Chương 10
Hội nghị lần này hoãn lại gần ba tiếng rưỡi nhưng không có một người nào có một câu oán hận.
Nguyên nhân sao, có thể nhìn thấy tổng giám đốc luôn luôn tự giữ mình biến thành cái dạng này, ba tiếng rưỡi tính là cái gì, hơn nữa nhìn ý tứ của thư ký đó chính là người giống cây vạn tuế như tổng giám đốc cuối cùng cũng nở hoa rồi.
Bọn họ đối với người phụ nữ này có mười hai vạn phần lòng hiếu kỳ cùng với sự kính trọng!
Chờ đến khi bắt đầu cuộc họp, bọn họ chỉ nhìn thấy một mình tổng giám đốc đi ra, trên mặt tràn đầy thoả mãn, mà người phụ nữ kia lại không xuất hiện.
A, xem ra tổng giám đốc sống không tồi nha!
Đàn ông ăn no luôn tương đối dễ nói chuyện, ngay cả nhân viên phạm sai lầm nho nhỏ anh cũng khoan dung hơn rất nhiều so với ngày thường.
Chờ đến khi kết thúc cuộc họp, một đám người nhìn anh với ánh mắt trông mong, Mộ Lâm lạnh lùng nói ra hai chữ.
"Tan ca."
Tổng giám đốc, chúng ta càng muốn trông thấy mỹ nhân hơn chứ không phải tan ca.
Mộ Lâm trở lại phòng nghỉ lập tức nhìn thấy trong chăn nhô lên một đoàn, trên mặt không khỏi nở một nụ cười, anh đi vào vỗ vỗ, giọng nói dịu dàng.
"Đói chưa? Chúng ta đi ăn cái gì được không?"
Một cánh tay ngọc từ bên trong vươn ra, Hải Bối Nhi lẩm bẩm: "Em còn muốn ngủ ~"
Mộ Lâm cầm tay cô nhéo nhéo, kéo cô từ trong chăn ra: "Ăn xong rồi ngủ tiếp được không? Đêm nay ở lại, nhé?"
Cô mở to đôi mắt buồn ngủ mơ màng, hi vọng quá rõ ràng trong mắt anh lại khiến cô không đành lòng cự tuyệt, cô cười: "Chúng ta được xem là quan hệ gì?"
"... Bạn trai bạn gái?" Mộ Lâm có chút không xác định, nói cho cùng Hải Bối Nhi còn chưa ly hôn.
"Ha ha ha, em còn chưa ly hôn đâu, chúng ta nhiều nhất có thể xem như tình nhân? Mà anh là gian phu ngoài giá thú của em?" Hải Bối Nhi trực tiếp ngồi dậy, thân thể trần trụi ở trong chăn nửa che nửa hở, mặt mày như tơ lụa nhìn người đàn ông đang ngây người.
"Em nói cái gì thì chính là cái đó, đêm nay ở lại được không?" Anh vẫn không quên mục đích của mình, tuy rằng hiện tại anh càng muốn làm chút chuyện gì đó với cô.
Hải Bối Nhi nhẹ nhàng gật đầu, cô đột nhiên nhớ tới một chuyện: "Đến bây giờ anh cũng còn chưa nói anh tìm em có chuyện gì, thật sự chính là muốn hỏi vết thương của em đã lành hay chưa sao? Hay là nói, anh chính là muốn đối với em..."
Mộ Lâm ho khan hai tiếng, trên mặt hiện lên vệt đỏ khả nghi, rõ ràng bởi vì lời nói của Hải Bối Nhi nên nhớ tới chuyện gì đó, anh dời tầm mắt.
"Được rồi, mau đứng lên, sau khi ăn cơm anh lại nói cho em biết vì cái gì, không được đầy đủ là vì... Vết thương của em."
"Vậy anh giúp em mặc ~"
Nhìn Hải Bối Nhi dang đôi tay, vẻ mặt chờ mong, Mộ Lâm vô lực xoa xoa trán, có cảm giác mình không phải tìm một tình nhân mà là tìm một đứa con gái, nói đúng ra là một vị tổ tông cần phải được chăm sóc kỹ càng.
Mộ Lâm dẫn cô đến một chỗ không tồi, hoàn cảnh ưu nhã an tĩnh mà quần áo trên người cô hoàn toàn mới cũng do anh tỉ mỉ chọn lựa, không thể không nói ánh mắt Mộ Lâm rất phù hợp với thẩm mỹ của cô.
Nhìn dáng ăn ưu nhã nhẹ nhàng của anh, cô cũng hoài nghi có phải bản thân đầu óc có vấn đề mới có thể chọn một người có thẩm mỹ, thế giới quan, gia thế đều kém cô vài con phố như Trần Nghị hay không?
"Đang nhìn cái gì?" Mộ Lâm nhấp một ngụm rượu vang đỏ, có chút nghi hoặc.
"Đang nhìn người đẹp a ~" Hải Bối Nhi cười nói nhưng ánh mắt kia rõ ràng không chỉ đơn giản như vậy.
Mộ Lâm bị ánh mắt như vậy nhìn đến mức hơi không chịu nổi, chỉ có thể nói sang chuyện khác, anh đề cập đến chuyện nhà họ Hải.
"Nói như vậy, là anh giúp nhà em?"
Rõ ràng chỉ là một đêm tình, người đàn ông này còn cố tình giúp cô như vậy.
"Em có tính là bán mình cho anh hay không?"
Chương 11
Mộ Lâm cũng không biết Hải Bối Nhi đang nói giỡn hay đang nghiêm túc, nhưng anh nghĩ nghĩ cuối cùng vẫn nghiêm túc nói: "Đúng, cho nên em phải tốt với anh một chút, yêu cầu đầu tiên của anh chính là em không được nói chuyện lung tung!"
Hải Bối Nhi cười dựa cả vào bàn cơm, phản ứng của người đàn ông này thật sự quá buồn cười, thật vất vả mới ngưng cười, một đôi mắt thủy nhuận liếc anh: "Nói lung tung cái gì, là những câu nói ở trên giường đó sao? Ví dụ như... Ưm ưm ưm..."
Mộ Lâm có chút khẩn trương che miệng Hải Bối Nhi lại, trong mắt anh có chút xin tha: "Được rồi, đừng nói những câu trêu chọc anh như thế nữa, xin em, em thật là tiểu yêu tinh giày vò người khác!"
Câu nói cuối cùng lại khiến Hải Bối Nhi cười lên, lúc này cô cười dữ dội hơn, cười đến mức bụng cũng đau.
Hải Bối Nhi vẫn luôn nhớ kỹ anh đã thừa nhận bao dưỡng cô, vì vậy ở trên xe cô ôm cổ anh, làm nũng nói: "Kim chủ, đêm nay muốn sủng hạnh tần thiếp sao?"
Mộ Lâm vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, chỉ đành vỗ mông cô yêu cầu cô ngồi đàng hoàng.
Hải Bối Nhi đương nhiên sẽ không dễ dàng nghe lời như vậy, càng ngày cô càng thích trêu chọc Mộ Lâm, rồi sau đó nhìn các loại phản ứng bất đắc dĩ của Mộ Lâm.
Nhưng lúc này rõ ràng Mộ Lâm không định dung túng cô, đen mặt đánh vào mông cô thật mạnh, lần thứ hai cường điệu nói cô ngồi vững.
Hải Bối Nhi nhìn nhìn sắc mặt của anh, bộ dáng Mộ Lâm đen mặt vẫn có một chút dọa người, cô đã bị dọa tới rồi, ngồi nghiêm chỉnh, thường thường liếc nhìn Mộ Lâm, đôi mắt trong veo như nước lại vô cùng đáng thương.
Cô không nhìn thấy ý cười và sự cưng chiều trong mắt Mộ Lâm.
Có lẽ do ánh mắt Hải Bối Nhi quá đáng thương, trong lòng Mộ Lâm mềm nhũn, lúc xuống xe sờ khuôn mặt của cô, nhẹ giọng nói: "Đừng chơi đùa trên xe nữa, quá nguy hiểm, về đến nhà em có thể tùy ý chơi đùa như thế nào cũng được, được không?"
Hải Bối Nhi cũng không biết sao, sau khi trở lại nơi này càng thêm yếu ớt, cô ngay lập tức khóc lên: "Anh hung dữ với em, thật hung thật hung thật hung ~"
Mộ Lâm thật sự không có cách nào với cô, vuốt lưng cô không ngừng xin lỗi, lại dịu dàng hôn lên trán cô, cuối cùng thật sự không có cách nào, đành phải thấp giọng nói: "Vậy em muốn làm sao bây giờ? Em muốn như thế nào cũng được, đừng khóc được không, em khóc khiến anh cũng rất khó chịu."
Hải Bối Nhi khóc nấc, nhìn sắc mặt Mộ Lâm, lại thuận một đường nói: "Vậy sau này anh không thể hung dữ với em!"
Mộ Lâm lui một bước: "Được được được, anh đồng ý với em, sau này không hung dữ với em, nhưng mà sau này em cũng không được đùa giỡn trên xe được không?"
"Được."
Giờ phút này Hải Bối Nhi có vẻ vô cùng ngoan ngoãn làm cổ họng Mộ Lâm có chút ngứa, giơ tay sờ sờ khuôn mặt của cô, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng, thật là thua với cô.
Nhưng mà trong lòng anh vẫn rất vui vẻ, đây là chuyện như thế nào?
Hải Bối Nhi phát hiện chỉ cần cô nói chuyện mềm mại cho dù sắc mặt Mộ Lâm có không kiên nhẫn như thế nào đi nữa cũng sẽ đồng ý yêu cầu của cô, vì vậy toàn bộ hành trình cô luôn đi theo sau lưng Mộ Lâm làm một cái đuôi nhỏ, có đôi khi thậm chí muốn anh ôm cô, cõng cô.
Tuy rằng bị làm phiền nhưng rõ ràng Mộ Lâm rất nguyện ý bị quấy rầy như vậy, hai người khoe ân ái cũng không cần quá ngược cẩu.
Lúc này trên người Mộ Lâm treo một con koala thật lớn, cho dù Hải Bối Nhi đã buồn ngủ, ánh mắt mông lung nhưng vẫn quấn lấy Mộ Lâm không buông tay như cũ, Mộ Lâm luôn tự hỏi mãi, vẫn hỏi ra nghi vấn trong lòng.
"Vì sao em không ly hôn?"
Mộ Lâm càng muốn hỏi chính là, có phải trong lòng cô còn nghĩ tên cặn bã kia hay không?
Chương 12
"Ưm, anh ta đối xử với em như vậy, em không muốn để anh ta sống tốt, hiện tại chính là treo anh ta mà thôi, sau này em sẽ từng chút hồi đáp anh ta." Hải Bối Nhi lẩm bẩm, mềm mại nói bên tai anh.
"Vậy em với anh ta... Bỏ đi." Mộ Lâm luôn mãi do dự, vẫn không hỏi cô mà người phụ nữ trên vai dường như cũng đã ngủ rồi.
Không biết qua bao lâu, Hải Bối Nhi mới nỉ non nói ra một câu nhưng sau khi anh nghe xong, vành tai đỏ lên, trên mặt nở nụ cười.
"Em đã không còn cảm tình gì với anh ta từ lâu rồi, em còn tương đối cảm thấy hứng thú với anh hơn một chút."
Ôm nhau ngủ luôn ngủ ngon hơn so một người cô đơn ôm gối, dù Hải Bối Nhi trêu đùa anh như thế nào thì anh cũng không động vào cô, cuối cùng anh ôm cô đơn thuần ngủ cả đêm.
Mà lý do chính là anh cảm thấy lần làm tình chiều nay đã khiến cô rất mệt.
Tuy rằng cô cũng không mệt đến đâu nhưng sự để tâm của anh khiến cô rất vui vẻ.
Ngủ dậy một giấc, có người xử lý tất cả mọi thứ, cảm giác thật đúng là không tồi, chẳng qua tâm tình vui vẻ chỉ kéo dài đến khi nhận được tin tức của Trần Nghị.
"Bối Nhi, mặc kệ như thế nào, cho dù có ly hôn, xin em gặp anh một lần có được không?"
"Có chuyện gì? Em... Chồng cũ?" Mộ Lâm đeo tạp dề, trong tay còn cầm cái sủi chảo, trên sủi chảo còn đang chảy dầu.
Chồng cũ? Cách gọi này thật có ý tứ, đôi mắt Hải Bối Nhi hơi giật giật, cô đoán được tâm tư trong lòng anh, chớp mắt, cô cúi đầu, giọng nói hơi trầm thấp.
"Đúng vậy, anh ta nói muốn gặp em một lần, muốn xin em tha thứ."
Mộ Lâm ngay lập tức có chút sốt ruột nhưng anh lại không biết nói ra như thế nào, vốn dĩ anh không thể can thiệp chuyện tình cảm của người khác, hiện tại cũng không biết can thiệp như thế nào.
Có phải anh nên nói em không nên quay lại với tên đàn ông cặn bã kia hay không? Hay là nên nói để cho đôi gian phu dâm phụ không có lòng tốt kia đi tìm chết đi?
Mộ Lâm không biết, những suy nghĩ rối rắm của anh đều biểu hiện ở trên mặt, Hải Bối Nhi nhìn anh cảm thấy rất vui vẻ.
"Kim chủ, kim chủ, trứng chiên của em muốn cháy rồi!"
Mộ Lâm vừa ngẩng mặt nhìn thấy vẻ mặt cười như không cười của Hải Bối Nhi, làm sao anh lại không biết mình lại bị Hải Bối Nhi chơi một lần nữa, anh có chút ảo não nhưng vẫn ngoan ngoãn đi chiên trứng.
Một ngày nào đó, anh nhất định phải trừng phạt cô gái nhỏ không nghe lời này.
Cuối cùng Hải Bối Nhi vẫn quyết định đi gặp Trần Nghị một lần, Mộ Lâm ngay lập tức đen mặt yêu cầu cùng đi.
Thế này đối với kế hoạch của cô cũng bất lợi cho nên cô không đồng ý, kết quả Mộ Lâm nói ngồi ở một bên cũng được hoặc ngồi ở trong xe cũng được, dù sao mặc kệ như thế nào anh cũng muốn đi.
Thái độ kiên quyết của anh khiến cô không biết nên nói như thế nào, chỉ để lại một câu anh tùy ý rồi lập tức ra cửa.
Kết quả cuối cùng anh thật đúng là đi theo sau lưng Hải Bối Nhi, ngay khi Hải Bối Nhi đi vào quán cà phê đã hẹn với Trần Nghị, cô lập tức nhìn thấy anh tùy tiện ngồi ở chỗ gần bọn họ, cô thiếu chút nữa không phá ra cười ngày chỗ công cộng.
Nhưng mà ngay sau đó Mộ Lâm thiếu chút nữa nhảy dựng lên, bởi vì Trần Nghị ngồi gần Hải Bối Nhi đã muốn cầm lấy tay cô, một bộ dáng tình thâm, thiếu chút nữa không làm tổng giám đốc Mộ xưa nay trời sụp đất nứt không hề biến sắc muốn bóp chết anh ta.
Cũng may Hải Bối Nhi kịp thời tránh thoát Trần Nghị, trên mặt cô còn đầy ưu thương: "Anh cần gì nhất định phải tìm em."
Bộ dáng đau thương làm Trần Nghị vui vẻ trong lòng, nếu Hải Bối Nhi không đau thương anh mới thật sự muốn đau thương nhưng anh còn không có ngu ngốc đến mức biểu hiện sự vui vẻ ở trên mặt: "Anh biết ngày ấy là anh không đúng, mặc kệ trừng phạt thế nào anh đều nhận, em trở về đi."
Bạn thấy sao?