Chương 176: Tg9: Trả thù và tổng giám đốc bá đạo yêu tôi

Chương 1

"Ký chủ đã trải qua chín thế giới, thế giới tiếp theo có thể đặc biệt cho phép ký chủ trở lại thế giới ban đầu để hoàn thành việc báo thù, cô có đồng ý quay về báo thù hay không?"

Giọng nói lạnh như băng của hệ thống đã lâu không gặp lôi cô ra từ trong thương cảm vì phải rời khỏi Mặc Khí, ký ức tràn về giống như thủy triều, lúc này cô chậm rãi nhớ tới rất nhiều chuyện cô cho rằng mình đã quên nhưng thật ra cô vẫn luôn nhớ rõ.

Cô họ Hải, tên thật là Hải Bối Nhi. Ngày kỷ niệm ba năm ngày cưới cũng chính là ngày cô phát hiện chồng của cô, Trần Nghị và người bạn gái thân thiết của cô, Lâm Yên, có gian tình. Cô còn nhớ rõ cảm giác đau đớn muốn chết lúc đó, buồn cười chính là cô vẫn luôn không biết nhìn người.

Sau đó cô còn chưa kịp làm cái gì, đã chết.

Cô nhớ rõ bọn họ như hổ rình mồi với xí nghiệp của nhà cô, cô còn nhớ rõ ba mẹ cô đến khi tuổi già luôn yêu thương cô hết mực, nhớ rõ Trần Nghị ghét bỏ cô ở trên giường giống như cá chết...

Cô nhớ lại mọi thứ, sờ gương mặt lạnh băng, cô đang khóc.

Thật quá đáng buồn, cho tới bây giờ cô vẫn không có cách nào quên đi sự phản bội lúc trước.

Cô làm sao có thể quên mất chứ? Những từ ngữ vũ nhục đó, thứ cô tự cho là tình bạn và tình yêu, cảm giác bị xe nghiền áp quá đau đớn...

Tất cả tất cả mọi chuyện, nói cô làm sao có thể quên đi?

Cô hận, hận không thể ăn thịt của bọn họ, uống máu của bọn họ.

Cô muốn trả lại cho bọn họ toàn bộ những tổn thương và đau đớn mà cô phải gánh chịu, cô muốn bọn họ rơi vào trong địa ngục, vĩnh viễn không có cách nào đứng dậy được!

Nhắm mắt lại, lần thứ hai mở ra, bên môi nở nụ cười tốt đẹp lại thuần khiết.

"Tôi phải đi về."

Cô chờ giây phút này đã thật lâu, thật lâu.

"Xét đến những biểu hiện tốt đẹp của ký chủ, ký chủ có thể lựa chọn thời gian trở về hoặc đổi một thân phận khác để trở về. Mặc kệ ký chủ lựa chọn như thế nào, những khen thưởng lúc trước vẫn có tác dụng như cũ."

Hải Bối Nhi trầm ngâm một lúc, cuối cùng cô vẫn lựa chọn dùng thân thể của mình và trở lại giây phút cô phát hiện gian tình kia.

Mặc kệ như thế nào, tự mình báo thù mới tương đối sung sướng.

"Thế giới thứ mười không có mục tiêu công lược, chúc ký chủ chơi vui vẻ!"

Không đợi Hải Bối Nhi hỏi hệ thống vì sao nhiều ngày không xuất hiện như vậy, cô lập tức lâm vào trong bóng tối quen thuộc.

Sau khi tỉnh lại, cô đang ở dưới lầu của khu nhà, trong tay cầm bánh kem.

Cảnh tượng đã lâu khiến cô ngây người một hồi, thậm chí cô không dám tin tưởng cô thật sự đã trở lại.

Rốt cuộc, thật sự đã qua lâu lắm lâu lắm rồi.

"A, Bối Nhi, tại sao lại mua bánh kem vậy? Có phải là sinh nhật của ai hay không?" Một cặp vợ chồng già từ bên người Bối Nhi đi qua, bọn họ nắm chặt tay thể hiện rõ tình cảm bề vững hơn vàng của bọn họ.

Hải Bối Nhi đã từng rất hâm mộ loại tình cảm như thế này, cho rằng cô và Trần Nghị có thể sống như vậy đến bạch đầu giai lão. Nhưng cô đã trải qua rất nhiều thế giới, cũng không phải cô chưa từng hưởng thụ qua tình cảm như vậy.

Hải Bối Nhi hơi mỉm cười, lại cảm tháy vô cùng tươi tắn: "Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của cháu và A Nghị đó!"

Hai vợ chồng già lập tức chúc phúc cô, Hải Bối Nhi nhất nhất tiếp thu, tuy rằng cô rất nhanh sẽ phải đánh vỡ lời chúc phúc này.

Cô lấy di động ra, không chút do dự gọi điện thoại cho mấy người bạn tốt của Trần Nghị, mời bọn họ tới nhà tham gia buổi tiệc kỷ niệm của hai người. Những người này không phải không nghi ngờ, bởi vì vốn dĩ Hải Bối Nhi không giỏi giao tiếp, cũng không muốn giao tiếp. Chẳng qua giọng nói tràn ngập hạnh phúc của Hải Bối Nhi làm bọn họ không có thời gian suy nghĩ nhiều, lập tức đồng ý tham gia chúc mừng bạn tốt và vợ trong ngày đặc biệt này, còn đồng ý giữ bí mật, tạo cho Trần Nghị một bất ngờ.

Cô ngồi trong quán cà phê ở cạnh tiểu khu, chờ bạn tốt của Trần Nghị đến, khóe miệng cô nở nụ cười hạnh phúc, gương mặt bởi vì chăm lo việc nhà có chút ảm đạm giờ phút này toả sáng tạo thành phong thái không giống bình thường.

A, không biết có thể bị dọa đến mức bệnh liệt dương hay không nhỉ?

Thật là khiến người khác chờ mong nha

Chương 2

Khi mọi người đến đông đủ, nhìn thấy Hải Bối Nhi đều không khỏi cảm thấy hơi sửng sốt.

Cô như vậy thật sự rất là hiếm thấy, ngày thường cô lúc nào cũng cúi đầu không nói lời nào, có bao giờ cười hạnh phúc và sáng lạn như vậy đâu.

Nhưng mà hôm nay thật sự là một ngày đặc biệt, cho dù thấy cũng không kinh ngạc nữa.

Hải Bối Nhi và nhóm người này lặng lẽ vào nhà. Hải Bối Nhi chớp mắt, hơi ngại ngùng yêu cầu một người trong số bọn họ tiến đến gõ cửa, thật sự cô đã quá xấu hổ.

Những người này tất nhiên biết tính tình của Hải Bối Nhi, lúc nóng nảy nhất có thể bỏ đi ngay lập tức nhưng có ai biết đây là Hải Bối Nhi cố ý thiết kế đâu.

Rất nhanh truyền đến một tiếng thét chói tai.

Đây là một tiếng thét chói tai của phụ nữ, sau đó chính là tiếng rống giận của Trần Nghị.

Người trong phòng khách làm sao còn không rõ chuyện gì đã xảy ra, trong bọn họ không phải không có người nghi ngờ đây là do Hải Bối Nhi đã tính toán tốt từ trước, nhưng khi nhìn thấy sự kinh hãi và thương tâm muốn chết trên mặt cô cũng không đành lòng hoài nghi người bị hại lớn nhất này.

Chờ đến khi Trần Nghị và Lâm Yên mặc xong quần áo ra ngoài, sắc mặt của Hải Bối Nhi đã trắng nhợt, thân thể lung lay sắp đổ, nước mắt đã sớm theo gương mặt chảy xuống dưới: "Hai người... Hai người... Vì sao lại là cô? Lâm Yên... Vì sao cố tình lại là cô? Cô chính là người bạn tốt nhất của tôi!"

Buổi diễn này xem ra chính là khuê mật tốt đoạt ông xã của bạn nhưng người đàn ông này cũng không phải không sai, ít nhất anh cũng không nên làm tình ở nhà, lại còn vào ngày đặc biệt này, như vậy tính là cái gì?

Những người được Hải Bối Nhi mời tới làm khách hiện tại đều lộ ra vẻ mặt khinh thường đối với Trần Nghị và Lâm Yên, thật sự coi thường hành vi của bọn họ. Những người này đều là người mà Hải Bối Nhi lựa chọn thật tốt, mỗi người đều quen biết Trần Nghị và Hải Bối Nhi sau khi họ kết hôn. Gia cảnh của bọn họ đều không bình thường, tâm tư của Trần Nghị khi làm quen với bọn họ lại rất rõ ràng. Hải Bối Nhi để bọn họ đến đây, chưa chắc đã không chặt đứt suy nghĩ muốn một bước lên mây của Trần Nghị.

Hải Bối Nhi ném bánh kem cô tỉ mỉ chuẩn bị vào người hai người họ, bơ bắn lên người bọn họ nhưng mà bọn họ cũng không dám trốn.

Nói cho cùng kế hoạch của bọn họ còn chưa nắm chắc, trong lòng hai người đều ôm suy nghĩ muốn vãn hồi Hải Bối Nhi sau chuyện này, dù sao tâm địa của Hải Bối Nhi mềm yếu giống như bông, hiện tại tất nhiên sẽ để tùy ý Hải Bối Nhi nổi cáu.

Chẳng qua kế hoạch của bọn họ nhất định là công dã tràng, Hải Bối Nhi làm sao có khả năng sẽ tha thứ cho bọn họ.

Sau khi ném xong bánh kem, Hải Bối Nhi giống như bị mất hết sức lực, nhìn thoáng qua hai người, khóc vô cùng thê thảm, không quan tâm chạy ra bên ngoài.

Được rồi, thật sự là cô đã không nhịn được, thiếu chút nữa diễn không xong màn diễn này.

Những vị khách đó tất nhiên cũng sẽ không ở lâu thêm nữa, một hai câu khách sáo cũng không có, lập tức tự rời đi. Xem bộ dáng này của Hải Bối Nhi không chừng muốn ly hôn, mà người ly hôn với Hải Bối Nhi, Trần Nghị tất nhiên cũng không tính là gì, càng không đáng để bọn họ để bụng.

"Chuyện này làm sao bây giờ?" Hiện tại sắc mặt của Lâm Yên thật sự khó coi, hai người đang tiến đến thời điểm kịch liệt nhất lại có người xông vào. Lâm Yên và Trần Nghị vẫn đang trần truồng, lúc ấy Lâm Yên đã sợ tới mức thét chói tai mà Trần Nghị lại bị dọa đến mức mềm ngay tại chỗ.

Chờ đến khi bọn họ ra ngoài lại là phát hiện mọi chuyện càng thêm không xong, gian tình của hai người chẳng những bị Hải Bối Nhi biết được, hơn nữa bị nhiều thanh niên tài tuấn mà lúc trước Trần Nghị hao hết tâm tư kết giao như vậy biết được, chuyện này càng thêm khó làm.

"Làm sao bây giờ? Anh làm sao biết làm sao bây giờ? Nếu không phải em một hai phải làm tình ở chỗ này, làm sao sẽ có nhiều thị phi như vậy!"

Sắc mặt Lâm Yên lập tức đen lại.

Chương 3

Hải Bối Nhi đi trên đường, cô lựa chọn cách mạnh mẽ nhất, tàn nhẫn nhất để cắt khối thịt nát đi nhưng cô vẫn cần được cầm máu, cần được trấn an.

Gọi một cuộc điện thoại cho ba mẹ nói rõ ràng mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Nên ngừng thì ngừng, không cần nghĩ lại.

Cô cũng không muốn sau này Trần Nghị dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt ba mẹ cô, như vậy còn không bằng sớm nói rõ ràng mọi chuyện.

Ba mẹ rất tức giận nhưng cũng không quên an ủi con gái mình.

Hải Bối Nhi nghe ba mẹ lải nhải trên điện thoại, trong lòng cảm thấy ấm áp, đồng ý ngày hôm sau sẽ quay về nhà thương lượng chuyện ly hôn với Trần Nghị.

Đêm nay cô tuyệt đối sẽ không quay về căn phòng ghê tởm kia, nếu không về vậy đi mua say cũng tốt.

Dù sao cô cũng đang là một người thất tình không phải sao?

Trần Nghị không phải nói cô ở trên giường là cá chết sao? Vậy cô sẽ đi phóng đãng một chút, hẹn người làm một pháo, trả thù tốt nhất chính là sống tốt hơn bọn họ không phải sao?

Đêm đã khuya.

Hải Bối Nhi buông thả mái tóc vẫn luôn buộc cao, mái tóc dài đến eo, phần đuôi hơi cuốn, mái tóc rũ xuống mang theo vài phần quyến rũ. Trên mặt trang điểm nhẹ, thoáng che dấu màu da ảm đạm do làm lụng vất vả. Cô mặc một bộ váy đen ngắn bó sát người, hở ngực và lưng, bên ngoài khoác một cái áo khoác hơi mỏng, mang một đôi giày cao gót. Nhưng một người phụ nữ hai mấy tuổi mặc như thế lại toát ra một chút nghịch ngợm, trang điểm lên cũng không phân cao thấp với những cô bé đôi mươi.

Điều kiện của cô vốn không kém, chẳng qua bởi vì Trần Nghị đủ loại không thích, cô mới hai mươi mấy tuổi lại sống quá nghẹn khuất, quần áo trong tủ cũng toàn màu sắc già cỗi.

Hiện tại cô phải lớn mật làm càn một lần.

Quán bar hỗn tạp mùi thuốc lá và rượu bia, trong sàn nhảy cả trai lẫn gái không ngừng nhảy múa, âm thanh trêu đùa không ngừng truyền đến, Hải Bối Nhi nhìn thẳng, trực tiếp đi đến quầy bar muốn một ly rượu, khẽ lắc hai cái mới chậm rãi thưởng thức.

Đời này cô còn chưa từng tới những chỗ như thế này, cô hơi tò mò không ngừng đánh giá bốn phía nhưng hơn hết vẫn là uống rượu.

Không phải không có người đến gần cô nhưng trải qua nhiều thế giới như vậy cô đã sớm luyện được ánh mắt độc ác, tự nhiên coi thường những người đàn ông này. Không có cách nào khác, mặc kệ là ai lúc trước gặp được đều là những mỹ nam khó gặp lại thêm hàng to xài tốt, ai còn nhìn trúng những dưa vẹo táo nứt này nữa.

Tâm tình của Hải Bối Nhi càng không xong, chỉ có thể buồn rầu uống rượu, một ly lại một ly không hề gián đoạn, lại không biết bộ dáng hơi say lúc này của cô đưa tới không ít ánh mắt mơ ước.

Thân thể phụ nữ thành thục, vì uống rượu mà nhiễm men say, đặc biệt khi đôi mắt kia chuyển động lộ ra sự quyến rũ khiến cho lòng người ngứa ngáy khó nhịn, còn đừng nói đến chuyện bọn họ đều nhìn ra Hải Bối Nh là lần đầu tiên tới những chỗ thế này, cố ý mua say.

Hải Bối Nhi làm lơ những ánh mắt đó, lập tức đi đến WC ói rồi lại ói.

Sau khi ói xong, cô vừa cảm thấy thanh tỉnh hơn một chút thì nghe thấy cách vách có tiếng rên rỉ ân ân a a và tiếng nước vô cùng ái muội, cô hơi khựng lại, không nghĩ tới vừa lúc đụng phải người khác làm tình ở trong WC.

Đang định lén lút đi ra ngoài, ai biết này đôi dã uyên ương này đã kết thúc trước, người đàn ông kia trực tiếp ném người phụ nữ ra ngoài, trên mặt còn tức giận.

Khụ khụ, chuyện này khiến Hải Bối Nhi cực kỳ xấu hổ.

Cô đang định làm như không có việc gì đi ra ngoài, ai biết người đàn ông này lại giữ cô lại, giọng nói rất không tốt: "Cô và cô ta là cùng một bọn?"

Ha? Ai có thể nói cho cô biết người đàn ông này đang nói cái gì không?

Hải Bối Nhi cau mày, sức lực của người đàn ông quá lớn, niết đau cô: "Buông tay, tôi không quen biết các người!"

Ai biết người đàn ông này đột nhiên nổi điên, mạnh mẽ giam cầm cô trong ngực: "Hừ, ít nói nhảm, đêm nay cô đi không được!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...