Chương 174: Chương 22-23-24

Chương 22

Tất nhiên Mặc Khí có bị mà đến, mọi chứng cứ có thể chứng minh thân phận của hắn đều được đưa ra, các vị đại thần và hoàng tử cũng không thể không tin.

Nhưng mà nhóm hoàng tử cũng không cam lòng, vốn dĩ thế lực của bọn họ ngang nhau, còn có khả năng tranh đoạt vương vị nhưng cố tình ưu thế của Mặc Khí so với bọn hắn cao hơn quá nhiều, lần này càng giống như đập nồi dìm thuyền, mọi mũi nhọn đều nhất trí hướng về phía Mặc Khí. Chẳng qua so sánh với những hoàng tử có tư thế muốn chửi đổng, Mặc Khí vẫn không nóng không lạnh như cũ, vô cùng thản nhiên.

Những đại thần trong triều thu hết những biểu hiện của bọn họ vào đáy mắt, liếc nhìn nhau, đồng thời trầm mặc. Trong triều đình vốn là gút mắt về ích lợi, trong lòng mỗi vị đại thần đều có ý nghĩ riêng của mình, hoàng tử tranh đấu là bọn họ tranh đấu, bọn họ không thích hợp cũng không thể trộn lẫn với bên ngoài.

"Các chủ Vọng Tinh Các đến."

Một tiếng thông báo khiến mọi người còn đang ầm ĩ không thôi lập tức dừng lại, nhìn ra ngoài cửa.

Bối Nhi từng bước đi vào trong điện kim loan, biểu tình trên mặt lại cực kỳ nhất trí với Mặc Khí, có người trong lòng không khỏi cảm thán, thật không hổ là hài tử được các chủ Vọng Tinh Các dạy dỗ.

"Hiện giờ thân thể của Mặc Vương không tốt, quốc sự còn cần các vị hoàng tử đồng tâm hiệp lực, sao có thể ở trên triều đình ồn ào nhốn nháo?"

Bối Nhi vừa nói ra những lời này thật sự làm mọi người có chút kinh ngạc, kinh ngạc nàng lại không hề thiên vị Mặc Khí, kinh ngạc nàng không nghiêng không lệch.

"Tuy trước đây quốc chủ đã làm không ít chuyện khiến bá tánh sinh ra oán giận nhưng không thể để Mặc Quốc hoang phế như vậy, hiện tại chẳng lẽ các vị hoàng tử còn muốn Mặc Quốc lại tiếp tục đại thương nguyên khí? Nếu như vậy, năm đại cường quốc còn có một vị trí nhỏ cho Mặc Vương không?"

Sắc mặt của vài vị hoàng tử đỏ lên, lúc này mới nhớ tới hành vi không hợp lễ nghĩa của chính mình lúc nãy, bọn họ cũng nghĩ đến, nếu Mặc Quốc suy bại như vậy cho dù bọn họ có lên làm vương cũng không có tác dụng gì.

"Vậy theo các chủ thì nên làm như thế nào?" Một vị thần tử địa vị cũng không cao ở trong triều lên tiếng nhưng những lời hắn nói ra cũng không ai nói không hợp lý, dù sao nhữngcác vị đại thần cũng không hiểu nên làm sao bây giờ, hoặc là nói cho dù trong lòng có người được chọn làm quốc vương, bọn họ hiện tại cũng không tiện trực tiếp nói ra lời.

Nếu có người cẩn thận, sẽ phát hiện trước khi thần tử này cất lời đã nhìn thoáng qua Mặc Khí.

"Làm gì có người nào tự cho rằng mình có khả năng nắm giữ vương vị của Mặc quốc. Ta đề nghị các vị hoàng tử ở đây hãy cùng nhau giải quyết quốc sự, ta và các vị đại thần sẽ đồng thời giám sát mọi người, sau một tháng cao thấp gặp mặt sẽ hiểu."

Trước khi không có biện pháp tốt hơn, các vị hoàng tử cũng chỉ đành đồng ý biện pháp này, sôi nổi sốt ruột trở về tìm quân sư thương nghị. Các đại thần cũng từng người về nhà chờ, trong lòng tính toán khả năng đăng cơ của mỗi vị hoàng tử.

Lão Mặc Vương hoàn toàn bị người quên đi, thời đại thuộc về hắn đã qua.

Bối Nhi và Mặc Khí còn ở lại triều đình, Mặc Khí lập tức đi lên chiếc ghế rồng phía trên cao kia, vuốt ve tay vịn được bảo dưỡng cực tốt, khóe miệng hơi mỉm cười: "Không biết trong lòng các chủ đã có người được chọn chưa?"

Bối Nhi hơi hơi mỉm cười, xem ra Mặc Khí lại muốn chơi trò lừa bịp gì nữa rồi: "Có thật ra cũng có."

Mặc Khí khẽ cười: "Vậy sao? Không biết có tiện nói ra cho tại hạ biết hay không?"

"Ta còn đang do dự, không biết người tài có muốn tránh thân* hay không?" Trên mặt Bối Nhi lộ ra biểu tình do dự, giống như đang nghiêm túc suy xét vấn đề này.

*Thân trong tiếng trung vừa có nghĩa là gần gũi thân thiết vừa có nghĩa là hôn trong nụ hôn, ở đây hai người đang chơi chữ nhé.

"A, cũng không biết người thân này là ai?"

"Đương nhiên là phu quân của ta, cũng là hoàng tử Mặc Khí."

Không ngoài dự đoán, nàng bị Mặc Khí bế lên, lồng ngực cứng rắn ấm áp truyền đến chấn động nói cho nàng biết nam nhân rất vui vẻ vì được lấy lòng, Bối Nhi cũng mỉm cười.

"Bối Nhi, ta muốn nàng!"

Chương 23

"Mặc Khí... Không cần ở chỗ này... A... Ưm..."

Từ trong miệng nhỏ phấn nộn không ngừng bật ra tiếng xin tha đứt quãng. Khóe mắt nhắm chặt chợt hiện ra nước mắt, khuôn mặt đỏ bừng thể hiện trong lòng chủ nhân đang cảm thấy thẹn thùng. Dục vọng của nam nhân so với bình thường càng thêm nóng bỏng khiến nàng có chút không biết nên làm thế nào, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, bị nam nhân ấn xuống chiếc ghế tượng trưng cho quyền lực.

Y phục của Bối Nhi đã bị nam nhân kéo ra lung tung nhưng không biết có phải nam nhân cố ý hay không, hắn không có kéo hẳn y phục của nàng xuống, ngược lại chỉ khiến bộ nam trang lỏng lẻo, cảnh xuân nửa lộ nửa không càng thêm mê người. Trên cái cổ thon dài, xương quai xanh tinh xảo và bộ ngực trắng nõn đều có dấu hoa mai nam nhân gieo, trước ngực căng phồng, một bàn tay to không ngừng làm loạn ở trong đó.

"Không cần? Nhưng mà Bối Nhi rất nhiệt tình mà!" Mặc Khí trêu đùa, từ giữa hai chân của nữ nhân kéo ra một sợi chỉ bạc trong suốt, lung lay sắp rớt treo ở đầu ngón tay của hắn, hắn bôi tất cả lên trên khuôn mặt nhỏ của nàng, nhìn nàng vô thố lại ngượng ngùng nhưng thân thể lại thành thật phản ứng chứng tỏ nàng vui thích.

"Chàng... A a a..." Bối Nhi nói còn không kịp nói ra lời trách móc, đầu ngón tay của nam nhân đã nhanh chóng, thẳng tắp rơi vào trong trung y, ở bên trong không ngừng chơi đùa khiến thân thể nàng mềm nhũn như một vũng nước xuân, hơn nữa thân thể giống như muốn hòa tan, nằm xụi lơ trên ghế.

Đôi chân thon dài bị nâng lên, trên chân còn đang đeo tất vải màu trắng khiến nó càng thêm xinh xắn linh lung, đôi mắt nam nhân nóng rực, lập tức kéo tất xuống. Ngón chân nhỏ xinh mượt mà nằm cạnh nhau, hắn nắm bàn chân ngọc ngà còn không lớn bằng bàn tay của hắn, trong lòng nam nhân nổi lên xúc động muốn ngậm nó ở trong miệng liếm láp thật kỹ, trên thực tế hắn cũng làm như vậy.

Trên chân chợt thấy hơi ướt át, nàng mới phản ứng được nam nhân đang làm cái, ngay lập tức không chỉ là mặt mà cả thân thể nàng đều hồng như tôm luộc, dường như nam nhân đang liếm không phải chân nàng mà là trái tim của nàng, từng luồng khoái cảm tê dại từ cột sống kéo dài đến đại não: "Đừng... Không cần liếm... Thật dơ..."

"Chỗ nào dơ? Rõ ràng rất thơm!" Giống như muốn chứng minh lời mình nói, nam nhân hít một hơi thật sâu, ngửi bàn chân nàng, nàng thẹn thùng khiến từng đợt xuân thủy chảy ra bên ngoài.

"Lưu manh..." Tuy trong miệng chửi rủa như vậy nhưng trong lòng Bối Nhi lại ngọt ngào giống như ăn mật đường, được đối xử giống như đặt ở đầu quả tim khiến nàng rất vui vẻ.

"Càng lưu manh hơn còn ở phía sau, Bối Nhi cần phải nói nhỏ thôi, bên ngoài toàn là thị vệ đó..." Nam nhân chưa nói hết ý nhưng làm sao Bối Nhi lại không hiểu chứ, vừa thẹn vừa bực, trong lòng phỉ nhổ một câu không biết xấu hổ nhưng lại cắn môi không dám phát ra tiếng.

Đây chính là một cung điện trống rỗng, rất dễ dàng có tiếng vang, Bối Nhi không muốn để người khác biết một vị hoàng tử đã bị vứt bỏ từ lâu lại cùng quốc sư cao cao tại thượng, như tuyết trên núi cao, như hoa sen trong bùn có hành động cá nước thân mật ở nơi tượng trưng cho quyền lực.

Mặc Khí nhìn bộ dáng giận mà không dám nói của Bối Nhi, trong lòng cười khẽ, hắn không nói hắn đã sớm sai người đứng gác từ phía xa, làm sao có khả năng hắn sẽ để cảnh xuân của tiểu mỹ nhân cho người khác nhìn thấy, ngay cả giọng nói kiều mị tận xương cũng không thể để người khác nghe thấy dù là một chút.

Chẳng qua, Bối Nhi xưa nay thản nhiên, vì thế Mặc Khí luôn thích trêu đùa để nàng lộ ra những biểu tình khác nhau, bộ dáng đáng yêu như vậy của nàng thật ra rất khó gặp được. Trong lòng nam nhân bắt đầu nổi ý xấu, làm sao sẽ để Bối Nhi dễ dàng biết được.

Nụ hôn cực nóng giống như muốn đóng dấu lên cơ thể nàng, từng cái từng cái từ mắt cá chân hướng lên trên, một đường lưu lại vệt nước gợn sóng. Bàn tay che miệng vẫn thỉnh thoảng phát ra một hai tiếng rên rỉ yêu kiều, đợi đến khi Mặc Khí hôn lên tiểu hoa huyệt nho nhỏ kiều nộn đến cực điểm kia, cuối cùng Bối Nhi cũng chịu đựng không được đạt cao trào, tiếng rên rỉ trong miệng như tiếng khóc lại như vui thích, nàng càng giống như vũng bùn trong tay nam nhân.

"Ưm... Bảo bối thật ngọt... Thật là một nữ hài mọng nước..." Nam nhân từng ngụm từng ngụm nuốt xuống những giọt mật hoa, âm thanh nuốt vội vàng như đang nói cho Bối Nhi biết nam nhân cũng vui mừng, khiến nàng càng thêm ngượng ngùng khó nhịn.

"Bối Nhi... Ta muốn vào!"

Không cho Bối Nhi có cơ hội hồi sức, quy đầu thật lớn cọ xát hai cái ở cửa huyệt của nữ nhân rồi lập tức tiến vào, hai người đồng thời phát ra một tiếng than thở sung sướng.

Từ sau khi có thể cùng Bối Nhi hoan ái, Bối Nhi nam nhân cố kỵ thân thể của nàng nhưng dục vọng của thanh niên vốn mênh mông cuồn cuộn, vì vậy ngày ngày bắt lấy nàng, muốn ít nhất muốn một lần, thật sự không được mới có thể để nàng dùng biện pháp khác. Tuy ngày ngày đêm đêm bị khai phá như vậy, tiểu huyệt của Bối Nhi vẫn chặt chẽ giống như xử nữ, nếp gấp thịt từng vòng quấn quanh nam nhân, quy đầu chạm đến cửa tử cung khẩu giống như được muôn vàn cái miệng nhỏ hút duẫn, sảng khoái vô cùng, trong miệng nam nhân không ngừng phát ra gầm nhẹ vừa lòng.

"Mặc Khí...Hu hu hu... Thật lớn, thật căng..." Bối Nhi che miệng lại, giọng nói nhỏ nhẹ, khóc lóc kể lể, trong khoảng thời gian ngắn bụng chậm rãi bị trướng căng, bàn tay nhịn không được sờ lên bụng, nơi đó vừa vặn nổi lên một khối nho nhỏ, vừa đụng vào đã có thể đè nặng quy đầu của nam nhân, khiến nam nhân gầm nhẹ một tiếng.

"Tiểu yêu tinh... Đây là nàng tự tìm!" Vốn dĩ Mặc Khí giống như mũi tên đã lên dây, hành động này của Bối Nhi hoàn toàn khiến hắn bùng nổ. Cửa huyệt kiều nộn chứa đựng côn thịt thật lớn, màu sắc thâm trầm của nam nhân, cự vật ở trong đó nhanh chóng chuyển động, mang ra một mảnh xuân thủy khiến bụng của hai người hoàn toàn ướt nhẹp.

Bối Nhi chỉ có thể bị nam nhân đè nặng làm tình, cắn sợi tóc, không rõ vì sao hôm nay nam nhân lại nhiệt tình như vậy, nóng rực như lửa giống như muốn hai người cùng bốc cháy.

Mà trong lòng nam nhân lại nghĩ, hôm nay chính là ngày quan trọng trong quá trình hắn thực hiện dã tâm, là ngày hắn quang minh chính đại trở lại triều đình. Điều hắn muốn chính là quang minh chính đại, như vậy mới có thể cùng những hoàng tử kia tranh tài cao thấp. Mặc Khí nhìn nữ nhân dưới thân vừa như khóc lại vừa như vui thích, trong con ngươi âm u để lộ ra sự kiên định trước nay chưa từng có, giang sơn mỹ nhân hắn đều muốn có!

Ghế dựa phía dưới đã bị dâm thủy làm ướt, hai chân của nàng bị nam nhân đặt trên tay vịn, cái mông bị đè nặng không ngừng làm tình, cũng không biết nàng duy trì tư thế này bao lâu rồi, nàng đã đạt cao trào thật nhiều lần, ngay cả chân cũng đã mất đi tri giác, nam nhân vẫn không buông tha nàng, vẫn không ngừng đâm nàng ngất xỉu lại đâm nàng tỉnh lại như cũ, nếu không phải thân thể nàng khác với người thường chỉ sợ hôm nay bị làm chết ở chỗ này cũng không biết chừng.

"Ưm... Mặc Khí, phu quân, không cần... Không cần..." Bối Nhi chỉ có thể cắn môi, nũng nịu xin tha, bày ra bộ dáng thật sự không được: "Phía dưới đau quá... Không cần..."

Có lẽ là nữ nhân khóc thút thít đã có tác dụng, lúc này nam nhân mới hoàn toàn tỉnh táo, nhìn tiểu hoa kiều nộn bị chính mình chà đạp đến không thành hình, cảm thấy hơi ảo não, hôn trán nàng: "Được rồi, không cần."

Chương 24

Cả đêm điên cuồng đổi lấy kết quả mỹ nhân nằm liệt trên giường, Bối Nhi thật sự bị nam nhân không hề cố kỵ gì khiến nàng tức điên rồi, chỉ bởi vì tâm tư nho nhỏ kia của hắn mà hắn lại ở trên ghế của đế vương giao hoan một đêm. Cho dù trên mặt Mặc Khí luôn thể hiện rõ ràng sự lấy lòng cũng chưa thể làm Bối Nhi cho hắn một sắc mặt tốt.

Ba ngày không đánh, leo lên nóc nhà lật ngói! Nàng không nghĩ sau này lại điên cuồng như vậy nữa, tuy rằng nàng cũng hưởng thụ trong quá trình đó.

Bởi vì thân thể của các chủ Vọng Tinh Các không tốt, các đại thần cùng nhau thương lượng, đưa ra mấy nhiệm vụ khảo nghiệm những hoàng tử này, đương nhiên Mặc Khí không bị làm khó, dễ dàng đạt được vị trí đứng đầu.

Cũng không biết có phải trời cao cũng đang giúp Mặc Khí hay không? Lúc này Yến Quốc lại cho rằng thân thể quốc vương Mặc Quốc không tốt chính là một cơ hội tốt, quyết định tấn công Mặc Quốc.

Muốn nói người được chọn để xuất chinh, việc nhân đức không nhường ai, chính là Mặc Khí, bởi vì các loại nguyên nhân ngay cả các đại thần đứng ở phe những vị hoàng tử khác cũng không thể không thừa nhận ở trong chiến sự Mặc Khí là một tài năng. Nhưng mà các vị hoàng tử làm sao có thể cam tâm để Mặc Khí giành được vị trí đứng đầu, sôi nổi tỏ vẻ bọn họ cũng muốn dẫn binh đánh giặc.

Mặc Khí lạnh lùng nhìn các vị hoàng tử một người so với một người càng sục sôi, một người so với một người càng biết ăn nói, trong miệng kêu to bảo vệ quốc gia, trên thực tế bất quá chỉ vì muốn phân liệt binh quyền của hắn mà thôi.

Cuối cùng kết quả chính là quân lính vốn không nhiều lắm của Mặc Quốc bị chia thành nhiều phần rõ ràng như ban ngày, do vài vị hoàng tử dẫn dắt xuất chinh, chỉ còn một ít ở lại trấn thủ vương thành.

Chẳng qua đại quân xuất phát đã lâu, Mặc Khí lại thần không biết quỷ không hay đi vào Vọng Tinh Các.

"Tại sao chàng lại ở chỗ này?" Bối Nhi căng thẳng mím môi, che dấu sự vui mừng trong lòng. Bất quá nàng cũng chỉ là nữ tử bình thường, làm sao lại không vui khi nhìn thấy tình lang.

"Nhớ nàng." Mặc Khí ôm thật chặt tiểu nhân nhi trong lòng, giống như ôm trân bảo.

"Hồ nháo! Không phải chàng đang hành quân đánh giặc sao?" Nghĩ tới nghĩ lui, Bối Nhi vẫn không nghĩ ra một chiêu này của Mặc Khí rốt cuộc lại muốn giở trò gì.

"Nàng yên tâm, sẽ có người thay ta nhìn, không phải ở đó còn có mấy tên phế vật kia sao?" Lời này vừa nói ra, trong lòng Bối Nhi không khỏi yên lặng buồn thương thay mấy hoàng tử kia. Mặc Khí rõ ràng muốn bẫy mấy hoàng tử đáng thương kia, không chừng cơ hội để bọn họ còn sống trở về cũng không có.

"... Vậy chàng trở về làm gì?" Bối Nhi mới không tin người này vô duyên vô cớ trở về đâu.

"Ta không thể bởi vì nhớ nàng mới trở về được sao?" Mặc Khí hơi có chút dở khóc dở cười, thật ra hắn đúng là vì trước khi đi không yên lòng Bối Nhi mới trở về.

"..." Không tin.

Mặc Khí trở về ngoại trừ Bối Nhi không có người nào khác biết được, ban ngày hắn là tiểu thư đồng rất được tín nhiệm bên cạnh nàng, ban đêm lại thành phu quân của nàng, hai người ôm nhau ngủ. Mặc Khí còn thật sự thanh thản ổn định ở bên cạnh nàng, ở bên cạnh thật đúng là đơn thuần, hai người mười mấy ngày cũng không có một lần cá nước thân mật, nhiều nhất chính là bị Mặc Khí sờ tay, sờ khuôn mặt, ăn chút đậu hủ.

Nhưng mỗi đêm vật cứng đâm vào giữa đùi hoặc bụng nàng lại nói cho nàng biết, nam nhân không giống nàng vẫn tưởng, tu thân dưỡng tính như vậy. Rõ ràng rất muốn, vì sao một hai phải kìm nén chính mình?

Bối Nhi càng ngày càng cảm thấy Mặc Khí có việc gạt nàng nhưng cố tình nam nhân lại một giọt nước cũng không chảy ra ngoài, nàng chỉ nghi hoặc trong lòng, cũng không tiện hỏi ra miệng, cắn môi, trong lòng càng thêm khó chịu.

Mặc Khí không phải không biết nghi vấn trong lòng Bối Nhi, bất quá hắn vẫn chưa có ý định nói ra, còn về phần nguyên nhân chính là hắn không biết Bối Nhi có thể đồng ý hay không, vì vậy hắn tự chủ trương làm một việc tiền trảm hậu tấu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...