Chương 170: Chương 10-11-12

Chương 10

Sau ngày ấy Mặc Khí tốn rất nhiều thời gian để muốn biết rõ ràng, rốt cuộc hắn đối với nam hài có tính thú hay là đối Bối Nhi có tính thú. Sau đó hắn tránh Bối Nhi, đưa tới cả nam lẫn nữ, hắn cũng không rõ ràng lắm vì sao lại muốn tránh nàng, giống như hắn đang làm chuyện gì trái với lương tâm.

Nam hài cùng tuổi với Bối Nhi lớn lên quá mức non nớt, trên người bọn họ không có loại cơ trí giống nàng, không có cảm giác bình tĩnh thong dong. Tuổi hơi lớn lại có dáng người cứng đờ, vòng eo của Bối Nhi luôn nhu nhược như cành liễu. Mà nữ tử càng không được, các nàng người thì ríu rít phiền người, người thì trang điểm rất đậm, trên người luôn có mùi son phấn.

Bọn họ đều không phải là Bối Nhi, đều không thể giống nàng dễ dàng khơi lên cảm xúc của hắn, hắn đối với bọn họ thậm chí ngay cả nụ cười giả tạo nhất quán cũng cười không nổi.

Sau khi mê mang hắn sẽ đi xem trộm Bối Nhi, nhìn nàng ở bên cửa sổ cảm nhận hương hoa, cho dù nàng đang ngủ hắn cũng có thể vừa nhìn đã nhìn mấy canh giờ thậm chí càng lâu hơn. Thế là hắn đã biết, hắn không phải có tính thú với nam hài mà vừa vặn Bối Nhi là nam hài mà thôi.

Đêm khuya, hắn đi vào phòng.

Tầng tầng rèm cửa màu tím nhạt dưới ánh nến nhu hòa có vẻ ái muội, ở chỗ sâu nhất có từng tiếng thở gấp hấp dẫn hắn không ngừng đi sâu vào trong đó. Tiếng thở gấp lúc cao lúc thấp, tựa như thống khổ lại tựa như vui thích.

Hắn bước nhanh hơn, động tác vén rèm càng ngày càng vội vàng nhưng những tấm rèm đó giống như càng ngày càng nhiều, làm thế nào cũng đi không đến cuối.

"A... A... Mặc Khí... Mặc Khí... A..."

Đợi đến cuối cùng sau khi hắn nghe rõ kia từng tiếng than nhẹ kia, cả người chấn động, kích động không thôi. Hắn nhận ra được đây là giọng nói của ai, là Mặc Khanh, hắn vô số lần nhớ lại lần đó trong lúc ngủ mơ Mặc Khanh nỉ non tên hắn như thế nào.

"A... A a... Mặc Khí... Nóng quá... Ta nóng quá..."

Chờ đến khi hắn cuối cùng nhìn thấy người ngày đêm nhớ nhung, máu trong toàn thân hắn đều không ngừng sôi trào.

Người trước mắt mặc một thân tập y đơn bạc màu trắng, bởi vì quá nóng nàng đã xé rách bộ y phục không còn lại bao nhiêu. Nửa người trên lộ ra vai ngọc, một tảng lớn da thịt trắng nõn lộ trong không khí, trên bộ ngực bằng phẳng điểm xuyết một nụ hồng mai, một núm vú lộ bên ngoài một núm vú còn bị quần áo nửa che nửa đậy. Nửa người y phục bị vén lên đến đùi, đôi chân thẳng tắp mượt mà đeo vớ màu trắng, hai chân bắt chéo ma sát với nhau.

"Mặc Khí... Mặc Khí... Mặc Khí..."

Bối Nhi giống như phát hiện người tới, từ trên giường ngồi dậy, nụ hồng mai nho nhỏ run run. Ngón tay mảnh, dài lôi kéo xiêm y của hắn, khuôn mặt nhỏ dán chặt trên bụng hắn, không ngừng nũng nịu gọi tên của hắn.

Dục hỏa trong lòng nháy mắt bị châm lửa, cánh tay và cổ nổi đầy gân xanh, không có chỗ nào không phải đang chứng minh nam nhân cố nhẫn nại nhưng Bối Nhi lại còn không ngừng khiêu chiến điểm mấu chốt của hắn. Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn hắn, khóe mắt ửng đỏ, vô cùng quyến rũ nhìn hắn, cánh môi phấn nộn khẽ nhếch: "Mặc Khí... Giúp ta... Ta muốn ngươi..."

Những lời này hoàn toàn thiêu đốt nam nhân, lý trí gần như không còn, hắn bế thân thể nho nhỏ của nàng lên. Y phục trên người nàng thuận theo động tác của hắn trượt xuống dưới, hình ảnh bụng nhỏ trắng trắng nộn nộn thu hết vào đáy mắt nam nhân, tập quần ngắn ngủn lộ ra cái đùi trắng như tuyết.

Nàng quá trắng quá non mềm, giống như chỉ cần véo một cái sẽ véo ra nước. Hắn cố hắng hết sức, thật cẩn thận phóng nhẹ lực đạo, ngay cả hô hấp cũng nhẹ nhàng nhưng tuy vậy hắn vẫn không cẩn thận để lại dấu vết trên da thịt trắng nõn.

Dấu vết xanh tím kia ở trên da thịt như ngưng chi của nàng cực kỳ rõ ràng, có loại cảm giác mỹ lệ sau khi bị làm nhục. Loại mỹ lệ này thả ra sự bạo ngược trong lòng hắn, hắn hận không thể lập tức xoa nát người trước mặt, từng chút từng chút nuốt vào bụng, làm người luôn tra tấn hắn vĩnh viễn cũng không thể rời khỏi hắn.

"Có phải muốn ta hay không? Có phải muốn ta hay không, hửm?" Hô hấp của nam nhân cực nóng mang theo ngọn lửa, dồn dập lặp lại câu hỏi, giống như đang muốn chứng minh cái gì.

"Muốn... Muốn... Mặc Khí... A... Nhanh lên... Nhanh lên..." Mỹ nhân nũng nịu nói, đôi mày tinh tế nhíu lại, đối với thái độ không nóng không lạnh của nam nhân bất mãn cực kỳ. Bàn tay trắng xanh tự xoa nụ hồng mai, đầu ngón tay mượt mà ngắt véo chơi đùa, màu sắc phấn phấn nộn nộn không một khắc nào không tỏ rõ nàng ngây ngô và mê người.

"Có phải muốn ta ăn núm vú nhỏ hay không, có phải hay không?" Trong lòng hắn nhảy lên một cảm giác đang dâm loạn hài tử, lòng bàn tay to rộng nắm lấy tay Bối Nhi, dẫn nàng cùng chơi đùa hai núm vú.

"Đúng... Muốn ngươi ăn một lần... Dùng sức ăn một lần... " Nàng dùng sức ưỡn bộ ngực nhỏ lên phía trên, không biết có phải ảo giác của Mặc Khí hay không, bộ ngực nho nhỏ kia hình như hơi hơi phồng lên, phồng lên không rõ lắm tạo thành một đường cong. Giọng nói như hài tử của Bối Nhi non nớt nói ra những lời nói dâm đãng như vậy, trong lòng Mặc Khí yêu thích vô cùng, lập tức làm theo lời nàng nói dùng sức ăn cái vú nhỏ của nàng.

Bàn tay to nắm chặt bầu vú, núm vú và nhũ thịt nổi lên đều bị nam nhân ăn vào trong miệng, đầu lưỡi trơn trượt ướt át quấn quanh đè ép, Bối nhi bị đùa giỡn ê ê a a kêu to, thân thể khó chịu không những không giảm ngược lại càng thêm mãnh liệt.

"Mặc Khí... Phía dưới thật khó chịu... Thật khó chịu...Ngươi sờ sờ được không...?" Nàng cực kỳ khó chịu, cầm theo bàn tay của nam nhân đi xuống, chui vào trong tập quần sờ soạng tiểu hoa huyệt thần bí kia. Ngón tay chạm vào một mảnh ướt át, trơn trượt, mềm dính. Đại não Mặc Khí lập tức trống rỗng, hắn cũng không phát hiện có vấn đề gì, ngón tay thẳng tắp đâm vào giữa hai mảnh bối thịt, cảm nhận được cái miệng nhỏ kia đang mút hắn từng chút từng chút một.

"Thật ướt... Thật chặt..." Nam nhân tán thưởng ra tiếng, một ngón tay ở trong đó di chuyển cũng vô cùng khó khăn, hắn không khỏi nghi hoặc cái miệng nhỏ này thật sự có thể cất chứa hắn sao?

Dựa vào bản năng của nam nhân, hắn xé mở tập quần, tách ra hai chân nàng ra hết cỡ. Ngón tay di chuyển trong đường đi ướt nóng, nhục bích co dãn thật tốt rất nhanh đã có thể cất chứa hắn, vì vậy một ngón tay nữa gia nhập trong đó, cuối cùng tiểu huyệt căng ra thành một cái lỗ tròn nho nhỏ, dâm dịch không ngừng chảy ra, dính vào cửa huyệt phát ra ánh sáng óng ánh.

"Thật đẹp.... Thật đẹp, Mặc Khanh..." Nam nhân cởi bỏ dây quần của mình, côn thịt kích cỡ khinh người thẳng tắp bắn ra, đánh vào cửa huyệt, bắn ra không ít vệt nước. Như vậy nam nhân làm sao có thể nhẫn được nữa, rống lên một tiếng lập tức thẳng tắp đâm vào, huyệt đạo căng chặt kẹp hắn gắt gao...

Nam nhân đổ đầy mồ hôi, trong lúc ngủ mơ bừng tỉnh, giữa hai chân ướt đẫm, hắn thất thần nhìn đôi tay của mình, trong miệng lẩm bẩm tự nói:

"Tại sao sẽ là... Là nữ tử..."

Chương 11

Ngày ấy, sau khi nàng hôn mê tỉnh lại đã ở trong căn phòng này, nàng biết bên ngoài vì chuyện nàng mất tích nhất định sẽ có một trận gió tanh mưa máu. May mà nàng cũng không thích những chỗ đông người, ra ngoài cũng đã nửa tháng nàng vẫn luôn an an tĩnh tĩnh ở trong phòng. Hôm nay nàng ngồi ở trước cửa sổ đã nửa canh giờ, ngày xưa nàng có thể rất nhanh nhạy phân biệt được tất cả tiếng kêu của chim chóc nhưng hiện giờ nàng một chút âm thanh nàng cũng không nghe ra.

Một khi trái tim nóng nảy, cái gì cũng nghe không ra.

Ngày gần đây Mặc Khí vẫn luôn tránh nàng, vừa hỏi tiểu nha hoàn và hạ nhân xung quanh, bọn họ luôn nói sẽ bẩm báo chủ tử, vừa chuyenr lời vừa viết thư, nhưng lần lượt cũng chưa nhìn thấy bóng dáng Mặc Khí, nàng cũng dập tắt suy nghĩ muốn gặp Mặc Khí.

Ai nói trái tim nữ nhân như kim đáy biển? Rõ ràng tâm tư người nam nhân này càng thêm khó đoán. Mọi thủ đoạn của nàng đã dùng hết, người nam nhân này vẫn không gặp nàng. Suy nghĩ hiện tại của Bối Nhi chính là nếu ngươi không muốn gặp ta, ta đây cũng không gặp ngươi, càng khỏe.

"Ai ~~~" Nàng lại một lần nữa thở dài, thậm chí có cảm giác nhàm chán đến cực điểm.

Bởi vì nữ giả nam trang, từ nhỏ nàng đã có thói quen không cho người khác đến gần hầu hạ, cho dù nhìn không thấy, nàng cũng có thể tự mình dùng xong bữa, tự tắm gội. Cho nên hạ nhân chung quanh đều cách khá xa, cũng không ai phát hiện Mặc Khí đang ẩn thân ở trong rừng cây.

Những ngày gần đây Mặc Khí cũng rất bực bội, nguyên nhân bực bội là Bối Nhi không tìm hắn.

Hắn đã hoàn toàn hiểu rõ bản thân có dục vọng với nàng, chỉ có nàng. Từ lần nằm mơ thấy giấc mộng vô cùng hương diễm kia, mỗi đêm hắn đều nằm mơ thấy một giấc mơ giống nhau, rèm trướng màu tím nhạt, mỹ nhân nửa thân trần chờ hắn yêu thương. Nhưng hắn luôn luôn không thể làm được bước cuối cùng, lần nào cũng dừng lại trong nháy mắt đâm vào.

Hắn cực kỳ nhớ nàng, chỉ cần nàng lại một lần sai người tìm hắn, hắn bảo đảm lập tức xuất hiện ở trước mặt nàng. Nhưng ai biết khoảng thời gian trước người liên tiếp tìm hắn đến thời điểm hắn muốn gặp nàng nhất đột nhiên lại không có một chút động tĩnh nào, dục vọng thân thể đã tích lũy đến sắp nổ mạnh, cũng làm cho tính tình của hắn đoạn thời gian đặc biệt táo bạo.

Gió thổi vào mặt dần dần trở nên lạnh thấu xương, Bối Nhi đứng dậy định đóng cửa sổ, vào nhà tiếp tục ngồi.

Nhìn thấy Bối Nhi lập tức phải rời đi, hắn đã nhẫn nại tới cực hạn. Nhưng mà vừa mới bước ra bước đầu tiên, đã có thuộc hạ tới tìm.

"Chủ thượng."

Hắn biết cảm quan của Bối Nhi đặc biệt nhanh nhạy, hắn còn không muốn bị nàng biết được chuyện hắn nhìn lén nàng mất mặt như vậy. Vì vậy dẫn theo thuộc hạ không có mắt, mũi chân điểm nhẹ rời đi như yến, chỉ dư lại nhánh cây không ngừng lay động.

"A?" Bối Nhi nhấp môi, cuối cùng vẫn nhịn không được cười lên tiếng.

Thật là vẫn luôn không được tự nhiên như vậy.

Lúc trước người của Mặc Vương một đêm lại một đêm quấy rầy giấc ngủ của nàng, hiện giờ nàng ngủ rất không tốt, đốt hương an thần cũng không có tác dụng, chỉ cần một chút động tĩnh nàng vẫn dễ dàng bừng tỉnh, ngủ không được nàng lại hạnh phúc rời giường đọc sách. Sách của nàng đều được đặc chế, tất cả chữ đều hơi hơi lõm xuống, chỉ cần chạm đến là có thể đọc.

"Ngô chủ." Bối Nhi vẫn chuyên tâm với quyển sách như cũ, nam nhân bị bại lộ hành tung, trên mặt lộ ra một chút xấu hổ.

"Khụ khụ, nghe nói trước đó vài ngày ngươi tìm ta? Khi đó ta đang bận rộn cho nên không tới..." Trong chớp mắt Mặc Khí lập tức nói bừa một cái cớ, không thể không nói hắn càng ngày càng giỏi ngụy trang, ngay cả Bối Nhi cũng không thể nghe ra sự giả dối trong đó, lời nói chân thành đến mức nàng thiếu chút nữa đã tin.

"Ừm, ta biết. Hôm nay ngô chủ đến có gì chuyện quan trọng?" Bối Nhi cũng không vạch trần hắn, mỉm cười đạm nhiên hỏi.

"Khụ khụ, đêm nay ánh trăng thật đẹp, chúng ta ngủ chung một giường thế nào?"

Chương 12

Hai người cùng nhau nằm ở trên giường, hai thân thể đồng thời cứng còng, chính giữa có một khoảng cách thật lớn khiến cho hai người không khỏi xấu hổ, đều không mở miệng nói chuyện.

"Ai ~~~" Cuối cùng vẫn là Bối Nhi mở miệng trước, nàng không biết Mặc Khí đã xảy ra chuyện gì, nhưng biết Mặc Khí rất khẩn trương, khẩn trương đến mức nàng cũng cảm giác được cả người hắn đang phát run. "Ngô chủ, tình hình bên ngoài như thế nào?"

Bối Nhi ở bên cạnh xoay người một cái, khuôn mặt nhỏ đối diện với hắn, thậm chí khi nói chuyện, hơi thở thơm ngát giống như hoa lan lại như xạ hương, vô cùng dụ hoặc khiến hắn si ngốc nhìn chằm chằm, luyến tiếc chớp mắt.

"Ngô chủ?"

"Sao? A, bên ngoài... Bên ngoài còn tốt, ngươi yên tâm đi, mọi chuyện đã có ta."

Bối Nhi không cần bói toán cũng biết được tình huống bên ngoài nhất định hỏng bét, nàng càng sợ quấy rầy kế hoạch của Mặc Khí, hơn nữa từ chỗ hắn tạm dừng, nàng cảm giác được hình như Mặc Khí có chuyện gì không thuận lợi.

"Ngô chủ."

Giọng nói của nàng nhàn nhạt, ở chung nhiều năm Mặc Khí vừa nghe đã biết ý tứ của nàng.

"Mặc Quốc khai chiến với Tề Quốc."

Thế giới này cũng không phải chỉ có một Mặc Quốc, mà có năm quốc gia lớn cùng tồn tại, những quốc gia nhỏ đông đảo cũng không đếm hết được. Quan hệ giữa những quốc gia đó càng rắc rối phức tạp, kết thân lẫn nhau, đếm kỹ quan hệ mà nói Mặc Vương còn muốn kêu Tề vương là cậu.

Mặc Quốc vốn lấy chuyện nhìn sao bói toán để nổi danh, cũng nhờ có Vọng Tinh Các biết trước mọi chuyện, Mặc Quốc mới có thể từng bước phát triển lớn mạnh.

Nhưng hôm nay, các chủ Vọng Tinh Các không thấy.

Nàng chú ý tới giọng nói của Mặc Khí có một chút hưng phấn, có lẽ tin tức nàng mất tích truyền bá ra ngoài cũng có phần của người nam nhân này, bằng không nửa tháng ngắn ngủn Tề Quốc làm sao sẽ tấn công Mặc Quốc.

"Ngô chủ muốn làm cái gì?" Thái độ của Bối Nhi thật rõ ràng, đó chính là duy trì Mặc Khí.

"Ta muốn đi đến chiến trường!" Có lẽ thái độ Bối Nhi khiến hắn sung sướng, hoặc là ánh trăng vừa đúng lúc, hắn ôm lấy Bối Nhi giọng nói ngăn không được hưng phấn: "Ta muốn tòng quân, ta muốn Mặc Quốc không cần dựa vào chuyện nhìn sao bói toán vẫn trở thành đại quốc!"

Bộ dáng tràn ngập dã tâm của nam nhân nhất định rất soái khí, nàng chỉ tiếc hai mắt của mình bị phong bế, nhìn không thấy bộ dáng của hắn. Đôi tay cầm lòng không được xoa mặt hắn, ngón tay cẩn thận từng chút miêu tả ra bộ dáng của nam nhân: "Ngô chủ muốn làm thì làm, Mặc Khanh vẫn luôn ở phía sau ủng hộ ngươi."

Mặc Khí bắt lấy tay nàng, hắn nuốt nước miếng: "Mặc Khanh đi cùng ta được không?"

Bối Nhi gật đầu: "Được."

Mặc Khí cười, bàn tay vòng ra sau lưng nàng, mang theo một chút tiểu tâm tư bí mật của nam nhân, hoàn toàn ôm Bối Nhi vào trong hơi thở của hắn: "Không còn sớm, chúng ta nghỉ ngơi đi."

Lúc này Bối Nhi lại có vẻ hơi chần chờ, cho dù nàng cũng rất mệt nhọc nhưng còn có một việc nàng còn không biết rõ ràng: "Ngô chủ, Vọng Tinh Các... Ta muốn biết bọn họ..."

Động tác của Mặc Khí hơi dừng lại nhưng không trả lời câu hỏi của nàng, nhắm mắt lại ôm nàng thật chặt.

Bối Nhi đợi thật lâu cũng không đợi được câu trả lời của nam nhân, trong lòng nàng chợt lạnh, đã biết được câu trả lời, hơn nữa vẫn là câu trả lời kém cỏi nhất.

Đôi mắt nhắm chặt chậm rãi tràn ra một giọt nước mắt trong suốt, nàng không tiếng động rơi lệ, cuối cùng cũng không thắng nổi sự mỏi mệt tích lũy những ngày gần đây nên ngủ rồi.

Một lúc lâu sau Mặc Khí mới mở mắt, hưng phấn và cuồng nhiệt trong mắt đã sớm tắt, chỉ còn lại một chút phức tạp và áy náy.

"Thật xin lỗi, thật sự rất xin lỗi."

Ta thật sự không có cách nào bỏ qua cừu hận, không có cách nào để bọn họ không phải trả giá vì cái chết của mẫu phi, thật sự rất xin lỗi.

Ở chỗ Mặc Khí không nhìn thấy, Bối Nhi run rẩy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...