Chương 178: Chương 7-8-9

Chương 7

Mộ Lâm hẹn cô ở công ty, tuy rằng không biết đại thiếu gia nhà họ Mộ tìm cô có chuyện gì nhưng cô vẫn trang điểm trang trọng đúng mức.

"Chào cô, tôi tới tìm tổng giám đốc Mộ, Mộ Lâm, tôi là Hải Bối Nhi."

"Dạ, xin cô chờ một lát."

Lễ tân vẫn duy trì nụ cười lễ phép, gọi một cuộc điện thoại, sau khi xác nhận không sai mới để Hải Bối Nhi đi lên.

Cô không biết sau khi cô rời khỏi, lễ tân nhanh chóng mở nhóm chat, lập tức gửi tin đi.

Lễ tân 001: "Có một người phụ nữ đến tìm tổng giám đốc Mộ!"

Văn kiện 038: "Tìm tổng giám đốc Mộ nhiều mà, đừng quên khuôn mặt và thân hình của tổng giám đốc Mộ luôn hấp dẫn phụ nữ như vậy ~"

Lễ tân 001: "Tổng giám đốc Mộ tự mình hẹn trước, cấp bậc màu đỏ!"

Yên tĩnh vài giây, bên dưới đều nhắn lại "Ngọa tào"... ...

Quản lý 002: "Tôi cược 100, cô ta không ngốc được mười phút!"

Văn kiện 038: "Tôi cược nửa giờ, tiền đặt cược gấp đôi!"

Lễ tân lạnh lùng cười, cô sẽ không nói lúc nãy thư ký chuyển tiếp điện thoại cho tổng giám đốc Mộ, rồi cô nghe thấy giọng nói của tổng giám đốc Mộ rõ ráng có chút vội vàng: "Tôi đánh cuộc 500, một giờ trở lên!"

...

Hải Bối Nhi vẫn luôn duy trì nụ cười khéo léo nhưng rất nhanh cô có chút giữ không được, ngồi ở sau bàn làm việc chính là người đàn ông có tình một đêm với cô.

Cô cảm thấy hơi đau đầu có thể đi trước được không?

Thư ký yên lặng đặt hai ly cà phê xuống, rồi yên lặng rời đi.

Hải Bối Nhi không thích cà phê, cô luôn luôn không thích những thứ quá đắng, cô lễ phép nếm thử một chút rồi đặt xuống. Mộ Lâm giả vờ uống cà phê, trên thực tế dùng cái ly che chắn tầm mắt của anh, anh nhíu mày lại gọi một cuộc điện thoại, giọng nói ép xuống rất thấp, Hải Bối Nhi nghe không rõ.

Chỉ trong chốc lát cô lập tức biết anh gọi điện thoại làm gì, thư ký lại đi vào, lúc này bưng cho cô một ly trà sữa, hương thơm ngọt ngào.

Hải Bối Nhi mím môi, người đàn ông này luôn chăm sóc không tiếng động như vậy, thật sự khiến lòng cô ấm áp.

"Ăn cơm chưa?" Thấy Hải Bối Nhi lắc đầu, anh trước kiểm kê những nhà hàng có hương vị không tồi trong đầu một chút, rồi mới hỏi: "Đồ ăn Trung Quốc hay là cơm Tây?"

Hải Bối Nhi nhìn một đống văn kiện trên bàn của anh, nếu đi ra ngoài ăn không biết lại phải tốn thời gian bao lâu: "Vẫn nên kêu cơm đi, hình như anh hơi bận."

Cô nói xong mỉm cười, anh hơi hơi ngây người, luôn cảm thấy cô đẹp hơn rất nhiều so với ngày đó, không biết có phải bởi vì cô đã rời khỏi tên cặn bã kia hay không?

Vì vậy thư ký vạn năng lại có nhiệm vụ mới đó chính là gọi cơm, anh đẩy đẩy mắt kính, nếu còn không tăng lương, anh lập tức đi ăn máng khác.

Mộ Lâm đẩy nhanh tốc độ xử lý vài phần văn kiện quan trọng, cũng không biết có phải nghĩ đến chuyện có người đang đợi anh hay không, tốc độ của anh lại nhanh vài phần, biểu tình nghiêm túc đẹp ngoài ý muốn.

Hải Bối Nhi nhìn mỹ nam nhìn đến vui vẻ, quả nhiên sắc đẹp có thể thay cơm.

"Khụ, ăn cơm trước đi." Mộ Lâm vẫn luôn cảm nhận được ánh mắt có thể gọi là nóng rực trần trụi của Hải Bối Nhi, anh cố gắng trấn định nhưng vành tai đỏ rực sớm đã bán đứng anh.

Người đàn ông này thật sự rất săn sóc, giúp cô dọn xong bộ đồ ăn mới lấy cho mình, sau đó gắp cho cô một ít rau xanh, còn có chút không xác định nhìn sắc mặt của cô.

Hải Bối Nhi chớp mắt: "Cảm ơn nhưng mà tôi có thể hỏi tổng giám đốc Mộ tìm tôi có chuyện gì sao?"

Mộ Lâm nhấp môi, anh tìm cô có chuyện gì sao? Anh tìm cô vì rất nhiều chuyện đi, vì sao không gọi điện thoại, vì sao không nhắn tin cho anh...?

"Vết thương của cô có đỡ hơn chút nào chưa?"

Chương 8

Hải Bối Nhi lập tức biết anh đang hỏi chuyện gì, bởi vì không chỉ có vành tai của anh đỏ mà toàn bộ khuôn mặt đều đỏ rực.

Ngược lại Hải Bối Nhi vẫn mỉm cười như cũ, thậm chí còn có chút xấu xa hỏi: "Anh đang nói đến vết thương ở đâu? Là nụ hoa bị anh làm rách hay là phía dưới bị anh chơi đến sưng lên?"

Mộ Lâm nghe vậy lập tức nhớ tới đủ loại hình ảnh đêm đó, cô ở dưới thân của anh phong tình vũ mị, anh điều chỉnh một chút tư thế, đũng quần phồng lên rất rõ ràng.

Mộ Lâm hơi nổi giận: "Người phụ nữ này..."

Đôi mắt Hải Bối Nhi cong cong: "Tôi có chuyện gì? Phóng đãng sao?"

Mộ Lâm ngừng lại, hít sâu một hơi, cầm tay Hải Bối Nhi: "Sau này đừng như vậy, không thích thì không cần làm."

Đây là lần đầu tiên có người nói như vậy với Hải Bối Nhi, không thích thì không cần làm.

Đúng vậy, cô không thích, rất không thích, ngay cả đêm đó phát sinh quan hệ với Mộ Lâm cô cũng không thích.

Có ai thích phóng đãng đâu, bất quá chỉ là che dấu sự buồn phiền của mình thôi.

Chóp mũi của cô có chút chua xót, không hiểu sao lại dâng lên xúc động muốn lớn tiếng khóc lên, cô bình phục cảm xúc của mình: "Không thích? Nhưng ngày đó anh không nói như vậy, anh thật nhiệt tình nha, ngay cả hiện tại anh cũng..."

Đầu ngón tay chạm nhẹ vào đũng quần của anh, Hải Bối Nhi quyến rũ cười, dùng hành động như vậy ý đồ che dấu chính mình.

Mộ Lâm nghẹn lời, người phụ nữ này luôn thích như vậy sao? Vài ba câu không rời... Thật là, thật là...

"Vết thương của cô đã khỏi chưa? Nghiêm túc trả lời tôi!"

Người đàn ông đứng dậy, ngón tay thon dài gõ gõ mặt bàn, anh như vậy làm Hải Bối Nhi nhớ tới chủ nhiệm lớp mười hai, vẻ mặt nghiêm túc nói với bọn họ không học tập chăm chỉ sau này không có tiền đồ.

Hải Bối Nhi bật cười vui vẻ, học bộ dáng của anh: "Khá hơn nhiều, thuốc anh để lại thật không tệ."

Mộ Lâm yên tâm rất nhiều, anh vẫn gõ bàn, kéo kéo cà vạt, hơi mang bất an: "Ngày đó tôi không phải cố ý đi trước, tôi có chuyện quan trọng... Thật xin lỗi, đã để cô một mình ở khách sạn."

Thật ra nhiều nhất vẫn là không biết nên đối mặt với Hải Bối Nhi như thế nào, cho nên khi thư ký gọi điện thoại đến, anh giống như tìm được cái cớ có thể rời đi, giống như chạy trốn, sau đó ngẫm lại anh thật sự không nên làm vậy, một cô gái như Hải Bối Nhi ở khách sạn quá không an toàn, hơn nữa cô lại... Có thương tích trong người.

Hải Bối Nhi nghi ngờ nhìn Mộ Lâm, trong mắt xuất hiện sự giảo hoạt, cô chậm rãi tới gần Mộ Lâm: "Anh sẽ không thích tôi chứ?"

Thân thể Mộ Lâm cứng đờ, có lẽ bởi vì những lời này Hải Bối Nhi, lại có lẽ bởi vì Hải Bối Nhi càng tới gần mùi hương cơ thể càng nồng. Anh muốn né tránh nhưng lại bị Hải Bối Nhi kéo tay lại, lực đạo yếu ớt kia anh chỉ cần thoáng dùng sức đã có thể tránh thoát, nhưng chính vì như vậy anh càng thêm không dám động đậy, giống như trên tay bị đè ép ngàn cân.

"Có phải hay không nha?" Hải Bối Nhi cố ý nói chuyện bên tai Mộ Lâm, hơi thở chui vào vành tai mẫn cảm của anh, khi nói chuyện đầu lưỡi giống như lướt qua vành tai của anh, thân thể của anh run lên, cắn răng kêu lên một tiếng.

"Không! Có!"

Từ kẽ răng thật vất vả nhảy ra hai chữ, tiếng nói khàn khàn tràn ngập nguy hiểm nhưng Hải Bối Nhi không sợ anh một chút nào, ngược lại dựa đến càng gần, nửa thân thể đều dựa trên người anh, tay nhỏ sờ soạng trước ngực, trên mặt mang theo sự thưởng thức.

Mộ Lâm nhớ tới đêm đó cô đối với dáng người của anh yêu thích không buông tay.

"Vậy chỗ này của anh tại sao lại cứng như thế?"

Chương 9

Bàn tay của cô vuốt ve hung khí của anh, Mộ Lâm chỉ cảm thấy hình như đồ vật của anh lại to hơn một chút.

"Cô đừng... A... Hừ..."

Một bàn tay to phủ lên bàn tay nhỏ của cô, cũng không biết anh muốn tay nhỏ rời đi hay là muốn đè nặng khiến bàn tay càng thêm dùng sức một chút, nhưng thật rõ ràng Hải Bối Nhi sẽ không nghe anh, bàn tay nhẹ nhàng hoạt động phía trên, cách quần tây thật dày cũng khiến anh sung sướng đến không còn là chính mình.

"Muốn sao?" Hải Bối Nhi liếm vành tai của anh, trêu chọc khiến hô hấp của anh trở nên trầm trọng, trên cổ gân xanh nổi lên, cô vừa lòng mỉm cười, càng thêm làm càn ngậm lấy vành tai của anh.

"Đừng náo loạn... Ưm... Thật sự không cần náo loạn!" Một tay anh ôm cô vào trong ngực, kiềm chế tay chân của cô, vùi đầu vào hõm vai của cô: "Đừng nhúc nhích, lại đụng nữa tôi sẽ thật sự nhịn không được!"

"Lại không có ai nói anh phải chịu đựng, nếu muốn tôi cũng có thể cho anh nha~" Hải Bối Nhi cố ý cọ cọ mông về phía sau, giọng nói đặc biệt mềm mại, không hề đặt uy hiếp của Mộ Lâm ở trong lòng, bộ dáng không sợ hãi làm trong lòng Mộ Lâm dâng lên một cảm giác bất lực.

"Tôi muốn, anh cũng muốn sao?"

Lòng bàn tay ôn nhu vuốt ve phía sau tai của Hải Bối Nhi, từng đợt tê dại từ đầu ngón tay của anh truyền đến, cho dù đại gia hỏa chỉa vào cô đã gấp không chờ nổi, Mộ Lâm vẫn dịu dàng dò hỏi cô, giống như chỉ cần cô lắc đầu từ chối, anh thật sự lập tức xoay người đi tắm nước lạnh.

Vì vậy cô cười thấp, nói: "Muốn, ngày đó tôi rất vừa lòng ~"

Mộ Lâm phát hiện chỉ cần gặp người phụ nữ này, anh lập tức không nói được gì, cho nên anh chỉ có thể ôm thân thể kiều mềm của Hải Bối Nhi dùng hành động tới nói chuyện, miệng anh ngăn chặn cái miệng càng thêm đáng giận trong mắt anh.

So với đêm đó, anh gặm cắn không hề có kỹ thuật, hôm nay lại có vẻ có kỹ xảo nhiều hơn, cái lưỡi lớn liếm láp toàn bộ khoang miệng một lần, ngậm đầu lưỡi của cô tinh tế hút duẫn, nụ hôn dịu dàng như nước này khiến Hải Bối Nhi thoải mái đến mức ngón chân đều cuộn tròn, rùng mình.

Ngay khi nụ hôn đang kéo dài, thư ký gõ cửa thật không đúng lúc.

Hải Bối Nhi quá mức nhập tâm căn bản không nghe thấy tiếng gõ cửa, khi anh dừng lại cô còn bất mãn nhìn anh, mềm mại khẽ hừ một tiếng, liếm môi của anh.

"Chờ một chút, ngoan." Mộ Lâm nhẹ nhàng vỗ lưng cô, anh cũng sẽ không nói trong lòng anh thật kiêu ngạo, chỉ một cái hôn đã khiến cho Hải Bối Nhi lưu luyến: "Có chuyện gì?"

Chỉ nói một câu với cánh cửa, chẳng qua so với giọng nói khi nói chuyện với Hải Bối Nhi quả thật chính là cách biệt một trời một vực.

"BOSS, hội nghị chỉ còn mười phút nữa sẽ bắt đầu."

Mộ Lâm nghe vậy, trên mặt lộ ra sự chán nản rõ ràng, anh nên tìm một ngày tốt để gặp Hải Bối Nhi, ít nhất không có nhiều chuyện quấy rầy chuyện tốt... của hai người như vậy.

"Tổng giám đốc Mộ, anh muốn đi mở họp hay là vẫn tiếp tục?"

Nhìn vẻ mặt tiếc nuối giả mù sa mưa trên mặt cô, Mộ Lâm nhắm mắt nói với bên ngoài: "Hội nghị hoãn lại hai tiếng, trong hai tiếng này mặc kệ chuyện quan trọng đến mức nào cũng đừng tới quấy rầy tôi!"

Đều là đàn ông, tất nhiên nhiên thư ký sẽ hiểu giọng nói vội vàng vạn phần này đại biểu cho cái gì, vì thế anh muộn thanh cười: "Được, BOSS."

Chậc chậc chậc, cũng không biết lúc nào thì nên kêu Hải tiểu thư là phu nhân tổng giám đốc.

"Cô cứ tra tấn tôi đi!" Mộ Lâm hung tợn nói xong câu này lập tức dùng sức lấp kín miệng cô, rõ ràng là muốn làm cô không thể tiếp tục nói những lời đáng giận nữa.

Hải Bối Nhi mỉm cười, khẽ nhếch cái miệng tiếp nhận nụ hôn lưỡi của anh, cô có nói cái gì sao?

Trong văn phòng còn có một phòng nghỉ nhỏ, phong cách bên trong giống hệt phong cách bên ngoài, đơn giản mạnh mẽ.

Mà trên chiếc giường nho nhỏ hiện tại lại có hai người đang chen chúc, không gian có vẻ vô cùng chật hẹp, chẳng qua hai người đang kịch liệt cũng không thể để ý chuyện này được.

Quần áo của Hải Bối Nhi đã sớm bị Mộ Lâm kéo ra, áo sơmi bên trong đã thiếu mất mấy cái cúc, bàn tay của anh trực tiếp chui vào bên trong áo ngực vuốt ve bầu vú, cảm xúc non mềm thật sự khiến anh không thể buông tay, môi lưỡi không ngừng lưu lại những dấu hôn trên cổ cô.

"Ưm... A... Tổng giám đốc Mộ... A a..."

Đầu lưỡi của anh đi đến đâu, cô cảm thấy chỗ đó như bốc cháy lên một ngọn lửa nóng rực, Hải Bối Nhi không thể kềm chế được, rơi vào biển dục vọng do Mộ Lâm tạo ra, một đôi mắt đẹp tràn đầy sương mù, mất đi tiêu cự, một chút phản kháng cũng không có, chỉ có thể bị anh đè ở dưới thân, không ngừng trêu chọc rồi lại chậm chạp không cho cô vui sướng.

"Gọi tên của tôi."

Mộ Lâm thở gấp gáp nói. Phía dưới hai ngón tay đã hoàn toàn đi vào trong kiều huyệt của cô, nhẹ nhàng chập lại, từ từ di chuyển, ngay cả viên trân châu nho nhỏ thẹn thùng cứng rắn lên cũng được yêu thương một phen, tiểu huyệt bị trêu chọc không ngừng chảy ra dâm dịch thơm ngọt, ngón tay của anh vét toàn bộ dâm dịch ra cửa huyệt khiến tiểu huyệt càng thêm sáng bóng.

Bên trên môi lưỡi cũng không nhàn rỗi, bàn tay kéo áo ngực ra, đè ép hai bầu vú vào bên nhau, hai núm vú chen chúc bên nhau bị miệng của anh ngậm vào bên trong, nước bọt thấm ướt quầng vú, đầu lưỡi không ngừng kích thích núm vú khiến Hải Bối Nhi không ngừng run rẩy.

"Mộ Lâm... Mộ Lâm... Tôi muốn... Muốn dương vật lớn của anh mạnh mẽ đâm tôi..."

Mười ngón tay trắng nõn xuyên qua những sợi tóc của anh, không biết vì sao Hải Bối Nhi rất thích nói những lời dâm đãng này với Mộ Lâm, có lẽ do vẻ mặt ngại ngùng rồi lại giả vờ như không có chuyện gì của Mộ Lâm mỗi khi nghe thấy những lời này, lại có lẽ do cô thích khiến người đàn ông nghiêm túc này không thể duy trì được vẻ mặt nghiêm túc bởi vì cô.

"Cô... Người phụ nữ này!"

Quả nhiên, Mộ Lâm vẫn không thể nói được những lời trách móc cô nhưng mà trong câu nói này cũng đã bao hàm sự cưng chiều mà chính anh cũng không hiểu được.

Tại sao Mộ Lâm lại không muốn trực tiếp cầm thương ra trận chứ? Anh suy nghĩ cần phải làm tốt khúc dạo đầu, nhưng cô ngược lại, cứ thích quyến rũ anh làm anh mất khống chế. Nhớ tới bộ dáng của cô sau khi bị anh đối xử thô bảo đêm đó, anh chỉ có thể than nhẹ một tiếng: "Ngoan, chờ thêm một chút, tôi không muốn lúc sau cô lại bị thương."

Giọng nói gợi cảm khàn khàn của anh, sự bao dung và cưng chiều khiến Hải Bối Nhi không khỏi đỏ mặt, giọng nói càng thêm mềm mại, giống như có thể véo ra nước: "Nhưng mà bên trong thật sự rất ngứa mà ~"

"Vậy tôi liếm giúp cô?" Mộ Lâm rút ngón tay ra, cũng không đợi Hải Bối Nhi trả lời, anh đã cúi người xuống, bắt đầu liếm láp nụ hoa yêu kiều kia, đầu lưỡi tỉ mỉ rửa sạch toàn bộ cửa huyệt một lần, đầu lưỡi hoạt động trên dưới hai bối thịt mềm mại một hồi, cuối cùng đâm vào trong tiểu huyệt.

Vòng eo của Hải Bối Nhi bắn lên thật mạnh giống như một con cá đang giãy dụa, bàn tay của anh dùng sức đè cô xuống, đầu lưỡi ở bên trong không ngừng đâm vào lại đi ra, huyệt thịt mềm mại kẹp chặt đầu lưỡi của anh, anh không khống chế được nhanh hơn tốc độ, nghe cô quyến rũ kêu ê ê a a, anh càng thêm ra sức.

Chóp mũi của anh chạm vào hạt châu nhỏ, hơi thở phun vào bối thịt mềm mại mẫn cảm không thôi, anh còn ngại như vậy chưa đủ, ngậm lấy một bên bối thịt, hút duẫn vang lên tiến bẹp bẹp.

Hải Bối Nhi bị sự âu yếm tinh tế kiên nhẫn như vậy trêu chọc đến mức thần trí hoảng hốt, cảm giác mất khống chế càng ngày càng mạnh mẽ, cô hét lên một tiếng dâm thủy bắn vào mặt anh.

Thân thể cô vẫn đắm chìm trong dư vị cao trào như cũ, lúc Hải Bối Nhi mơ mơ màng màng nghe thấy Mộ Lâm hỏi cô có thoải mái hay không, cô gật gật đầu, ngay sau đó một cây gậy cực nóng lại thô to để ở cửa huyệt của cô, cô lại nghe thấy anh hỏi cô có thể hay không.

Hải Bối Nhi đã sớm bị anh khiêu khích đến không còn là chính mình, vậy mà bây giờ anh còn đang cọ tới cọ lui hỏi cô có thể hay không, tại sao lại không thể, đã sớm có thể rồi!

Hai chân thon dài quấn lấy vòng eo cường tráng của anh, Hải Bối Nhi dùng sức một cái lập tức nạp cây gậy thật lớn kia vào trong cơ thể, xương mu tương gián khiến hai người đồng thời phát ra một tiếng than thở thoải mái, nếu không phải Mộ Lâm đè thân thể Hải Bối Nhi chỉ sợ cô sẽ tự mình động đậy thân thể.

"Đừng lỗ mãng, giao cho tôi được không? Tôi sẽ làm em thật thoải mái dễ chịu."

Giọng điệu như vậy, dịu dàng như vậy!

Hải Bối Nhi cũng không biết tức giận cái gì, cô cắn bả vai anh, cơ bắp rắn chắc thiếu chút nữa làm hàm răng cô gãy rồi, cô tức giận hừ một tiếng: "Không thoải mái thì anh chết chắc!"

Mộ Lâm buồn bực cười, hôn lên đôi môi cô: "Hàm răng có đau hay không? Sau này cắn ở những chỗ thịt mềm thôi, như vậy răng sẽ không đau..."

Đối với cánh tay Mộ Lâm duỗi lại đây, cô không chút khách khí cắn vào chỗ thịt mềm mại mà anh cố ý lộ ra, đôi mắt xinh đẹp khẽ liếc, ai muốn có sau này với anh, tôi mới không muốn cắn anh!

Mộ Lâm nửa quỳ ở trên giường, một đôi chân trắng như tuyết của Hải Bối Nhi kẹp chặt bên hông của anh, bàn tay anh nâng cánh mông non mềm lên, một cây dương vật màu sắc thâm trầm ra ra vào vào trong tiểu huyệt phấn hồng.

Anh cố ý thả chậm động tác, dương vật kéo dâm thủy từ sâu bên trong tiểu huyệt ra ngoài, chọc cô càng thêm ngứa ngáy khó nhịn, hai chân không ngừng kẹp chặt ma sát phần eo mềm mại của anh, môi đỏ khẽ mở: "Thật ngứa... Dùng sức, tôi muốn anh dùng sức đâm tôi... Tôi muốn dương vật lớn dùng sức..."

Bàn tay nâng mông cô hơi dùng sức một chút, dương vật cắm sâu vào trong tiểu huyệt, chạm vào tận cửa tử cung nhưng ngay sau đó động tác của anh dừng lại: "Thiếu chút nữa đã bị cô lừa dối... Cô phải gọi tôi là cái gì?"

"Mộ Lâm... Mộ Lâm... Xin anh, cho tôi... Tôi muốn anh mạnh mẽ đâm tôi..."

Lúc này anh mới hài lòng chuyển động, theo quy luật một nông một sâu đâm vào rút ra, Hải Bối Nhi bị đâm đến mức hai chân bủn rủn, mềm mại liên tục kêu lên dâm đãng, động tác của anh cũng bắt đầu mạnh hơn nhanh hơn.

Không biết qua bao lâu, hai người đồng thời rên rỉ một tiếng, đạt tới cao trào cùng một lúc.

Mộ Lâm rút dương vật nửa mềm từ trong huyệt ra, "Ba" một tiếng hoàn toàn rời đi, tinh dịch trắng đậm chảy ra theo, anh nhìn thấy, đôi mắt nóng lên, dương vật lại có dấu hiệu cứng rắn.

Anh không nên bắn vào trong cơ thể cô nhưng trong lòng anh lại âm thầm suy nghĩ nếu Hải Bối Nhi mang thai thì tốt rồi, một đứa con... Thuộc về hai người.

Hải Bối Nhi cũng không biết suy nghĩ trong lòng Mộ Lâm, cô ôm cổ anh làm nũng: "Tôi muôn tắm rửa, Mộ Lâm."

Hôn vào má cô một cái: "Được."

Trong phòng tắm, Mộ Lâm không biết đây là lần thứ bao nhiêu lấy bàn tay đang nghịch loạn trên cơ ngực của anh ra.

"Mộ Lâm thật keo kiệt, dáng người tốt như vậy còn không muốn cho tôi sờ!"

"Cô như vậy tôi sẽ lại muốn một lần!"

"A, hai tiếng hình như không đủ ~"

"Chỉ biết trêu chọc tôi!"

Hai cái giờ không đủ? Vậy để cho bọn họ chờ đi, trước trừng phạt người phụ nữ trong lòng này quan trọng hơn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...