Chương 13
Trần Nghị không biết, hai người đã sớm nhìn thấu tâm tư của anh ta, Hải Bối Nhi càng cảm thấy ghê tởm muốn nôn.
Hải Bối Nhi kết hôn với Trần Nghị đã được ba năm, cô cũng không biết người đàn ông này làm cách nào ngày ngày có thể ngụy trang được dáng vẻ thâm tình yêu cô tha thiết, hay là nói cô quá ngu ngốc, vẫn luôn không nhìn thấu sự giả dối của người đàn ông này.
Trên mặt cô giống như có chút buông lỏng. Cô nhìn trong mắt Trần Nghị càng ngày càng đắc ý, đến bây giờ người đàn ông này còn tưởng rằng anh ta có thể khống chế cô, vì vậy Hải Bối Nhi khống chế giọng nói của mình, có chút không xác định, nói: "Anh và... cô ấy, hiện tại như thế nào rồi?"
Trần Nghị nhanh chóng cầm tay Hải Bối Nhi giải thích: "Anh thật sự đã chia tay với cô ta, em phải tin tưởng anh!"
Mộ Lâm nhìn thấy, lại muốn xù lông, cô không dấu vết rút tay ra: "Anh và... cô ấy đã bao lâu rồi?"
Trần Nghị tự nhiên sẽ giải thích quan hệ của bọn họ cũng không được bao lâu, nghe nói là có một lần say rượu loạn tính, hơn nữa lần ở trong nhà cũng là Lâm Yên quyến rũ anh ta, bọn họ tổng cộng mới xảy ra quan hệ hai ba lần.
Những lời giải thích này khiến trong lòng Hải Bối Nhi liên tục cười lạnh, cô đã quyết tâm liều chết, tra xét hai người này.
Hải Bối Nhi và Lâm Yên là bạn thời đại học sau đó phát triển thành khuê mật mà Trần Nghị và Lâm Yên là bạn học thời cấp ba, hơn nữa hai người đã có quan hệ nam nữ từ lúc đó, còn Lâm Yên sau khi biết được gia thế nhà cô bất phàm đã dẫn cô đến kết bạn với Trần Nghị.
Lúc sau Lâm Yên ở bên cô thường xuyên khen Trần Nghị, bản thân điều kiện của Trần Nghị cũng không phải rất kém cỏi, miệng lưỡi lại trơn tru, Hải Bối Nhi đã ở cùng Trần Nghị, sau khi tốt nghiệp trực tiếp kết hôn.
Có thể nghĩ được hai người bọn họ mưu đồ bí mật đã bao lâu.
Nếu là Hải Bối Nhi lúc trước chắc chắn tin tưởng anh ta, nhưng hiện tại...
"Em có chút không xác định, anh... Anh để em từ từ suy nghĩ lại, để em tĩnh tâm mấy ngày đi... Em đi đây..." Cũng không đợi Trần Nghị trả lời, Hải Bối Nhi lập tức vội vàng rời đi.
Mộ Lâm vốn định đi theo Hải Bối Nhi, cùng nhau rời đi nhưng Trần Nghị nghe một cuộc điện thoại lại làm anh dừng lại.
Cuộc điện thoại tất nhiên là Lâm Yên gọi tới, dò hỏi Trần Nghị sự tình như thế nào.
"Yên tâm, cô ta tin, vẫn luôn ngu ngốc như vậy."
Mộ Lâm cắn chặt môi, trong lòng lập tức dâng lên sự tức giận, không biết vì sao anh chỉ cảm thấy người đàn ông này thật chướng mắt.
Rõ ràng đã bá chiếm người phụ nữ tốt đẹp như vậy nhưng cố tình lại không quý trọng, còn muốn tính kế cô như thế.
Nếu như... Nếu như anh có thể quen biết Hải Bối Nhi sớm một chút thì tốt rồi, anh nhất định sẽ không làm Hải Bối Nhi chịu ủy khuất như thế này.
Anh cau mày đi ra cửa, trong lòng tính toán tìm người thu thập tên cặn bã này một chút, cho dù Hải Bối Nhi sẽ tức giận, anh cũng muốn ra khẩu ác khí này mới được.
Đặc biệt là anh ta còn chạm vào tay cô, hơn nữa những hai lần!
Hải Bối Nhi ngồi ở trong xe của Mộ Lâm, cầm khăn giấy xoa đôi mắt, Mộ Lâm nhìn thấy trong lòng nhịn không được nghĩ, có phải Hải Bối Nhi vẫn không bỏ xuống được tên đàn ông cặn bã kia hay không? Cho nên cô thương tâm, nếu... Nếu cô phải về bên cạnh tên tra nam kia thì phải làm sao bây giờ?
"Anh làm cái gì vậy? Còn không mau lái xe, em đói bụng rồi nè ~"
Lúc này Mộ Lâm mới hồi phục lại tinh thần, máy móc đi vào lái xe, trong đầu loạn rầm rầm, tất cả đều là hình ảnh Hải Bối Nhi lại quay về bên cạnh tên tra nam kia, một mình anh lẻ loi đứng bên cạnh, chỉ có thể nhìn bọn họ đi xa...
"Mộ Lâm, lông mi của em rơi vào trong mắt, đau quá, anh giúp em nhìn một chút."
Vừa quay đầu lại, Hải Bối Nhi bĩu môi, dụi mắt, anh nhịn không được ôm lấy người phụ nữ này, dùng sức lớn giống như muốn xoa cô vào trong thân thể anh.
Chương 14
"Anh làm cái gì thế? Mắt bên này của em đau quá, nước mắt vẫn luôn chảy không ngừng, anh còn không giúp em nhìn xem." Hải Bối Nhi đánh anh nhưng Mộ Lâm vẫn không nhúc nhích.
"Em thật sự sẽ không trở về chứ?" Mộ Lâm cảm thấy bản thân không có cách nào chấp nhận việc Hải Bối Nhi trở lại bên cạnh người đàn ông kia, đến nỗi nguyên nhân sâu xa trong đó anh cũng không rõ ràng lắm, dù sao chính là anh không muốn Hải Bối Nhi trở về.
"Em giống đứa ngốc lắm sao? Em rất nhanh sẽ phải ly hôn nhưng mà trong khoảng thời gian này phải làm cho bọn họ chó cắn chó mới được!" Hải Bối Nhi tính toán châm ngòi quan hệ của bọn họ, làm cho bọn họ công kích lẫn nhau, cô ngồi làm ngư ông đắc lợi.
Mộ Lâm nghĩ Hải Bối Nhi anh quen biết thật sự không giống một đứa ngốc, cho nên anh nghiêm túc lắc đầu nhưng anh vẫn có chút không yên tâm: "Thật sự sẽ không?"
Hải Bối Nhi liếc mắt nhìn Mộ Lâm một cái, người này thật sự là tổng giám đốc tập đoàn Mộ thị?
Cái liếc mắt kiều tiếu này kéo dài đến khi cả người Mộ Lâm thông suốt, mang theo Hải Bối Nhi về nhà nấu cơm.
Không phải nói muốn trói chặt trái tim một người đàn ông chính là trói chặt dạ dày của anh ta hay sao? Như vậy ngược lại cũng có thể đi, trong lòng Mộ Lâm đã nhanh chóng tính toán xong nên làm những món gì.
Bên này tất nhiên là vui mừng nhưng mà Trần Nghị và Lâm Yên cũng không tốt như vậy.
Bản thân bọn họ cũng không phải người tốt lành gì, có thể ở bên nhau bất quá bởi vì có lợi ích, một khi xảy ra chuyện còn không phải trốn tránh trách nhiệm, đổ lỗi cho nhau sao, thậm chí cắn ngược lại đối phương cũng không phải là việc khó.
Ngày ấy Trần Nghị xảy ra chuyện, phản ứng đầu tiên là trách móc Lâm Yên, tuy rằng sau đó Trần Nghị đã xin lỗi cô ta nhưng trong tiềm thức, cô ta vẫn luôn nghi ngờ Trần Nghị, thậm chí tìm người giám thị Trần Nghị.
Thấy biểu hiện của Trần Nghị ở nhà họ Hải, Lâm Yên cảm thấy ghê tởm giống như ăn phải ruồi bọ, tuy rằng vãn hồi Hải Bối Nhi rất quan trọng nhưng Trần Nghị nói cô như vậy, có phải chứng minh trong lòng anh ta cũng nghĩ về cô như vậy hay không?
Kỹ nữ, chủ động quyến rũ, ai cũng có thể làm chồng, dùng hết tâm cơ tới gần anh ta...
Bề ngoài giữa Trần Nghị và Lâm Yên không có vấn đề gì nhưng vết rách bên trong càng lúc càng lớn, chung quy có một ngày sẽ bùng nổ.
Có người nói phụ nữ không thể thành đại sự, nói như vậy cũng không phải kỳ thị phụ nữ mà do đại đa số phụ nữ đều sẽ thiên về tình cảm mà ưu tiên tình cảm thường rất dễ dàng xảy ra chuyện xấu.
Lâm Yên cũng như thế, hiện tại cô đã không ưu tiên tính kế Hải Bối Nhi mà muốn biết rõ ràng rốt cuộc Trần Nghị có yêu cô hay không?
Nhưng trong lòng Trần Nghị lại nghĩ trước tiên phải vãn hồi Hải Bối Nhi, bất luận phải trả giá bao lớn, vì vậy anh ta còn làm bộ đoạn tuyệt quan hệ với Lâm Yên.
Chẳng qua đối với Lâm Yên mà nói, chuyện này chính là chứng cứ chứng tỏ Trần Nghị không yêu cô, cô ngày ngày đêm đêm nghĩ chuyện này, sắp điên cuồng.
Đến tận khi Hải Bối Nhi hẹn cô ra gặp mặt.
Lần gặp mặt này cũng không có cảm giác khói thuốc súng nổi lên bốn phía mà bình tĩnh dị thường.
Hải Bối Nhi chỉ nói mấy câu với Lâm Yên rồi lập tức đứng dậy rời đi, luân hồi mấy đời cô đã sớm xem thấu nói mấy câu giữa Trần Nghị và Lâm Yên cho nên cô biết rõ ràng nên đả kích hai người như thế nào.
Cô chỉ nói Lâm Yên, cô đã sớm biết kế hoạch của Trần Nghị và Lâm Yên, Trần Nghị đã sớm thẳng thắn với cô nhưng cô không nghĩ tới Trần Nghị vẫn luôn bắt cá hai tay.
Thậm chí Hải Bối Nhi có lòng tốt phỏng đoán, có phải bởi vì công phu trên giường của Lâm Yên rất tốt cho nên Trần Nghị mới có thể vẫn luôn bắt cá hai tay hay không?
Lâm Yên sẽ tin tưởng sao?
Đương nhiên sẽ không nhưng Lâm Yên sẽ tự mình điều tra.
Lâm Yên sẽ không ngốc nghếch đến tự mình đi hỏi Trần Nghị như vậy, cô ta sẽ chỉ biết tự mình tìm ra chân tướng nhưng cũng đúng là nhờ vậy, kế hoạch của Hải Bối Nhi mới có thể thành công.
Bởi vì Hải Bối Nhi sẽ chỉ để Lâm Yên tìm được thứ mà cô muốn cô ta tìm thấy.
Đó chính là, Trần Nghị chỉ lợi dụng Lâm Yên, không có tình yêu
Chương 15
Trên người Hải Bối Nhi chỉ mặc một cái áo sơmi to rộng, bàn chân để ở trên sô pha chơi máy tính, chẳng qua mặt cô nghiêm túc và giao diện nhanh chóng hiện lên trên máy tính chứng minh cô cũng không phải "Chơi" đơn giản như vậy.
Mộ Lâm bưng mâm đựng trái cây đi tới, nhìn áo sơmi trên người Hải Bối Nhi, trong mắt hiện lên sự thỏa mãn và chiếm hữu.
Mỗi người đàn ông luôn có chút tiểu tình kết như vậy, anh cũng không ngoại lệ.
Trên người cô mặc quần áo của anh, dính đầy hơi thở của anh, loại cảm giác này thật sự vô cùng tốt.
Đặc biệt đường cong lả lướt của Hải Bối Nhi khiến áo sơmi tạo thành một dáng vẻ mê người, mấy cúc áo phía trên đều sắp bị căng bạo, hơn nữa núm vú còn nổi lên.
Cầm nĩa cắm một miếng trái cây, trực tiếp để ở bên miệng cô, sau khi Hải Bối Nhi nhai nuốt, dứt khoát đóng máy tính, trở tay chế trụ cổ anh, sau đó là một nụ hôn sâu, mùi thơm trái cây lan tràn trong miệng.
Từ khi cô bị anh các loại lấy cớ giữ lại trong nhà anh, loại tình huống này đã thấy nhiều không trách, thậm chí cô còn rất hưởng thụ loại thân mật này với anh, đương nhiên Mộ Lâm cũng càng thêm hưởng thụ.
"Không biết kim chủ vừa lòng với sự hầu hạ của em không?"
Hải Bối Nhi cười, mi mắt cong cong, rõ ràng cô mới là người được hầu hạ lại đổi trắng thay đen, Mộ Lâm cũng không giận, lại đưa cho cô một miếng trái cây.
"Rất vừa lòng." Hơn nữa vô cùng vừa lòng.
Hải Bối Nhi nghĩ đến kế hoạch cô vừa mới bày ra, cô trộm liếc mắt nhìn anh một cái, trong lòng không biết vì sao có chút ưu sầu.
"Xảy ra chuyện gì?"
Mộ Lâm sờ khuôn mặt cô, xúc cảm trơn mềm làm anh lưu luyến quên phản ứng, cuối cùng trực tiếp hôn một cái thật sâu.
"Em vừa mới, ưm... Động tay động chân vào việc làm ăn của chồng trước một chút, anh có thể cảm thấy em làm như vậy... Không được tốt hay không?"
Nói động tay động chân một chút là còn nhẹ, cô quả thực ép công ty của Trần Nghị đi vào tử lộ, đời này Trần Nghị cũng đừng nghĩ đến việc buôn bán, một thương nhân không trung thực làm sao có thể buôn bán.
Nhưng cô hơi sợ Mộ Lâm không thích cô như vậy.
Cô biết bản thân đã thay đổi, cũng không phải chỉ một chút xíu, trải qua mấy đời khiến cô thay da đổi thịt, hơn nữa mài giũa cô từ một thanh rỉ kiếm sắt gỉ sét thành một thanh bảo kiếm sắc bén.
Nhưng có đôi khi cô cũng sợ hãi bản thân như vậy, hơi không chú ý bị thương cũng không biết sẽ là ai.
Khó khăn mới gặp được một người đàn ông hợp tâm ý, cô vẫn tương đối để ý suy nghĩ của anh, nhưng nếu thật sự không hợp... Cô cũng sẽ không ướt át bẩn thỉu.
Cho dù bản thân sẽ rất đau.
Mộ Lâm nhìn Hải Bối Nhi đang không biết vì sao uể oải không phấn chấn, lần thứ hai sờ sờ khuôn mặt của cô, nhẹ giọng nói nhỏ: "Sẽ không, như vậy rất tốt, sau này sẽ không sợ có người bắt nạt em, em lại không biết đánh trả như thế nào."
Hải Bối Nhi luôn thích thuận theo, bò dọc cơ thể anh, cô nũng nịu cọ vào người anh, đầu ngón tay trắng nõn nắm chặt lấy quần áo của anh: "Em làm cho anh ta nửa đời sau đều nghèo khó thất vọng!"
Anh nhìn mgón tay run nhè nhẹ kia khiến trong lòng anh ngứa ngáy, anh cắn lỗ tai Hải Bối Nhi, nói: "Vừa lúc, anh tìm người đánh anh ta, hình như nửa đời sau anh ta không thể cứng!"
Ánh mắt Hải Bối Nhi sáng lên, nhăn cái mũi nhỏ: "Chúng ta thật là xấu!"
Mộ Lâm cười: "Chúng ta rất xứng đôi."
"Mộ Lâm, em nói với anh, vốn dĩ em rất ngốc, anh không thể ghét bỏ em!"
Những lời nói này Hải Bối Nhi đã muốn nói thật lâu, cô vẫn luôn đóng vai người khác, những người đó đều không phải cô, chỉ là cô đóng thế mà thôi, sau khi trở về có đôi khi cô sẽ mơ mịt, phân không rõ người nào mới là cô.
Cô cần tìm gấp một cái người có thể lắng nghe và dẫn đường cho cô.
Bạn thấy sao?