Chương 4
Bối Nhi nhớ tới kiếp trước đã nghe qua một câu chuyện trong thần thoại Hy Lạp, nhân vật chính rất giống Mặc Khí, vừa sinh ra đã bị tiên đoán ngày sau sẽ giết phụ cưới mẫu, vì thế bị đưa đến một đất nước xa xôi hy vọng có thể tránh được lời tiên đoán này nhưng ai ngờ nam chính vẫn trở lại, cuối cùng lời tiên đoán kia vẫn được thực hiện.
Nàng không khỏi nghĩ như vậy tất cả mọi chuyện được tạo thành từ đâu? Là tiên đoán hay do hành động của con người? Nếu không có lời tiên đoán thì sao? Có lẽ Mặc Khí có thể cùng nhau đọc sách với những hoàng tử khác, mẫu phi cũng sẽ không buồn bực không vui mà chết ở lãnh cung, có lẽ hắn có thể giống một thiếu niên bình thường, thoải mái cười to.
Nhưng đã quá muộn, nàng đã cảm nhận được oán giận nồng đậm từ trên người thiếu niên, hắn oán hận Vọng Tinh Các cũng oán hận Mặc Vương.
Trên thực tế thiếu niên sẽ như thế nào, nàng đại khái có thể không quan tâm, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ theo như yêu cầu. Nhưng nàng làm không được, trải qua mấy đời cảm tình của nàng cũng không bị phai nhạt, cho dù nàng cũng không biết rốt cuộc nàng có phải là "Người" hay không? Cho nên nàng vẫn có thể cảm giác trong lòng mình nổi lên một cảm giác tên là "Đau lòng" , nàng đau lòng cho thiếu niên này.
"Sư phụ, chuyện cũng đã xảy ra." Bối Nhi lẳng lặng nói một câu, biểu tình trên mặt lão các chủ càng thêm ảm đạm.
Nếu mọi chuyện đã đã xảy ra lại nghĩ nhiều lúc trước tại sao làm như thế cũng không có tác dụng gì.
Ngày thứ hai, sau khi tan học.
"Meo!" Hình như mèo đen nhỏ cũng không chán ghét nàng, cọ chân nàng, mềm mại kêu to.
Bối Nhi nhấp môi cười nhưng nàng cũng không tùy tiện bế mèo đen nhỏ lên. Ngày đó nàng đã biết mèo đen nhỏ đối với thiếu niên nhất định rất quan trọng, lỗ mãng hấp tấp tiếp xúc quá đáng khả năng sẽ có hiệu quả ngược lại, khiến cho thiếu niên càng thêm chán ghét nàng.
Bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng đi về phía cung điện, dưới chân rậm rạp bụi cỏ cắt rách y phục tinh xảo trên người nàng, trên giày dính đầy bùn đất. Mèo đen nhỏ giống như đang dẫn đường cho nàng, ở phía trước chạy chạy nhảy nhảy, nếu nàng đi chậm còn quay đầu lại kêu meo meo thúc giục.
Bối Nhi ngửi được một mùi khen khét, giống như... Giống như mùi khét khi đồ ăn bị cháy. Vì thế nàng chậm rì rì mở miệng: "Ngươi đang nấu đồ ăn sao?"
Đôi mắt nhìn không thấy chính là chỗ hỏng rất lớn, Bối Nhi nhìn không thấy sự ngại ngùng chợt thoáng qua trên mặt thiếu niên. Thiếu niên đứng lên, dùng sự chất vấn che dấu sự ngại ngùng: "Không phải đã nói nơi này không chào đón ngươi sao?"
"Đúng, chuyện này là ta sai rồi. Nhưng mà ta biết nấu nướng một chút, muốn ta hỗ trợ sao?" Bối Nhi biết nghe lời nhận sai, nàng ngửi được mùi này thì biết Mặc Khí sẽ không biết nấu cơm, chẳng qua nàng không nghĩ tới trong vương cung lại có thể giày xéo hắn như thế, cả cơm cũng không cho.
"Không..." Lời nói còn chưa nói xong, bụng Mặc Khí lập tức cực kỳ không phối hợp phát ra tiếng vang thật lớn. Thiếu niên vội vội vàng vàng nhìn về phía Bối Nhi, thấy trên mặt nàng không có chút xíu trào phúng nào mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, giống như làm bộ ban ân nói: "Vậy ngươi tới hỗ trợ đi."
Tuy rằng không nhìn thấy nhưng nàng có thể cảm giác được động tác của thiếu niên, không khỏi thở dài trong lòng: 'Vẫn là một đứa nhỏ thôi'.
Nguyên liệu nấu ăn thiếu niên có ít đến đáng thương, cũng may trù nghệ của Bối Nhi tạm được, một bữa cơm làm xong, Mặc Khí ăn đến thiếu chút nữa đầu lưỡi cũng nuốt mất. Chờ đến hắn thấy Bối Nhi lịch sự văn nhã ăn cơm và sự ưu nhã khi giơ tay nhấc chân, nhìn lại chính mình lung tung rối loạn ngay cả cách cầm chiếc đũa cũng không tốt, đôi mắt đẹp trầm xuống.
"Vì sao ngươi còn muốn tới?"
"Mặc Khí, ngươi là người ta muốn tìm."
"Vì sao ta phải tin tưởng ngươi?"
Bối Nhi ngừng lại, chậm rãi đứng dậy quỳ xuống, hành lễ quân thần: "Mặc Khanh nguyện cả đời đi theo chủ nhân của ta, Mặc Khí!"
Chương 5
Mặc Khí ngơ ngác nhìn Bối Nhi đang quỳ trên mặt đất, hắn mím môi cuối cùng vẫn lặp lại câu hỏi: "Vì sao lại là ta?"
"Ngài là người Mặc Khanh muốn tìm." Bối Nhi cúi đầu càng thấp.
"Ta hận Vọng Tinh Các."
"Ta biết."
Sau ngày ấy, Bối Nhi bắt đầu dạy dỗ Mặc Khí làm sao để trở thành một vị quân vương.
Sau khi nói chuyện với lão các chủ, Bối Nhi nhìn tinh tượng một đêm, tinh tượng về tương lai Mặc Khí rất mơ hồ nhưng Bối Nhi nhìn đến một tia kim quang ảm đạm. Hơn nữa lúc sau nàng còn mơ một giấc mộng, trong mộng nàng thấy núi thây biển xương, Mặc Khí lẻ loi đứng một mình trên đỉnh núi nhưng còn có vô số người đứng ở phía đối diện muốn thảo phạt hắn.
Nàng không muốn cuối cùng Mặc Khí bị vạn người phỉ nhổ, hơn nữa mặc kệ cuối cùng Mặc Khí có thể xưng đế hay không, học nhiều một chút tóm lại cũng không sai.
"Vì sao phải luyện chữ?"
"Vì sao không luyện? Luyện chữ có thể tống cổ thời gian, ngô chủ (chủ nhân của ta) ngày sau cũng không cần rảnh rỗi như vậy."
"Ta không rảnh rỗi, chơi với tiểu hắc, trồng rau, nấu cơm..."
Mặc Khí nói xong một từ, sắc mặt Bối Nhi lập tức trầm một phân, đáy lòng tự nhiên chột dạ khiến Mặc Khí cuối cùng không nói được nữa.
"Ngô chủ cần phải luyện chữ!"
"Luyện..."
Bởi vì vấn đề luyện chữ này, quan hệ giữa Mặc Khí và Bối Nhi có chút không được tự nhiên. Đương nhiên sự không được tự nhiên này là do Mặc Khí đơn phương cảm thấy.
Bối Nhi nói cười nhẹ nhàng như cũ giống như không có việc gì, dạy dỗ Mặc Khí văn học, võ thuật, thuật đế vương... Thậm chí ôm một chút bất an, ngay cả cách chạy trốn nàng cũng dạy.
Có lẽ Mặc Khí cảm thấy bị một tiểu hài tử làm hắn không còn mặt mũi, tuy rằng không dám nói chính mình không học, nhưng trước sau luôn không cho Bối Nhi sắc mặt tốt.
Một người dụng tâm dạy dỗ, một người học rất nhanh chóng. Từng ngày từng ngày qua đi, quan hệ giữa hai người dần dần thâm hậu, lại ăn ý không hề đề cập dến đề tài Vọng Tinh Các.
Bốn năm qua đi, sự tối tăm trên người Mặc Khí dần dần tan đi, càng thêm ôn nhuận như ngọc. Dáng vẻ này đi ra ngoài có lẽ ai cũng cho rằng đây là lang quân anh tuấn thư sinh nhà ai nhưng Bối Nhi lại biết chẳng qua Mặc Khí đã học xong cách ngụy trang.
Đáy lòng nàng thở dài một tiếng, vốn tưởng rằng oán giận của Mặc Khí sẽ giảm bớt một chút, ai ngờ...
"Mặc Khanh, khi nào ta có thể đi ra ngoài?"
"Đầu tháng sau."
Ngoài cửa sổ, một con chim giương cánh lao ra ngoài bức tường.
Đưa Mặc Khí ra cung là chuyện cần thiết, Mặc Khí không nên vượt qua cả đời trong lãnh cung, cho dù có nguy hiểm lớn hơn nữa Bối Nhi cũng muốn đưa Mặc Khí ra cung, cho dù có khả năng Mặc Khí ra ngoài cung sẽ không bao giờ trở về.
Chuyện này cần thiết gánh vác nguy hiểm rất lớn nhưng Bối Nhi vẫn tình nguyện như lúc đầu.
"Ngô chủ, ta đi về trước."
"Ừ... Từ từ, ngươi bị thương? Chỗ này có rất nhiều máu..."
Mặc Khí đi lại đây, chỉ vào một vết máu to ở sau mông của nàng, nhở lại nàng nhìn không thấy, nghĩ thầm đều là nam nhân sợ cái gì, bản tay lập phủ lên...
Bối Nhi còn không kịp phản ứng lại, trên mông đã nhiều thêm một bàn tay, Mặc Khí còn nghi ngờ tại sao trên mông của nàng lại có máu, thậm chí muốn vén áo choàng lên xem xét thân thể của nàng.
Lúc này cuối cùng nàng cũng phục hồi tinh thần, đây là lần đầu nàng có quỳ thủy, sớm như vậy đã tới rồi! Khuôn mặt nhỏ hoàn toàn đỏ rực, thưa dạ mượn một cái áo ngoài của Mặc Khí, mặc vào xong lập tức chạy như bay rời đi.
Đây vẫn là lần đầu tiên Bối Nhi mặt đỏ kinh hoảng như vậy, Mặc Khí nhìn bóng dáng nàng hoang mang rối loạn rời đi tự nhiên lại cảm thấy buồn cười... Đây cũng là lần đầu tiên hắn cảm thấy thì ra Bối Nhi đẹp như vậy. Hai má trắng nõn kia như áng mây tung bay làm tâm thần hắn thoáng hoảng loạn, thiếu chút nữa đã muốn duỗi tay đụng vào.
Chương 6
Đau bụng kinh lần đầu tiên"Ngươi không sao chứ?" Nhìn Bối Nhi hồi lâu, Mặc Khí đã nhịn nửa ngày, cuối cùng hỏi ra những lời này.
Bối Nhi cắn môi lắc đầu, nàng cũng không nghĩ tới lần đầu tiên thấy quỳ thủy sẽ đau như vậy, bụng quặn đau lợi hại. Nàng không biết sắc mặt của mình tái nhợt, mồ hôi lạnh ứa ra, bộ dáng yếu ớt cỡ nào, một loại ảo giác sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào.
Cách đầu tháng sau chỉ có bốn ngày, còn rất nhiều chuyện cần phải sắp xếp, nàng chỉ có thể cố gắng chống đỡ.
Mặc Khí nhìn người thiếu niên nho nhỏ chỉ cao đến trước ngực hắn, đây là chuyện Bối Nhi nên làm vì hắn, lúc trước chính Bối Nhi đã nguyện trung thành với hắn, hiện giờ làm những việc này là chuyện đương nhiên.
"Ai..." Mặc Khí thở dài một hơi, bế ngang Bối Nhi lên: "Nghỉ ngơi một chút lại tiếp tục không có việc gì chứ"
"Nhưng mà... Ưm..." Cơn đau bụng lần thứ hai ập tới, Bối Nhi ở trong ngực hắn cuộn tròn thành một khối nho nhỏ.
"Được rồi, cũng đã thành dạng này, ngươi vẫn nên nghỉ ngơi một chút đi!" Chân thật, đáng tin ôm nàng vào giữa phòng ngủ, nam nhân thô lỗ ném chăn lên người nàng: "Ngủ đi."
Trong lúc đau đớn Bối Nhi còn bớt thời gian suy nghĩ, đứa nhỏ này vẫn không được tự nhiên như cũ a, rõ ràng rất quan tâm nàng...
Trên giường đều là đệm chăn Bối Nhi sợ Mặc Khí lạnh mang đến cho hắn, thoải mái ấm áp mềm mại, thân thể nhỏ xíu rơi vào trong đó. Vốn dĩ Bối Nhi chỉ định ngủ một lúc để đôi mắt nghỉ ngơi một chút, dần dần ngủ thật say, nhịp hô hấp đều đều.
Mặc Khí cũng không biết đã xảy ra chuyện gì với bản thân, lại canh giữ ở trước giường không động đậy cũng không muốn động, nhìn chằm chằm khuôn mặt đang ngủ Bối Nhi đến nhập thần.
Bối Nhi kém hắn tám tuổi nhưng mà chính thiếu niên so với hắn nhỏ hơn rất nhiều này đã thay đổi hắn rất nhiều, nhưng hắn vẫn như cũ không quên Bối Nhi là người nào, không quên cừu hận với Vong Tinh Các như cũ và ánh mắt ôm hận mà chết của mẫu phi...
"Ưm... Mặc Khí... Mặc Khí..."
Một tiếng nỉ non nho nhỏ đánh thức thần trí hắn, hắn tò mò Bối Nhi sẽ nói cái gì, dựa vào rất gần rất gần mới nghe thấy một tiếng Mặc Khí nho nhỏ, xem bộ dáng của nàng hình như đang mơ thấy hắn, không biết vì sao tâm tình của hắn tốt hơn một chút.
Thật cẩn thận vươn ngón tay ra chạm đến khuôn mặt nàng, rồi sau đó... Dùng sức nhéo nhéo.
Hắn muốn làm chuyện này thật lâu, tại sao một nam hài lại có khuôn mặt phấn nộn như vậy, đụng vào lại mê người như vậy? Sau khi chạm đến hắn mới biết được so với hắn tưởng tượng còn muốn trơn mềm hơn rất nhiều, cứ thế hết nhéo lại niết, lại giống như bị nghiện rồi, nhéo vô cùng vui vẻ.
"Ta đã xảy ra chuyện gì?" Lúc Bối Nhi tỉnh ngủ sờ sờ mặt mình, vì sao nàng chỉ ngủ một giấc, tỉnh dậy lại có cảm giác mặt hình như... Có hơi sưng?
"Khụ khụ, nếu đã tỉnh thì tiếp tục đi." Mặc Khí dùng sức ho khan vài cái, che dấu sự ngại ngùng.
Vì chiếu cố thân thể Bối Nhi, toàn bộ quá trình hắn đều để nàng nửa nằm nửa ngồi ở trên giường. Chẳng qua lúc sau trong toàn bộ quá trình hắn đều có chút thất thần, thường thường nhìn chằm chằm Bối Nhi phát ngốc, khi Bối Nhi hỏi chuyện hắn mới hoàn hồn, rồi lại tiếp tục nhìn chằm chằm Bối Nhi phát ngốc, như thế tuần hoàn.
"Ngô chủ? Ngài xảy ra chuyện gì?"
Mặc Khí phát ngốc thật sự càng ngày càng rõ ràng, nàng không thể không dừng lại lên tiếng dò hỏi.
"Khụ khụ, không có việc gì."
"Nếu có việc nên nói đi, lần từ biệt này không biết khi nào mới có thể gặp nhau."
Bối Nhi hơi hơi mỉm cười, Mặc Khí không khỏi nhớ tới cái ngày nàng nguyện trung thành với hắn.
"Nếu ta đi rồi, ngươi có thể nguyện trung thành với một người khác hay không?"
"Cuộc đời này ngô chủ chỉ có một, người đó chính là ngươi."
Bạn thấy sao?