Chương 1
Không biết vì sao, số lần hệ thống xuất hiện càng ngày càng ít, ngay cả lúc bắt đầu nhiệm vụ mới ở thế giới trước nó cũng không xuất hiện khen thưởng cô. Lúc này cũng giống vậy, cô trực tiếp truyền tống đến thế giới nhiệm vụ nhưng lại không có âm thanh máy móc kia cất lên.
Không biết thế nào cho nên cô đành phải chuyên tâm xem xét ký ức và nhiệm vụ, tin tưởng một ngày nào đó nó sẽ xuất hiện.
Chẳng qua lúc này cô cũng giống một thế giới trước lại bắt đầu làm trẻ con, còn nhiệm vụ cũng giống lần trước, tự mình dò xét.
Trên khuôn mặt nho nhỏ của hài tử xuất hiện biểu cảm khó có thể hình dung, bộ dáng kia thật buồn cười. Bối Nhi cảm giác được có người bế nàng lên, lập tức thu hồi biểu tình, ngậm ngón tay nhìn người tới, là hai người nam nhân một già một trẻ vây quanh nàng.
"Sư phụ, đây là một nữ hài, người xác định sao?"
"Ai, những năm gần đây hài tử được đưa vào tư chất đều không phù hợp cũng chỉ có đứa nhỏ này, thân thể của ta ngày càng lụn bại chờ không nổi, tuy là nữ hài nhưng cũng chỉ có biện pháp này."
"Tuân lệnh, sư phụ."
Nữ hài giống như không hiểu bọn họ đang nói gì, ngậm ngón tay ê ê a a kêu to, bộ dáng như vậy khiến cho lão nam nhân tràn lan tình thương của phụ thân: "Ta lấy nhũ danh cho con là Bối Nhi đi nhưng ngày sau con là nam tử, vậy lấy đại danh là Mặc Khanh."
Năm tháng như thoi đưa, chỉ chớp mắt mà đã tám năm.
Trong lúc Bối Nhi trưởng thành cũng biết được, nàng là hài tử bị vứt bỏ đồng thời cũng biết vận mệnh và sứ mệnh sau này của mình.
Mặc Quốc tôn trọng tinh tượng cho nên địa vị của các chiêm tinh sư có thể từ tinh tượng biết được thiên mệnh ở Mặc Quốc không cần nói cũng biết. Trong đó người trong Vọng Tinh Các là người xuất sắc nhất, mỗi một thế hệ các chủ đều được tôn sùng là quốc sư, từ nhỏ đã có thể tiếp thu sự dạy dỗ giống như các hoàng tử.
Từ trước đến nay người trong Vọng Tinh Các đều là hài tự bị vứt bỏ hoặc từ nhỏ phụ mẫu đều song vong, không thân không thích, không có bất cứ ràng buộc nào. Người có tài lại không có bất cứ ràng buộc về ích lợi nào sẽ chú tâm vì quốc gia bói toán, đây chỉ là chuyện thứ nhất. Chuyện thứ hai là cả đời không được kết hôn, lý do cũng như trên. Thứ ba tốt nhất chính là thiên khuyết hoặc không sau này cũng sẽ như vậy.
Cái gọi là thiên khuyết chính là tàn tật bẩm sinh. Muốn có được một ít đồ vật thì phải làm tốt chuẩn sẽ mất đi một thứ khác, bói toán cũng không ngoại lệ. Biết trước thiên mệnh cũng không phải một chuyện bình thường, thông thường chiêm tinh sư phải trả giá bằng thọ mệnh của chính mình. Nếu biết trước đại sự, thọ mệnh mất đi sẽ càng nhiều, ngược lại cũng thế. Mà tàn tật bẩm sinh hoặc tàn tật sau đó so với người bình thường sẽ ít tổn hại thọ mệnh hơn một ít, hơn nữa đối với tinh tượng càng thêm mẫn cảm mà thôi.
Bối Nhi bị sư phụ của nàng phong bế đôi mắt, hai mắt không có cách nào mở ra, rất lâu mới có thể đi lại, làm việc giống như người bình thường. Ở học đường càng phải nỗ lực học tập hơn người khác gấp trăm lần mới có thể đuổi kịp tiến độ của bọn họ, dù sao thì thế giới này còn chưa có chữ nổi.
Từ nhỏ nàng đã bị dạy dỗ giống như một nam hài, người thừa kế của Vọng Tinh Các chưa từng suy xét đến nữ nhân, bởi vì từ xưa nữ nhân dễ dàng xử lý theo cảm tính càng là dễ dàng bị dụ dỗ. Nhưng các chủ đời này của Vọng Tinh Các già cực nhanh, càng thêm cấp bách tìm kiếm người thừa kế. Bất đắc dĩ những hài tử mới sinh không có một người nào phù hợp tiêu chuẩn của hắn, đến tận khi ngẫu nhiên gặp được Bối Nhi. Nếu không phải được tuyển làm người thừa kế của Vọng Tinh Các, sau khi Bối Nhi lớn lên sẽ được huấn luyện thành thị nữ trong Vọng Tinh Các.
Bối Nhi không bị nhìn lầm, thiên tư của nàng thật tốt, cảm ứng tinh tượng so với những các chủ đời trước của Vọng Tinh Các càng thêm rõ ràng. Tuy hai mắt bị phong bế nhưng nàng đã có thể dựa vào cảm ứng vẽ ra một bộ tinh tượng hoàn chỉnh, hơn nữa có thể dự cảm được những chuyện đại sự sắp phát sinh trong vòng 5 năm tới.
Nàng cũng từng nghĩ tới dùng chiêm tinh tìm kiếm người nàng muốn tìm nhưng mà đến tận khi nàng tám tuổi, nàng mới thật sự gặp người nàng muốn tìm.
Chương 2
Bói toán đều mơ mơ hồ hồ thể hiện người nàng muốn tìm ở trong vương cung nhưng nàng tìm một lần lại một lần mãi vẫn không tìm được.
Thân phận của Bối Nhi rất đặc biệt, người trong vương thất đều phải lễ độ với nàng ba phần, bạn chơi cùng của nàng cơ bản đều là con cháu vương thất hoặc là con cháu trọng thần trong triều. Những người này ôm kính sợ, tò mò hoặc là có mục đích tiếp cận nàng. Nàng càng lớn lên, tâm tư của những người này càng rõ ràng. Hai mắt nàng nhìn không thấy nhưng nội tâm vô cùng nhanh nhạy, rất không thích những loại ánh mắt này, vì thế rốt cuộc nàng chịu đựng không được trốn đi.
Trong lúc đang trốn trốn tránh tránh, vô tình nàng tìm được một cung điện an tĩnh. Cung điện lâu ngày không được tu sửa truyền ra hơi thở cũ nát, mùi hương của các loại hoa cỏ cây cối hỗn loạn ở bên nhau, nàng cảm thấy cung điện này đã hoang phế thật lâu không người xử lý nhưng kỳ quái lại có người ở trong đó.
Bối Nhi có thể cảm nhận rõ ràng đối phương là một thiếu niên, hơi thở trên người rất tối tăm hơn nữa hắn không chào đón nàng đến.
Đây là người nàng đã tìm tám năm.
"Meo!" Một con mèo nhỏ màu đen từ trong bụi cỏ nhảy ra, vui mừng đảo quanh chân của thiếu niên. Giống như tò mò về người mời tới, nó nhảy đến bên chân Bối Nhi ngửi ngửi, lại nhảy về bên cạnh thiếu niên.
"Ngươi là ai?" Thiếu niên vừa mở miệng giọng nói đã không tốt, nhưng đối vói con mèo nhỏ lại vô cùng dịu dàng. Ngón tay một lần lại một lần vuốt vẻ bộ lông của mèo con, mèo con thoải mái đến mức trong yết hầu vẫn luôn phát ra tiếng rên hưởng thụ.
"Ngươi lại là ai? Ngươi không tịnh thân vậy ngươi chính là hoàng tử? Nhưng vì sao ta chưa từng gặp ngươi? Còn có nơi này vì sao lại bỏ hoang?" Nam hài nho nhỏ nhắm hai mắt, giọng nói mềm nhẹ nhưng mỗi một vấn đề đều chuẩn xác đến dọa người, điều này làm cho thiếu niên không khỏi ngẩng đầu nghiêm túc nhìn kỹ nàng.
Chỉ chốc lát, bước chân tiến tới, sự u tối trên người thiếu niên càng ngày càng nồng đậm, giống như muốn chắn thần giết phật. Bối Nhi bất an lui về phía sau một bước, trong lúc mơ hồ nàng cảm nhận được sự cừu hận. Nàng nghi hoặc, rõ ràng đây mới là lần đầu tiên gặp mặt?
Ngón tay có vết chai nâng lên muốn đụng vào mặt nàng, rồi lại dừng lại ở chỗ rất gần. Bối Nhi nghe thấy thiếu niên nói không mang theo chút tình cảm nào: "Người của Vọng Tinh Các? Xem ra ngươi là các chủ đời kế tiếp?"
Thiếu niên cũng không đơn giản, quan sát vài cái đã đoán ra thân phận của nàng. Không biết làm sao, rõ ràng giọng nói của thiếu niên không chứa cảm tình nhưng nàng vẫn nghe ra sự không vui khi thiếu niên nhắc đến Vọng Tinh Các. Không, đã không phải là không vui mà là chán ghét, là cừu hận.
Vì thế nàng lập tức hỏi: "Ngươi hận Vọng Tinh Các? Vì sao?"
Bối Nhi nhìn không thấy, nàng vừa hỏi ra câu đó, trong nháy mắt thiếu niên nguy hiểm nheo lại hai mắt, che lại cảm xúc vô cùng phức tạp chợt thoáng qua.
"Cút đi, nơi này không chào đón ngươi, đừng ép ta đánh hài tử!" Thiếu niên nói xong lập tức mang theo con mèo đen nhỏ rời đi, chỉ còn lại một mình Bối Nhi đứng tại chỗ.
"Ai ~" Bối Nhi thở dài một hơi, thấy thế nào nhiệm vụ lần này cũng rất khó giải quyết a.
Mày đẹp nhăn lại thật sâu, nếu thiếu niên có thể đụng tới nàng thì tốt rồi, như vậy nàng lập tức có thể biết.
Không có ai biết, một khi Bối Nhi chạm vào một người sẽ có thể biết được suy nghĩ trong lòng người đó, đây cũng là nguyên nhân nàng cực kỳ ghét người khác đụng tới nàng. Một khi đụng vào, toàn bộ mọi suy nghĩ của người kia sẽ ùa vào trong đầu Bối Nhi mà càng nhiều thời điểm nàng cảm nhận được nhân tâm hiểm ác mà không phải thiện ý.
Ngay từ đầu nàng tưởng là lễ vật hệ thống tặng kèm nhưng sau đó nàng mới biết được mỗi một thế hệ các chủ Vọng Tinh Các sau khi được xác định là người thừa kế đời kế tiếp sẽ trải qua quá trình nước thánh lễ rửa tội, sau đó lập tức được ban cho một năng lực đặc biệt nhất, cái này được xưng là trời cho.
Nhưng đối Bối Nhi mà nói, đây là ác mộng.
Chương 3
Vọng Tinh Các tọa lạc không xa tẩm cung của vương thượng, mỹ danh rằng đây là vương thượng đối với Vọng Tinh Các tín nhiệm, nhưng bất quá là dời vào hoàng cung để dễ dàng giám thị mà thôi. Ngay cả người bên cạnh Bối Nhi cũng đều là người của Mặc Vương, luôn cố ý hay vô tình nói Mặc Vương cỡ nào anh minh thần võ, muốn tẩy não Bối Nhi để ngày sau nguyện trung thành với Mặc Vương.
Mà lão các chủ dùng thái độ mặc kệ để xử lý những chuyện này, chút việc nhỏ này cũng không giải quyết tốt, vậy cũng không xứng là người thừa kế đời sau.
"Sư phụ." Bối Nhi cung cung kính kính hành lễ với lão các chủ, cúi đầu chờ lão các chủ ra chỉ thị.
Thế giới này rất coi trọng hiếu đạo, từ đáy lòng Bối Nhi cũng cảm kích ân dưỡng dục của lão các chủ, mỗi ngày dù sớm hay muộn cũng đến thỉnh an chưa bao giờ đứt đoạn.
"Ngồi đi. Hôm nay gặp được chuyện gì?" Lão các chủ trời sinh mất đi khứu giác, vị giác và xúc giác,nhưng không biết vì sao hắn vẫn già đi nhanh chóng hơn nữa còn dự cảm được ngày mình chết không xa.
"Sư phụ, hôm nay con gặp được một người thiếu niên."
"Chỗ nào?"
"Một tòa cung điện hoang phế đã lâu, có lẽ ở phía Tây Nam."
Thật lâu, lão các chủ cũng không nói gì.
"Sư phụ?"
"Ngày sau không cần cùng hắn tiếp xúc nhiều, đã biết?"
Bối Nhi cảm giác sư phụ giống như biết thiếu niên này là ai, đối với hắn còn có chút mắc nợ, chẳng qua vì sao không đồng ý nàng tiếp xúc?
Nàng vẫn luôn rất ngoan ngoãn hiểu chuyện nhưng thật vất vả gặp được người muốn tìm dù thế nào cũng không thể buông tha: "Sư phụ, đây là vì sao? Khanh Nhi luôn cảm thấy sau này bản thân và hắn sẽ cùng một nhịp thở."
Sau này Bối Nhi nhất định sẽ đi tìm thiếu niên này, làm sao có khả năng không cùng một nhịp thở.
Người của Vọng Tinh Các đều tin thiên mệnh, Bối Nhi vừa nói ra lời này, lão các chủ lập tức coi trọng, tâm tình càng thêm trầm trọng và phức tạp.
"Cũng là lúc con nên biết được những việc này."
Thiếu niên này tên là Mặc Khí là vị hoàng tử thứ tư. Bất quá ý tứ của Mặc Vương lại rất rõ ràng, đây là hắn muốn vứt bỏ, không thích hài tử mà nguyên nhân lại có quan hệ với Vọng Tinh Các.
Các triều đại Mặc Vương đều thích làm một việc, đó chính là gọi người của Vọng Tinh Các tới bói toán cho hoàng tử hoàng nữ mới sinh ra. Loại bói toán này xưa nay đều là bí ẩn, chỉ có các chủ Vọng Tinh Các và Mặc Vương biết được.
Mà nguyên nhân Mặc Vương vứt bỏ Mặc Khí chính là bởi vì sau khi lão các chủ bói toán cho Mặc Khí kết quả là 'mệnh giết phụ mẫu'. Huyết mạch vương triều Mặc thị sẽ vì hắn mà suy bại, ngay cả Vọng Tinh Các có một ngày cũng sẽ bị hắn hủy diệt.
Mặc Vương vừa nghe xong, vô cùng ức giận, ngay lập tức muốn dìm chết hài tử này, lão các chủ nhất thời không đành lòng nên ngăn trở.
Chẳng qua, chân tướng lão các chủ nói với Bối Nhi lại là 'Mặc Khí sẽ hành thích vua, huyết tẩy toàn bộ Mặc thị'.
Lúc ấy hắn đã chấn kinh rồi, khi nói với Mặc Vương còn tương đối uyển chuyển, cũng từng nghĩ tới tùy ý để Mặc Vương nhẫn tâm giết đứa nhỏ này, nhưng nhìn Mặc Khí vẫn là trẻ mới sinh, hắn lại không đành lòng.
Sau đó Mặc Vương đặt tên cho hài tử là Mặc Khí, hơn nữa bỏ mặc Mặc Khí và mẫu phi của hắn đang được sủng ái nhất lúc bấy giờ, tùy ý bọn họ ở cung điện kia tự sinh tự diệt. Thái độ của Mặc Vương rất rõ ràng dứt khoát, sau khi biết được nội dung bói toán, lập tức hạ lệnh toàn bộ con cháu hoàng thất bất kể là ai cũng không được tới gần Mặc Khí, hơn nữa bất cứ ai cũng không được dạy dỗ Mặc Khí bất cứ kiến thức nào. Toàn bộ vương cung đều biết Mặc Vương không thích hai mẫu tử này, bất cứ cung nữ hay thái giám nào cũng có thể đối tùy ý ức hiếp bọn họ.
Lão các chủ cũng bởi vì hài tử này ngày sau sẽ huỷ hoại Vọng Tinh Các nên với những việc đó dều dùng thái độ làm lơ nhưng tuổi tác càng cao dưới gối lại nhận nuôi một hài tử, lão các chủ bắt đầu hối hận lúc trước có phải hắn đã làm sai hay không?
"Ta thường xuyên nghĩ, đó vẫn chỉ là một hài tử, có phải tàn nhẫn quá hay không?"
Bối Nhi lẳng lặng quay đầu, đối mặt với ánh nắng ngoài cửa sổ, tự nhiên lại cảm giác rét lạnh.
Bạn thấy sao?