Chương 171: Chương 13-14-15

Chương 13

Từ trước đến nay chiến trường luôn là nơi tàn khốc nhất, da ngựa bọc thây, sinh tử khó dò.

Mặc Khí nói là để Bối Nhi đi cùng hắn nhưng trên thực tế lại để nàng ở một thành nhỏ gần chiến trường, chính hắn một mình đến chiến trường. Mặc Khí nói sẽ thường xuyên về nhà nhưng vừa đi đó đã nửa năm, thư nhà cũng rất ít.

Nàng thật sự lo lắng, chỉ có thể liên tục xem tinh tượng kiểm tra bình an. Tinh tượng thể hiện Mặc Khí bình an không có việc gì, càng ngày càng đi lên. Long khí trên người Mặc Khí càng ngày càng thâm hậu, ẩn ẩn có xu hướng muốn lướt qua Mặc Vương, qua không lâu nữa Mặc Quốc cũng nên đổi quân chủ. Nàng luôn chờ mong bởi vì có nàng ở đây, Mặc Khí không cần trở thành một bạo quân mới được, nếu không đến lúc đó lại máu chảy thành sông.

Cũng không biết có phải liên tiếp sử dụng thuật bói toán hay không, thân thể nàng càng ngày càng dễ mệt mỏi, thời gian ngủ cũng càng ngày càng dài, cả người giống như sắp thối rữa ở trên giường. Hơn nữa sau khi quỳ thủy tới, đặc trưng nữ tính của nàng từng ngày lại càng thêm rõ ràng, nếu không phải nàng không để người khác tới gần, chuyện nữ giả nam trang chỉ sợ đã sớm bị phát hiện.

Bối Nhi nghĩ, chờ Mặc Khí trở về nên cho hắn biết nàng là nữ nhi, chỉ tiếc nàng cũng không chờ đến một ngày này.

Lại một lần nữa chiến sự nổi lên, một thiếu niên mặc khôi giáp khóc lóc vào cửa, quỳ gối trước mặt Bối Nhi nói tướng quân một mình trúng mai phục của quân địch, sinh tử chưa biết.

Bối Nhi biết nàng nên bình tĩnh, tinh tượng vẫn biểu hiện đây là thời điểm Mặc Khí tung bay, cũng không có nguy hiểm sinh tử. Nhưng nàng vẫn ngăn không được nghi ngờ, nghi ngờ chính thuật xem bói của mình. Nàng khống chế không được mà nghĩ cảnh tượng một mình Mặc Khí bị quân địch mai phục như thế nào, vạn nhất... vạn nhất...?

Giờ phút này nàng không phải các chủ đời thứ mười bốn của Vọng Tinh Các, nàng là một nữ nhân, một nữ nhân bình thường nhớ mong người nhà.

"Hắn ở nơi nào?"

"Bẩm thiếu gia, lần cuối cùng tướng quân xuất hiện là ở trong rừng Vị Hà."

Bối Nhi nhấp môi, nàng biết trận chiến này ở khu vực xung quanh Vị Hà, chẳng qua tại sao Mặc Khí ngốc như vậy, luôn thích xông vào tuyến đầu. Nàng không biết tình trạng hiện tại như thế nào nhưng nàng muốn đi tìm hắn, cho dù như thế nào đều phải thấy hắn mới được.

"Dẫn ta đi."

"Nhưng mà ngài..."

Binh sĩ do dự nhìn đôi mắt Bối Nhi, nhìn không thấy đến chiến trường không phải tìm chết sao?

"Dẫn... ta.. đi...!" Nàng gằn từng chữ một, giọng nói kiên quyết khiến binh sĩ không dám do dự, nàng nhanh chóng chuẩn bị y phục gọn nhẹ lập tức lên đường.

Dọc theo đường đi, binh sĩ liên tiếp nhìn Bối Nhi với ánh mắt tò mò, thật sự không thể trách hắn, tốc độ của hắn đã xem như tương đối lợi hại, đi ngang trong quân doanh nhưng Bối Nhi đều chuẩn xác không sai đuổi kịp hắn, tốc độ cũng không phân cao thấp với hắn.

Chẳng lẽ người trong gia đình tướng quân đều là quái vật sao? Hắn nghĩ như vậy, dưới chân lại không dám chậm trễ, giữ chặt tốc độ dẫn Bối Nhi đi.

Gió nhẹ thổi tới, Bối Nhi dừng lại.

"Thiếu gia mệt mỏi sao? Nếu không đi nữa, tướng quân thật sự sẽ có chuyện bất trắc!" Binh sĩ rất sốt ruột, mồ hôi đầy đầu muốn Bối Nhi nhanh đuổi kịp, chỉ tiếc Bối Nhi vẫn đứng bất động như cũ. Lòng hắn trầm xuống từng chút từng chút đến khi nàng từ từ mở miệng.

"Ngươi là người nào? Phía trước không hề có mùi máu tươi, nơi đây không phải chiến trường." Nếu là ngày xưa nàng đã sớm phát hiện nhưng quan tâm sẽ bị loạn, nàng nhất thời không kiểm tra đã trúng gian kế, hy vọng lúc này nàng phát hiện được cũng không phải quá trễ.

"Thật không hổ là đệ đệ của Mạc Tử Khanh, nhanh nhạy giống hệt hắn." Binh sĩ thu hồi sự cung kính trên mặt, ánh mắt lạnh băng: "Chỉ tiếc, hiện tại đã quá muộn."

Chương 14

"Tướng quân, phía trước có một nữ tử khả nghi nằm ở ven đường."

Người cưỡi con ngựa trắng vó hồng, tay cầm dây cương đúng là Mặc Khí. Hắn dùng tên giả là Mạc Tử Khanh, ở trong chiến trường tàn khốc này từng bước chế tạo chiến tích thuộc về hắn, chức vị tướng quân của hắn là danh xứng với thực.

Thị lực của hắn rất tốt, xa xa đã nhìn thấy bóng dáng gầy yếu kia, trong lòng tự nhiên cảm thấy rất quen thuộc, hắn mở miệng nói: "Nâng nàng lại đây."

Nàng kia toàn thân đầy máu, một khắc Mặc Khí nhìn thấy mặt nàng, trong lòng run sợ, lập tức xuống ngựa đẩy mấy tên quân sĩ thô lỗ kia ra, ôm nàng vào trong ngực.

"Mặc Khanh... Khanh Nhi..."

Bối Nhi không có cách nào mở mắt, mí mắt vô cùng nặng nề nhưng lại có thể cảm giác được bản thân vẫn đang dần dần chìm xuống, chìm xuống. Ánh sáng mơ mơ hồ hồ từ nơi xa truyền đến, nàng vươn tay muốn chạm đến nhưng thân thể lại nặng nề làm nàng không thể động đậy.

"Mặc Khanh... Khanh Nhi... Khanh Nhi..."

Mặc Khanh? Khanh Nhi? Đó là ai? Nàng không phải Mặc Khanh cũng không phải Khanh Nhi, vì cái gì giọng nói này vẫn luôn gọi nàng như vậy.

"Khanh Nhi... Khanh Nhi..."

Mặc Khí vươn tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc đang lộn xộn giữa trán nàng, động tác vô cùng nhẹ nhàng. Quân y đã chẩn trị cho nàng, tiêu hao thể lực quá mức mới té xỉu, nghỉ ngơi đầy đủ là được, cũng không có gì đáng ngại.

Đương nhiên bởi vì vị tướng quân nào đó như hổ rình mồi, nhóm quân y cũng không dám nói trên người Bối Nhi còn có một ít ngoại thương rất nhỏ, phải biết rằng bọn họ đều là nam nhân, bôi thuốc cho nàng đối với thanh danh nữ nhân sẽ có tổn hại, hiện tại trong quân lại không có nữ tử, bọn họ không nghĩ bị ánh mắt của tướng quân giết chết.

Trời xui đất khiến, Mặc Khí vẫn không biết Bối Nhi là nữ nhi.

Ngoại trừ đánh giặc, chuyện quan trọng nhất chính là canh giữ bên cạnh Bối Nhi vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, ở bên tai nàng nhẹ giọng gọi tên nàng, một lần lại một lần.

Đến tận ngày thứ năm, Bối Nhi mới từ từ tỉnh lại.

Trên người ngoại trừ không ngừng đau nhức chính là nhão nhão dính dính, nàng đã bao lâu không tắm rửa? Đúng rồi, hình như nàng nghe thấy giọng nói của Mặc Khí, chẳng lẽ Mặc Khí cứu nàng?

"Khanh Nhi?" Mắt thấy người mình yêu thương đã tỉnh lại, Mặc Khí mừng như điên, đi nhanh tới, ôm lấy người yêu thương: "Thật tốt quá, cuối cùng ngươi cũng tỉnh!"

"Ngô chủ?" Hơi thở quen thuộc khiến nàng an tâm, chẳng qua... "Ngô chủ, ta muốn tắm gội." Trên người nàng thật sự rất bẩn, hơn nữa nàng còn cảm thấy có mùi hôi, Mặc Khí không cần ôm chặt như vậy được không, vạn nhất ngửi thấy được thì làm sao bây giờ?

"Được, ta sai người đi chuẩn bị." Bối Nhi thật vất vả tỉnh lại, tất nhiên nàng nói cái gì chính là cái đấy, nam nhân lập tức sai người chuẩn bị, cũng mặc kệ hiện tại đang hành quân đánh giặc, chuẩn bị nước ấm cỡ nào không tiện.

Bối Nhi cau mày cực kỳ khó chịu, nàng hiện tại vẫn mặc nữ trang lại ở trong quân của hắn, có lẽ Mặc Khí đã biết được thân phận nữ nhi của nàng rồi, chẳng qua nàng ngủ mấy ngày cũng không lau mình cho nàng, thật là quá đáng! Không biết nữ nhi thích sạch sẽ sao?

"Khanh Nhi, đã chuẩn bị tốt, ta cũng đã lâu không tắm gội, chúng ta cùng nhau tắm đi!" Mặc Khí muốn tắm gội là thật nhưng cũng mang theo chút ý tưởng dơ bẩn trong lòng, hơn nữa suy nghĩ cùng là nam nhâm, muốn ở trước mặt Bối Nhi khoe ra hùng phong, Bối Nhi nên nhanh chóng thích ứng với hắn mới được.

"Ngươi xác định? Vậy ngươi không cần hối hận." Nếu Mặc Khí đã biết nàng là nữ tử còn yêu cầu cùng nhau tắm gội, vậy...

Ngón tay mảnh khảnh cởi bỏ đai lưng, y phục từ trên người trượt xuống.

Chương 15

Từng mảnh y phục rơi xuống, hiện ra lại là thân thể nữ nhân. Dáng người mảnh khảnh, hai bầu vú hơi hơi phồng lên, bụng nhỏ bằng phẳng trơn trượt, hạ thể sạch sẽ không lông, đôi chân thẳng tắp nhỏ bé yếu ớt, không một chỗ nào không tỏ rõ nàng là một người nữ tử xinh đẹp.

Một người thanh niên, một người sư phụ trong khoảnh khắc biến thành một nữ tử kiều mị, Mặc Khí ngây ngẩn cả người ngay tại chỗ.

"Ngô chủ, xảy ra chuyện gì?" Ba ngàn sợi tóc đen rũ xuống, dài đến giữa hai chân, thân thể ngây ngô bị che đậy một chút, dáng vẻ mông lung càng thêm mê người.

"Khanh Nhi... Ngươi, ngươi là..." Quá mức chấn động khiến cho nam nhân nói cũng không rõ, lắp bắp không biết nói cái gì.

"Không phải muốn tắm gội sao? Cứ như vậy nữa nước cũng muốn lạnh." Nhấc chân đi về phía nam nhân, hoa huyệt như ẩn như hiện. Lúc này nam nhân chỉ hận tại sao thị lực của mình lại tốt như vậy, thậm chí còn có thể thấy hai bối thịt trắng nõn chính giữa khép chặt tạo thành một khe hẹp.

"Tắm gội... Tắm gội... Đúng, chúng ta muốn tắm gội." Có lẽ Bối Nhi phản ứng quá bình thản làm cho hắn cũng hỏi không nên lời loại vấn đề 'vì sao ngươi lại là nữ nhân', chỉ có thể buồn bực đi tới, bế nàng lên để nàng khỏi té ngã.

Xúc cảm mềm mại làm hắn tâm viên ý mãn, hoàn toàn không ý thức được cho dù Bối Nhi nhìn không thấy hành động tự nhiên như cũ.

Hai người ngồi chung một thùng tắm, thùng tắm vốn dĩ rất lớn lập tức trở nên nhỏ hẹp. Cũng không biết có phải ảo giác của Bối Nhi hay không, hình như Mặc Khí vẫn luôn tiến sát về phía nàng, hai người dựa sát vào nhau.

"Nóng quá, ta nóng quá đi." Bối Nhi nho nhỏ oán giận một câu, không biết là nước quá nóng hay là nhiệt độ cơ thể nam nhân quá nóng, giống như muốn hòa tan nàng.

Câu nói này lập tức khiến tâm tư nam nhân nghĩ về cái mộng xuân hương diễm vô cùng lúc trước kia, Bối Nhi cũng như thế này, vừa nói nóng vừa quyến rũ hắn. Nháy mắt tim hắn đập nhanh hơn, khống chế không được càng dựa sát vào Bối Nhi, để nàng tiến vào trong ngực mình, tất cả hơi thở phun trên cổ mẫn cảm của Bối Nhi, da thịt trắng nõn nháy mắt biến thành màu hồn nhạt mê người: "Nóng sao? Ta cũng nóng, Khanh Nhi... Ta cũng nóng quá, trên người của ngươi tại sao lại thoải mái như vậy?"

Cũng không sai, một khi tới gần nàng luôn ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt, thấm vào ruột gan, hơn nữa thân thể nàng băng cơ ngọc cốt, tại sao lại không phải càng chạm đến càng thoải mái.

Nhưng Bối Nhi khó chịu, vốn dĩ nàng đã nóng, thế này lại càng nóng, đẩy đẩy nam nhân nào đó đang làm xằng làm bậy: "Không phải muốn tắm gội sao? Còn chưa tắm xong đâu!"

"Được được được, ta giúp ngươi tắm." Trong lòng nam nhân lại tự động phiên dịch những lời này thành tắm rửa xong muốn làm sao thì làm, hắn lấy bồ kết cẩn thận xoa lên mái tóc đen của Bối Nhi.

Bối Nhi dựa lưng vào nam nhân, sợi tóc của nàng vừa dày lại nhiều. Ngón tay hữu lực thon dài của nam nhân xuyên qua đó, ấn niết da đầu nàng vô cùng thoải mái khiến nàng muốn ngủ. "Ưm..." Một tiếng rên rỉ dài lâu để lộ ra sự sung sướng của nàng, thân thể mềm mại dựa vào trên người nam nhân, giống như một búp bê sứ tinh xảo.

Cổ họng nam nhân căng thẳng, thoáng đụng vào cũng có thể khiến hắn tâm động không thôi, huống chi lại thân mật như vậy: "Thoải mái sao?"

"Ừm, thật thoải mái." Đầu nhỏ khẽ gật, nàng thật sự muốn ngủ rồi.

"Vậy ta tẩy chỗ khác cho nàng được không?" Giọng nói từ tính nhẹ nhàng vô cùng mị hoặc, nhất thời đầu óc Bối Nhi không kịp suy nghĩ gật đầu, nam nhân lập tức lộ ra nụ cười gian kế thực hiện được.

Bồ kết đánh ra bọt biển nhỏ mịn, Mặc Khí bôi một chút lên trên da thịt mịn màng của Bối Nhi. Bàn tay lớn nhẹ nhàng hoạt động ở cổ, xương quai xanh, Mặc Khí hít sâu một hơi, nắm lấy hai bầu vú tinh xảo.

Thân thể Bối Nhi còn rất ngây ngô, hoàn toàn không thể so sánh với thân thể của nữ nhân thành thục hắn đã gặp qua nhưng chính thân thểnhư vậy cố tình lại khiến hắn thần hồn điên đảo, hận không thể xoa nàng vào trong thân thể của mình không bao giờ tách ra.

Hai bầu vú miễn cưỡng chống đỡ bàn tay của hắn, núm vú phấn nộn nổi lên, chạm vào lòng bàn tay. Mặc Khí không biết phí bao nhiêu sức lực mới khống chế được xúc động muốn hung hăng vuốt ve nàng.

Bối Nhi ở trong ngực hắn không hề phản ứng, rõ ràng đã ngủ say.

Nam nhân thật vất vả mới tẩy xong vú và bụng nàng, ai ngờ chuyện khảo nghiệm lực tự khống chế nhất còn ở phía sau. Bàn tay đâm vào giữa hai chân, thoáng đụng vào lập tức sờ đến bối thịt tinh tế, hắn tẩy tẩy thiếu chút nữa đã để ngón tay đâm vào trong đó.

Hắn không phải không muốn Bối Nhi mà hiện giờ không thích hợp, thân thể Bối Nhi còn chưa hoàn toàn khỏi hẳn, hắn không muốn giậu đổ bìm leo.

Tắm rửa xong cho Bối Nhi, hắn mới thật sự ra một thân đổ mồ hôi, lau tóc và thân thể cho nàng sau đó mới lo tắm rửa cho mình, nhìn qua có bao nhiêu chật vật liền có bấy nhiêu chật vật, không nghĩ tới hắn vừa đi, Bối Nhi lập tức cười trộm.

Mặc Khí như thế này thật là khó gặp.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...