Chương 1
"Ta đáp ứng giúp ngươi nuôi nàng lớn lên, điều kiện chính là nội đan của ngươi và Trường Sinh Diệp, ngươi cho rằng giao dịch này thế nào?" Nam nhân mặc trường bào màu đen, một con rồng thêu chỉ vàng như ẩn như hiện vô cùng âm trầm nhưng thần sắc đầu rồng nổi trên vai lại vô cùng dịu ngoan.
Một con vật thân hình khổng lồ hồ tựa vào một cành khô thô to, sau lưng có sáu cái đuôi thật dài, trên bộ lông tuyết trắng dính đầy tro bụi, lúc này nàng vô cùng suy yếu, kêu ô ô vài tiếng với nam nhân trước mặt.
Nam nhân nghiêng tai lắng nghe, tự hỏi một hồi lâu mới trả lời: "Cũng được, ta có thể giữ nội đan của ngươi để lại cho nàng nhưng Trường Sinh Diệp ngoại trừ ta thì không thể cho ai." Đầu ngón tay của hắn nhẹ nhàng chuyển động trên không trung, nơi ngón tay đi qua xuất hiện kim quang lập lòe: "Nguyện ý thì ký đi."
"Ô ~~~" Một tiếng kêu dài như vui như buồn. Nàng bức ra một chút máu từ giữa trán, kỳ dị dung hợp với khế ước, tầng mây bị phá ra, ánh sáng màu vàng chiếu xạ trên người nàng, chỉ thấy nàng từng chút từng chút một hóa thành hư vô, một cái đuôi dài vẫn chưa biến mất cuốn lên cái gì đó đưa cho người nam nhân.
Nam nhân nhẹ nhàng tiếp nhận, giữa tay hắn là một con hồ ly nho nhỏ trắng như tuyết giống như một con sói, nàng mảnh mai nằm ở trong tay hắn nhỏ giọng nức nở, trên cổ đeo một mảnh lá cây xanh biếc đang lóe sáng.
Ngay khi con hồ ly to lớn sắp biến mất, nam tử nhẹ giọng nói với nàng một câu: "Sau này, nàng tên là Bối Bối."
Hồ ly gật đầu, hoàn toàn biến mất trong thiên địa, chỉ còn lại một viên nội đan màu bạc chậm rãi dừng ở lòng bàn tay nam nhân.
Bối Nhi vẫn luôn rất suy yếu, mắt mở to bị người ta đút cho cái gì rồi lập tức ngủ say lần nữa, cuộc sống giống như sâu gạo như vậy trong lúc cô mơ mơ màng màng lại còn cảm thấy vô cùng thích ý.
Đến cuối cùng khi tinh thần của cô cảm thấy tốt hơn một chút, ánh mặt trời chiếu ở trên người ấm áp dào dạt, chẳng qua...
Vì sao cô có bốn chân!!!
Bốn, cái, chân!!!
Cô sụp đổ vô cùng, chạy đến chỗ chậu nước, soi bóng mình trong nước, rồi sau đó cô nhìn thấy cái gì?
Một con vật toàn thân tuyết trắng giống như một con chó? Lỗ tai hình tam giác, đôi mắt màu lam nhạt và cái đuôi giống tựa hồ ly. Ở thế giới cũ của cô, cô rất muốn nuôi chó vì vậy đã nghiên cứu thật lâu, đây rõ ràng là chính là chó trượt tuyết Siberia toàn thân màu trắng, tên là Husky!
Được rồi, cô sống không còn gì luyến tiếc nhìn chính mình trong nước, đến tận khi có một giọng nam dịu dàng vang lên:
"Ngốc bên cạnh chậu nước sao lại không uống nước?"
Phẫn nộ ngẩng đầu, ảnh ngược trong đôi mắt màu lam nhạt là bộ dáng của người đàn ông, ngoài ý muốn hình ảnh cô nhìn thấy lại không phải là trắng đen mà giống như con người, là thế giới có nhiều màu sắc. Mà người đàn ông này, cô lại không có cách nào dùng ngôn ngữ để miêu tả ra.
Cô chỉ có thể nghĩ đến một câu, đây là một người đàn ông bước ra từ tranh thủy mặc.
"Tại sao lại ngốc như vậy chứ?"
Lông trên đầu bị người đàn ông vuốt ve, cô thật đáng xấu hổ bởi vì thoải mái mà đôi mắt si mê, trong miệng phát ra tiếng ư ử giống như làm nũng.
Rồi sau đó cô cứng lại rồi.
OMG! Cô đang làm gì? Xuyên vào trong thân thể một con chó cũng đã rất mất mặt, thế nhưng cô còn chìm đắm trong những cái vuốt ve của người đàn ông?
Tự cho mình một chữ SB viết hoa, không giải thích!
"Có phải đói bụng hay không? Phải nhanh lớn lên nha ~" Người đàn ông đứng dậy, ngón tay ở không trung điểm vài cái, một chậu cơm bay tới trước mặt cô, một chậu đồ ăn toát ra mùi hương nồng đậm: "Ăn cơm cho giỏi như vậy mới có thể sớm giữ nhà một chút nha ~"
Vốn dĩ đang đắm chìm trong mùi hương của đồ ăn và những cái vuốt ve dịu dàng của người đàn ông, Bối Nhi lập tức cứng đờ.
Gì? Giữ nhà? Bối Nhi xoay người đưa lưng về phía người đàn ông, chỉ còn kém không viết ở trên lưng viết bốn chữ "Tôi không vui"!
"Mau ăn nha, lạnh rồi ba lập tức đổ đi nha ~"
Lỗ tai Bối Nhi giật giật, không quá mười giây đồng hồ vẫn rất không có cốt khí xoay người lại, từng miếng từng miếng nuốt xuống.
Cốt khí cái gì, ở trước mặt đồ ăn ngon đều đi gặp quỷ đi!
Một căn nhà trang hoàng cực kỳ cổ kính, hai bên trái phải cửa hàng đồ cổ đều là cửa hàng mặt tiền vô cùng hiện đại hoá, hòa hợp với nhau vô cùng quỷ dị. Mà bên ngoài cửa hàng kỳ quái này còn có một con Husky màu trắng canh cửa, chuyện này càng thêm kỳ quái.
Lần này Bối Nhi tên là Bối Bối, đặt tên thú cưng tùy ý như vậy có thể thấy được quả thực có người muốn làm nhục đời cô, không, là đời chó.
Cô trưởng thành rất nhanh, mới chỉ có ba tháng cũng đã phát triển thành một con chó cỡ trung, hơn nữa vẫn còn đang lớn lên! Cô nâng móng vuốt của mình lên, liếm liếm, a ~ Có lẽ cô không phải một con Husky bình thường, là hệ thống lựa chọn có thể bình thường sao?
A, cô sống quá an nhàn, cũng quên mất chuyện làm nhiệm vụ. Chẳng qua, làm một con chó, cô phải làm nhiệm vụ như thế nào? Người thú play? Thú thú play?
Ai, mấu chốt nhất chính là nam chính của cô còn chưa xuất hiện đâu.
"Gâu ~~~" Cuộc sống của chú chó đáng thương như thế nào vượt qua đây ~~~
"A, Bối Bối đang phơi nắng à? Thật là đáng yêu quá a ~~~" Bên trái cửa hàng đồ cổ là một tiệm trang điểm, mỗi ngày chuyện bà chủ thích trang điểm đậm và nhân viên cửa hàng thích nhất chính là chảy nước miếng với Bối Bối.
Bối Bối toàn thân màu trắng, màu lông dưới ánh mặt trời lóe ngân quang, trên người không có mùi lạ còn thơm ngào ngạt, thoang thoảng mùi sữa, hơn nữa cho dù lúc này cô là một con chó cỡ trung cũng không ngăn được khuôn mặt ngốc manh và khí chất thích phạm tội lại vờ ngớ ngẩn, dùng từ của người trong tiệm trang điểm hình dung tới nói chính là ngốc manh.
Đối với những lời ca ngợi của nhân loại này, Bối Bối rất khinh thường quay đầu.
Sao? Cô vô cùng xinh đẹp, sức quyến rũ vô biên chính là như vậy đó ~~~ Mỗi ngày đều được ca ngợi như vậy, cô ngước nhìn trời, là một con chó xinh đẹp áp lực thật lớn nha~~~
Cách đó không xa truyền đến một trận xôn xao, nhờ thị lực tốt cô thấy mấy đứa bé đuổi theo một con mèo không bỏ, dùng nhánh cây đánh mèo con còn liên tục dùng cục đá ném vào người mèo con. Bối Bối thấy trên người mèo con có vết thương sâu có thể nhìn thấy được cả xương, những vết cắt, vết bầm tím nhiều vô số kể, thậm chí trên lỗ tai còn có vết bỏng!
Cô nhe răng, cong chân chạy về phía mèo con.
Ghét nhất chính là người ngược đãi động vật và trẻ con!
Bối Bối tung người nhảy đến, che ở trước mặt mèo con, giúp nó che chắn những cục đá và cành cây, nhe răng thấp giọng rít gào, móng vuốt bén nhọn để lại vết cắt trên mặt đất.
Đám con nít kia chưa từng gặp qua chuyện như vậy, toàn bộ cả đám phát run, sợ tới mức nước mắt cũng sắp chảy xuống.
Bối Bối làm bộ muốn cắn bọn nhỏ, cái này khiến bọn nhỏ hoàn toàn tan vỡ, mỗi đứa chạy trốn như bay, trong miệng còn kêu gào 'ba ơi, mẹ ơi, cứu con'!
Hừ, ghét nhất loại trẻ con như vậy!
Liếm móng vuốt, móng vuốt xinh đẹp của cô bị phá hỏng rồi, thật khó chịu a ~~~ Vì móng vuốt của cô kêu hai tiếng, sau đó cô mới nhớ tới mèo con sau lưng.
"Gâu?" Cậu có sao không?
"Miao....? Rất có chuyện, con chó ngu ngốc này...
Không đợi Bối Bối tức giận, con mèo trước mắt thẳng tắp ngã xuống. Bối Bối để sát cái mũi ướt át của mình ngửi ngửi thân thể của mèo con, thế mới biết so với tưởng tượng, vết thương của mèo con nghiêm trọng hơn rất nhiều.
Cô không dám chậm trễ, lập tức ngậm mèo con chạy như bay về cửa hàng đồ cổ.
A~ Cô phải về nhà để ba ba tẩy hàm răng cho cô, làm một con chó ưu nhã, cô không muốn thúi thúi ~~~
Chương 2
Bối Bối chạy vào tiệm, thả mèo con xuống, sau đó tru lên một tiếng.
"Gâu gâu gâu ~~~" Ba ba mau tới nha, có người bị thương a!!!
"Bối Bối! Bữa tối hôm nay đã không còn nữa!" Cảnh Diệp Thu, cũng chính là ba ba của Bối Bối, vẻ mặt khó chịu nhìn Bối Bối, mặc kệ là ai bị quấy rầy giấc ngủ trưa đều sẽ không dễ chịu, nhìn một người đàn ông ưu nhã trở nên táo bạo như vậy là sẽ biết.
"Gâu? Oẳng ử ử ử ~~~" Không có bữa tối? Không thể nha a ba ba, Bối Bối không muốn đói bụng!
Bối Bối cũng biết sinh tử ( đồ ăn ) của mình nẳm ở trong tay Cảnh Diệp Thu, cô rất sợ hãi ngậm mèo con đến dưới chân ba ba, làm nũng lăn lộn bán manh với ba ba một trận.
"Gâu ~~~" Ba ba mau đến xem xem cho mèo con, thật đáng thương ~~~ Ba ba, con xoay tròn cho ba, ba ba vui vẻ sao?
Cảnh Diệp Thu vô lực che mặt mình lại, rốt cuộc là do vấn đề gien hay là vấn đề khí hậu, tại sao mình lại dưỡng ra một con chó ngu ngốc như vậy? Dù sao Cảnh Diệp Thu kiên quyết không thừa nhận do cách chăn nuôi của mình có vấn đề!
Cảnh Diệp Thu bước lên hai bước, trực tiếp dùng tay xem xét con mèo mà con chó ngu ngốc của mình nhặt về.
"Thật tốt, vết bỏng, vết đao, bị đánh, cảm mạo, dinh dưỡng không đầy đủ, bọ chó... Tuy rằng thứ con nhặt cũng không đơn giản nhưng nếu nó thật sự chết đi như vậy còn có thể trở lại chỗ vốn dĩ thuộc về nó... Con xác định muốn cứu?" Cảnh Diệp Thu ý vị thâm trường nhìn đứa con ngu ngốc nhà mình, lời nói đầy ẩn ý.
"Gâu? Gâu gâu ~~~" Ba ba, tại sao lại có thể không cứu? Nhanh lên! Nhanh lên! Nhanh cứu mèo con đáng thương đi mà ~~~ Cô lăn vòng tròn tại chỗ mấy lần, gấp đến độ muốn cắn cái đuôi!
"Vậy được, ba ba cứu." Cảnh Diệp Thu vừa nhìn đã biết cô nghe không hiểu mình giải thích cái gì, chẳng qua thật sự không nghĩ tới đứa con ngốc nhà mình nhặt đồ, ánh mắt cũng liều mạng giống ba nó, nhưng mà sau khi cậu ta biết chân tướng mọi chuyện thật sự sẽ không oán hận đứa con ngốc nhà mình chứ?
Thôi kệ, mỗi người đều có số mạng. Nói không chừng cậu ta còn vì vậy mà có phúc ấy chứ, cũng không biết phúc này cậu ta có tiêu thụ nổi không.
"Gâu gâu ~~~" Ba ba là tốt nhất ~~~
Cảnh Diệp Thu phát giác đứa con ngốc nhà mình đối với con mèo nó nhặt về đặc biệt chú ý, một ngày đến bên cạnh mèo con xem xét rất nhiều lần. Cái mũi đẩy mèo con vẫn còn hôn mê, cái mông lúc lắc thật sự vui sướng không nói, vừa nhìn thấy Cảnh Diệp Thu lập tức làm ra vẻ mặt trách cứ, trong ánh mắt trần trụi biểu đạt ba ba thật vô dụng, vì sao mèo con còn không tỉnh, có phải ba không được việc như lời nói hay không?
"Răng rắc" Ly sứ có lịch sử 300 năm trong tay vỡ nát, rồi sau đó Cảnh Diệp Thu mới đau lòng nâng cái ly lên, đầu ngón tay khẽ động lập tức sửa xong cái ly, Cảnh Diệp Thu tuyệt đối không thừa nhận đang ghen ghét con mèo kia cướp đi lực chú ý của con gái nhà mình!
"Gâu ~~~ Gâu gâu ~~~" A a a, cậu tỉnh rồi! Mèo con tỉnh! Ba ba, mèo con tỉnh!
"Răng rắc" Ly sứ mới được chữa trị không lâu lúc này rơi trên mặt đất, Cảnh Diệp Thu không thể nhịn được nữa, nhắc nhở Bối Bối: "Lại để ba nghe thấy con tru lên lần nữa, con sẽ bị nhịn đói ba ngày!"
"Gâu?" Ba ba vào thời mãn kinh sao?
Bỏ qua, người đàn ông vào thời mãn kinh không đáng chú ý, cô vẫn nên chú ý tới mèo con cô nhặt đi!
Mèo con được nhặt về nhờ Cảnh Diệp Thu chữa trị đã khôi phục rất nhiều, hôn mê lâu như vậy cũng bởi vì bản thân đang tự chữa trị.
Bối Bối vẫn luôn kiêu ngạo với ánh mắt của mình, cô tùy tùy tiện tiện nhặt về một con mèo cũng xinh đẹp không thể tưởng tượng được. Phần lưng có lông màu vàng xám, trên người có hoa văn đậm màu xinh đẹp, bụng lại là màu trắng mềm mại. Mấy ngày nay ăn ngon uống tốt, màu lông của mèo con đẹp hơn rất nhiều, lộ ra thân thể và bốn chân cường tráng hơn rất nhiều so với những con mèo bình thường, cái đuôi rất ngắn cuộn thành hình tròn, khiến Bối Bối thích nhất chính là hai lỗ tai nhọn đứng thẳng và những sợi lông dựng thẳng như ngòi bút, điều này tỏ rõ mèo con cô nhặt về không giống bình thường.
Cảnh Diệp Thu rất tốt bụng không có nói tỉnh Bối Bối, cô nhặt về nói đúng ra tên khoa học của nó là linh miêu, là động vật cấp hai được quốc gia bảo vệ, thuộc về mãnh thú cỡ trung...
"Gâu ~~~" Cậu tỉnh rồi!
Cung Thừa ngủ một giấc tỉnh lại đã nhìn thấy một con chó ở trong mắt không ngừng phóng đại...
"Miao...!" Đừng tới gần tôi!
Cung Thừa nhe răng, cái đuôi ngắn nhỏ vung lên, tư thái cao ngạo tiếp tục bá chiếm chậu nước của Bối Bối để uống nước.
"Ẳng~~~" Bối Bối vô cùng đáng thương nức nở một tiếng, đó là bồn nước nhỏ công chúa màu hồng nhạt chuyên dụng của cô, nhưng mà mèo con thật hung dữ cô thật không dám đến gần. Vì vậy hai chân trước và cằm của cô hoàn toàn chấm đất, mông vểnh cao, ánh mắt trông mong nhìn Cung Thừa một bên ghét bỏ một bên dùng bồn nước nhỏ của cô.
Có lẽ do con chó trước mắt thật sự quá đáng thương, hoặc bởi vì nó cứu anh, vì vậy Cung Thừa khó có được làm ra một hành động, chờ anh uống nước xong, anh đẩy đẩy chậu nước, ý bảo con chó ngu ngốc này có thể dùng.
"Gâu?" Cho tôi?
Cung Thừa vẫn là lần đầu tiên biết giữa động vật có thể nghe hiểu được ý nhau, hơn nữa con chó ngốc nghếch còn biểu đạt cực kỳ rõ ràng, vì vậy anh ngẩng đầu, chân trước chỉ vào bồn nước.
"Miao..." Đúng.
"Gâu gâu ~~~" Bối Bối thật vui vẻ khi bồn nước nhỏ đã trở lại, cô vui vẻ nhảy hai cái. Nhưng cô vẫn nhớ rõ ba ba đã dạy, cho dù là một con chó cũng phải ăn cơm một cách ưu nhã. Liếm hai miếng nước, cô cảm thấy không thích hợp, có phải cô đã cùng một con động vật nguyên sinh cùng uống nước trong một chậu hay không? Ba ba, cứu con!
"Meo meo?" Tại sao lại không uống?
Mèo con trước mắt nheo đôi mắt xinh đẹp màu hổ phách lại, trong nháy mắt Bối Bối cảm thấy lưng chợt lạnh, vô cùng túng quẫn, không có tiền đồ. Cô cúi đầu liếm một ngụm nước, nhìn mèo con một cái, liếm một ngụm nước lại nhìn mèo con một cái...
Cung Thừa: ... Thật ngu ngốc!
"Gâu, gâu, gâu gâu ~~~" Mèo con, chúng ta đi chơi đi, đi chơi đi!
Mới qua một lúc, Bối Bối đã quên mất mèo con không thích cô quấn lấy nó. Cô đi xùng quanh Cung Thừa chỉ để mèo con đáp ứng cùng cô đi chơi, cắn cái đuôi, xoay vòng vòng, lăn lộn, ca hát... Cung Thừa bình tĩnh nhìn con chó ngu ngốc còn đang mua ngốc trước mắt, đột nhiên chùm lông thẳng như ngọn bút trên chóp tai giật giật, bước vào trong trạng thái đề phòng.
Bối Bối rõ ràng là nhất trí đối ngoại, biết mèo con nhà mình không thích cái người mới từ ngoài vào này, cô cũng bày ra vẻ không thích, nhe răng nhếch miệng thấp giọng gầm gừ.
Linh miêu là mãnh thú cỡ trung khi nhe răng nhếch miệng vẫn dọa người nhưng là Husky...
Cho nên Cung Hàn vừa đến đã nhận đại lễ như thế này, theo bản năng lựa chọn phương hướng của Bối Bối để đi vào.
"Nha, có khách sao ~ Bối Bối không được dọa khách, nếu không..." Cảnh Diệp Thu nở nụ cười dịu dàng nhưng Bối Bối và Cung Thừa nhìn thấy trong lòng căng thẳng. Đặc biệt là Cung Thừa, anh mờ mịt tiếp thu được cảnh cáo của người đàn ông này.
Bối Bối vừa nghe đã biết ba ba muốn nói cái gì, vội vội vàng vàng ngậm mèo con lên, đứng sang bên cạnh, phe phẩy cái đuôi, vô cùng ngoan ngoãn, đương nhiên đối với người khách mà mèo con không thích này, cô cũng khinh miệt thoáng nhìn qua, lỗ mũi hừ một tiếng.
Cung Thừa vốn không cao hứng lại tự nhiên cảm thấy tâm tình thật tốt.
Chương 3
"Ngài chính là Cảnh tiên sinh đúng không?" Trong lòng Cung Hàn rất không thích con chó lớn màu trắng này nhưng ngại với Cảnh Diệp Thu, anh vẫn cố gắng kìm nén lửa giận trong lòng, nỗ lực nặn ra một nụ cười thân thiện.
"Đúng vậy, không biết Cung tiên sinh có gì chuyện quan trọng?"
"Tôi muốn ngài tìm giúp một người, xem anh ta còn sống hay không?"
Cung Thừa lười biếng nằm lên sô pha nghe bọn họ nói chuyện, thế anh mới biết người đàn ông có chút nguy hiểm này là Cảnh Diệp Thu tiếng tăm lừng lẫy. Ánh mắt anh trào phúng nhìn Cung Hàn, trong lòng đã biết mục đích của Cung Hàn.
Bối Bối nghiêng đầu nhìn mèo con nhảy một cái đã lên sô pha, ghé vào sô pha nhàn nhã tự đắc, cái đuôi ngắn lắc tới lắc lui.
Ẳng ~~~ Cô cũng rất muốn đi lên a, rất muốn rất muốn ~~~
Cái đuôi sau lưng lắc trái lắc phải, đầu lưỡi trong miệng vươn thở dốc ha ha, động tĩnh lớn đến mức Cung Thừa không thể không nhìn về phía Bối Bối, vừa thấy khóe miệng lập tức giật giật.
Con chó ngu ngốc, muốn nghe bọn họ nói chuyện không biết đi vòng đến phía trước sao?
Anh nhẹ nhàng nhảy xuống đầu Bối Bối, bởi vì chưa quen thuộc với thân thể này, anh trượt chân thiếu chút nữa ngã xuống, cũng may lúc này Bối Bối lại không ngốc, kịp thời tiếp được Cung Thừa mới không làm anh mất mặt. Cung đại thiếu gia đứng ở đỉnh đầu của Bối Bối rất tán thưởng nhìn thoáng qua Bối Bối, thời khắc mấu chốt ít nhất còn đáng tin.
"Meo? Meo meo!" Không phải muốn nghe bọn họ nói chuyện sao? Chúng ta đi lên phía trước đi!
Cảnh Diệp Thu và Cung Hàn giống như đang nói chuyện phiếm, nói chuyện vô cùng vui vẻ. Hai người ngươi tới ta đi giống như đánh Thái Cực, bất quá không khí lại càng ngày càng quỷ dị, thử hỏi bên cạnh ngồi xổm một con Husky thân hình được coi như khổng lồ nhưng lại xuẩn manh, đỉnh đầu của nó còn có một con linh miêu, khí thế uy mãnh, ánh mắt không khỏi khiến người ta cảm giác được sự trào phúng, bạn thật sự có thể an tâm nói chuyện phiếm hay không?
Dù sao Cung Hàn không thể, cuối cùng anh ta cũng nhịn không được: "Cảnh tiên sinh chỉ cần hỗ trợ, tất nhiên Cung gia sẽ không bạc đãi tiên sinh!"
Trong cuộc đàm phán có một quy luật rất rõ ràng, một khi bạn dao động, như vậy bạn sẽ là người thua.
Cảnh Diệp Thu mỉm cười đạm nhiên, ngón tay xinh đẹp thon dài chống cằm: "Muốn tôi giúp cậu tìm được đại thiếu gia nhà họ Cung Cung Thừa, cái giá phải trả rất đơn giản, đó chính là làm Bối Bối thích cậu."
Cung Hàn có chút ngốc lăng, khi vào cửa khi anh rõ ràng nghe thấy Cảnh Diệp Thu gọi con chó kia là Bối Bối! Tuy anh không phải là người thừa kế được lựa chọn đầu tiên, cũng không phải con vợ cả của nhà họ Cung nhưng Cung Hàn anh thật đúng là không hề muốn ăn nói khép nép đi lấy lòng một con chó!
Vì vậy anh vỗ án, đứng lên, đôi tay đột nhiên chắp lại, hành lễ: "Cảnh tiên sinh có thể đổi một điều kiện khác hay không?"
Bối Bối: Động tĩnh lớn như vậy hù chết bổn bảo bảo ~~~
Cung Thừa: Phế vật chính là phế vật, ngay cả tức giận cũng không dám, ai!
Cảnh Diệp Thu: "Ngại quá, không thể."
Cung Hàn nghẹn đỏ một khuôn mặt: "Bối Bối? Mày muốn như thế nào mới có thể vui vẻ?"
"Gâu? Gâu gâu, gâu gâu gâu?" Gì vậy? Mèo con, người này có phải tên ngốc hay không? Cho dù bổn bảo bảo cười nhạo anh ta, anh ta cũng không biết a!
"Miao ~~~" Đừng để ý tên phế vật này, không phải nói muốn phơi nắng, chơi đồ chơi hay sao? Chúng ta đi thôi ~~~
Cung Hàn vẫn luôn cảm thấy súc sinh chính là súc sinh, cho dù chủng loại sang quý hay hiếm có vẫn là súc sinh. Chúng nó biết nói tiếng người sao? Chúng nó hiểu ý người hay sao?
Nhưng hôm nay, anh cảm giác chính mình bị xem thường, lại còn là bị một con cẩu và một con mèo xem thường.
Anh thấy con mèo và con chó kia đối diện nhau một cách quỷ dị một chút, giống như đạt thành một cái hiệp nghị gì đó, đồng thời xoay người rời đi, lúc gần đi còn không quên cho anh một ánh mắt khinh bỉ trần trụi.
Cung Hàn nhìn thấy con chó quan trọng nhất muốn rời đi, cái khó ló cái khôn nói: "Bối Bối, tôi biết có một nhà bán vịt nướng Bắc Kinh ăn rất ngon, Bối Bối muốn ăn không?"
"Gâu?" Vịt nướng Bắc Kinh?
Bối Bối nghĩ đến hình ảnh vịt nướng Bắc Kinh mỗi một đời cô từng gặp qua, da vịt nướng giòn tan, thịt vịt mềm mại, còn có mông vịt mềm mại béo ngậy... Chỉ mới nghĩ lại hình ảnh cô lập tức cảm giác được hạnh phúc tràn đầy, hu hu hu, cô muốn ăn, thật sự muốn ăn a ~~~
Cung Hàn thấy Bối Bối dừng lại, trong lòng vui vẻ, càng thêm ra sức tuyên truyền về vịt nướng.
Bối Bối đưa lưng về phía Cung Hàn, cho nên anh không nhìn thấy con chó nào đó chỉ kém chảy nước miếng lên tấm thảm quý giá, cũng may cô còn nhớ rõ gia quy, kịp thời hút lại toàn bộ nước miếng về trong miệng, rồi không ngừng lặp lại động tác đó...
Nhưng Cung Thừa thấy, một đôi mắt mèo lớn hơi nheo lại, chùm lông ngọn bút màu đen trên tai run rẩy, anh đang suy xét có nên ngay tại chỗ đánh tỉnh con chó đang nằm mơ nào đó hay không? Anh thật sự rất khó chịu, bộ dáng xuẩn manh của cô lúc này có tốt sao!
Chẳng qua không đợi anh hành động, Bối Bối hút thật mạnh nước miếng vào miệng một lần nữa, đi hai bước rồi dừng lại, quay đầu lại vô cùng nghi hoặc nhìn Cung Thừa.
"Gâu?" Không đi phơi nắng chơi đồ chơi sao?
Miêu đại gia lập tức sung sướng, cao ngạo nâng chân trước lên, quay đầu lại nhìn Cung Hàn đang há hốc mồm, cười nhạo một tiếng, tư thái vô cùng ưu nhã thong thả cất bước đuổi kịp Bối Bối.
Cung Hàn: Có phải anh bị trào phúng hai lần hay không?
Cảnh Diệp Thu: Vì sao khi thấy Bối Bối từ bỏ đồ ăn ngon chỉ vì muốn chơi với con mèo chết kia mình lại cảm thấy thật khó chịu chứ?
Cung Thừa bất quá chỉ tùy tiện nói chứ làm sao anh lại muốn cùng chơi đồ chơi và phơi nắng với con chó ngu ngốc Bối Bối này chứ, Bối Bối không biết chủng loại của anh, anh còn không biết sao? Anh là linh miêu đó! Là mãnh thú cỡ trung cao ngạo dũng mãnh đó! Linh miêu trời sinh thích rét lạnh đó! Làm sao anh có khả năng cùng chơi đồ chơi và phơi nắng với con chó ngu ngốc này được!
Nhưng mà khi Bối Bối bày ra vẻ mặt ngốc nghếch ngậm từng món từng món đồ chơi đến trước mặt anh, vểnh mông phe phẩy cái đuôi, vẻ mặt vui mừng nhìn anh... Anh, vẫn nhắm mắt lại nghĩ, tùy tiện chọn đại một cái đi!
Sự thật chứng minh, những lúc cần đưa ra lựa chọn quan trọng ngàn vạn lần không được nhắm mắt, giống như bạn vĩnh viễn không biết viên chocolate tiếp theo sẽ có hương vị gì... Khụ khụ, nói xa quá. Bởi vì anh nhắm mắt lại, chọn tùy tiện, cuối cùng Miêu đại gia chọn được một con thỏ con phấn phấn nộn nộn...
Miêu gia mèo: Là thẩm mỹ của con chó ngu xuẩn này có vấn đề, không phải nhân phẩm của anh có vấn đề!
Những món đồ chơi Bối Bối yêu nhất trên cơ bản đều có thể phát ra âm thanh, cho nên Bối Bối rất thích để đồ chơi thành từng đống rồi nhảy lên phía trên... Ngay từ đầu Miêu đại gia cảm thấy hỏng mất, ai bảo cảm quan của linh miêu vô cùng nhanh nhạy, một chút âm thanh đều sẽ bị phóng đại, mà tạp âm này thật sự muốn tai điếc luôn có được không?
Vì vậy Miêu đại gia tức giận, nhảy vọt một cái nhưng nhảy không chuẩn, đáp xuống đống đồ chơi kia, rồi sau đó...
"Gâu gâu?" Chơi rất vui đúng không? Đúng không?
Lúc Cảnh Diệp Thu tới ngăn bọn họ lại, một chó một mèo chơi nhảy trên đống đồ chơi vui vẻ vô cùng.
Đến khi Cung Thừa thấy Cảnh Diệp Thu mới phản ứng lại, ba ngày trước anh vẫn là một con người đó, vì sao lại còn chơi trò chơi mà một đứa bé vài tuổi cũng không thèm chơi kia chứ!
Miêu đại gia: Đều tại con chó ngu ngốc này sai!
Đồ chơi bị tịch thu, Bối Bối chơi mệt mỏi nằm dưới ánh mặt trời, lông toàn thân màu trắng như tuyết, xinh đẹp không thể tưởng tượng được. Lần đầu tiên miêu đại gia cảm thấy con chó ngu xuẩn này cũng có đất dụng võ, đó chính là lúc không có tiền, lột da ra có lẽ có thể bán một cái giá tốt!
Linh miêu trời sinh thích lạnh lẽo, Cung Thừa hoặc nhiều hoặc ít bị ảnh hưởng một chút, không quá thích ánh nắng vô cùng ấm áp này. Nhưng mà anh lại không định rời khỏi Bối Bối, thế là anh cuộn tròn thân thể nằm ở chỗ ngược sáng, đầu dựa vào Bối Bối.
Ba ngày trước anh vẫn là con người, hiện giờ lại là một con mãnh thú.
Cho dù lúc anh còn là con người có mạnh mẽ hơn nữa, có là thiên tài đi nữa, anh vẫn thấy sợ hãi.
Sự bất cần đời bên ngoài chỉ để che dấu một trái tim bất an, tang thương, cũng may bây giờ anh không phải người.
Cung Thừa ngửi mùi sữa nồng đậm trên người Bối Bối, miên man nghĩ không dứt, Bối Bối nhìn qua đã bốn năm tháng, tại sao toàn thân vẫn thơm mùi sữa ngọt ngào như vậy.
"Meo meo?" Hôm nay vì sao lại từ chối vịt nướng?
"Ẳng ẳng..." Cảm thấy cậu so vịt nướng quan trọng hơn một chút, ăn vịt nướng sẽ thật hạnh phúc nhưng mà cậu không vui, tôi ăn vịt nướng cũng không thể đền bù được loại cảm giác hạnh phúc này...
Trước khi đi vào giấc ngủ Cung Thừa nghe thấy tiếng khóc mơ mơ màng màng này. Nếu như vậy, một ngày nào đó bổn đại gia sẽ cho cậu ăn vịt nướng, rất nhiều rất nhiều vịt nướng...
Bạn thấy sao?