Chương 172: Chương 16-17-18

Chương 16

Ngày thứ hai Mặc Khí cứng rắn muốn Bối Nhi nói tỉ mỉ từ đầu đến cuối lý do vì sao nàng sẽ xuất hiện ở chỗ này, Bối Nhi không lay chuyển được hắn đành phải nói ra toàn bộ.

Ngày ấy nàng không hề nghi ngờ binh sĩ kia, cho rằng Mặc Khí thật sự xảy ra chuyện, vốn dĩ nghĩ rằng nàng phát hiện sớm có thể sớm chạy thoát, ai biết đã chậm một bước, nàng bị một tiểu đội hơn một trăm người của Tề Quốc vây quanh.

Mà binh sĩ kia chính là chủ tướng lần này của Tề Quốc, Tề Hiên, hơn nữa là nhân tài khó phân cao thấp với Mặc Khí trên chiến trường.

Hắn đã đưa tai mắt vào trong thành từ lâu, biết được tiểu viện Mặc Khí đã ở trước khi ra chiến trường, khi đó Mặc Khí nói Bối Nhi là đệ đệ hắn. Lại nói tiếp Tề Hiên cũng là một người có mắt nhìn xa trôn rộng, khi Mặc Khí còn chưa trở thành tướng quân, đã cứng rắn cài tai mắt vào làm hạ nhân trong tiểu viện dưới sự xét duyệt cẩn thận của Mặc Khí, ngày ngày thám thính tin tức có quan hệ với Mặc Khí.

Chẳng qua Bối Nhi chưa bao giờ để hạ nhân đến gần, vì vậy khi chiến sự diễn ra ác liệt, Mặc Khí lại trở nên nổi bật vẫn không có một chút tin tức hữu dụng nào. Chẳng qua về sau Tề Hiên biết Mặc Khí rất coi trọng nàng, tuy bên ngoài rất ít thư từ nhưng ngầm chiếu cố cũng không ít, thậm chí có một lần Mặc Khí còn suốt đêm đuổi tới thành nhỏ chỉ để nhìn nàng một cái rồi lập tức rời đi.

Cũng đến lúc này Bối Nhi mới biết được, Mặc Khí không thường viết thư trở về là để người khác cảm thấy hắn không coi trọng nàng, nhờ vậy làm giảm bớt nguy hiểm xảy ra với nàng. Chẳng qua Tề Hiên vẫn có thể từ một chút dấu vết để lại phát hiện Mặc Khí coi trọng nhất vẫn là nàng, vì vậy lúc này mới có kế hoạch bắt nàng, mục đích chính là muốn uy hiếp Mặc Khí.

Khi bị trăm người vây quanh Bối Nhi không hề có một chút hoảng loạn, ngược lại trấn định thong dong tùy ý để Tề Khiên xích tay chân nàng lại, giống như phạm áp tải về doanh trại quân địch.

Nói đến ba chữ 'xích tay chân' giọng nói Bối Nhi lạnh nhạt, không cảm nhận được cảm giác bị vũ nhục. Nhưng Mặc Khí lại tức điên, nắm chặt tay, khớp xương kêu rốp rốp.

Cũng may Bối Nhi vẫn được đối xử không tồi, tuy không có tự do nhưng tất cả chi phí ăn mặc vẫn rất tốt. Bối Nhi từ nhỏ đã không thể nhìn thấy, bởi vậy nàng rèn luyện những giác quan khác, gần như chỉ dựa vào tiếng bước chân tuần tra ban đêm và các tướng sĩ nói chuyện, trong lòng nàng đã phác hoạ ra đại khái bố trí của doanh trại địch, bình tĩnh chờ cơ hội chạy trốn.

Cũng không biết nên nói Tề Hiên thông minh hay là tự phụ, hắn lại không hề tiết lộ cho Mặc Khí một chút tiếng gió nào, định đợi đến lúc hai quân giao chiến, lợi dụng Bối Nhi nhiễu loạn tâm trí Mặc Khí, một lần giải phóng sự tức giận vì nhiều lần chiến bại.

Cũng chính như vậy tạo cho Bối Nhi cơ hội chạy trốn tốt nhất, trước đó nàng đã giấu kỹ một bộ nữ trang của doanh kỹ trong doanh trại. Phương pháp thật sự đơn giản, bất quá nàng chỉ nói với Tề Hiên nàng muốn nữ nhân, lúc ấy Tề Hiên còn cười nhạo nàng, tuổi còn nhỏ râu chưa dài đã muốn nữ nhân tới. Doanh kỹ kia dễ ứng phó hơn Tề Hiên nhiều, nàng giả vờ đáng thương khiến tình mẫu tử của nàng ấy tràn lan, lập tức để nàng thuận lợi lấy được một bộ nữ trang.

Lúc sau nàng bị bệnh, bệnh đột nhiên phát ra lại vô cùng kịch liệt, vừa nôn lại ói, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, bộ dáng kia nhìn qua giống như không sống được bao lâu. Nếu để nàng thành dạng này đi tiền tuyến, lỡ Mặc Khí nhìn thấy cá chết lưới rách làm sao bây giờ.

Cho nên Tề Hiên đành phải tìm quân y tới chữa bệnh cho nàng nhưng làm thế nào cũng không có tác dụng, nàng giả bộ gần chết, cố gắng hết sức xin Tề Hiên cởi xích tay chân cho nàng. Tề Hiên cũng nghĩ thiếu niên nho nhỏ bị cuộc chiến của huynh trưởng khiến cho mệt mỏi không lâu nữa sẽ bỏ mạng ở hoàng tuyền, nhất thời mềm lòng nên đồng ý.

Tề Hiên ngàn không nên vạn không nên xem thường nàng, phải biết rằng một thân bản lĩnh của Mặc Khí đều do nàng dạy dỗ, chẳng lẽ việc chạy ra khỏi địch doanh lại làm khó nàng? Chỉ tiếc lúc trước nàng bói toán quá nhiều, nguyên khí đại thương, chạy trốn không bao lâu đã bị phát hiện, cũng may một thân nữ trang có thể giúp nàng che giấu một chút, nhưng chuyện nàng có bệnh về mắt không thể che dấu, việc này chẳng sớm thì muộn cũng sẽ bị phát hiện.

May mắn chính là người tìm được nàng trước là Mặc Khí.

Chương 17

Chờ sau khi Bối Nhi nghỉ ngơi tốt, Mặc Khí lại để nàng mặc nam trang, càng không đồng ý nàng ra khỏi chủ doanh này. Tâm tư của hắn Bối Nhi liếc mắt một cái đã xem thấu, thản nhiên cười đáp ứng.

Trống trận lần thứ hai vang lên, Mặc Khí dặn dò Bối Nhi tĩnh dưỡng xong mới rời đi. Cưỡi trên con ngựa trắng, nam tử anh tuấn vô song, ánh mắt sắc bén, trong lòng Mặc Khí âm thầm thề hắn tất nhiên muốn cho Tề Hiên đẹp mặt.

Xích tay chân? Cầm tù? Thậm chí để doanh kỹ tới gần nàng?

Không có việc gì, hắn sẽ giúp Tề Hiên nhớ kỹ, lúc này nhất định phải để Tề Hiên trả lại đầy đủ!

Sự thật chứng minh, nam nhân tức giận uy lực của nó cũng liều mạng không kém nữ nhân ghen tuông.

Lần chiến đấu này Mặc Khí bắt được Tề Hiên, xích lại tay chân, xe chở tù cũng đã chuẩn bị tốt, hắn thậm chí ưu đãi Tề Hiên có thêm, ngươi gặp qua tên tù binh nào có thể triệu được doanh kỹ, hơn nữa một lần triệu chính là vài người! Tề Hiên chính là người nhận được vinh quang đệ nhất này.

Tề Quốc chiến bại, chủ tướng bị bắt. Đặc biệt chủ tướng này còn không phải người bình thường, là hoàng tử có danh vọng nhất Tề Quốc, hơn nữa là người được chọn tốt nhất để làm trữ quân tương lai. Hắn cũng giống Mặc Khí đều là hoàng tử, nhưng một người là khí tử, một người là trữ quân tương lai, bọn họ đều muốn lấy được quân công, cuối cùng lại rơi vào kết cục một người quang vinh về triều một người trở thành tù nhân.

Từ sau khi Mặc Khí tự mình rời cung, không hề làm bất cứ một chuyện vô dụng nào, hắn ở trong mắt đại nho và trọng thần trong triều là một người thanh niên học thức tài đức vẹn toàn, ở trong lòng võ tướng là chủ tướng đáng tin cậy, ở trong miệng bá tánh càng khoa trương hơn là thần tiên cứu quốc.

Thanh danh uy vọng quân quyền đều đầy đủ, có thể nói Mặc Khí chỉ cần chuẩn bị lên kế hoạch thả ra tin tức chính mình là hoàng tử, vậy vị trí quân chủ Mặc Quốc còn không dễ như trở bàn tay?

Nhưng chính lúc này hắn lại giao lên quân quyền, thanh thản ổn định ở trong một tiểu viện vùng ngoại ô vương thành, mỗi ngày nói chuyện với Bối Nhi.

Hiện tại hắn thật sự rất nhàn rỗi, tất cả khách đến thăm đều bị từ chối ở bên ngoài, ngẫu nhiên ra cửa bái phỏng một vài vị đại nho hoặc là đại thần, tham thảo một chút học thức, quả nhiên là không màng danh lợi, không tranh với đời.

Thời gian còn lại toàn bộ hắn đều quấn lấy Bối Nhi, cố tình Bối Nhi một không hỏi hai mặc kệ, quả thực chính là thờ ơ.

Trong lòng Mặc Khí ngứa ngáy giống như bị mèo cào, hắn muốn biết phản ứng của Bối Nhi, cố tình một chút phản ứng nàng cũng không có.

Đại khái chính là cảm giác ngươi muốn được người nào đó chú ý nhất nhưng cố tình người đó lại làm lơ ngươi.

Từ sau khi Bối Nhi theo Mặc Khí trở lại vương thành, nàng đã thay nữ trang, nam nhân này càng khoa trương, mời đến rất nhiều tú nương khâu vá y phục cho nàng, làm cho hiện giờ nữ trang của nàng mặc một năm cũng mặc không hết.

Khi Bối Nhi mặc nam trang, vô cùng lạnh đạm quả nhiên là một tiểu nhi lang tướng mạo tinh xảo mà Bối Nhi mặc nữ trang lại kết hợp anh khí với vũ mị, đại khí giữa hai chân mày không thua bất cứ một người nam tử nào, mâu thuẫn rồi lại mê người như vậy.

Đây cũng là nguyên nhân sau khi Mặc Khí biết được Bối Nhi là nữ nhi, chấp niệm với nàng càng sâu, thử hỏi trong nhà có một bảo vật thiên hạ vô song ngươi còn nhìn trúng hoa dại ven đường hay sao?

Ngươi nói tướng mạo, Bối Nhi tuyệt sắc vô song. Ngươi nói tài tình, Bối Nhi tiếp thu nền giáo dục như vương tử. Ngươi nói trí tuệ, Bối Nhi dạy dỗ ra một chiến thần. Cho nên Mặc Khí vẫn luôn giấu Bối Nhi thật kỹ, không muốn nàng ra cửa gặp người.

Trên thực tế sau khi trở lại vương thành, trong lòng Bối Nhi có dự cảm thật không tốt, điềm xấu hiện ra không phải của Mặc Khí mà là của nàng. Thân thể càng thêm mệt mỏi đây là dấu hiệu lực lượng bị suy yếu, chẳng qua ngay từ đầu nàng cho rằng do bản thân bói toán quá nhiều tạo thành.

Xem ra Mặc Vương đã tìm được hài tử thích hợp rồi hơn nữa thông qua nghi thức rửa tội bằng nước thánh.

Chương 18

Bối Nhi dễ dàng mệt mỏi, vừa ngủ cảm thấy thời gian đã trôi qua rất lâu, tỉnh lại xương cốt toàn thân đều có cảm giác tê dại.

Tóc mai hơi loạn, khuôn mặt nhỏ vẫn còn ửng hồng, tay nhỏ che miệng, ngáp một cái, y phục cũng bị đè nhăn lộ ra một chút cảnh xuân.

Bộ dáng này ở trong mắt Mặc Khí lại có một loại kinh diễm, nam nhân còn chưa nếm thử cảm giác cá nước thân mật, mỗi ngày đều bị Bối Nhi trêu chọc đến dục hỏa khó nhịn, vì thế trực tiếp đè nàng nằm xuống giường một lần nữa: "Tiểu yêu tinh, nàng cố ý quyến rũ ta có phải hay không?"

Bối Nhi vừa mới tỉnh ngủ, còn không có phản ứng lại đã bị đè lại lên giường, một đôi mày đẹp nhăn lại, rất bất mãn, tay nhỏ chống vào ngực muốn đấy nam nhân ra: "Đây là muốn làm gì?"

"Làm gì? Tự nhiên là làm chuyện thoải mái nhất!" Nam nhân nói xong, đôi môi phủ lên môi nàng, liếm mút một trận.

Mặc Khí chưa từng được dạy dỗ về việc nam nữ, sau khi rời vương cung cũng từ trong miệng của những tài tử đó hiểu biết phiến diện, lại ôm ấp dã tâm, tự nhiên không muốn lãng phí thời gian ở những chỗ hắn cảm thấy nhàm chán. Thật sự là hắn vẫn luôn tiếp xúc với khuôn mặt xinh đẹp vô song của Bối Nhi, gặp được mỹ nhân bất luận nam nữ đều kém nàng một hai điểm, vì vậy hắn rất ít khi động tình.

Ngoài mẫu phi mất sớm, Bối Nhi là người tốt với hắn nhất, càng như vậy chấp niệm của hắn đối với Bối Nhi càng sâu, càng không chấp nhận được việc Bối Nhi phản bội. Khi chấp niệm dần dần biến chất, mặc kệ Bối Nhi là nam hay nữ hắn cũng không bỏ xuống được, chỉ muốn giam cầm nàng bên cạnh, cả đời không rời không bỏ.

Từ sau khi biết được Bối Nhi là nữ nhi, Mặc Khí càng thêm quang minh chính đại động tay động chân, nhưng đều dừng lại với việc nắm tay, sờ eo hoặc là nhiều nhất chính là ôm một cái, còn muốn hôn môi cũng phải chờ mỹ nhân ngủ, hắn áp chế khát vọng và dục vọng trong lòng từ lâu.

Có thể là do Bối Nhi rất giống búp bê sứ dễ vỡ.

Dục vọng càng ngày càng sâu, nam nhân bắt đầu làm những việc hắn vốn khinh thường nhìn lại, nào là xuân cung đồ nào là nam nữ hoan ái hắn đều tìm hiểu kỹ càng, thậm chí còn đi thỉnh giáo một vài danh kỹ làm thế nào để khiến nữ nhân cảm thấy sung sướng... Khụ khụ, tuy rằng thật sự rất mất mặt, nhưng mà hắn nghĩ loại chuyện này vẫn nên khiến hai người cùng cảm thấy thoải mái mới tương đối tốt.

Chính là nụ hôn này lại làm hắn không có cách nào tiếp tục khống chế chính mình, trong miệng ngậm đôi môi mềm mại lại thơm tho, khiến hắn muốn càng nhiều, đầu lưỡi gấp không chờ nổi đi vào quấy loạn. Nam nhân không hề có kinh nghiệm chỉ biết đấu đá lung tung, Bối Nhi chỉ cảm thấy trên môi truyền đến một trận đau đớn nhưng nàng vẫn mở miệng tùy ý nam nhân làm càn.

"Khanh Nhi... Khanh Nhi... " Có lẽ do thiên phú dị bẩm, Mặc Khí nhanh chóng không thầy dạy cũng hiểu biết được làm thế nào khiêu khích nữ nhân động dục. Đầu lưỡi dịu dàng đảo qua hàm trên mẫn cảm của Bối Nhi, câu lấy đầu lưỡi nhỏ thơm tho cùng nhảy múa, còn kéo vào trong miệng hắn tỉ mỉ liếm mút, đến tận khí đầu lưỡi bị mút đến tê dại.

"Bối Nhi, nhũ danh của ta là Bối Nhi." Mặc Khí nghiêng đầu ngửi, hôn thùy tai và sau cổ của nàng, nghe nàng nho nhỏ nói một câu, ngẩng đầu nhìn thấy Bối Nhi ngại ngùng, thật sự khó gặp, toàn bộ khuôn mặt giống như bị nhuộm thành màu hồng phấn, kiều diễm đến không gì sánh được.

"Bối Nhi... Ta muốn nàng!" Còn không đợi nàng trả lời, nam nhân cực kỳ bá đạo nói tiếp một câu: "Nàng không đồng ý nàng cũng là của ta, chỉ có thể là của ta!"

"Mặc Khí, chàng muốn làm vương sao?" Bối Nhi không đáp ứng cũng không từ chối chỉ lạnh nhạt hỏi vấn đề này.

"Ta nhất định là vương."

"Vậy ngày sau hậu cung 3000 giai lệ, đâu chỉ thiếu một mình ta?"

Đây là khúc mắc của Bối Nhi, nàng biết người nam nhân này nhất định sẽ trở thành quân vương nhưng nàng không thể bảo đảm Mặc Khí vĩnh viễn chỉ có một mình nàng, cho nên nàng vẫn luôn tự cho mình là thân phận thần tử, không chủ động cũng không cự tuyệt.

Hô hấp của Mặc Khí cứng lại, ngay sau đó cười to: "Vậy nàng phải ngày ngày nắm chặt ta, ví dụ như mỗi ngày quấn lấy ta, muốn ta làm nàng, như thế nào?"

Khóe miệng Bối Nhi mím lại, cố nén ý cười, tay nhỏ nhẹ đánh vào ngực Mặc Khí: "Chàng đang nói hươu nói vượn cái gì vậy?"

Mặc Khí bám vào người nàng, lần thứ hai hôn nàng, so với lúc trước càng thêm kịch liệt, Bối Nhi cũng nhiệt tình đáp lại, hai người đều giống như muốn ăn đối phương vào trong bụng.

Khi nụ hôn vẫn còn nồng nhiệt, bàn tay nam nhân dùng sức một cái lập tức xé rách y phục của Bối Nhi, chỉ chừa cái yếm màu đỏ lỏng lẻo treo ở trên người nàng. Trên yếm thêu mẫu đơn phức tạp, núm vú vừa đúng lúc chạm vào nhụy hoa, từ phía trên có thể nhìn thấy hai bầu vú đã lớn lên khôn ít khiến yếm căng ra thành một vòng cung.

Không biết Mặc Khí suy nghĩ gì lại lột sạch Bối Nhi chỉ để lại cái yếm này trên người nàng.

"Vì sao chàng không cởi?" Bối Nhi nũng nịu trách móc, bàn tay không thuận theo, không buông tha muốn cởi bỏ y phục của nam nhân, dựa vào cái gì mà nàng cởi hết còn nam nhân không cởi.

"Được được được, ta cởi." Dù sao đều phải cởi, cởi sớm cởi muộn đều giống nhau, chỉ tiếc Bối Nhi nhìn không thấy dáng người kiện mỹ của hắn.

Mặc Khí thuộc về kiểu nam nhân mặc đồ nhìn gầy cởi đồ có thịt, sau khi cởi quần áo mới có thể cảm giác được cơ bắp khắp nơi, tràn ngập mỹ cảm dễ bùng nổ, trên người còn có một vài vết sẹo tăng thêm khí phách dương cương cho hắn.

Tuy rằng Bối Nhi không nhìn thấy nhưng nàng có thể dùng tay chạm vào để cảm nhận. Bàn tay trắng nõn mềm mại không xương di chuyển trên cơ bắp màu mật, nam nhân chỉ cảm thấy những chỗ bị chạm đến tê tê dại dại chạy thẳng đến sống lưng, động tác nuốt nước miếng càng thêm vội vàng.

"Vết sẹo này..." Vết sẹo này kéo dài toàn bộ vùng bụng, có thể nghĩ được vết thương nặng thế nào, trong lòng Bối Nhi lập tức cảm thấy đau lòng.

Chẳng qua bên này nàng thấy đau lòng, bên kia nam nhân chính là dục hỏa đốt người, bàn tay của nữ nhân sờ nắn xoa bóp ở vùng bụng mẫn cảm, hắn làm sao chịu được, lập tức cầm bàn tay tinh tế đi xuống phía dưới: "Bối Nhi... Giúp ta sờ một chút..." Côn thịt của nam nhân vừa thô vừa dài, hơi hơi vểnh lên, hai bàn tay khó khăn lắm mới nắm lại được. Quy đầu cực đại ở trong lòng bàn tay hơi hơi run rẩy, thân gậy nóng bỏng khiến nàng gần như cầm không được.

"Ngoan, di chuyển lên xuống một chút." Tiếng nói trầm thấp khàn khàn tràn ngập tình dục nồng đậm, một bàn tay nam nhân cầm bàn tay của nàng loát động thân gậy lên xuống, một bàn tay lại là tham lam, đi vào trong yếm cầm một bên bầu vú: "Vú Bối Nhi to lên không ít, có phải ở sau lưng ta trộm sờ vú đúng hay không?"

Thân thể Bối Nhi run lên, cắn môi không chịu trả lời, nam nhân này thật là càng học càng hư rồi!

"Không nói lời nào vậy là đúng thế sao?" Nam nhân nở nụ cười xấu xa càng thêm thích trêu đùa Bối Nhi, xem khuôn mặt luôn thản nhiên của nàng xuất hiện vẻ mặt giận dữ, phẫn nộ hoặc xấu hổ: "Nàng nhìn xem núm vú của nàng cứng quá, có phải muốn ta xoa bóp hay không...? Hoặc là ăn vú nàng một chút?" Một câu cuối cùng của nam nhân càng cố ý đè thấp, tiếng nói ở bên tai nàng vô cùng quyến rũ, Bối Nhi nhịn không được trong đầu tưởng tượng hình ảnh nam nhân đang ăn vú nàng, thân mình càng thêm nóng bỏng, mềm mại.

"Không cần... Đừng nói nữa!" Dưới sự tức giận, nàng buông côn thịt ra, hai má tức giận, không chịu sờ côn thịt của nam nhân nữa.[QR][diendanlequydon]

"Được được được, ta không nói, ngoan ngoãn tiếp tục sờ giúp ta đi, ta ăn vú cho nàng được không?" Mặc Khí làm sao đồng ý sung sướng một nửa lại không thể tiếp tục, hắn vẫn cứng rắn đè tay nhỏ loát thân gậy, rồi sau đó cúi người một ngụm ngậm lấy đỉnh nhụy hoa ở chỗ núm vú.

"A... Đừng nói những lời này... A... " Nước bọt khiến cái yếm mỏng ướt nhẹp, núm vú càng thêm rõ ràng, bị nam nhân chơi càng thêm sưng lớn, gắng gượng đứng lên. Nàng không ngừng hút khí, một tầng lại một tầng khoái cảm giống như thủy triều dâng lên bao phủ nàng, một tiếng thét chói tai vang lên, nàng lại bị nam nhân ngậm nụ hoa, chơi mấy cái đã đạt cao trào, xụi lơ nằm trên giường.

"Không nghĩ tới Bối Nhi mẫn cảm như vậy... Dâm thủy thật nhiều..." Mặc Khí từ trong sách biết được rất ít nữ nhân có thể đạt cao trào nhưng không nghĩ tới Bối Nhi lại có thể hơn nữa thân thể lại vô cùng mẫn cảm, chuyện này khiến hắn càng thêm yêu nàng.

Tách hai chân nàng ra, hoa tâm thấm ướt, huyệt khẩu sáng lấp lánh thập phần mê người, chính giữa có một cái lỗ nhỏ như lỗ kim cũng không biết có thể thừa nhận dục vọng của hắn hay không. Ngón tay thoáng mở ra bối thịt, bên trong là tiểu trân châu hồng nhạt mê người, bối thịt nho nhỏ không ngừng mở ra đóng lại.

"Đừng nhìn... Không cần nhing..." Nàng có thể cảm nhận rất rõ ràng ánh mắt nồng cháy của nam nhân, vặn vẹo eo nhỏ muốn khép đôi chân lại, ai ngờ nam nhân không chịu, ngược lại khiến cho hai chân mở ra càng lớn, sắp thành một đường thẳng.

"Rất đẹp... Bối Nhi đẹp nhất!" Nam nhân không chút do dự lên tiếng tán thưởng, cúi người xuống bắt đầu từ nhỏ bụng một đường hôn xuống, dịu dàng đến không thể tưởng tượng được, Bối Nhi lại lần nữa nhanh chóng chìm vào bên trong tình dục.

Đầu lưỡi vòng quanh tiểu trân châu, thịt châu nho nhỏ kia xấu hổ xuất hiện từ chính giữa hai bối thịt, nhanh chóng trở nên hồng thấu. Nam nhân còn dùng sức tách cửa huyệt ra, đầu lưỡi tiến vào bên trong khe thịt, huyệt thịt kẹp đầu lưỡi đến gắt gao, nước bọt và mật dịch trộn lẫn với nhau theo kẽ mông chảy xuống.

"A a a... Mặc Khí... A a a..." Eo nhỏ hơi nâng lên, cái miệng khẽ nhếch không ngừng tràn ra một tiếng lại một tiếng rên rỉ kiều mị, trên mặt mang theo xuân tình, mỹ diễm không gì sánh được.

Đầu lưỡi không ngừng đâm vào cửa huyệt, ngón tay cũng tiến vào thăm dò bên trong tiểu huyệt hoà quyện với đầu lưỡi cùng nhau nhảy múa, ngay khi ngón tay của nam nhân chạm đến điểm nào đó, eo nhỏ của Bối Nhi vặn vẹo càng thêm kịch liệt, trong miệng kêu rên không cần. Nam nhân làm sao có thể nghe nàng, càng thêm ra sức đâm vào, Bối Nhi dưới thế công mãnh liệt của hắn lần thứ hai đạt cao trào.

Liên tiếp hai lần đạt cao trào khiến nàng chảy mồ hôi đầm đìa, mệt đến độ nâng không nổi ngón tay, khóe mắt còn chứa nước mắt khi đạt cao trào. Mặc Khí hôn cái trán mướt mồ hôi của nàng: "Thoải mái sao?"

"Ừm... " Bối Nhi xấu hổ gật đầu: "Mệt mỏi quá, ta muốn ngủ."

"Hiện tại mới thật sự bắt đầu, yên tâm đi, ta động là được!" Mặc Khí đỡ côn thịt thô to của mình, quy đầu cực lớn cọ xát vài cái ở cửa huyệt, chậm rãi bổ ra cửa huyệt, chen lấn đi vào.

"A a a... Không cần, mệt mỏi quá... Tại sao chàng...?"

Tất nhiên nam nhân sẽ không nghe nàng, chẳng qua tiểu huyệt của nàng đặc biệt khẩn trí, chỉ chen vào một cái quy đầu đã không thể thâm nhập thêm, bị dừng ở bên trong tiến thoái lưỡng nan. Dùng sức quá mức lại sợ nữ nhân quá đau, hắn biết được lần đầu tiên của nữ nhân đều rất đau, nam nhân chỉ có thể nhẫn nhịn đến mức đổ mồ hôi.

Cảm giác cửa huyệt bị mạnh mẽ căng ra cũng không dễ chịu, Bối Nhi sợ nam nhân nhịn không được sẽ xé rách nàng ra. Giữa trán nam nhân mồ hôi từng giọt rơi xuống trên người nàng, trong lòng nàng hơi hơi không đành lòng, cố gắng ngồi dậy, đôi tay ôm cổ nam nhân, nhỏ giọng nói: "Chàng động đi, ta cố nhẫn một chút là được."

Nam nhân giống như được đại xá, vòng eo dùng sức một cái lập tức đưa toàn bộ phân thân vào trong cơ thể nàng, cảm thụ được nhục bích giống như ngàn vạn cái miệng nhỏ cùng nhau hấp thụ hắn. Mặc Khí sung sướng vô cùng nhưng hắn vẫn thời thời khắc khắc chú ý đúng mực, tuy là như thế Bối Nhi vẫn đau đến khuôn mặt nhỏ trắng bệch, gắt gao cắn môi tựa khóc nhưng lại không phải khóc.

"Ngoan ngoãn, lần đầu tiên đều hơi đau, nhẫn một chút là tốt." Trong lòng Mặc Khí tê rần, vội vàng vừa hôn môi vừa thấp giọng dỗ giành, bàn tay cố gắng hết sức khiêu khích nàng nổi lên tình dục, ngón tay sờ qua sờ lại an ủi cửa huyệt bị đâm đang co rút không thôi, lúc này mới khiến cho nàng giảm bớt đau đớn.

Mặc Khí thử chuyển động côn thịt, thấy trên mặt nàng không quá mức thống khổ lúc này mới yên tâm di chuyển. Côn thịt nhanh chóng đâm vào rút ra tiếng nước vang lên "Phụt phụt", dâm dịch khiến bụng hai người ướt nhẹp, sợi lông hỗn độn của nam nhân bị ướt nhẹp thành từng chùm, hạ thể lầy lội nhìn qua thập phần dâm mĩ.

"A a a... Nhanh, quá nhanh... Không cần..." Bối Nhi nho nhỏ nức nở, không ngừng tràn ra giọng mũi nồng đậm, bụng nhỏ bị đâm hết cái này đến cái khác, thật đáng thương.

"Tại sao lại không cần, nàng nhìn xem nàng chảy bao nhiêu dâm thủy, rõ ràng nàng muốn ta hung hăng đâm vào nàng đúng hay không?" Nam nhân thở hổn hển, hạ thân lại giống như đóng cọc, từng cái từng cái chạm đến chỗ sâu nhất, mở ra cửa tử cung, thẳng tắp đâm vào.

"Đừng nói... Đừng nói... Chàng đừng nói nữa... A a..." Nam nhân đâm vào quá sâu, sâu đến mức làm nàng vừa sướng vừa đau, trên mặt vừa vui thích lại thống khổ.

"Ngoan, nàng nhìn xem phải nàng muốn ta hung hăng đâm nàng hay không?" Mặc Khí có ý xấu lôi kéo bàn tay nàng sờ lên chỗ hai người liên tiếp, Bối Nhi sờ được một tay đầy dâm dịch: "Đây đều nước nàng chảy ra, nàng nhìn xem có phải nàng rất muốn hay không?" Nam nhân ái muội ngậm ngón tay dính đầy dâm thủy của nàng vào trong miệng, đầu lưỡi sắc tình liếm láp, Bối Nhi lần thứ hai ngượng ngùng không thôi.

"Đừng như vậy... Mặc Khí..."

Nam nhân lấp kín miệng nàng, sau khi hôn môi, trầm thấp mà nói: "Sau này không được gọi ta là chủ thượng hay là Mặc Khí, gọi ta là phu quân hoặc là tướng công..." Phản ứng đầu tiên của Bối Nhi là lắc lắc đầu không đáp ứng, Mặc Khí lập tức dùng sức đâm vào hai cái, uy hiếp nói: "Nhanh gọi!"

"A a... Không, không cần..." Bối Nhi vẫn phản đối như cũ, dù thế nào nàng cũng không thế nói ra.

Mặc Khí đen mặt dùng sức đâm vào rút ra, giống như đang trừng phạt, một chút một chút chạm đến cửa tử cung mặc cho Bối Nhi xin tha như thế nào, bất đắc dĩ Bối Nhi cuối cùng kêu một tiếng nho nhỏ.

"Phu, phu quân..."

Lúc này nam nhân mới thỏa mãn: "Muốn ta nhẹ một chút hay mạnh một chút?"

"Muốn, muốn phu quân nhẹ một chút... A... Không cần quá nhanh..."

"Được, ta nhẹ một chút."

Nam nhân theo lời nàng nhẹ nhàng chậm chạp di chuyển, ma sát đến mức dâm thủy của Bối Nhi chảy ra rất nhiều.

"Ưm ưm... Nhanh, nhanh một chút... Thật ngứa..."

Bối Nhi lắc thân thể đòi hỏi nhưng nam nhân vẫn không dao động.

"Phu quân, nhanh một chút..."

"Lúc này mới ngoan!"

Đêm dài đằng đẵng, một căn phòng vô hạn xuân tình.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...