Hạ: "Em chỉ còn anh!"

Ngày hôm sau.

"Bối Nhi, cuối cùng cậu cũng gọi điện thoại cho tớ? Tại sao cậu lại xin nghỉ thời gian dài như vậy? Tớ gọi điện thoại cho cậu cũng không gọi được..."

"Quân Quân, đêm nay chúng ta có thể thấy gặp nhau sao?"

Sau khi hẹn thời gian địa điểm, Y Bối Nhi buông điện thoại, sắc mặt lạnh lẽo như băng sương.

"Bối Nhi, gần đây cậu xảy ra chuyện gì? Tại sao cậu lại xin nghỉ thời gian dài như vậy? Có phải cậu và chú cảnh sát... a ưm...hay không?" Lưu Trúc Quân luôn luôn thể hiện ra sự liều lĩnh và ngu ngốc, nói đến cuối sắc mặt cực kỳ ái muội, còn chọc chọc bả vai Y Bối Nhi.

"Tôi không nghĩ được cô lại giỏi đóng kịch như vậy, đúng không, con gái tư sinh lưu lạc bên ngoài của nhà họ Lưu." Y Bối Nhi nhìn ngón tay của mình, không chút để ý nói.

"A, cô đã biết?" Cuối cùng Lưu Trúc Quân không duy trì được vẻ mặt ngu ngốc nữa, trào phúng nhìn Y Bối Nhi: "Cho dù tôi là là con gái tư sinh lại như thế nào, tôi cũng không giống người nào đó ba mẹ cùng chết! Đúng rồi, Từ Dương đối với cô dịu dàng sao?"

"Thật sự là cô, nhưng mà cô có biết kết cục của Từ Dương sao?" Y Bối Nhi vẫn không nhìn cô ta như cũ.

Lưu Trúc Quân nhìn khuôn mặt xinh đẹp không có cảm xúc của Y Bối Nhi, không biết vì sao trong lòng đột nhiên bắt đầu sợ hãi, cô cố gắng nói cho bản thân, cả hai đều là phụ nữ, cho dù có đánh nhau thì thể lực cũng ngang nhau: "Cậu ấy xảy ra chuyện gì? Nhưng mà cho dù cậu ấy đã xảy ra chuyện cũng từng làm cô hưởng thụ một lần chứ?" Cô ghét nhất Y gương mặt xinh đẹp, cử chỉ ưu nhã và gia thế bất phàm của Bối Nhi, cho dù ba mẹ của cô ta đã cùng chết đi cũng có thể dựa vào tài sản ba mẹ để lại mà sống thoải mái dễ chịu, vừa nhìn thấy Y Bối Nhi cô lập tức sẽ nhớ tới cái đứa kiêu ngạo nhà họ Lưu kia, đại tiểu thư tồi tệ của nhà họ Lưu.

"Tôi tin tưởng đợi lát nữa cô cũng sẽ rất dễ chịu, Từ Dương ở phía dưới rất buồn đó nha ~~~" Y Bối Nhi thưởng thức một thanh đao nhỏ trong tay, nhìn vẻ mặt sợ hãi Lưu Trúc Quân cười cười, đầu lưỡi khẽ liếm mặt đao: "Yên tâm, tôi sẽ thật dịu dàng ~~~"

"A... A... A..."

...

"Tôi nói, tôi nói, bọn họ muốn tôi lấy một cái chìa khóa của cô, tôi chỉ biết đó là ba mẹ cô cho cô, là đồ vật rất quan trọng... Cầu xin cô, giết tôi đi..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...