Chương 4
Tất cả chó mèo ở gần khu này đều biết ở cửa hàng đồ cổ thần thần bí bí tới một lão đại, những con vật lão làng nhận ra được, thiếu chút nữa bị dọa đến bệnh tim phát tác!
Kia chính là linh miêu đó!
Tuy rằng anh ta sẽ cùng chú chó rất ngốc nghếch, rất ngây thơ, mùi hương rất dễ ngửi mà bọn họ rất thích kia chơi những món đồ chơi nhược trí, phơi nắng, bán manh, nhưng anh ta vẫn là một con linh miêu nha!
"Meo?" Linh miêu là cái gì? Có thể ăn được sao?
"Meo~~~ Meo meo ~~~" Ăn? Có phải cậu bị choáng váng hay không? Anh ta ăn luôn cậu cũng không sai biệt lắm! Người ta là mãnh thú còn chúng ta là thú cưng a! Khi anh ta bắt đầu đi săn thì mẹ cậu cũng còn đang chờ người ta lấy sữa cho đó!
Uy danh của linh miêu to lớn dữ dội, những con vật mới sinh đều bị cảnh cáo và phổ cập khoa học. Trong khoảng thời gian ngắn chung quanh cửa hàng đồ cổ không có một con vật còn sống nào, ngay cả chuột cũng không có.
Đương nhiên Cung Thừa không biết đây là do uy lực của anh, có biết cũng hợp tâm ý của anh.
Cuộc sống không bị ai tới quấy rầy thật quá sung sướng, ngoại trừ con vật nào đó.
Nhưng mà Cung Thừa cũng sẽ không thừa nhận, gần đây số lần con vật nào đó quấy rầy anh ít đi khiến anh cảm thấy không vui, Cung Thừa khó chịu, tất nhiên con vật nào đó bị xui xẻo.
Lúc Bối Bối hạnh phúc chạy về phía chậu cơm, phát hiện bên trong trống không, lúc định đi ngủ lại không thấy cái chăn nhỏ màu hồng nhạt in hình mèo Kitty mà cô thích nhất, lúc nhàm chán muốn chơi đồ chơi cũng không thấy!
Bối Bối vô cùng ủy khuất, tại sao cô lại không muốn tìm Cung Thừa chơi chứ? Ba tháng nay cô đã có thói quen có Cung Thừa bên cạnh, rời đi một lúc lập tức sẽ thấy nhớ vô cùng.
Nhưng cô không thể tới gần Cung Thừa được, một khi tới gần lập tức cảm thấy thân thể kỳ lạ còn nóng lên.
Thiếu chút nữa hù chết cô nhưng trong lòng cô lại không thể hiểu được cảm thấy thẹn thùng khiến cô không có cách nào mở miệng nói với ba ba hay Cung Thừa.
Cho nên cô chỉ có thể hết tránh lại né Cung Thừa, nguyên nhân gây ra mọi chuyện.
Cung Thừa tức giận, cô cũng có thể lý giải nhưng lại không nghĩ Cung Thừa sẽ tức giận như vậy. Hơn nữa mỗi khi nhìn thấy cô sẽ lập tức nhảy lên chỗ cao, khinh miệt nhìn cô rồi tránh ra.
Trái tim chó bé nhỏ của cô rầm rầm rơi đầy đất.
Cung Thừa cũng cảm thấy thân thể của mình có chút khác thường, giống như có cái gì muốn phá xác mà ra chỉ là cảm giác không kịch liệt giống như Bối Bối mà thôi.
Lúc Bối Bối dính anh, anh cảm thấy phiền, lúc cô không dính anh, anh lại càng phiền. Vốn ba tháng trước Cung Thừa vẫn là nhân loại, là đại thiếu gia tiếng tăm lừng lẫy của nhà họ Cung, hiện giờ thành linh miêu, Miêu đại gia tại sao có thể vì một con chó ngu ngốc mà phiền não chứ? Nhưng mà anh thấy phiền nha, chính là rất phiền rất phiền nha!
Này này này, con chó ngu ngốc, rốt cuộc cô có bao nhiêu ngu ngốc?
Bổn đại gia trêu cợt cô như vậy, vì sao cô không tức giận! Vì sao? Không biết chúng ta cứ như vậy cãi nhau một trận càng dễ dàng làm lành hay sao?
Bổn đại gia cũng đã nhảy đến chỗ cao để nghe cô giải thích, cô bày ra vẻ mặt ngốc manh nhìn tôi làm cái gì? Không biết ngẩng cổ lâu cổ sẽ đau sao?
Một con ngốc nghếch về đến nhà, một con ngạo kiều về đến nhà, lần chiến tranh lạnh này kéo dài đến tận giữa mùa xuân, tháng đó là tháng đẹp nhất.
Đồng thời sự khác thường trong cơ thể hai con vật càng thêm kịch liệt, bọn họ còn đang vì thân thể khác thường mà giãy giụa, hoàn toàn quên một từ gọi là thời kỳ động dục.
Gần đây Bối Bối uể oải không phấn chấn, cô lười biếng ghé vào chân Cảnh Diệp Thu, tùy ý để bàn tay ấm áp của ba ba vuốt ve bộ lông tuyết trắng của cô.
Ở chỗ tối, con vật nào đó cắn răng.
"Ử ~~~" Ba ba, đến khi nào con mới có thể khỏe lại, bảo bảo muốn cùng chơi với mèo con.
Cảnh Diệp Thu hơi khựng lại, hận không thể hung hăng đánh cô một trận để hả giận, thật là con gái lớn không thể giữ! Trong mắt Cảnh Diệp Thu chợt lóe tà quang nhưng lại cười dịu dàng trước sau như một: "Muốn chơi chung với con mèo kia như vậy sao?"
"Gâu~~~" Dùng sức gật đầu.
"Thật ra ba có thể giúp con, cũng không biết cậu ta có thể hay không... Ha ha, nếu thật sự không muốn ba sẽ... Ha ha..." Cảnh Diệp Thu tự nói với mình, tiếng cười ha ha cuối cùng thật sự làm Bối Bối hơi run lên.
"Gâu?" Ba ba đang nói gì? Mỗi lần đều không hiểu ba ba đang nói cái gì, trong lòng con rất mệt, ba ba có biết không? Ba ba, chúng ta có sự khác nhau đó~~~
Ở chỗ mọi người nhìn không thấy, Cảnh Diệp Thu khẽ điểm vài cái trên người Bối Bối, một ánh sáng chợt lóe trên người Bối Bối.
Ban đêm, Bối Bối nằm trên giường.
Phía trên cửa hàng đồ cổ chính là chỗ ở của Cảnh Diệp Thu, sau khi Bối Bối đến, Cảnh Diệp Thu tìm người lại trang hoàng thêm một căn phòng, lúc này Bối Bối đang nằm ở trong phòng thật lâu không người ở.
Cô cực kỳ khó chịu, Cảnh Diệp Thu lại nói cô cố chịu đựng, qua thì tốt rồi.
Ba ba nói cái gì cũng đúng, cho nên cô yên lặng chịu đựng đau đớn, thỉnh thoảng chống đỡ không được mới nức nở một tiếng nho nhỏ.
Cung Thừa lặng yên không tiếng động nhảy lên giường, ngày thường bạn chơi cùng luôn sinh long hoạt hổ chỉ trong một buổi sáng lại trở nên suy yếu như vậy khiến anh đau lòng cực kỳ.
"Miao miao ~" Anh thấp thấp gầm gừ một tiếng, anh không rảnh lo lắng về sự khác thường càng ngày càng muốn thoát ra khỏi thân thể, đầu nhỏ cọ cọ vào đầu Bối Bối.
"Gâu ~" Bối Bối giống như biết được hành động của Cung Thừa, cũng đáp lại một tiếng, bất quá nếu không phải thính lực của linh miêu nhanh nhạy, căn bản nghe không thấy tiếng kêu suy yếu đáng ghét này.
Chỗ bị Cung Thừa đụng vào giống như bị bỏng, trong nháy mắt toàn thân cô như bị thiêu đốt, cô cuộn tròn thân thể, nhịn không được cao giọng tru lên, nhưng trên thực tế cô chỉ có thể phát ra tiếng nức nở mỏng manh. Có cảm nhận giống cô còn có Cung Thừa, hai người đồng thời bị đau đớn này bao phủ, trong khoảng thời gian ngắn bị mất đi tri giác, nằm ở trên giường lớn.
Qua một lúc lâu, Cung Thừa mới từ từ tỉnh lại, xúc cảm mềm mại trong khuỷu tay khiến anh nhịn không được dùng tay nhéo nhéo, ngay lập tức nghe thấy một tiếng rên rỉ mềm mại của phụ nữ.
Phụ nữ a ~ Từ từ, phụ nữ? Phụ nữ!
Cung Thừa lập tức mở to mắt, lại bị cảnh đẹp trước mắt khiếp sợ đến không có cách nào tự suy nghĩ.
Thân mình nhỏ nhắn, kiều mỹ, trắng nõn, mềm mại, cả người trần trụi cứ như vậy lẳng lặng cuộn tròn nằm trong khuỷu tay của anh, hai bầu ngực không lớn không nhỏ tựa như thạch trái cây đông lạnh, co dãn mềm mại đè lên ngực anh, tứ chi thon dài mảnh khảnh quấn quanh thân thể anh. Điều càng khiến máu trong người anh muốn phun trào chính là trên đầu cô còn có hai cái lỗ tai xù xù trắng trắng mềm mại, trên mông có một cái đuôi lắc lắc theo thói quen.
Khoan đã, anh cũng biến trở về hình người?
Anh quay mặt đúng lúc nhìn thấy một cái gương, khuôn mặt trong gương chính là mặt anh nhưng mà trên lỗ tai anh cũng có một đôi tai mèo, trên mông cũng có một cái đuôi ngắn. Anh có chút uể oải, cũng có chút may mắn. Tuy rằng không phải là thể xác của anh, nhưng tốt xấu là nửa người!
"A? Hóa hình thành công?" Cảnh Diệp Thu dựa ở cửa, cười như không cười.
Phản ứng đầu tiên của Cung Hàn là lấy chăn che cô gái lại, hành động vô thức này khiến Cảnh Diệp Thu âm thầm gật đầu.
"Ha, đây chính là lần đầu tiên Bối Bối hóa hình, thể chất của nó đặc biệt, cần một người đàn ông có nhiều dương khí truyền dương khí cho nó, nếu không nó sẽ luôn khó chịu, nếu cậu không muốn tôi cũng không ngại giúp Bối Bối tìm một người khác, với bộ dáng của nó như vậy chỉ sợ đàn ông nguyện ý chết dưới thân nó sẽ có rất nhiều..."
Thì ra cô gái này là Bối Bối, cô thật sự là phụ nữ sao? Phản ứng đầu tiên của Cung Thừa là lúc trước anh luôn trộm đồ ăn, chăn nhỏ và đồ chơi của Bối Bối như vậy có phải quá không thân sĩ hay không?
Chương 5
"Ưm... Mèo... con.... Đừng, đừng tức giận... Chơi, chơi..." Bối Bối lật người, cái miệng nhỏ lẩm bẩm cái gì đó, có lẽ là lần đầu tiên nói tiếng người, cô nói từng chữ không rõ lại chầm chậm giống như trẻ con bi bô tập nói, mềm mềm mại mại. Trong lòng Cung Thừa mềm nhũn, thân thể khẽ động để cô nằm càng thêm thoải mái.
Cả khuôn mặt nhỏ vùi vào vùng bụng mẫn cảm của Cung Thừa, anh có thể cảm giác rõ ràng hơi thở thơm tho mềm mại đánh vào làn da của anh, ngứa ngáy lại tê dại. Khi ở trong hình dạng chó Husky không lúc nào Bối Bối không xuẩn manh, khi ở hình người cô lại cực kỳ yêu mị nhưng cố tình cô lại có khí chất thuần khiết giống như trẻ con mới sinh.
Mâu thuẫn rồi lại cực kỳ mê người.
Cảnh Diệp Thu nói không sai, người con gái như vậy sẽ có rất nhiều người đàn ông, người sau kế tiếp người trước tình nguyện chết ở dưới thân cô.
Tưởng tượng đến người ngu xuẩn lại vô cùng yêu mị nào đó nằm ở dưới thân người khác, Cung đại thiếu gia khó chịu. Đây chính là người hầu của anh, mặc kệ bộ dáng gì đều là người hầu của anh, đều là của anh!
"Ông còn không ra đi sao?" Cung Thừa nhếch miệng, lộ ra hàm răng sáng như tuyết, cảm giác uy hiếp mười phần.
"Nói như vậy là cậu đồng ý? Nếu cậu không thể thỏa mãn Bối Bối, chớ có trách tôi tìm cho Bối Bối..."
"Rầm!"
Đột nhiên Cảnh Diệp Thu không kịp phòng ngừa bị đẩy ra ngoài cửa, cái mũi thiếu chút nữa bị cửa đập vào, thậm chí còn mơ hồ nghe thấy một câu "Ông già dong dài"!
Gì? Dong dài? Ông già?
Mẹ nó! Có biết người cậu muốn ngủ chính là con gái của tôi hay không? Có biết tôi là cha vợ của cậu không?
Cảnh Diệp Thu trừng mắt với cánh cửa thật lâu, cuối cùng vẫn xám xịt rời đi.
Bên trong cánh cửa.
Cung Thừa cười đắc ý, ai bảo người đàn ông này thiếu chút nữa nhìn thấy thân thể Bối Bối!
"Mèo... con?"
Cung Thừa quay đầu lại, lập tức trên mặt không ngừng dâng lên nhiệt khí, một khuôn mặt tuấn mỹ đỏ ửng.
Bối Bối mơ mơ màng màng bị đánh thức, ngồi dậy, bàn tay trắng nõn nắm lại, xoa đôi mắt của mình, còn vô cùng đáng yêu xinh xắn ngáp một cái, lỗ tai xù xù trên đỉnh đầu uể oải rũ xuống. Đây vốn là hình ảnh một thiếu nữ mới tỉnh ngây thơ đáng yêu nhưng tiền đề là thiếu nữ này không được lõa thể!
Ánh mắt Cung Thừa không chịu khống chế nhìn về phía thân thể Bối Bối, hai bầu vú trắng như tuyết chuyển động theo động tác của cô, trên bụng nhỏ bằng phẳng được trang điểm bằng một cái rốn tinh xảo đáng yêu. Hai cái chân kẹp chăn, vừa vặn che đậy nơi riêng tư, nhưng toàn bộ cẳng chân lộ ra bên ngoài, ngón chân mượt mà khép kín, làm người ta nhịn không được muốn ngậm ở trong miệng thưởng thức.
"Khụ khụ, Cung Thừa, tên của anh. Này, em thật ngu ngốc, đắp chăn lại cho đàng hoàng đi!" Cung Thừa ho hai tiếng, kéo chăn che Bối Bối lại, đầu nghiêng sang một bên, lại tiếp tục nhìn nữa anh thật sự không biết chính mình có thể nhẫn nhịn được hay không.
Bối Bối lại theo thói quen dùng đầu đi cọ bàn tay của người đàn ông, tóc đen mượt mà quấn quanh ở đầu ngón tay, lỗ tai xù xù nằm trong lòng bàn tay dày rộng của anh, Bối Bối được thuận mao, híp mắt, bong bóng hạnh phúc không ngừng tràn ra: "Ưm ưm ưm ~~~"
Bộ dáng làm nũng của cô gái bé nhỏ trong lòng ngực khiến mặt anh càng đỏ hơn, trong mắt hiện lên sự cưng chiều: "Em xem em đi, biến về hình người vẫn ngu ngốc như vậy!"
"Biến thành người?" Bối Bối chậm rì rì nói ra nghi vấn, nhìn thoáng qua chính mình lại nhìn thoáng qua Cung Thừa, lúc này mới phát hiện cô và Cung Thừa đều biến thành hình người. Cơn buồn ngủ lập tức không còn, đôi mắt Bối Bối phát sáng giống như phát hiện món đồ chơi mới lạ, tò mò sờ sờ nơi này lại sờ sờ nơi đó: "Biến... thành... người... nha ~"
"Em có thể không cần ngốc nghếc như vậy hay không? Còn không phải là biến thành người thôi sao?" Kỹ năng trào phúng của Miêu đại gia lần thứ hai click mở, rõ ràng anh đã quên bản thân lúc mới tỉnh cũng từng kích động. Cung Thừa cực kỳ ghét bỏ bắt lấy hai bàn tay nhỏ của Bối Bối, xúc cảm non mềm làm trái tim anh rung động, một bàn tay ngăn chặn ánh mắt hoàn toàn tin cậy của cô, môi tới gần môi: "Sao em lại ngu ngốc như vậy, vì không để sau này em bị bắt cóc, anh đành cố chăm sóc em thôi!"
"Bối Bối... không... ngốc!" Cô nghẹn đỏ khuôn mặt mới nghĩ ra một câu cãi lại mềm mại như vậy, lại tức giận muốn thoát khỏi gông cùm xiềng xích của anh nhưng ngược lại hãm càng sâu. Hai người đều đang ở kỳ động dục, khi dựa gần trên người anh tất cả đều là mùi xạ hương nồng đậm. Cô dự cảm đến chuyện sắp sửa phát sinh, trong lòng vừa chờ mong lại bất an.
"Bé ngốc, gần đây có phải em rất khó chịu hay không? Anh có thể giúp em nha, em muốn anh giúp em hay không?" Thân thể non mềm vẫn luôn cọ xát trên người anh, dục hỏa của anh cũng bị cọ càng thêm tăng vọt, Cung Thừa sợ chính mình nhịn không được sẽ làm bị thương cô.
Lời này vừa nói ra, Bối Bối lập tức ngừng giãy giụa nhưng cô vẫn rất bất mãn với cách xưng hô kia: "Không... muốn... ngốc~"
"Bé ngốc là cách gọi yêu thương của anh giành cho em, em dám không thích?" Răng nanh sắc nhọn ma sát vành tai cô, cảm giác đau đớn đến ngay sau đó, nhưng càng nhiều hơn vẫn là khoái cảm tê dại như điện xẹt qua. Bối Bối nhẹ kinh hô một tiếng môi đã bị ngậm lấy, Cung Thừa cực kỳ thích vị non mềm này, cắn một cái rồi lại liếm một cái, bắt được cái lưỡi hút duẫn một trận. Bối Bối thật sự chịu không nổi mới mềm mại hừ nhẹ một tiếng, nào biết người đàn ông này lại yêu tiếng rên rỉ vừa vô lực vừa mê người này, càng thêm dùng sức chà đạp cái lưỡi trong miệng cô, hút đến khi đầu lưỡi tê dại không có cách nào hô hấp mới buông tha cho cô.
"Không cần ăn Bối Bối ~" Nụ hôn kịch liệt khiến đầu óc cô hôn hôn trầm trầm, nhìn tư thế như muốn nuốt cô vào bụng của anh khiến cô có chút sợ hãi, sợ hãi khiến cô nói chuyện thuận lợi hơn rất nhiều, dựa vào trong lòng ngực của người đàn ông, nũng nịu khóc lóc.
Bộ dáng như hoa lê dính hạt mưa này đích xác làm anh mềm lòng nhưng Cung Thừa luôn tuân theo nguyên tắc 'thích ai thì phải ăn hiếp người đó' căn bản không định buông tha cho Bối Bối đáng thương: "Tại sao lại không ăn, hương vị của Bối Bối không tệ nha!" Cung Thừa còn ác ý liếm cổ của cô, răng nanh dừng lại ở mạch máu nhẹ nhàng cắn một cái, quả nhiên khiến Bối Bối sợ tới mức cả người không ngừng run rẩy.
"Ha ha ha, thật ngốc!"
"Anh ăn hiếp Bối Bối ~" Cô hoàn toàn bị anh chọc cho tức giận, cô xoay người một cái, chặn trên người anh, học động tác lúc trước của anh, một cái răng nhỏ kề sát vào cổ của Cung Thừa chỗ không hề có lực sát thương, đầu lưỡi nho nhỏ trong lúc lơ đãng xẹt qua làn da của anh.
Thân thể Cung Thừa càng căng chặt, con ngươi nguy hiểm dựng thẳng lên. Ngón tay lướt qua cái lưng non mịn bóng loáng của cô, theo lưng đi xuống sờ lên cái mông, tay dùng sức nhấc lên, toàn bộ thân thể của Bối Bối ngã về phía trước nhào lên người anh. Hai bầu vú cứ như vậy đánh thẳng vào mặt Cung Thừa, một mùi sữa thơm đập vào mặt, hô hấp của anh thêm phần dồn dập, há miệng ngậm tiểu anh đào.
"Ưm... Ưm... A a..." Ban tay của Cung Thừa dùng sức đè chặt sống lưng của cô không cho cô đứng dậy, bởi vì trọng lực núm vú bị treo ngược càng thêm nhô ra, tư thế như vậy khiến anh không tốn chút sức nào cũng có thể nhấm nháp bầu vú của cô, nhũ thịt xung quanh cũng bị ngậm vào trong miệng tùy ý đùa bỡn.
"Bé ngốc, em nói anh dùng sức như vậy có thể hút được sữa của em ra hay không?" Bàn tay xoa xoa bầu vú, Cung Thừa thưởng thức các loại cảm xúc phức tạp đan xen trên mặt Bối Bối hoảng hốt, bất an, tràn ngập tình dục, anh càng thích dùng từ ngữ dâm đãng uy hiếp cô.
"Không cần, đừng nói... A a..." Không phải nói muốn giúp cô sao, vì sao càng ngày cô lại càng khó chịu, những chỗ bàn tay của anh đụng tới cũng trướng đau: "Khó chịu... Hu hu... Thật khó chịu..." Cô cũng không biết biểu đạt cảm giác của mình như thế nào, chỉ có thể khóc lóc kể với anh.
"Chỗ nào khó chịu?" Anh nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của cô, cảm nhận được sự dịu dàng trong đó, Bối Bối nhất thời quên khóc thút thít, nũng nịu chỉ vào phía dưới và bầu vú nói: "Chỗ này... Nước chảy, khó chịu... Chỗ này... Bị bóp, đau..."
Hô hấp của Cung Thừa càng thêm thô nặng, vẻ mặt của cô đơn thuần ngây thơ nhưng hành động lại dâm mĩ hương diễm. Anh không khống chế được lực đạo trong tay, lực đạo lớn đến mức giống như muốn xoa cô tiến thân thể của anh.
"Anh có thể giúp em nhưng em phải đợi một chút, đừng nói không cần nha!"
Anh ở bên tai cô nói một câu gì đó mà cô cũng không nghe rõ, đột nhiên trời đất quay cuồng, cô bị anh đè xuống, tách đùi ra, chỉ cảm thấy hạ thân truyền đến đau đớn kịch liệt. Thân thể cô giống như bị bổ ra vô cùng đau đớn khiến cô nhịn không được cất tiếng khóc và bắt đầu giãy giụa nhưng anh lại tiến vào càng sâu.
"Bé ngốc ngoan, đừng nhúc nhích, từ từ thì tốt rồi..." Cung Thừa cũng rất khó chịu nhưng anh càng đau lòng Bối Bối. Những nụ hôn trấn an không ngừng dừng ở trên mặt cô, bàn tay to lại vuốt ve bầu vú, không ngừng vỗ về bụng cô.
Thân thể Bối Bối thật sự mẫn cảm, vốn dĩ tiểu huyệt bị đau đớn chiếm cứ dần dần lại cảm thấy ngứa ngáy, đại gia hỏa dữ tợn trong tiểu huyệt run rẩy nhảy dựng, cô nhịn không được kẹp chặt tiểu huyệt hơn một chút, lại rước lấy tiếng gầm nhẹ của anh, ngay sau đó dương vật trong tiểu huyệt chậm rãi chuyển động.
"Ưm..." Hoa huyệt của cô chặt chẽ trơn trượt, tầng tầng mị thịt hình tạo thành từng nếp gấp đè ép, hút duẫn dương vật của anh. Không biết tốn bao nhiêu sức lực anh mới khống chế được suy nghĩ muốn mãnh liệt chơi cô, từng giọt từng giọt mồ hôi từ trên trán rơi xuống. Nhưng mà Bối Bối không biết suy nghĩ của anh, thong thả ma sát khiến cô thoải mái đến mức ngón chân cũng cuộn tròn lên nhưng cô vẫn cảm thấy bất mãn, sự ngứa ngáy ở sâu trong thân thể không những không giảm bớt ngược lại càng nhiều hơn.
"Muốn... Còn muốn... Hu hu... Thật ngứa..." Cô diễn tả mơ hồ không rõ nhưng sớm chiều ở chung, làm sao Cung Thừa lại không biết suy nghĩ của cô. Nhưng người đàn ông xấu xa không định nhanh chóng thỏa mãn cô như vậy, anh vẫn vô cùng thong thả đâm vào nhục huyệt như cũ: "Muốn cái gì? Có phải muốn anh dùng sức đâm em hay không?"
"Đúng, đúng, đúng... Dùng sức... Dùng sức đâm..." Cô không biết mục đích của anh, đơn thuần gật đầu, đơn thuần lặp lại lời anh nói.
"Vậy em có muốn dương vật lớn của A Thừa dùng sức đâm vào tiểu huyệt của bé ngốc không?" Cung Thừa vỗ cái mông vô cùng co dãn, khuôn mặt tuấn tú tràn ngập tình dục vô cùng gợi cảm.
"A a... Bối, Bối Bối muốn dương vật lớn của A Thừa... Dùng sức... Đâm tiểu huyệt của Bối Bối... A..." Cô tự tiện bóp méo lời anh nói, cô thật sự không nói cái tên bé ngốc kia thành lời được.
"Ba" một tiếng, Cung Thừa rút dương vật ra, huyệt thịt mị hồng không ngừng mấp máy muốn giữ anh lại, Cung Thừa hít vào một hơi thật sâu, cuối cùng cũng kìm nén được suy nghĩ muốn đâm vào, vươn ngón tay xoa nắn, chơi đùa hạt châu: "Bé ngốc không nghe lời nha!"
"Không cần... Không cần đi... Khó chịu, Bối Bối khó chịu..." Khi dương vật rút ra khỏi tiểu huyệt, Bối Bối lập tức cảm giác được từng trận trừng trận trống rỗng mãnh liệt ập đến, cô không ngừng buộc chặt huyệt thịt nhưng lại không có tác dụng gì, nỉ non làm nũng, khóc thút thít nhưng anh vẫn như cũ không chịu trả nợ, sự ngứa ngay và trống rỗng trong cơ thể sắp bức cô điên rồi: "Muốn dương vật lớn của A Thừa dùng sức mà đâm... Đâm tiểu huyệt của bé ngốc... Hu hu... Nhanh tiến vào..."
Lúc này Cung Thừa mới vừa lòng, nấm đầu thật lớn cọ xát hai cái ở của huyệt sau đó dùng sức lập tức cả dương vật hoàn toàn đi vào trong tiểu huyệt, tiện đà mãnh liệt đâm vào. Cái miệng vốn dĩ chỉ nhỏ như lỗ kim bị căng lớn đến trong suốt, mỗi lần đâm vào rút ra đều sẽ khiến mị thịt trong tiểu huyệt lật ra ngoài, hạ thân hai người đều ướt nhẹp.
"Thoải mái hay không, hửm? Thoải mái hay không?" Mông hẹp chấn động, xương mu chạm vào nhau, hai viên trứng dái đánh cái mông tuyết trắng thành màu hồng. Người đàn ông còn không ngừng hỏi những câu thẹn thùng bên tai cô, nếu là Bối Bối không trả lời, anh lập tức sẽ mọi thủ đoạn ăn hiếp cô.
"A a a... Thoải mái... Rất thoải mái..." Cung Thừa hôn cô, từng tiếng rên rỉ nhẹ nhàng ngọt ngấy bị đổ ở trong cổ họng, tiếng nức nở nặng nề lại càng thêm mê người. Lỗ tai mềm mại trên đỉnh đầu ngăn không được run rẩy, Cung Thừa tò mò sờ sờ, thân thể Bối Bối cứng đờ rồi sau đó càng thêm run rẩy.
"Không cần... Lỗ tai không cần... A a..." Đôi tay nhỏ vô lực đặt ở trên vai anh, không bao lâu đã giao ra mật dịch của bản thân, một làn sóng dâm thủy xối ở quy đầu của anh. Sau khi đạt cao trào, thân thể bị tình dục nhiễm ra màu hồng nhạt xinh đẹp, ngon miệng như vậy tất nhiên là lại đưa tới một lần tấn công mãnh liệt của Cung Thừa.
Hơn nữa khi biết được lỗ tai là chỗ mẫn cảm của cô, mặc kệ cô giãy giụa như thế nào, anh cũng không chịu buông tha cho cô. Ngón tay thưởng thức vuốt ve thì thôi lại còn ngậm ở trong miệng, nước bọt làm ướt lông mềm mại phía trên. Sau khi đạt cao trào lúc, thân thể mềm yếu vô lực, cô chỉ có thể khóc thút thít bị anh đè ở dưới thân, tận tình dâm loạn, chơi đùa.
"A ~" Không biết đâm vào bao lâu, cuối cùng anh mới bắn tinh, tinh dịch nóng bỏng bắn đầy toàn bộ tử cung, Bối Bối lại bị lửa nóng này khiến cô đạt cao trào một lần nữa.
Toàn thân hai người toàn là mồ hôi, Cung Thừa cũng không chê dính, ôm Bối Bối không có sức vào trong lòng, thân mật khăng khít ôm nhau. Bối Bối thật ra mệt mỏi đến mức mí mắt cũng không mở ra được nhưng Cung Thừa vẫn rất hưng phấn.
"Ưm... Không cần... Mệt mỏi quá... Muốn ngủ..." Một chân bị anh nâng lên, dương vật lớn kia lần thứ hai bổ huyệt thịt ra, xâm nhập vào sâu bên trong. Cô nhẹ giọng kháng nghị nhưng đáp lại cô là một trận đâm vào mạnh mẽ.
"Bé ngốc ngoan, em ngủ của em, anh làm là được!"
Hu hu hu làm sao cô có thể ngủ được! Anh chỉ biết ăn hiếp cô, từ giờ trở đi cô sẽ ghét anh nhất!
Chương 6
Bối Bối tức giận, là thật sự tức giận, hơn nữa rất tức giận, rất rất tức giận.
Ngay khi mặt trời mọc, bọn họ lại biến trở về hình thú. Rồi sau đó Miêu đại gia lập tức phát hiện bé ngốc nhà mình tức giận, không bao giờ để ý đến anh nữa!
"Miao ngao!" Miêu đại gia gẩy gẩy móng vuốt một chút, ngăn không được bực bội.
Quan hệ của anh và Bối Bối lập tức điên đảo! Vốn dĩ chính là Miêu đại gia vẻ mặt ngạo kiều nhìn Bối Bối lấy lòng anh nhưng mà hiện tại thì sao? Hiện tại là anh ăn nói khép nép, lúc muốn đi cọ cọ cô bị cô né tránh! Né tránh!
Ai có thể nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì khiến Bối Bối tức giận? Dù sao cũng phải cho anh biết vì sao anh bị phạt chứ?
Từ khi Miêu đại gia đi vào cửa hàng đồ cổ, sau đó cũng chưa từng đi ra ngoài đi dạo, thứ nhất là do anh ghét mặt trời, thứ hai là Bối Bối không đi, thứ ba là Bối Bối không đi...
Thế là có một ngày, từ sáng sớm Miêu đại gia đã rối rắm bước ra khỏi cửa hàng.
"Meo meo meo!" Trời ạ, trời ạ, trời ạ, cái tên cầm thú kia, a, không đúng, là... Mặc kệ, cầm thú tới, mọi người nhanh chạy mau nha! Anh ta muốn ăn thú cưng!
"Meo meo meo!" Vì sao vị đại gia này lại muốn ra cửa chứ a a a a!!!
"Gâu gâu gâu ~" Mẹ ơi, anh ta thật đẹp ~ Con có thể cho sinh khỉ con cho anh ấy không?
"... Uông!" Chúng ta vẫn nên đi làm xét nghiệm ADN đi, mẹ không có đứa con SB như vậy!
Hôm nay ánh mặt trời rất lớn, Miêu đại gia đi lại một lúc lâu chỉ nhìn thấy những con thú cưng ngu xuẩn đứng xa xa nhìn anh lại không chịu tới gần chút nữa, trời mới biết ánh mặt trời chói chang như thế này ngay cả động anh cũng không muốn động.
"Miao ngao!" Một con vật nào đó nhanh lăn lại đây, bằng không tôi lập tức tức giận!
...
Cuối cùng một con chó Corgi bị đẩy ra, lý do là vạn nhất linh miêu thích những đứa mông lớn thì sao?
"Ẳng~" Đại gia, có chuyện gì từ từ nói, tôi có thể cung cấp phục vụ đặc biệt, chỉ cần không ăn tôi là được ~
Cung Thừa:... Cậu như vậy tôi cũng chướng mắt có được không? Mời đến một người chân dài, da trắng như tuyết! Hoặc là bé ngốc cũng có thể ~
Xem ra nên sớm một chút dẫn bé ngốc rời đi, nơi này toàn một đám thú cưng ngu xuẩn, đừng để bọn họ làm trẻ con đi trật!
"Miao ngao!" Làm sao có thể dỗ một con chó đang tức giận?
"Uông?" Ngài đang nói con chó ngốc nghếc ở cửa hàng đồ cổ kia sao?
Con chó Corgi nhỏ ngây ngốc nói ra biệt danh mà ngày thường bọn họ hay gọi Bối Bối, trước mắt tối sầm, nó bị phác gục trên mặt đất, Cung Thừa từ trên cao nhìn xuống, nhe răng nanh ra.
"Ngao ngao!" Ai cho phép cậu gọi cô ấy như vậy?
Hừ, bé ngốc của bổn đại gia mà các người cũng có thể ức hiếp sao?
"Uông ~" Mọi người đều gọi như vậy, đại gia ngàn vạn không cần ăn tôi!
Linh miêu đại gia hung mãnh giống như một con báo nhỏ, thong thả ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua đám thú cưng, đàn thú cưng này ngày thường kiêu ngạo cực kỳ, cả ngày sai sử mọi người cưng chiều, hốt phân cho mình đồng thời run lên.
"Ngao ngao!" Sau này nếu như để tôi lại nghe được mấy người nói Bối Bối như vậy, mấy người nhất định phải chết!
"Meo meo ~"
"Ẳng ~"
Được đại gia, đúng vậy đại gia, chúng ta sai rồi đại gia, sau này sẽ không như vậy đại gia!
(Nội tâm: Chân ngắn, cậu chết chắc rồi! )
Linh miêu đại gia cao ngạo không biết sau khi anh đi, con chó Corgi nhỏ bị đánh hội đồng, bất quá cho dù biết anh cũng không để bụng, anh vội vàng trở về dỗ bé ngốc nhà mình vui vẻ đây!
Lúc này trong tiệm, Bối Bối bày ra vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc nhìn ngoài cửa sổ.
Vì sao anh ấy lại đi chứ? Có phải mình thật quá đáng hay không? Nhưng mà mình cũng chỉ tức giận có một lần! Thật sự chỉ có một lần! Có phải anh ấy không yêu mình hay không? Tên đàn ông cặn bã, ăn xong liền ném! Trở về mình muốn cắn chết anh ấy! Tại sao lại có thể đối xử với phụ nữ như vậy! Hu hu hu, vì sao còn không quay lại? Em có thể không tức giận, trở về được không?
Bối Bối phục hồi lại tinh thần đã thấy Miêu đại gia ưu nhã đi trở về, linh miêu tắm mình dưới ánh mặt trời quả thực đẹp trai ngây người.
"Miao miao!" Bé ngốc.
Gâu gâu gâu, tiếng kêu trầm thấp cũng thật dễ nghe! Làm sao bây giờ, cô có nên tức giận nữa hay không? Không được, không cho anh ấy một cái giáo huấn, sau này lại ăn hiếp mình thì phải làm sao bây giờ? Vạn nhất mình tức giận, anh ấy lại đi rồi thì làm sao bây giờ? Thật rối rắm a ~~~ Thật phiền ~~~
"Miao ~" Bé ngốc, đừng nóng giận, chúng ta đi ăn ngon được không?
Miêu đại gia có chút thấp thỏm, đây vẫn là lần đầu tiên anh dỗ phụ nữ... Ách, mặc kệ, chính là phụ nữ đi! Từ trong miệng những con thú cưng ngu ngốc kia, anh nghe được rất nhiều thứ Bối Bối thích, đây cũng là lần đầu tiên anh biết thì ra Bối Bối thích nhiều như vậy, nhưng anh cũng không biết...
Rốt cuộc Bối Bối chịu đựng không nổi, nhào về phía Cung Thừa, cái mũi ướt át trơn bóng cọ tới cọ lui ở lông cổ mềm của Miêu đại gia.
"Uông ~" Em không tức giận, Cung Thừa, chúng ta làm hòa đi ~ không nói chuyện với anh thật khó chịu ~
"Miao miao... Miao miao ~" Đúng vậy... Làm lành đi, anh cũng rất khó chịu, sau này không cần chiến tranh lạnh!
"Gâu ~" Vậy có phải chúng ta có thể đi ăn ngon rồi hay không?
"....Miao ngao!" Ngu ngốc!
Sau khi chiến tranh lạnh một lần, cảm tình của hai người thật ra con tốt hơn so trước kia, ban ngày cùng nhau vui vẻ chơi đùa, buổi tối cùng nhau vui sướng bạch bạch bạch, cuộc sống hài hòa hạnh phúc như vậy thật không thể tốt hơn ~~~
Mặc kệ là người hay là thú cưng xung quanh đều có thể thường xuyên thấy một con mèo hình thể tương đối khổng lồ và một một con Husky xuẩn manh nhão nhão dính dính. Không phải ngươi cọ cọ ta chính là ta ngửi ngửi ngươi, ngươi giúp ta thuận thuận mao, ta giúp ngươi gãi ngứa.
Quần chúng vây xem tỏ vẻ: Thật manh, thật ân ái ~~~
Thú cưng vây xem tỏ vẻ: Độc thân chịu không nổi a! Tôi đi, tôi đi, tôi đi còn không được sao!
Chẳng qua ân ái không lâu, Cung Hàn lại tới nữa, lúc này anh ta càng thêm nôn nóng, tỏ vẻ chỉ cần tìm được Cung Thừa cho dù gọi Bối Bối là ông nội đều có thể.
Bối Bối: Tôi là phụ nữ!
Cung Thừa: Mẹ nó, cái tên phế vật này không cần rối loạn bối phận!
Cảnh Diệp Thu liếc mắt nhìn hai con vật hoàn toàn không bắt lấy trọng điểm, quả nhiên chỉ số thông minh sẽ lây bệnh: "Cậu nên nói thẳng, có gì việc gấp nhất định phải tìm được Cung Thừa."
Cung Hàn hoàn toàn không dám đắc tội người đàn ông trước mắt, thế là anh quy quy củ củ nói ra toàn bộ mọi chuyện.
Cung gia lập nghiệp từ hắc đạo, cũng coi như là long đầu lão đại trong thành phố này. Vị trí lão đại này ngồi lâu rồi cũng khiến cho rất nhiều nguyên lão trong gia tộc dưỡng thành thói hư tật xấu, luôn cảm thấy lão tử là thiên hạ đệ nhất những người khác đều là rác rưởi. Sau khi Cung Thừa nắm quyền hạ quyết tâm chỉnh đốn một lần, Cung Hàn là anh em cùng một mẹ sinh ra tự nhiên sẽ duy trì anh trai mình. Nhưng mà không nghĩ tới có người mặt ngoài thuận theo nhưng lại đâm sau lưng, thừa dịp Cung Thừa ra ngoài bàn chuyện làm ăn, động tay động chân trên xe của anh, làm Cung Thừa xảy ra tai nạn xe cộ, sống không thấy người chết không thấy xác, từ đây không có tin tức.
Ngay từ đầu Cung Hàn không phát hiện ra đây là một âm mưu, anh còn ở lo lắng tìm kiếm tin tức của anh hai. Nhưng mà chờ đến khi Cung Thừa biến mất được khoảng hai tháng, ngay cả Cung Hàn cũng tuyệt vọng, cuối cùng đám nguyên lão kia cũng ngồi không yên, cậy già lên mặt nói muốn đổi gia chủ. Càng làm cho Cung Hàn tức giận là gia chủ bọn họ tuyển không phải là anh mà lại là một đứa con riêng!
Bạn thấy sao?