Chương 25
Vì nàng tín nhiệm Mặc Khí cho nên cứ như vậy bị Mặc Khí nhẹ nhàng hạ dược, ở trong ngực hắn bình yên đi vào giấc ngủ, sau khi tỉnh lại đã nghiêng trời lệch đất.
Sau khi tỉnh lại, nàng lập tức bị ánh nắng chói chang chiếu thẳng vào khiến nàng không mở mắt ra được, sau khi chớp mắt vài cái để thích ứng mới từ từ mở mắt, nhìn thấy thế giới nhiều màu sắc tươi đẹp mà nàng đã lâu không thấy, trong lòng có chút cảm thán.
Nàng gọi một thị nữ tới, thử chạm tay vào người nọ, sau đó nàng lập tức biết được đã xảy ra chuyện gì.
Không biết Mặc Khí dùng biện pháp gì, nàng đã mất đi năng lực đọc được tâm tư người khác, kiểm tra thuật bói toán, nàng cũng không có cách nào sử dụng. Mà sau khi nàng tỉnh lại lại không ở trong Vọng Tinh Các quen thuộc, có lẽ Mặc Khí đã định tính đoạt đi cả thân phận các chủ Vọng Tinh Các của nàng.
Mà những ngày kế tiếp nàng vẫn không gặp được Mặc Khí cho dù chỉ liếc mắt một cái, rõ ràng khi ngủ say nàng còn có thể cảm giác được nam nhân ôm mình, cố tình ban ngày Mặc Khí lại trốn trốn tránh tránh không chịu gặp nàng. Nàng vừa tức giận lại vừa buồn cười, chẳng lẽ Mặc Khí cho rằng nàng bị mất đi những năng lực đó sẽ tức giận với hắn sao?
Một thời gian sau, có lẽ cảm giác được nàng thật sự không tức giận, lúc này Mặc Khí tươi cười tới gần Bối Nhi vào ban ngày nhưng mà chính hắn cũng chưa từng phát hiện nụ cười trên mặt hắn có bao nhiêu thấp thỏm.
Lúc ấy trái tim Bối Nhi lập tức mềm nhũn, nếu không phải nam nhân đặt nàng trong lòng, cần gì phải để ý nàng như thế.
Nàng vẫy tay, cũng mặc kệ động tác này giống như đang gọi sủng vật, nam nhân lập tức nhảy lại, vẻ mặt kia muốn có bao nhiêu nghe lời liền có bấy nhiêu nghe lời, nàng nhéo vành tai ửng đỏ của nam nhân: "Chàng đang sợ ta tức giận sao?"
Trên mặt Mặc Khí trấn định nhưng trong lòng không ngừng bốc lên bọt khí khiêm tốn: "Không có, làm sao Bối Nhi lại nỡ giận ta chứ ~"
Bối Nhi nhoẻn miệng cười, vốn khuôn mặt đã tuyệt sắc vô song nhưng nhờ đôi mắt như mực như ngọc nên càng thêm mỹ lệ, đôi tay xoa mặt nam nhân, cẩn thận vuốt ve, miêu tả từng tí một, giọng nói gần như nỉ non: "Thì ra phu quân của ta anh tuấn như thế..."
Mặc Khí giống mẫu thân của hắn, tướng mạo đường đường, hơn nữa dáng người rất đẹp, khí chất lại tuyệt hảo, thật là một người nhi lang phong lưu phóng khoáng.
Thật hiếm thấy, Mặc Khí đỏ mặt, ngay cả cổ cũng đỏ ửng, sức nóng trên mặt làm hắn muốn tránh thoát khỏi đầu ngón tay hơi lạnh của Bối Nhi nhưng hắn lại luyến tiếc, trong lúc nhất thời đã làm Bối Nhi xem đủ chê cười, sóng mắt lưu chuyển càng thêm quyến rũ.
"Thì ra... Chàng cũng sẽ xấu hổ!" Ai có thể nghĩ đến đường đường là chiến thần tướng quân sẽ đỏ mặt thành cái dạng này, giống như tiểu nương tử bị đùa giỡn, mà Bối Nhi chính là ác bá làm ra hành vi đùa giỡn kia.
"Bối Nhi!" Nam nhân thẹn quá hóa giận, gầm nhẹ nhưng hắn lại luyến tiếc nói nặng lời với tiểu nhân nhi trước mắt khiến cho tiếng hô na điểm cũng không có một chút xíu uy lực nào, lần thứ hai Bối Nhi cười ra tiếng.
"Nàng hi Vọng Tinh Các tiếp tục truyền thừa, ta cũng không động thủ với tiểu tể tử (thằng nhóc con) kia, hơn nữa những người nàng lo lắng lúc trước cũng còn sống, ta để bọn họ đi đến chỗ khác mai danh ẩn tích." Lúc này Mặc Khí mới có thể thản nhiên nói ra mọi chuyện cho Bối Nhi, hắn không nói ra đêm đó hắn tốn bao nhiêu sức lực mới có thể khắc chế chính mình, cũng không nói vì những người đó hắn tốn bao nhiêu công phu, thiệt hại bao nhiêu người, đơn giản là hắn để ý Bối Nhi.
Sau đó hắn cũng nghĩ thông suốt, nói đến cùng hắn hận Vọng Tinh Các cũng bởi vì lời tiên đoán kia nhưng không có lời tiên đoán kia, hắn có thể gặp được Bối Nhi hay không lại không thể nói trước. Huống chi, tạo thành mọi chuyện lại là lão các chủ, cũng đã đi về cõi tiên, rất nhiều chuyện cứ như vậy theo gió rồi biến mất cũng thật tốt.
Càng quan trọng là, hắn không muốn Bối Nhi không vui.
Chương 26
Bối Nhi sửng sốt ngay tại chỗ, nàng thật sự không biết Mặc Khí vì nàng đã làm nhiều chuyện như thế, trong lúc nhất thời vừa khóc vừa cười, ôm Mặc Khí, nước mắt khiến một thân cẩm y của hắn ướt nhẹp.
"Ta từ trong bí điển của Vọng Tinh Các biết được, nếu nàng uống máu của con cháu Mặc thị lập tức sẽ biến trở về người thường. Ta không cần loại trợ lực mang tên Vọng Tinh Các này, ta càng cần một vương hậu có thể cùng ta nắm tay nhìn thiên hạ, có thể mỗi ngày mở mắt nhìn ta. Bối Nhi nàng có nguyện ý hay không?"
Khi Mặc Khí nói những câu này vô cùng thấp thỏm bất an, cho dù chuyện nên làm, không nên làm hai người bọn họ đều đã làm, cho dù bọn họ cũng từng đính ước với nhau nhưng trong đáy lòng hắn vẫn có chút hư ảo, sợ nữ nhân trước mắt không chịu gật đầu.
Trên mặt Bối Nhi đầy nước mắt nước mũi, nhìn vô cùng chật vật, nàng muốn tránh thoát khỏi sự ôm ấp của nam nhân đi rửa mặt chải đầu, cố tình nam nhân một hai phải bắt nàng trả lời ngay lúc này, nàng đành phải tức giận nói: "Ngay cả hôn lễ cũng không có, ai muốn làm vương hậu của chàng!"
Nói xong, Bối Nhi che lại trái tim không ngừng kinh hoàng, chạy đi, chỉ để lại Mặc Khí một người cười ngây ngốc tại chỗ.
Nói những hoàng tử đó là phế vật cũng không phải không có đạo lý, một đám thân kiều thịt quý lại đối với võ học chậm trễ, cuối cùng chỉ có hai người còn sống, bất quá là sống ở trong quân doanh của người khác.
May mắn Mặc Khí sớm có chuẩn bị, ở trong quân đội của mỗi vị hoàng tử đều xếp thuộc hạ của hắn vào, vì vậy thật ra quân đội không có tổn thất bao nhiêu, nhiều nhất chính là tổn thất một người chủ tướng không nên thân, nhưng mà ở trong mắt Mặc Khí chuyện này cũng không được tính là tổn thất.
Sau chuyện này, không người nào có thể diễn tả đầy đủ phong thái Mặc Khí vào sách sử, ngắn ngủn chỉ ba tháng, lại có thể đánh tới vương thành của Yến Quốc, bức cho Yến Vương quỳ xuống xưng thần, thả hai vị hoàng tử ra, một đại cường quốc cuối cùng lại biến thành nước phụ thuộc của Mặc Quốc.
Chỉ còn lại hai vị hoàng tử tất nhiên không có cách nào tranh vương vị với Mặc Khí, cho dù có người hoài nghi người hạ độc thủ phía sau trận chiến tranh này là Mặc Khí cũng không có cách nào nói ra những lời như Mặc Khí không thích hợp với vương vị, nói cho cùng bá tánh cả nước và hơn phân nửa triều thần đều ủng hộ Mặc Khí.
Sau khi xác nhập Yến Quốc, Mặc Khí không vì cái trước mắt, nóng vội ăn không hết đậu hủ nóng, hắn vẫn biết được những đạo lý này, hơn nữa cho dù có nhất thống thiên hạ cũng không sánh được lúm đồng tiền tuyệt mỹ của Bối Nhi.
Vì vậy vị quân vương mới ra lò lập tức về nhà, vô cùng vui vẻ nghênh thú tân nương.
Mặc Khí rất cẩn thận, vì không để người khác lên án và nghi ngờ sự xuất hiện của Bối Nhi, hắn cố ý an bài cái chết cho các chủ Vọng Tinh Các, rồi sau đó lại tìm một vị thái phó tiền triều coi như là nhà mẹ đẻ của Bối Nhi.
Lại nói tiếp vị tiền thái phó này ở trong triều có uy vọng rất cao lại ở trong bóng tối thưởng thức và ủng hộ Mặc Khí, cũng từng có một nữ nhi, chẳng qua nữ nhi này chết yểu nhưng không người biết đến, vì vậy Mặc Khí nhẹ nhàng khiến vị tiền thái phó này vô cùng vui vẻ nhận nữ nhi Bối Nhi này.
Gia thế và xuất thân của vị vương hậu này không chê vào đâu được, không có người nào dám nghi ngờ.
Còn về Vọng Tinh Các, tự nhiên là do hài tử còn trong tã lót kế thừa, chẳng qua Mặc Khí cố ý làm phai nhạt ảnh hưởng của Vọng Tinh Các với triều đình, vì vậy lấy lý do các chủ tuổi nhỏ, trục xuất trở về chỗ của Vọng Tinh Các lúc trước.
Có một vị quốc vương là chiến thần, không ai cảm thấy một hài tử nho nhỏ có bao nhiêu quan trọng, cho nên không ai nghi ngờ quyết định của Mặc Khí.
Ngày Mặc Khí quyết định đăng cơ cũng là ngày thành thân với Bối Nhi, hơn nữa hạ chỉ cuộc đời này chỉ cần một vương hậu, cả nước rộ lên.
Lại ngại hành động đó của mình không đủ tình thâm, Mặc Khí tự tay viết xuống một phong thư tình, trong đó thâm tình nhất chính là câu:
Nắm tay, mỉm cười nhìn giang sơn, cuộc đời này chỉ có một người.
Chương 27
Đại hôn của Mặc Vương tuyệt đối khiến người khác có thể nói say sưa, chín mươi chín rương sính lễ vô cùng loá mắt. Hơn nữa theo lời các cung nhân, Mặc Vương còn vì vương hậu sửa chữa lại cung điện, nghe nói bên trong dùng những viên dạ minh châu to bằng cái chén để chiếu sáng.
Vì vậy dưới tình huống hai người không biết, hành động này của Mặc Khí đã nhấc lên một cơn sóng "Ái thê", quần thần trong triều càng coi trọng chính thê làm lụng vất vả của mình hơn, rốt cuộc quân vương người ta coi trọng chính thê như vậy không phải sao?
Bất quá tất cả những chuyện này tạm thời không liên quan đến hai người đang chuẩn bị động phòng kia.
Sau khi đưa vào động phòng, vén khăn trùm đầu của tân nương lên, trong nháy mắt hai người ngồi đối diện giống như đã nhìn nhau vạn năm, cảm xúc trong đó tất nhiên không cần nhiều lời. Giờ khắc này rõ ràng hai người cái gì cũng đã làm rồi nhưng cố tình bọn họ vẫn đỏ mặt, ánh mắt cũng không dám nhìn nhau nữa, khi nhìn lén mà bị phát hiện, trái tim sẽ đập cuồng loạn.
Hai người giống như phu thê mới quen lúc tân hôn, mọi thứ đều ngại ngùng và vui sướng như vậy.
Cũng may hai người không nị oai được bao lâu, Bối Nhi đói bụng. Sau khi thực hiện toàn bộ các bước của đại điển phong hậu này, nàng đã sớm đói bụng, đói đến mức ngực dán sau lưng, cũng may Mặc Khí cẩn thận, sớm sai người chuẩn bị thức ăn.
Mặc Khí giúp Bối Nhi tháo mũ phượng xuống, sau đó bế nàng lên, bộ dáng muốn ôm nàng cùng nhau ăn, Bối Nhi tất nhiên không chịu, tuy vậy lại không chống nổi sức lực của nam nhân, trốn tránh đến mức nàng liên tục thở dốc, toát ra mồ hôi nhỏ mịn, nam nhân cũng không buông nàng ra.
Hỉ phục trên người Bối Nhi không biết tiêu phí bao nhiêu công sức của biết bao nhiêu tú nương, phượng hoàng được thêu phía trên sinh động như thật, giương cánh bay cao, vô cùng tinh xảo xinh đẹp, nàng luyến tiếc bộ y phục này bị dơ hay nhàu nát, bộ dáng cẩn thận kia khiến Mặc Khí nhìn không được, đoạt chén đũa của nàng làm bộ muốn đút cho nàng ăn.
Vốn dĩ ngồi ở trên đầu gối của nam nhân để ăn uống cũng đã là cực hạn nhưng cố tình nam nhân còn muốn đút cho nàng ăn... Không cần phải nói nàng cũng biết trên mặt mình đỏ cỡ nào, chuyện này làm sao nàng chịu nổi.
"Ngoan ngoãn ăn chút gì đi, bằng không hỉ phục này bị dơ thì làm sao bây giờ?" Nam nhân nói lập tức chọc trúng sự sợ hãi của nàng, cũng chỉ đành đồng ý hành động của nam nhân.
Ở trong mắt nam nhân quả thật lúc Bối Nhi ăn cũng đáng yêu vô cùng, cái miệng hồng nhuận mở ra, cắn một chút rồi ngậm vào trong miệng, quai hàm phình phình nhai nhai vài cái mới nuốt vào, rồi nhìn hắn chằm chằm, chờ hắn đút tiếp.
Mặc Khí phát hiện lúc nào Bối Nhi cũng có thể khiêu chiến sự nhẫn nại cực hạn của hắn, vì vậy đút đồ ăn cuối cùng biến thành miệng đối miệng, Bối Nhi cố ăn thức ăn còn Mặc Khí tất nhiên cố ăn miệng của nàng.
Sau một bữa "đút ăn", toàn thân hai người đầy mồ hôi, chỉ cảm thấy mọi thứ trong không khí đều khô nóng.
"Chúng ta cùng nhau tắm có được không?" Mặc Khí dựa vào nàng, thấp giọng nói bên tai nàng, hơi thở chui vào vành tai, vành tai của nàng nhiễm hồng, nam nhân nhìn thấy, tâm động, lập tức ngậm lấy thùy tai, cẩn thận liếm láp, cảm giác vừa ngứa vừa mềm nháy mắt quét qua toàn bộ thân thể Bối Nhi, nàng nói không nên lời chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu.
Nếu hai người đều động tình, sao không thoải mái hào phóng thể hiện ra một chút.
Mặc Khí đã sớm lập kế hoạch về mọi thứ. Quan Sư Cung, nơi Bối Nhi cư trú cũng đã được sửa chữa lại từ lâu, hiện tại mùi hương lúc mới sửa chữa đã sớm tan đi, thời gian vừa vặn tốt. Từ khi sửa chữa đến khi mùi tan đi ít nhất cũng phải mất năm tháng, có thể thấy được lòng muông dạ thú của Mặc Khí.
Mọi thứ trong Quan Sư Cung đều trang trí theo phong cách yêu thích của Bối Nhi, thanh lịch ấm áp, nhưng phía bên trong ngọc thạch phát ra ánh sáng ôn nhuận kia lại không điệu thấp giống bên ngoài như vậy. Làm một nam nhân có nhu cầu cực cao, tịnh phòng (nhà tắm) quan trọng nhất đương nhiên càng thêm xa hoa lãng phí, noãn (ấm) ngọc trải cạnh bể tắm, hai đầu rồng một lạnh một nóng cuồn cuộn không ngừng phun nước ra, rường cột và bích hoạ chung quanh đều khắc... Khụ, xuân cung đồ xinh đẹp tinh tế.
Bối Nhi lập tức nổi giận, đấm ngực nam nhân, mắng: "Tên hỗn đản này... Tại sao lại có thể... Chàng làm như vậy không sợ người khác nói chàng ngu ngốc dâm loạn hay sao?"
Mặc Khí tất nhiên không sợ, chẳng qua hắn vẫn giả vờ ủy khuất: "Bối Nhi, ta chính là vì nàng... Ta tốn thật nhiều công sức đó... Đây chính là ta tự vẽ..."
Bối Nhi nhìn kỹ, quả thật là phong cách của Mặc Khí, khuôn mặt của nam tử và nữ tử chỉ thấy loáng thoáng nhưng Bối Nhi biết đó đúng là bọn họ... Chuyện này khiến nàng càng thêm tức giận, nếu không phải nam nhân ngăn chặn cái miệng đang lải nhải kia chỉ sợ còn bị mắng một trận nữa.
Cung nữ xung quanh lặng yên không một tiếng động lui ra, các nàng đã sớm được huấn luyện thật tốt, cảnh tượng như vậy cũng không thể làm các nàng thay đổi sắc mặt, chẳng qua trong lòng các nàng càng thêm khẳng định một việc đó là sau này phải càng thêm dụng tâm hầu hạ vương hậu thật tốt, không nhìn thấy vương hậu đối với vương không đánh tức mắng mà vương còn cười vô cùng vui vẻ sao?
Một tầng một tầng lụa mỏng được thả xuống khiến bóng dáng đang ân ái của bọn họ được che lấp nhìn mờ ảo mông lung nhưng cũng che dấu không được tiếng rên rỉ và tiếng gầm nhẹ đứt quãng mê người khiến người mơ màng kia.
Có thể đêm nay là đêm đại hôn, lại có thể do xuân cung đồ trên vách tường kia làm nàng ý loạn tình mê, tóm lại đêm nay Bối Nhi đặc biệt nhiệt tình, lần làm tình này càng giống như đánh cờ.
Môi lưỡi của hai người truy đuổi lẫn nhau, ngươi tới ta đi không chút nhường nhịn. Tay Mặc Khí thưởng thức một bên bầu vú mà Bối Nhi cũng không chút khách khí niết nụ hoa của nam nhân, hơn nữa bàn tay nho nhỏ lại vỗ về chơi đùa vùng bụng mẫn cảm của nam nhân, ánh mắt Mặc Khí càng ngày càng ám trầm, giống như một con sói cô độc hung ác nhìn thấy đồ ăn.
Nhưng Bối Nhi một chút cũng không sợ hắn, ngược lại vô cùng quyến rũ dùng ngón tay ngọc thong thả ung dung cởi y phục của mình, chẳng qua hỉ phục này quá mức phức tạp, nàng cởi nửa ngày mới cởi được một chút, nam nhân càng nhìn càng khó chịu, duỗi bàn tay qua mong muốn trực tiếp xé nát bộ xiêm y kia.
"Mặc Khí! Nếu chàng xé rách nó thì sau này chàng đừng lên giường của thiếp!" Động tác của nam nhân quá thô bạo, chẳng lẽ không biết hỉ phục với nữ nhân có ý nghĩa phi phàm sao!
Mặc Khí nghe vậy đầu ngón tay ngừng lại, được rồi, vậy thì từ từ cởi bỏ đi, tuy rằng hắn có chút không nhịn được.
Từ từ cởi tất nhiên có chỗ tốt của từ từ cởi, giống như nụ hoa từng tầng từng tầng khoe ra cánh hoa của mình, thân thể trắng nõn non nớt của Bối Nhi từng chút từng chút lộ ra trước mắt Mặc Khí.
Trước ngực Bối Nhi sớm đã nổi lên hai viên cứng rắng giống như quả đào chín, phía trên quầng vú màu hồng phấn nộn nổi lên nụ hoa màu hồng đậm, tựa như quả đào mọng nước kiều diễm muốn ngã lại không ngã. Cái bụng bằng phẳng phía dưới hơi lõm xuống, phía dưới cái rốn tinh xảo là u cốc tốt đẹp dẫn người sa đọa, một đôi chân dài trắng mịn khép lại bên nhau.
Không cái gì không giỏi, không chỗ nào không đẹp.
Hắn đã xem qua thân thể nàng nhiều lần nhưng hắn không những không chán mà ngược lại hắn càng ngày càng hãm sâu trong đó, một khi nhớ tới thân thể từ từ thành thục, mềm mại là do hắn ngày ngày đêm đêm tỉ mỉ tưới nước tạo thành, hắn lập tức càng thêm động tình, trong lòng kêu gào muốn từng chút từng chút nuốt mỗi tấc mỗi tấc thân thể Bối Nhi vào bụng.
Khuôn mặt Bối Nhi lộ ra sự sung sướng, nàng vui vẻ khi nhìn thấy bộ dáng bị nàng mê hoặc của nam nhân, vì vậy nàng không ngại thêm một chút lửa.
Đầu ngón tay cũng vô cùng phấn nộn thưởng thức nụ hoa, vì nàng cố tình đè xuống nên khe rãnh giữa hai bầu vú càng thêm thâm thúy, đôi chân không ngừng vặn vẹo ma sát với nhau, một mùi hương thầm lan tỏa. Bối Nhi vươn đầu lưỡi nhỏ liếm đôi môi khô khốc, đôi môi phấn hồng khẽ mở: "A... Mặc Khí... Chàng có muốn thiếp không?"
Muốn! Làm sao hắn có thể không muốn!
Nhưng hắn giống như bị làm phép không có cách nào nhúc nhích, lại không có cách nào cất lời, trong cổ họng không ngừng tràn ra tiếng thở dốc và tiếng nuốt nước bọt để lộ ra suy nghĩ của hắn.
Cho nên hắn chỉ có thể nhìn nữ nhân âu yếm, quyến rũ đi đến trước mặt hắn, bàn tay ôm lấy cánh tay của hắn, hai bầu vú bị ngực của hắn cố gắng ôm lấy tạo thành hình dạng dâm đãng, môi đỏ phun hương khí lên mặt hắn, nghe thấy nàng nũng na nũng nịu nói:
"Mặc Khí... Chàng vẫn chưa nói chàng có muốn thiếp hay không...? Nhưng còn thiếp... Thiếp rất muốn chàng... Muốn côn thịt lớn của chàng hung hăng đâm vào thiếp... Đâm nát tiểu huyệt của thiếp... Được không a...? Ca ca yêu quý..."
Làm sao hắn có thể tiếp tục nhịn nữa chứ!
Hành động này của Bối Nhi cũng không phải chỉ thêm lửa mà là rót xăng vào lửa, trong lúc nhất thời lửa hừng hực thiêu .
Nàng còn chưa kịp phản ứng lại đã bị nam nhân ném vào trong nước, vừa mới đỡ lấy thành bể tắm đã bị nam nhân nâng mông lên tiến vào từ phía sau, nàng phát ra thét chói tai cao vút, hai bầu vú ở trong nước đánh ra bọt sóng.
May mắn nụ hôn nồng nhiệt lúc nãy đã khiến nàng đã sớm ướt đẫm, bằng không lần này không chừng thật sự muốn mạng của nàng mất. Tuy là như thế nàng vẫn bị nam nhân đâm mạnh đến mức có chút đau đớn, kiều hoa nho nhỏ thê thê thảm thảm bị căng lớn đến gần như trong suốt. Cái mông mềm mại dựa sát trứng dái của nam nhân, hơn nữa một chút lông hỗn độn của nam nhân lướt qua phía trên, trong lúc nhất thời tê tê dại dại khiến vòng eo của nàng không ngừng thấp xuống.
"A a... Mặc Khí... Thật căng... Có hơi đau..."
Nữ nhân yêu kiều kêu đau thoáng làm hắn khôi phục một chút lý trí nhưng nhiều hơn vẫn là dục vọng bành trướng đến sắp nổ mạnh. Hai tay ôm lấy Bối Nhi, bàn tay cầm hai bầu bú đang treo giữa không trung, ngực kề sát tấm lưng trắng nõn mềm mại của nữ nhân, đầu Mặc Khí dựa vào vai Bối Nhi, giọng nói ẩn nhẫn: "Vừa nãy không phải còn gọi ta là ca ca yêu quý sao, tại sao giờ lại không gọi?"
Thật ra tối nay Bối Nhi lớn mật rất nhiều, nàng chu môi: "Không cần... Lúc nãy chàng làm đau thiếp nhưng mà nếu chàng hầu hạ thiếp thật tốt, thiếp không ngại gọi chàng thêm một hai tiếng..."
Khóe mắt hơi xếch khẽ phiếm hồng, bảy phần vũ mị ba phần khiêu khích, nam nhân nhìn thấy, bật cười.
"Được, ta sẽ hầu hạ nàng thật tốt!"
Mặc Khí không còn là thanh niên mới trải đời kia nữa, hiện tại kỹ thuật của hắn không biết tốt hơn bao nhiêu lần mà mọi thứ này còn chẳng phải muốn quy công cho Bối Nhi sao? Chẳng qua bởi vì ngày thường trên người Bối Nhi có một ít chính khí của người đọc sách, vì vậy luôn có chút câu nệ, không quá phóng khoáng. Vì vậy có rất nhiều thủ đoạn hắn đều không dùng được, hôm nay không khí tuyệt diệu như thế này, vậy Mặc Khí cũng không ngại tận hứng một lần.
Hai bàn tay dùng mọi cách đùa giỡn hai bầu vú, núm vú kiều diễm lộ ra giữa khe hở của ngón tay càng thêm mê người. Côn thịt khẽ nghiền, ở trong hoa huyệt vẽ vòng tròn, khi thì dùng sức khi thì nhẹ đâm vào, chín nông một sâu đều dùng ở trên người nàng, thân thể Bối Nhi càng thêm mềm mại, nếu không phải nam nhân chống đỡ vú nàng, nàng lập tức muốn rơi vào trong hồ nước.
"Ta hầu hạ có tốt không?"
Phía sau chữ "tốt không?" là một cái đâm sâu, đâm sâu đến mức hồn Bối Nhi cũng muốn bay mất, nàng quay đầu không chịu thua nhìn bộ dáng đắc ý lại hãm sâu vào tình dục của nam nhân.
"Giống nhau đi... Còn tạm được..."
Như vậy chẳng phải là khiêu khích, nói kỹ thuật của nam nhân còn không đủ lợi hại hay sao? Mặc Khí ngay lập tức quyết định tặng cho Bối Nhi một đêm động phòng khó quên.
Cánh tay dùng một chút lực đã có thể nâng thân thể của nàng lên, hai chân to lớn nửa ngồi xổm lập tức ở giữa không trung mãnh liệt đâm vào rút ra, khiến cho Bối Nhi liên tục thét chói tai, nam nhân lại giả vờ như không nghe thấy, vẫn ở trong tiểu huyệt của nàng chiến đấu hăng hái không thôi.
Da thịt trắng nõn đã sớm bị nhuộm thành một màu hồng phấn xinh đẹp, Bối Nhi chỉ có thể dùng đầu ngón tay giữ lấy khe hở của ngọc thạch, một đôi chân run rẩy câu lấy cái đùi thô tráng của nam nhân. Tuy biết nam nhân sẽ không làm nàng ngã xuống nhưng trong lòng nàng vẫn không thấy an toàn, cho dù thét chói tai cũng hơi run run, âm cuối phảng phất giống như một sợi chỉ quấn quanh trái tim của nam nhân, nam nhân càng thêm ra sức.
"Như thế nào? Hầu hạ có tốt hay không? Hửm, có được hay không?"
Bối Nhi nhịn không được đạt cao trào, nghe thấy câu hỏi như vậy đương nhiên là vội vàng gật đầu không ngừng, kiều kiều khóc lóc.
"Ca ca tốt... Ca ca yêu quý... Là Bối Nhi không tốt... Chàng tha cho thiếp đi... Để thiếp xuống dưới, thiếp sợ quá..."
Trên thực tế hắn bị mật dịch nóng bỏng của nữ nhân xối lên cũng nhịn không được, nghe thấy từng tiếng "Ca ca" nũng nịu lại hơi nỉ non của Bối Nhi, cảm giác muốn bắn tinh càng thêm mãnh liệt, vì vậy giữ chặt Bối Nhi ở tư thế này, đâm thêm mấy chục cái mới bắn tinh dịch vào trong tử cung của nữ nhân, lúc này mới buông nàng xuống.
Côn thịt của Khí còn nửa mềm nửa cứng dừng lại ở trong cơ thể của nàng, chặn lại tinh dịch của hắn ở bên trong, sau một lần làm tình tràn đầy vui sướng hai người ôm nhau, ở trong hồ nước thật sự giống như một đôi uyên ương ân ái giao cổ.
Ngay cả một ngón tay Bối Nhi cũng không muốn động, bàn tay của nam nhân dùng lực đạo vừa phải vuốt ve vòng eo bủn rủn của nàng, hơn nữa nàng ở trong lòng ngực ấm áp của nam nhân mơ màng sắp ngủ.
"Đây chính là ngay đại hôn của chúng ta, một đêm xuân tiêu đáng nghìn vàng, tại sao hoàng hậu có thể cứ như vậy mà ngủ chứ?"
Mặc Khí cười khẽ hai tiếng, côn thịt ở trong cơ thể Bối Nhi lần thứ hai gắng gượng lên, rước lấy một tiếng rên rỉ yêu kiều ngọt như mật của mỹ nhân.
"Ưm... Vậy được rồi, lại đến một lần nữa rồi... A a..."
Làm sao có khả năng chỉ tới một lần!
Mặc Khí mỉm cười không nói, hạ thân lại một lần so với một lần kịch liệt đâm về phía trước, dòng nước ấm áp cũng theo động tác nam nhân đi vào trong tiểu huyệt, trong bụng tràn đầy chất lỏng phân không rõ là mật dịch của nàng, tinh dịch của nam nhân hay là dòng nước ấm này, nàng chỉ có thể theo động tác của nam nhân chìm nổi trong vực sâu tình dục, đầu óc càng thêm hỗn loạn không rõ.
"A... Thích sao?"
Mặc Khí ở bên tai nàng cười khẽ, hai mắt mênh mông sương mù chỉ có thể nhìn thấy hình dáng anh tuấn kia, nàng cắn môi mơ hồ không rõ trả lời.
"Thích... Rất thích... Thích nhất..."
Không biết là đang nói lần làm tình này hay là nói người, tóm lại Mặc Khí cười rất vui vẻ, động tác mãnh liệt lại không mất dịu dàng, trong đó rốt cuộc có bao nhiêu thâm tình chỉ có hắn mới biết được.
Từ phòng tắm làm đến trong phòng, lại bị nam nhân ôm lấy ở tư thế đứng thẳng nhìn toàn bộ cung điện này, vì vậy ngày thứ hai nàng cũng chưa thể đứng dậy.
Trên dưới vương cung này đều biết vương yêu thích tân hậu, nhìn cả đêm không ngừng tiếng rên rỉ yêu kiều là biết được.
Bối Nhi dễ dàng mệt mỏi, vừa ngủ cảm thấy thời gian đã trôi qua rất lâu, tỉnh lại xương cốt toàn thân đều có cảm giác tê dại.
Bạn thấy sao?