Chương 173: Chương 19-20-21

Chương 19

Một khi Mặc Khí biết được mùi vị của tình dục càng thêm muốn ngừng mà không được, hắn gần như ngày ngày đêm đêm đều quấn lấy Bối Nhi.

Vốn dĩ Bối Nhi là một thiếu nữ nho nhỏ vẫn còn vô cùng ngây ngô bởi vì nam nhân ngày ngày tưới nước lập tức toả sáng không thua những thiếu phụ vũ mị gợi cảm, thành thục phong tình, ban ngày thần thái càng thêm lười biếng nhưng lần nào cũng câu được trái tim của nam nhân.

Vì thế Mặc Khí mới biết hiểu, vì sao luôn có quân vương không muốn lâm triều.

Tuy suốt ngày dính tới dính lui với mỹ nhân nhà mình nhưng chính sự vẫn được Mặc Khí đặt lên hàng đầu, một chút cũng không chậm trễ, thậm chí khi tâm tình rất tốt luôn lôi kéo Bối Nhi miêu tả về tương lai tốt đẹp.

Chẳng qua hắn vẫn luôn nhìn thấy bộ dáng càng thêm mệt mỏi của Bối Nhi, đây cũng là nguyên nhân hắn ngày ngày ngày đêm đêm quấn lấy nàng, nói chung là sợ có một ngày gọi tên nàng nhưng không được nàng đáp lại.

Hắn sống trong hắc ám quá lâu nên càng tham luyến ánh nắng ấm áp, càng ngày càng không thể buông tay, càng ngày càng sợ hãi cuối cùng hắn vẫn một thân một mình ở trong hắc ám.

"Bối Nhi." Đầu của tiểu nhân nhi trước mắt gật gà gật gù, Mặc Khí nhìn thấy trong lòng vừa yêu thương lại chua xót, Bối Nhi luôn không cự tuyệt hắn như vậy, cho dù hắn làm bất cứ chuyện gì.

"Sao?" Bối Nhi mơ mơ màng màng ngẩng đầu, giọng mũi nho nhỏ vô cùng đáng yêu.

"Có phải Vọng Tinh Các có nhược điểm ở trong tay vương tộc Mặc thị đúng không?"

Đột nhiên Mặc Khí đặt câu hỏi làm tinh thần nàng tăng lên một chút, hờ hững hồi lâu nàng mới nhàn nhạt trả lời một tiếng 'đúng'.

Trong nháy mắt nam nhân mím chặt môi, lộ ra biểu tình vô cùng bạo ngược, hắn vạn phần may mắn một mặt xấu xí như vậy của mình không bị Bối Nhi nhìn thấy. Hắn sớm đã nghi ngờ, theo tính tình độc đoán cuả vương tộc Mặc thị sẽ không để Vọng Tinh Các vô duyên vô cớ có được nhiều đặc quyền như vậy. Lý do chỉ có một, đó chính là trong tay bọn họ nắm giữ cách khống chế Vọng Tinh Các.

Thật ra trong tay vương tộc Mặc thị đơn giản chỉ nắm giữ nước thánh mà thôi. Năm đó trong lúc vô tình Mặc thị tìm được linh tuyền, có ai từng nghĩ linh tuyền này lại liên quan đến sự hưng vong của một tông môn xem sao bói toán. Mặc thị hợp tác với Vọng Tinh Các bắt đầu như vậy. Vọng Tinh Các trợ giúp Mặc thị phát triển, Mặc thị trợ giúp Vọng Tinh Các mở rộng uy vọng của việc bói toán. Cuối cùng Mặc thị trở thành một thế hệ vương tộc, Vọng Tinh Các cũng như ý nguyện phát triển thành một tông môn xem sao bói toán có uy vọng nhất Mặc Quốc.

Nhưng Vọng Tinh Các nhất thời không cẩn thận đã để Mặc thị biết được bí mật truyền thừa, mỗi một thế hệ các chủ của Vọng Tinh Các cần thiết trải qua lễ rửa tội bằng nước thánh, rồi sau đó các chủ đời trước dần dần suy nhược, trên thực tế đây là phương thức truyền thừa của một loại lực lượng. Nhưng lại bị Mặc thị biến thành thủ đoạn khống chế Vọng Tinh Các, từ đó về sau Vọng Tinh Các vẫn luôn bị khống chế.

Lão Mặc Vương tìm không thấy Bối Nhi, cũng chỉ có thể lấy cách này làm suy yếu lực lượng và sinh mệnh của Bối Nhi từng chút từng chút một. Cho nên Bối Nhi không hề hoảng loạn, ít nhất nàng có thể chịu đựng được đến khi Mặc Khí đăng cơ.

Tuy nói những ngày gần đây Mặc Khí biểu hiện không màng danh lợi nhưng ngôi sao tượng trưng cho Mặc Khí lại vô cùng sáng rõ. Mặc Khí, chú định thành vương giả.

Sau khi Mặc Khí nghe xong Bối Nhi giải thích, sắc mặt trầm trầm, trong lòng cấp tốc hiện lên một vài kế hoạch, bất luận như thế nào hắn cũng không để Bối Nhi xảy ra chuyện.

"Mặc Khí, không cần." Bối Nhi cầm tay Mặc Khí, hiếm thấy có sự vội vàng, trong nháy mắt nàng đã nhận ra suy nghĩ của Mặc Khí: "Mặc Vương định tìm một hài tử. Đừng, ta có biện pháp."

Vì đối với nàng, sư phụ có ân dưỡng dục, nàng không thể tự tay làm ra những chuyện khiến Vọng Tinh Các biến mất. Nếu Mặc Khí thật sự động tay động chân với hài tử kia, như vậy Vọng Tinh Các thật sự xong rồi.

Không lâu trước đây kết quả bói toán của Bối Nhi là đứa bé kia đang ở trong Vọng Tinh Các, nếu nó chết Vọng Tinh Các tất vong.

Chương 20

Mặc Khí nên hận Vọng Tinh Các nhưng đồng thời hắn cũng được người của Vọng Tinh Các kéo ra từ trong bóng đêm. Từ trước đến nay, Bối Nhi bất an cái gì hắn cũng biết, hai người đều có nỗi khổ của mình, mỗi người đều có lý do không thể từ bỏ.

Lẻn vào vương cung đối với Mặc Khí mà nói thực sự chính là dễ như trở bàn tay, giờ phút này vẻ mặt của hắn độc ác nhìn hài tử nho nhỏ được bảo hộ chặt chẽ.

Chính vì nó nên Bối Nhi mới có thể suy nhược từng ngày, nó tồn tại giống như giòi bọ trong xương.

Bàn tay to lớn nắm chặt cái cổ nhỏ bé yếu ớt kia, sắc mặt của hài tử từng chút từng chút trở nên xanh tím. Suy nghĩ duy nhất trong lòng Mặc Khí chính là giết nó, Bối Nhi mới có thể an toàn, giết nó, từ đây Vọng Tinh Các sẽ suy bại không còn tồn tại nữa.

Bên trong Vương thành không biết khi nào lặng yên truyền ra một lời đồn đãi, nói là Mặc Vương hãm hại các chủ hiện tại của Vọng Tinh Các, cũng chính vì thế các chủ Mặc Khanh mới chạy khỏi vương cung, tìm kiếm quân vương tương lai của Mặc Quốc.

Mỗi chuyện Vọng Tinh Các đoán trước cuối cùng đều sẽ trở thành sự thật, địa vị của Vọng Tinh Các ở trong lòng bá tánh chính là thần. Lời đồn đãi này vừa truyền ra, tuy bên ngoài bá tánh không nói cái gì nhưng trong lòng lại xuất hiện sự bất mãn với Mặc Vương.

Bất mãn luôn tích lũy từng ngày, lúc này lại xuất hiện mấy lời đồn đãi nhưng những lời đồn đãi này lại có căn có cứ. Lời đồn đãi truyền rằng Mặc Vương tuổi tác càng lớn, triều chính càng ngày càng hồ đồ, thuế má cũng càng ngày càng cao, hơn nữa nguyên nhân trưng thu thuế má cao như vậy căn bản lại vì sự phóng túng dâm loạn của chính hắn.

Tiếng hô bất mãn trong dân gian càng ngày càng cao.

"Chủ thượng, chúng ta đã truyền chứng cứ ra."

"Được rồi, đi xuống đi."

Một tờ giấy mỏng trong tay đã ký lục những chuyện hồ đồ mấy năm nay của Mặc Vương và chuyện đám quan viên tham ô, hủ bại, mua quan bán chức quan, phía trên viết lại đầy đủ từng chuyện từng chuyện một.

Ánh mắt của Mặc Khí lạnh lùng, hôn quân như vậy sớm hạ vị một chút mới tốt.

Mặc kệ ở bên ngoài làm cái gì, Mặc Khí đều sẽ nói rõ ràng mọi chuyện với Bối Nhi. Bối Nhi nghe Mặc Khí nói ra từng loại mưu kế, có cảm giác trò giỏi hơn thầy.

Bối Nhi mím môi cười: "Mặc Vương có lẽ thật khó thở đi."

Mặc Vương đâu chỉ khó thở, tức giận đến sắp nổ mạnh.

"Các ngươi đều là một đám phế vật! Phế vật!"

Mặc Vương tức giận đến râu đều nhếch lên, vung tay áo quét toàn bộ đồ vật trên bàn xuống mặt đất, nước miếng như ngôi sao một tầng một tầng bắn lên trên mặt thần tử ở phía dưới. Đáng thương những thần tử này ngay cả cử động cũng không dám, thân thể run giống như cầy sấy.

"Các ngươi nói xem, là ai truyền ra những tin đồn này? Là ai? Các ngươi nói đi... Nói..."

Mặc Vương khó thở công tâm, bị tức giận đến ngất xỉu. Có lẽ Bối Nhi và Mặc Khí cũng không nghĩ tới những lời đồn đó lại có uy lực lớn đến mức này, cho dù có biết cũng sẽ vui sướng khi người khác gặp họa.

Mặc Vương tức giận, bị bệnh nằm trên giường mà lời đồn đãi lại càng truyền càng lớn, càng truyền càng xấu. Lúc này Mặc Khí lần thứ hai thả ra một tin tức kinh thiên. Nói Mặc Vương vì muốn giữ được vương vị của mình lại liên tiếp muốn bóp chết quân vương đời sau, là nhi tử thân sinh của hắn, hài tử bị gọi là khí tử kia.

Bệnh tình mới vừa chuyển biến tốt đẹp, Mặc Vương lại không cẩn thận "Nghe" thấy lời đồn đãi này, phun ra một ngụm máu tươi, hắn lửa giận ngập trời thề nhất định phải tìm ra kẻ chủ mưu phía sau nhưng hắn nhìn lại cả triều không có một người nào dùng được.

Mặc Vương chỉ có thể suy sút nằm ở trên giường, mặt đầy tuyệt vọng.

"Nghe nói những ngày gần đây chiến thần tướng quân rất phẫn nộ với người bịa đặt những tin đồn đó!"

"Đúng vậy, đúng vậy..."

Đôi mắt của Mặc Vương dần dần sáng lên, lúc này hắn mới nhớ tới Mạc Tử Khanh người này.

Chương 21

"Tử Khanh, khụ khụ... Ngươi nhìn đi, chính là luôn có người ngóng trông quả nhân không tốt!" Lúc này lão Mặc Vương nơi nào còn khí thế của một thế hệ quân vương, ở trong khoảng thời gian ngắn tóc mai đã trắng một nửa, sắc mặt ảm đạm không ánh sáng, toàn thân luôn quanh quẩn tử khí, ngay cả Mặc Khí cũng nhìn ra được Mặc Vương không sống được bao lâu.

"Bệ hạ lo lắng, thần tin tưởng mọi người đều ngóng trông bệ hạ sớm ngày khang phục khỏe mạnh." Mặc Khí ôn nhã cười, quả nhiên là dịu dàng vô hại.

"Tử Khanh, ngươi phải thay quả nhân tìm ra chủ mưu phía sau kia, tìm ra Mặc Khanh, tìm ra khí tử kia! Khụ khụ khụ khụ..."

Lão Mặc Vương quá mức kích động, sau khi nói xong không ngừng ho khan, Mặc Khí một bên diu dàng giúp hắn thuận khí, một bên từ từ nói: "Thật ra ta có biết người mà Mặc Vương muốn tìm."

Mặc Vương kinh dị nhìn về phía Mặc Khí, lại thấy nam tử ôn nhuận trước mắt khẽ nhếch môi.

"Chủ mưu phía sau là ta, khí tử cũng là ta, Mặc Khanh ở chỗ ta sống rất tốt."

Mặc Vương ngốc thật lâu mới phản ứng lại, đôi mắt trợn lên thật to, ngón tay run rẩy chỉ vào Mặc Khí, nửa ngày cũng không nói ra lời.

"Có phải rất kinh ngạc hay không? Ta cũng thật vui vẻ khi nhìn thấy tình huống này đó, phụ vương."

Một tiếng phụ vương không biết bao hàm bao nhiêu châm chọc, Mặc Khí cười lạnh vài tiếng, nâng tay lên. Cung nhân vẫn luôn hầu hạ bên cạnh lão Mặc Vương cung kính quỳ gối trước mặt Mặc Khí, chờ đợi chủ nhân chân chính của bọn họ hạ lệnh.

"Các ngươi nhớ rõ phải hầu hạ phụ vương thật tốt, đừng để cho hắn có bất cứ tổn thương gì."

"Tuân lệnh."

"Phụ vương hãy nghỉ ngơi đi, yên tâm, Mặc Quốc ở trong tay ta sẽ phát triển lớn mạnh!"

Lão Mặc Vương muốn nói chuyện nhưng một câu cũng không nói nên lời, không chỉ là nói chuyện, hắn hoảng sợ phát hiện thân thể của mình cũng không nghe lệnh, chỉ có thể khống chế tròng mắt của mình chuyển động.

"Phụ vương yên tâm, ngươi sẽ sống tốt, chẳng qua..." Ẩn ý không cần nói cũng biết, trong lòng Mặc Vương càng thêm hoảng sợ, thật hận chính mình lúc ấy tại sao không bóp chết hắn.

Cũng chính ngày này, lão Mặc Vương đột nhiên đưa ra một đạo thánh chỉ thỉnh tội. Nội dung trong thánh chỉ đại để như sau, năm đó quả nhân vô cùng hồ đồ lại bởi vì tiên đoán tương lai đứa nhỏ này có số mệnh làm quân chủ nên đã vứt bỏ hài tử bên trong lãnh cung chẳng quan tâm, đến lúc tuổi già càng hoang phế dâm loạn không thôi, không có một chiến tích nào có thể khoe ra, hơn nữa khiến cho các chủ Vọng Tinh Các rời khỏi vương cung, vì thế quả nhân cảm thấy hổ thẹn không thôi, đặc biệt ban thánh chỉ này mong hài tử và Vọng Tinh Các có thể tha thứ cho quả nhân, trở về triều đình.

Thánh chỉ này trực tiếp khiến các vị hoàng tử và văn võ quần thần ngốc lăng, vẻ mặt nghi hoặc khó hiểu.

Nhưng đây còn không phải là cao trào của buổi diễn, cao trào là chiến thần tướng quân của bọn họ đột nhiên xuất hiện ở bên trong triều đình, đột nhiên khóc lóc thảm thiết nói ra thân phận của mình.

Ở trong lời nói của hắn kể rõ mọi chuyện. Hắn vẫn luôn sinh sống ở trong lãnh cung. May mắn được các chủ Vọng Tinh Các Mặc Khanh rủ lòng thương, dạy hắn biết chữ hiểu lý lẽ, càng muốn hắn có thể cống hiến vì Mặc Quốc nhưng lại không nghĩ tới phụ vương vì thế giận chó đánh mèo lên các chủ Mặc Khanh... Mặc Khí nói chính mình có bao nhiêu đáng thương liền có bấy nhiêu đáng thương, ở trên triều đình khóc không thành tiếng, cuối cùng muốn biểu đạt nếu phụ vương đã biết sai rồi như vậy ta đại phát từ bi tha thứ cho ngài, ta sẽ cùng các chủ Mặc Khanh trị vì Mặc Quốc thật tốt.

Nhóm hoàng tử sau khi mộng bức cuối cùng đã biết mục đích của Mặc Khí, người ta tới đây vì vương vị. Bọn họ rất muốn đánh người nam nhân mơ ước vương vị của bọn họ một trận nhưng thật đáng buồn chính là bọn họ đánh không lại, Mặc Khí chính là chiến thần đó!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...