Chương 169: Chương 7-8-9

Chương 7

Thế giới bên ngoài vô cùng đặc sắc chưa từng có từ trước tới nay.

Mặc Khí dùng bạc Bối Nhi cho hắn chuẩn bị kiếm bạc, sau đó chiêu binh mãi mã. Trừ lần đó ra hắn còn không dấu vết đánh tốt quan hệ với đại nho và trọng thần trong triều, thu mua nhân tâm.

Lúc này cuối cùng hắn cũng hiểu rõ tầm quan trọng của viết chữ đẹp, trong ngàn người vào học, chữ của hắn vừa liếc mắt một cái đã được nhìn trúng, sau đó được đại nho gọi tới đàm đạo, toàn bộ quá trình hắn đều ứng đối tự nhiên, cũng nhận được đại nho thưởng thức, hắn mới có thể nhận thức trọng thần trong triều.

Biểu tượng khiêm tốn dưới cái nhìn của hắn lại vô cùng nhàm chán, hắn cảm thấy những vị đại nho này còn kém hơn Bối Nhi. Thao thao bất tuyệt một vài lời lảm nhảm bỏ đi như vậy, lúc sau mới nói một hai câu triết lý về cuộc đời mà những chuyện này Bối Nhi trong lúc nhàn rỗi đã giảng giải cho hắn bằng cách kể chuyện xưa từ lâu.

"Tử Khanh cảm thấy chuyện này thế nào?" Một người thanh niên trong đám người cười nói, bọn họ đã được mời đi thưởng thức trà đạo của một vị cô nương tên là Thanh Vũ.

Tử Khanh đúng là tên tự của hắn, lúc người khác hỏi tên tự của hắn, hắn buột miệng thốt ra tên Khanh, Tử Khanh. Nói thật ra cảnh vật nơi này so ra không bằng một góc vương cung chẳng qua Mặc Khí giỏi về ngụy trang mới không nói ra ý nghĩ trong lòng: "Cũng không tệ lắm, ta thật chờ mong vị cô nương Thanh Vũ này."

Đề tài của nam nhân một khi đã đề cập tới nữ nhân vậy không biết sẽ lệch đến nơi nào, mặc kệ bọn họ là mãng phu hay là những công tử nhìn qua vô cùng thanh tuấn này. Chỉ chốc lát đề tài từ trên người cô nương Thanh Vũ lệch đến trên người nữ nhân khác, thậm chí không thiếu kỹ nữ thanh lâu, khi nói chuyện thường thường phát ra tiếng cười ái muội.

"Này, Tử Khanh, ngươi sẽ không vẫn là..." Ánh mắt mấy nam nhân nhìn nhau vài cái đã biết ý tứ trong đó, trêu chọc đến khi Mặc Khí đỏ mặt, có chút ngượng ngùng.

"Trong nhà ta quản rất nghiêm, khụ khụ..." Mới không phải quản rất nghiêm, hắn vẫn luôn không được dạy dỗ chuyện cuộc sống mà người duy nhất dạy dỗ hắn, Mặc Khanh, lại nhỏ tuổi hơn hắn rất nhiều... Sao có thể sẽ dạy dỗ những chuyện đó.

"Không sao đâu Tử Khanh, hiện tại ngươi cũng nên biết những chuyện đó."

"Đúng vậy, với tướng mạo và tài hoa của Tử Khanh không chừng cô nương Thanh Vũ sẽ khuynh tâm với ngươi!"

"Tử Khanh, nếu được lọt vào mắt xanh của Thanh Vũ, đừng quên mời chúng ta ăn cơm!"

"Ha ha ha, đúng."

...

Mặc Khí cười thản nhiên không nói, chẳng qua trong lòng rất không kiên nhẫn.

Thanh Vũ thật sự là một mỹ nhân, nàng biểu diễn cũng rất xinh đẹp nhưng Mặc Khí vẫn luôn nghĩ đến Mặc Khanh.

Sau khi ra khỏi vương cung, hắn kiến thức nhiều, đi theo nhiều người, gặp qua những người gọi là mỹ nhân, mới biết được Mặc Khanh mới là mỹ nhân khó có được. Dùng lời nói không thể hình dung ra, bất cứ từ ngữ gì dùng ở trên người nàng có vẻ cứng ngắc. Chỉ tiếc một đôi mắt hàng năm đều nhắm chặt, nếu một ngày kia có thể mở ra không biết có bao nhiêu xinh đẹp.

"Ai, ngươi biết gần đây trong cung xảy ra chuyện gì sao?"

"Phát sinh chuyện gì?"

"Ngươi có biết Vọng Tinh Các?"

"Biết biết, ngươi mau nói, Vọng Tinh Các làm sao vậy?"

"Lão các chủ Vọng Tinh Các đã chết, các chủ đời kế tiếp lại bị nhốt lại!"

"Vì sao? Nghe nói vị đó đã trải qua lễ rửa tội bằng nước thánh mà? Trải qua nước thánh rửa tội ít nhất trước khi lực lượng của hắn suy bại không có cách nào thay đổi đời kế tiếp, rốt cuộc vì sao lại bị nhốt lại?"

"Nghe nói vị này chọc giận vương thượng, làm một vương tử đào tẩu khỏi vương cung."

"Người vương tử có gì quan trọng?"

"Ngươi không biết? Hắn chính là hài tử bị vứt bỏ, là tai tinh!"

...

Mặc Khí che dấu bàn tay nắm chặt thành quyền trong ống tay áo to rộng, con ngươi màu đen cuồn cuộn lửa giận kinh thiên.

Chương 8

Bối Nhi đứng trước cửa sổ, gió nhẹ truyền đến một mùi máu tươi, đó là người trong Vọng Tinh Các đang bị tra tấn.

Nàng mím môi, không nghĩ tới Mặc Vương sẽ sớm phát hiện Mặc Khí rời đi như vậy. Thì ra Mặc Vương vẫn luôn giám thị Mặc Khí, cũng không bởi vì Mặc Khí sống ở lãnh cung mà bỏ qua hắn.

Là lão các chủ đánh yểm hộ cho nàng, đây cũng là lý do vì sao nàng có thể bình bình an an dạy dỗ Mặc Khí bốn năm trời. Nàng đã không thèm nghĩ lão các chủ là vì nàng hay là vì một phần áy náy trong lòng kia, bởi vì người chết như đèn tắt.

Trước khi Mặc Vương tìm tới cửa, lão các chủ dùng hết chút sức lực cuối cùng bói cho nàng một quẻ.

Con đường phía trước rất mê mang, một niệm thành ma một niệm thành Phật.

Rồi sau đó nàng bị giam lỏng. Bị giam lỏng bên trong Vọng Tinh Các, ăn mặc chi phí đều bị cắt xén.

Bởi vì người thừa kế Vọng Tinh Các rất đặc biệt, Mặc Vương cũng không thể làm gì nàng. Cho nên chuyện Mặc Vương có thể làm chính là một bên ép hỏi nàng, một bên tìm kiếm các loại hài tử muốn tiến hành lễ rửa tội bằng nước thánh làm nàng suy bại trước thời gian. Nhưng hài tử thích hợp không phải dễ tìm như vậy, Mặc Vương đã không ngừng một lần lại một lần nổi trận lôi đình, nàng nghe thấy cung nhân ngoài cửa nhàn thoại để lộ ra chuyện Mặc Vương muốn tìm kiếm một gia tộc có thể xem tinh tượng để thay thế Vọng Tinh Các.

Hai ngày nàng đã bói toán một lần, toàn bộ thành đều dán đầy bức họa của Mặc Khí, tiền thưởng kếch xù. Cũng may nàng sớm có chuẩn bị, dạy Mặc Khí thuật dịch dung đơn giản, trên thực tế chính là cách hoá trang. Nàng yêu cầu Mặc Khí thời thời khắc khắc đều phải hóa trang, không thể dễ dàng bại lộ diện mạo chân thật của mình.

"Các chủ, vương sai ta đến hỏi ngài, ngài vẫn không nói sao?" Giọng nói lanh lảnh chói tai làm nàng nhíu mày, đưa lưng về phía người tới, nàng nhẹ giọng đáp: "Muốn ta nói cái gì?"

"Hài tử bị vứt bỏ kia, ngài biết hắn ở nơi nào hay không? Vương còn muốn biết, ngài có dạy dỗ hắn hay không? Dạy dỗ những cái gì?"

"Ta không biết hắn ở nơi nào. Còn việc dạy dỗ, ta dạy rất nhiều."

"Ngài tội gì phải như vậy? Nếu sớm nói ra, ngài vẫn là các chủ Vọng Tinh Các, quốc sư của Mặc Quốc."

"Ta không biết rốt cuộc vương thượng muốn ta nói cái gì, mỗi các chủ Vọng Tinh Các chỉ biết nguyện trung thành một vị vương, ta đã tìm được rồi."

Phía sau tiếng bước chân dần dần đi xa, mỗi một ngày nàng đều bị dò hỏi chẳng phân biệt ngày đêm như vậy. May mà nàng cũng không ngủ, dù sao một canh giờ sau còn muốn đến hỏi một lần.

"Cộc cộc..."

"Muốn nói, ta đã nói... Bỏ đi, ngươi tiếp tục hỏi đi." Trong giọng nói của Bối Nhi vô cùng mỏi mệt, thậm chí có vài phần suy yếu.

Hồi lâu, Bối Nhi cũng không nghe thấy người sau lưng nói một câu. Trong đầu chợt thoáng qua một suy nghĩ, nàng xoay người, cứng đờ tiến lên hai bước, vươn đôi tay ôm lấy hắn, dùng giọng nói chỉ có hai người mới nghe thấy được: "Ngô chủ, ngươi đã đến rồi."

Mặc Khí tưởng nói rất nhiều điều, hắn muốn hỏi nàng vì sao muốn giúp hắn, hắn muốn hỏi nàng vì sao lại chọn hắn, hắn còn muốn hỏi nàng đã chịu ủy khuất sao...? Nhưng một bụng lời muốn nói lại miễn cưỡng nghẹn trở về, hắn cảm giác được Bối Nhi đã ngủ rồi.

Hai người còn vẫn duy trì tư thế ôm đứng thẳng nhưng Bối Nhi đã ngủ rồi, hắn thậm chí cảm giác được hô hấp nhè nhẹ của nàng và nước dãi không chịu khống chế chảy ra...

"Thật là..." Một bụng hỏa khí của hắn cứ như vậy bị dập tắt, thậm chí còn cười khổ không thôi. Đành phải bế Bối Nhi lên đi đến bên giường, nghe hô hấp của nàng, nhắm mắt lại.

Chờ đến Bối Nhi tỉnh lại, nàng nghe thấy Mặc Khí cách tấm rèm nửa trong suốt bóp tiếng giả giọng của nàng có lệ những cung nhân đó, Mặc Khí học giọng nàng giống vô cùng, chọc nàng nhịn không được cười khẽ.

Chương 9

"Cười cái gì?" Vì không để cung nhân bên ngoài phát hiện có người khác trên giường, hai người bọn họ dựa vào nhau thật gần, gần đến mức hô hấp cũng hòa vào nhau.

"Không có." Bối Nhi nhỏ giọng trả lời nhưng ý cười trên mặt làm thế nào cũng ngăn không được. Mặc Khí thấy vậy, đôi tay vòng đến eo nàng, một trận gãi ngứa thiếu chút nữa làm hai người bại lộ.

Tính tình đùa giỡn của hai người nổi lên, thật vất vả đuổi đi cung nhân, bọn họ cuốn chăn chen chúc trong không gian nhỏ hẹp đùa giỡn, đùa giỡn đến mồ hôi đầy đầu mới từ trong chăn chui ra.

"Ta dẫn ngươi đi." Mặc Khí luôn tự hỏi mãi, vẫn quyết định muốn mang Bối Nhi đi. Trong lòng hắn vì mình tìm cớ, Bối Nhi rất có tài hoa, ở bên ngoài có thể giúp hắn không chỉ một hai chuyện, lại còn có có thể phòng ngừa nàng không chịu nổi quy phục Mặc Vương.

Nhưng chỉ có chính hắn rõ ràng, những chuyện này đều là lấy cớ, hắn thực sự không bỏ nàng được, muốn mang nàng rời đi.

"Không thể, một khi ta đi ra ngoài mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy." Một khi nàng mất tích, đến lúc đó Vọng Tinh Các nhất định là máu chảy thành sông, chết không phải chỉ một hai người như hiện tại. "Ngô chủ yên tâm, Mặc Vương tạm thời còn không động đến ta được."

Đúng vậy, tạm thời nhưng nếu thời gian lại lâu thêm một chút nữa, kiên nhẫn của Mặc Vương dùng hết thì thật sự không nhất định.

"Vì sao, ngươi biết rõ theo ta là lựa chọn tốt nhất." Mặc Khí thật sự đối với nàng hận sắt không thành thép: "Ta biết ngươi muốn ở lại đây để bảo vệ Vọng Tinh Các, bảo vệ những người này. Nhưng hình như ngươi đã quên mất, ta hận nơi này."

Mặc Khí nói xong câu đó, nàng còn không kịp phản bác đã cảm thấy trời đất quay cuồng, hoàn toàn hôn mê ở trong ngực hắn.

Hắn bế Bối Nhi lên, người trong lòng ngực gầy ốm không biết bao nhiêu lần so với lúc trước, trong lòng hắn xuất hiện cảm giác hơi đau lòng. Nhưng tiếp theo hắn lại tự nói cho bản thân không cần bỏ ra cảm tình quá nhiều, nếu một ngày nào đó...

Mùi hương nhàn nhạt truyền vào trong mũi, khiến người trong ngực nhìn qua càng giống như một nữ tử nhu nhược, ma xui quỷ ám khiến hắn dựa sát vào người đang hôn mê, ngậm lấy cánh môi anh đào phấn nộn.

Đầu lưỡi mềm nhẹ miêu tả hình dáng môi của nàng, đôi môi ướt át càng thêm no đủ mê người, xúc cảm mềm mại làm hắn muốn càng nhiều. Đầu lưỡi tiến quân thần tốc, mở ra khớp hàm, lướt qua lợi và hàm trên. Có lẽ không khí trong miệng bị đoạt lấy khiến Bối Nhi không thoải mái, phát ra tiếng 'ưm' nhẹ nhàng, thân thể nho nhỏ trong lòng ngực vặn vẹo, giãy giụa. Mặc Khí bá đạo đè nàng dưới thân, mạnh mẽ ngăn chặn tay nàng, động tác môi lưỡi càng thêm kịch liệt, Bối Nhi gần như không thể hô hấp.

Trong lòng Mặc Khí lửa cháy thành đoàn nhưng không biết làm thế nào mới có thể dập tắt chỉ có thể dựa vào bản năng cọ xát lung tung vào thân thể nàng, giữa hai chân trướng đau, cứng rắn đâm vào giữa hai chân non mềm của Bối Nhi. Không biết qua bao lâu, giống như một sợi dây đàn cuối cùng đứt đoạn, cự vật dưới đũng quần bị thấm ướt thuyết minh rõ ràng đã xảy ra chuyện gì.

Hắn lập tức buông Bối Nhi ra, muốn làm bộ không phát sinh bất cứ chuyện gì. Nhưng dục vọng trên mặt còn chưa hết ửng hồng, thân thể còn có dư vị sau khi đạt cao trào. Hắn có dục vọng với Mặc Khanh nhưng Mặc Khanh là nam tử, cũng là người Vọng Tinh Các mà hắn chán ghét nhất.

Lý trí của Mặc Khí nói cho hắn biết, hắn phải rời xa nàng, hắn không nên sinh ra cảm tình với nàng. Hắn là người muốn thành đại sự, nàng chỉ là mưu sĩ của hắn mà thôi, sau này thành công hắn vẫn muốn báo thù, nhiều nhất chỉ buông tha cho nàng.

Mặc Khanh thật sự cũng chỉ là một người mưu sĩ của hắn mà thôi.

Gió lạnh từ cửa sổ thổi vào, cuối cùng hắn vẫn bế Bối Nhi lên, từ cửa sổ nhảy ra, biến mất không thấy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...